Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Wednesday, February 11, 2015

Bán đường cao tốc phải “thối” lại tiền cho dân?

 

Bán đường cao tốc phải “thối” lại tiền cho dân?

Nguyễn Đình Ấm

Tình cờ gặp bài báo trên Dân Trí onlines “Tìm cơ chế bán đường cao tốc”, theo đó, Tổng công ty Đầu tư phát triển đường cao tốc Việt Nam (VEC) đang nghiên cứu tìm đối tác để bán đường cao tốc cho các doanh nghiệp, tư nhân trong và ngoài nước vào năm 2015 để lấy vốn phát triển đường cao tốc khác… tôi nhớ đến câu chuyện cũng tình cờ nghe được hôm về thăm quê tấp vào một quán nước ven đường:
Tự nhiên lão chủ nhà phà xong hơi thuốc lào rồi đặt điếu hớn hở nói với bà xã đang vo gạo:
– Sắp có món tiền khá uống rượu rồi…
Bà vợ ngừng tay:
– Nhà mình có đồng cắc nào nữa, số tiền bán lợn năm ngoái, tiền đền bù đường cao tốc gửi tiết kiệm ông rút hết về mua xe rồi, ngủ mơ à?
– Ai tính số tiền ấy, tiền bán cao tốc ngoài kia kìa! Hôm trước họp cựu chiến binh “chuẩn bị kỷ niệm Đảng” có thông tin nhà nước sắp bán đường cao tốc Hà Nội – Lào Cai kia kìa. Nhà mình hiến hơn ba sào đất, nhận đền bù giá bèo vì “phục vụ kinh tế – xã hội, an ninh quốc phòng” nhưng nay nhà nước đem bán cho “Tây” theo giá thị trường thì phải “thối” lại tiền cho mình chứ…
Không ngờ cái ông này lại nảy ra cái ý tưởng lạ, hay hay và có thể đúng – tôi thoáng nghĩ.
Việt Nam đã bán rất nhiều thứ của quốc gia cho nước ngoài, tư nhân mà không phải người dân nào cũng biết. Thế nhưng, khi tiếp xúc với dân ở vùng có đường cao tốc đi qua thì họ rất quan tâm. Dân đồn đại cấp trên đã “chốt” bán cao tốc Nội Bài – Lào Cai, đang soạn hợp đồng và họ đòi việc này phải minh bạch bán được bao nhiêu phải trích “thối” lại tiền cho dân. Nghe ra, dân ta cũng có lý.
Bởi vì, khi nhà nước giải tỏa đất đai làm đường sá thì ai cũng hiểu đó là công trình quốc kế, dân sinh phục vụ công cộng phát triển đất nước nên hầu hết người dân vui vẻ dỡ nhà, phá vườn hiến đất nhận bồi thường với giá thấp xa với thực tế. Chính tôi cũng đã viết bài đăng trên blog “Bà Đầm xòe” khuyên nhân dân một địa phương của tỉnh Vĩnh Phúc nên giao đất cho nhà nước làm đường vì đó là công trình phục vụ công cộng, an ninh, quốc phòng bà con không nên đòi hỏi hơn, thiệt…
Tuy nhiên, nay nhà nước có chủ trương bán đường cao tốc thì những con đường đó không còn là con đường phục vụ công cộng nữa mà là dự án thương mại. Bên mua những con đường đó không còn là của “công cộng” mà là của một doanh nghiệp, tư nhân. Khi doanh nghiệp đã sở hữu con đường đó thì tất nhiên họ phải đặt mục tiêu kinh doanh lên hàng đầu. Như vậy người dân hiến đất đai ruộng vườn, nhà cửa cho nhà nước làm đường muốn sử dụng con đường này phải trả tiền theo giá thị trường, tức họ không có quyền lợi gì ở những con đường đó nữa… Để thử xem lý sự của ông chồng ra sao, tôi “vặn” lại:
– Đường cao tốc của nhà nước, các ông đã nhận tiền đền bù rồi, còn mong gì nữa.
Thì ông ta “đốp” lại ngay:
– Do dự án đường cao tốc bị bán đã là dự án kinh doanh thương mại, dự án kiếm lời thì tất nhiên chúng tôi những người “góp vốn” bằng đất đai để nhà nước có chỗ làm đường phải có phần khi thành quả đem bán.Vì vậy tới đây nếu nhà nước đem bán đường cao tốc thì phải tính lại toàn bộ số diện tích đất đai đã lấy của dân theo giá thị trường trừ số tiền đền bù ít ỏi đã nhận còn bao nhiêu trả lại cho dân chứ… Đấy là chưa nói nếu Trung Quốc “nó” mua, khi muốn hại mình nó không cho đi thì cũng phải chịu…
Được biết, để làm đường cao tốc Nội Bài – Lào Cai số đất giải tỏa của 25.031 hộ dân là 2.062,38 ha.
N. Đ. A.
Tác giả gửi BVN.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Giáp Ngọ năm buồn: Nông dân nuôi con gì trồng cây gì cũng… khóc


Giáp Ngọ năm buồn: Nông dân nuôi con gì trồng cây gì cũng… khóc

Hoàng Kim


Bức tranh sản xuất của năm Giáp Ngọ của nông dân Việt Nam xấu tệ, làm ra được sản phẩm với biết bao khó nhọc, tốn kém, mồ hôi, nước mắt, vậy mà khi thu hoạch lại đem đốt hoặc đổ sông hoặc cho trâu, bò, heo ăn do rớt giá.
 
Tình cảnh của nông dân thảm đến rớt nước mắt, đen quá, tối quá!
Viết về tình cảnh của nông dân dễ bị chụp cái mũ bôi đen nông thôn mới tươi đẹp của chúng ta, nên, xin được mạn phép điểm qua các báo và nêu đường link cho nó có tính khách quan.
Sắp Tết, các bộ ngành và lãnh đạo tất cả tỉnh thành từ Bắc chí Nam quyết liệt triển khai bình ổn giá, không những khống chế không cho giá nông sản tăng mà còn phải thấp hơn giá thị trường khoảng 5%.
Nông sản thừa rớt giá nông dân ráng chịu, nhưng khi nông sản thiếu lên giá vào dịp Tết thì thực hiện bình ổn giá, vậy, làm sao mà nông dân không khóc?!
·                     Ngày 10/1/2015, bà Lê Thị Nguyệt nông dân tỉnh Lâm Đồng đổ sữa trước trạm thu mua.

·                     Nông dân làm lúa đồng bằng sông Cửu Long khóc ròng vì giá lúa từ 5.000 đồng/kg xuống còn 4.400 đồng/kg.

·                     Nông dân tỉnh Lâm Đồng cho heo ăn cà chua vì giá cà chua rẻ mạt.

·                     Nông dân tỉnh Bình Thuận đổ Thanh Long cho bò ăn vì rớt giá thê thảm.


·                     An Giang, Đồng Tháp, Sóc Trăng giá bắp cải rẻ, nông dân không buồn thu hoạch mà để chết khô trên ruộng hay đổ xuống sông.

·                     Nông dân Quảng Ngãi đổ dưa hấu cho trâu, bò ăn.

·                     Nông dân tỉnh Cà Mau đốt bỏ mía vì nhà máy ngừng mua.
·                     Mì rớt giá thảm nông dân tỉnh Bình Định khóc trên cánh đồng.

·                     Nông dân tỉnh Đồng Nai bán xoài giá 500 đồng/kg vẫn không có người mua.

·                     Nông dân tỉnh Quảng Nam điêu đứng khi 1kg ớt trái giá 15.000 – 17.000 đồng chỉ còn từ 1.700 – 2.000 đồng, không đủ để người trồng ớt chi phí, trả công cho người… hái ớt.

·                     Nông dân tỉnh Bắc Giang đau lòng vì vải được mùa mất giá.
·                     Nông dân tỉnh Đắk Lắk chặt bỏ cây điều vì mất mùa rớt giá.
·                     Khoai lang của nông dân tỉnh Vĩnh Long từ 800.000-900.000 đồng/tạ xuống chỉ còn 250.000-300.000 đồng/tạ.
·                     Hành tím tỉnh Vĩnh Châu rớt giá, nông dân lỗ nặng.
·                     Ổi Đồng Tháp giá từ 9.000 – 10.000 đồng/kg rớt xuống 2.000-3.000 đồng/ kg.
·                     Đồng bằng sông Cửu Long cá tra rớt giá người nuôi lỗ nặng
16 sản phẩm nông dân các tỉnh lỗ vì giá thấp, biết bao gia đình nông dân bị bần cùng hóa, không thấy Chính phủ thực hiện bình ổn giá để tăng giá cho nông dân.
Nông sản thừa giá thấp nông dân chịu, nông sản thiếu giá cao thì Chính phủ bình ổn giá nông sản.
Nhiều năm nay, cứ Tết đến là các bộ ngành và lãnh đạo các tỉnh thành từ Bắc chí Nam triển khai quyết liệt công tác bình ổn giá, để khống chế giá lương thực thực phẩm không cho tăng.
Báo Thanh Hóa Online cho biết:
Theo thông tin từ Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn, tới thời điểm hiện tại, nguồn cung năm mặt hàng lương thực, thực phẩm chủ yếu như: gạo, thịt, rau, đường, muối tương đối dồi dào, đảm bảo đáp ứng nhu cầu tiêu dùng của người dân trong dịp Tết Nguyên đán 2015.
Bên cạnh đó, với sự chỉ đạo chỉ đạo của Chính phủ, Bộ Nông nghiệp và Phát triển Nông thôn sẽ phối hợp chặt chẽ với các Bộ, ngành và địa phương triển khai quyết liệt công tác bình ổn giá nhằm hạn chế khả năng tăng giá đột biến dịp Tết năm 2015, đảm bảo an toàn vệ sinh thực phẩm”.
Giá nông sản rớt giá xuống 0 đồng, không ai mua, nông dân đem đổ bỏ hoặc cho heo, bò ăn không thấy Chính phủ bình ổn giá để nâng giá cho nông dân, khi giá nông sản lên chút đỉnh vào dịp tết Chính phủ triển khai quyết liệt để giảm giá, vậy, hỏi sao mà nông dân không khóc?

H.K.
Tác giả gửi BVN



Tuesday, February 10, 2015

Tết và đời sống công nhân

 

Tết và đời sống công nhân

Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam
2015-02-09
Phiên chợ vội vã trên đường về của công nhân
Phiên chợ vội vã trên đường về của công nhân
 Infonet
Your browser does not support the audio element.
Tết về, với mọi người, dù giàu hay nghèo, dường như ai cũng mang một cảm xúc nào đó về giao mùa, và đâu đó nơi sâu thẳm tâm hồn, cảm thức về thời gian, về những tháng ngày đã trôi qua làm cho người ta muốn quay về nguồn cội, muốn thăm bà con, xóm giềng, muốn viếng mộ tổ tiên và muốn du ngoạn trên con đường cũ, nơi tuổi thơ đã gắn những bước chân nhỏ bé đầu đời. Với người công nhân cũng vậy, cuộc sống bôn tẩu, xa quê, cuống cuồng nơi xí nghiệp, nhà máy, đôi khi quên cả tuổi trẻ. Với họ, giây phút thiêng liêng và ấm áp trong năm có lẽ là giây phút giao thừa, đón một năm mới cùng gia đình.
Thế nhưng Tết Ất Mùi sắp tới, những công nhân xa nhà ở Bình Dương vẫn phải sống một đời sống rất buồn bởi tiền lương èo ọp.
Tháng Chạp buồn
Quang, một công nhân quê Bình Định, đang làm việc tại khu công nghiệp Sóng Thần 2, Bình Dương, chia sẻ: “Ráng thêm năm ở trong này ra Tết rồi về chứ giờ… Việc thưởng Tết thì đa số các công ty thưởng tháng 13. Có chứ, nhưng ít hoặc nhiều thôi, như có nơi thì tính ra đôi khi chỉ mấy trăm ngàn rồi cộng vô gọi là thưởng. Công nhân thì vậy thôi chứ đâu đòi gì nữa!”
Theo anh Quang, năm nay công ty của anh không có chế độ thưởng Tết tốt như mọi năm vì làm ăn thua lỗ, tình hình lương bổng tháng 13 cũng có vẻ như chưa thấy gì. Vợ của anh vừa nhận quà Tết và mới vừa trả lại gói bột nêm bởi đó là hàng giả. Tiền thưởng Tết bên công ty của vợ anh cũng chẳng có gì đáng nói. Nhìn chung, người được thưởng cao nhất chừng hai triệu đồng, thấp nhất chừng 300 ngàn đồng. Với công nhân xa quê, tiền thưởng là tiền duy nhất có thể mua vé xe thoải mái để về quê ăn Tết nhưng với đà này, anh chị phải ở lại ăn Tết ở Bình Dương.
Với một công nhân xa nhà như anh, việc ở lại ăn Tết ở nhà trọ có thể nói là không còn nỗi buồn nào lớn hơn. Bởi trong thời gian Tết, khu vực cho thuê trọ vắng hoe, đa phần công nhân về nhà sum vầy với gia đình, chỉ có những người quá khó khăn mới ở lại. Việc ở lại cũng hết sức khó khăn vì tiền trọ, vì an ninh, vì mọi thứ vật giá đều leo thang, nếu về nhà thì người công nhân sẽ đỡ một số thứ chi phí cho ba ngày Tết so với việc ở trọ.
Giờ tan sở của công nhân Công ty Beautec Vina trong khu công nghiệp Sóng Thần II ở Bình Dương
Giờ tan sở của công nhân Công ty Beautec Vina trong khu công nghiệp Sóng Thần II ở Bình Dương
Nhưng với điều kiện của gia đình anh Quang, hai đứa con nhỏ, vẫn còn thuê nhà trọ và đứa đầu đang học lớp một, nếu về quê, tốn tiền mua vé xe, lì xì cho trẻ con và mừng tuổi cho người lớn, đến ra Giêng sẽ rất khó khăn cho gia đình anh. Chính vì vậy mà anh phải lựa chọn ở lại Bình Dương ăn Tết mặc dù đối với anh, ăn Tết xa nhà là cả một khối buồn cao như núi đang chất trước mặt.
Anh Quang cho biết thêm là trong khu vực nhà trọ anh sống, năm nào cũng có người ở lại ăn Tết, đa phần quê gốc Bình Định, Quảng Ngãi, Quảng Nam, Huế, Quảng Trị và Thanh Hóa. Những người này hoặc là hai năm về quê một lần hoặc có người cả vài năm vẫn chưa về quê lần nào.
Sở dĩ người lao động lựa chọn ở lại thành phố để ăn Tết, theo anh Quang, cũng có một phần không nhỏ của việc mua vé xe quá khó, mua vé tàu càng vô cùng tốn kém khiến cho công nhân chấp nhận ở lại thành phố ăn Tết buồn, chịu cảnh xa gia đình, bạn bè. Và chẳng ai muốn như thế, điều anh Quang mong mỏi nhất vẫn là mức lương công nhân được tăng cao một chút để anh và những người bạn lao động đỡ vất vả, có cơ may về nhà trong dịp Tết.
Tháng Giêng lo âu
Chị Ngân, quê ở Lao Bảo, Quảng Trị, hiện đang làm công nhân công ty giày da trong khu công nghiệp Việt Nam – Singapore ở Bình Dương, chia sẻ: “Giờ đi công ty nào cũng vậy hết, công ty chị đang làm cũng vậy, chị đang ký hợp đồng một năm, năm sau đến ngày tái ký hợp đồng nếu thấy được thì họ ký hợp đồng một năm lại cho mình. Thì ký hợp đồng một năm, tái ký hợp đồng cũng một năm. Thưởng Tết thì thấy họ gói quà rồi đó, nhưng giờ chưa thấy gì cả. Chắc tuần sau họ mới phát. Được chai nước mắm, chai dầu, gói bột ngọt, chắc trị giá cũng được một trăm mấy ngàn, hai trăm ngàn gì đó.”
Chị Ngân chia sẻ thêm, sở dĩ người lao động nghèo ít về quê ăn Tết mặc dù rất nhớ nhà là vì nhiều nguyên nhân. Trong đó có cả nguyên nhân tình cảm cũng như nguyên nhân xã hội và chế độ đãi ngộ người lao động.
Về mặt tình cảm, không riêng gì chị Ngân mà bất cứ người lao động nghèo nào bôn tẩu tha phương cầu thực đều rất nhớ nhà, đều muốn về nhà trong những ngày cuối năm để đầu năm lại đi thăm xóm làng, thăm bà con, họ hàng và được ăn bữa cơm đoàn tụ năm mới cùng cha mẹ, anh chị em. Tuy nhiên, cuộc sống ngày càng khác đi, góc quê nghèo cũng ngày càng thay đổi tâm tính, con người trở nên coi trọng vật chất và đánh giá bề ngoài. Chính vì điều này, việc dành dụm tiền để về quê đôi khi lại mang đến nỗi buồn dai dẳng cho năm sau.
Đa phần những người lao động xa quê đều có điều kiện kinh tế nghèo khó, ít học hành, thậm chí có người cố gắng học bổ túc cho xong bằng tốt nghiệp cấp ba để mà xin việc. Chính vì khó khăn, ít học nên người ta dễ mặc cảm và tủi thân khi người thân nhìn họ như một người không may mắn, thất bại.
Nhưng vấn đề chính vẫn là chuyện phòng trọ và công ty. Hầu hết các công ty ở các khu công nghiệp Bình Dương đều ký hợp đồng với công nhân đúng một năm, sau một năm, lại ký hợp đồng lao động khác và các nhà trọ cũng ký hợp đồng theo tháng. Chính vì ký hợp đồng ngắn hạn nên các công ty lợi được khoản tiền bảo hiểm xã hội tính theo thâm niên làm việc. Về phía nhà trọ, vì ký hợp đồng theo tháng nên khi về quê ăn Tết, ngoài khoản tiền tháng phải trả để giữ phòng cho năm sau, người lao đồng còn trả thêm khoản tiền giữ đồ để tránh trường hợp mất cắp khi vắng mặt.
Và cái khó của người lao động là sau Tết, trở vào thành phố, họ lại bươn bả tìm việc mới hoặc ký lại hợp đồng với công ty cũ như lúc mới chân ướt chân ráo vào thành phố. Và lúc này, mọi thứ quyền lợi, thưởng Tết lại trở về số không, lại bắt đầu từ đầu. Chính vì kiểu ký hợp đồng theo năm của các công ty mà đa phần công nhân không được thưởng Tết cao, thậm chí có người nhận thưởng Tết chỉ đủ để rủ bạn đi uống cà phê. Chuyện về quê ăn Tết là một chuyện xa vời.
Tết Ất Mùi lại đến. Những người lao động xa quê lại một lần nữa đối diện với cái Tết nghèo, thiếu thốn mọi bề, nỗi buồn của một người nghèo lại gặm nhấm họ cho đến hết mùa Xuân.
Nhóm phóng viên tường trình từ Việt Nam.


 

Giá thóc định hướng: Hướng nông dân tới chốn bần cùng

Giá thóc định hướng: Hướng nông dân tới chốn bần cùng

www.ducme.tv -Cà Phê Tối- Dân oan Dương Nội quyết tử giữ đất, ngày 10.04.2014

www.ducme.tv -Cà Phê Tối- Dân oan Dương Nội quyết tử giữ đất, ngày 10.04.2014

 




image





Preview by Yahoo


Hoàng Kim

 
Năm nào cũng vậy, khi nông dân chuẩn bị thu hoạch lúa đông xuân là giá lúa hạ đến đáy, năm nay giá lúa OM 4900 từ 5.000 đồng/ kg đã giảm liên tục đến nay chỉ còn 4.400 đồng/ kg.
Giá lúa OM 4900 năm nay thấp hơn Đông xuân năm trước khoảng 700 đồng/ kg.
Lúa Đông xuân mà giá chỉ có 4.400 đồng/ kg chẳng lời được bao nhiêu, vậy lúa hè thu của mình chắc lỗ vốn quá chú?” – Cháu Tuấn vừa lấy cọc bán lúa OM 4900 buồn bã hỏi tôi.
Sở dĩ cháu Tuấn sợ lúa hè thu lỗ vốn là vì năng suất lúa hè thu thấp hơn lúa đông xuân khoản 2 tấn/ ha.
Mày đất nhà còn đỡ, tao mướn đất mà giá lúa này chỉ có lỗ mà thôi.” – Chú Hai Sửu nhăn mặt tiếp lời.
Nghe đài phát thanh nói giá lúa giảm do cạnh tranh với Thái Lan và Ấn Độ, với lại giá lúa giảm do thế giới cung nhiều hơn cầu.” – Chú Tư Thiệt nhà dưới loa thị trấn giải thích.
Tôi không thể trả lời cháu Tuấn, vì tôi biết chắc rằng giá lúa giảm là do Bộ Tài chính khống chế, nhưng nếu tôi nói vậy, cháu Tuấn và mọi người sẽ không tin, vì, loa thị trấn ngày này qua ngày khác luôn nói Chính phủ thương nông dân muốn cho nông dân giàu.
Bộ Tài chính khống chế giá lúa bằng mức lãi tối thiểu
Giá lúa OM 4900 vụ Thu đông khoảng 5.200 đồng/ kg, giá này kéo dài cho đến trước ngày 05/1/2015.
Ngày 05/1/2015 Thứ trưởng Bộ Tài chính Trần Văn Hiếu ký công văn số 69/BTC-QLG “v/v công bố giá mua thóc định hướng vụ đông xuân 2014-2015” trong đó qui định:
1.  Về giá thành sản xuất kế hoạch: Mức giá sản xuất kế hoạch bình quân vụ Đông Xuân 2014-2015 tại các tỉnh Đồng bằng sông Cửu Long khoảng 3.417 đồng/ kg.
2.  Về giá mua định hướng: Căn cứ vào mức giá thành sản xuất lúa kế hoạch vụ Đông Xuân 2014-2015 do Bộ Tài chính công bố như trên, các cơ quan có thẩm quyền, các doanh nghiệp, cá nhân mua lúa với giá định hướng đảm bảo mức lãi tối thiểu cho người sản xuất lúa vụ Đông Xuân 2014-2015.
Khi nông dân bắt đầu thu hoạch lúa vụ Đông Xuân khoảng ngày 15/1/2015 giá lúa chỉ còn 5.000 đồng/ kg và giảm mãi đến nay chỉ còn 4.400 đồng/kg.
Rõ ràng, chính giá mua thóc gạo định hướng của Bộ Tài chính đã làm giảm giá lúa của nông dân từ 5000 đồng/ kg xuống còn 4.400 đồng/ kg.
Tại sao giá lúa định hướng chỉ đảm bảo mức lãi tối thiểu cho nông dân? Mức lãi tối thiểu này là bao nhiêu đồng trên một kg lúa? Mức lãi tối thiểu này có đảm bảo được cuộc sống của nông dân hay không?
Bộ Tài chính đưa ra giá mua định hướng, nhưng không biết hướng về đâu, không qui chiếu về bất cứ một văn bản giá nào cả.
Định hướng kiểu này là kiểu Bộ Tài chính và VFA rù rì to nhỏ với nhau còn nông dân mù tịt.
Bộ Tài chính định hướng giá kiểu này nên VFA mạnh tay giảm giá mua lúa của nông dân.
Phải chăng mức lãi tối thiểu là mức lãi 30% so với giá thành?
Nếu chúng ta lấy giá thành 3.417 đồng/kg cộng với 30% giá thành khoảng 1025 đồng/kg thì giá lúa khoảng 4.442 đồng/kg, mức giá này ứng với giá lúa OM 4900 4.400 đồng/ kg hiện nay.
Như vậy, có lẽ mức lời tối thiểu mà Bộ Tài chính to nhỏ với doanh nghiệp là mức lời 30% so với giá thành.
Nhiều lần nông dân chúng tôi đã nói rõ rằng mức lời 30% là một mức lời chết đói, làm cho nông dân ngày càng bị bần cùng hóa, chỉ khi Chính phủ muốn bần cùng hóa nông dân mới áp dụng mức lời này.
Năng suất vụ Đông Xuân khoảng 7 tấn/ ha, lời 30% khoảng 1000 đồng/ kg, vậy một ha nông dân lời chỉ có 7.000.000 đồng.
Năng suất vụ hè thu khoảng 5 tấn/ ha, giá lúa 4.400 đồng/ kg nông dân hòa vốn hoặc lỗ, chứ không phải lời 5.000.000 đồng/ ha.
Ông Bộ trưởng Bộ Tài chính hãy đến huyện Tân Hồng tỉnh Đồng Tháp, tôi sẽ giao cho ông 2 ha cho ông làm lúa, tôi sẽ cho ông lời 35% so với giá thành, nếu ông làm lúa nuôi được vợ với 2 con ăn học thì tôi đội ông lên đầu. Còn nếu nuôi vợ con không nổi, thì ông dẹp quách cái suy nghĩ quan liêu bậy bạ lãi tối thiểu 30% cho nông dân nhờ.
Lời 30% so với giá thành không hề có căn cứ
Trước đây, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ký Nghị quyết số 63/NQ-CP, trong đó có quy định phải mua lúa với giá nông dân lời tối thiểu 30% so với giá thành.
Nhưng khi giá lúa xuống thấp hơn 30% so với giá thành thì năm 2014 Thủ tướng ký Quyết định số 373a/QĐ-TTg, và năm 2012 Thủ tướng ký quyết định số 287/QĐ-TTg trong đó quy định: “các thương nhân thực hiện mua thóc gạo tạm trữ theo cơ chế thị trường, tự chịu trách nhiệm về hiệu quả kinh doanh”, chứ chẳng cần đảm bảo lời phần trăm phần chục gì cả.
Nên Nghị quyết số 63/NQ-CP đã bị xóa sổ, vậy nếu Bộ Tài chính căn cứ vào Nghị quyết này là một hành động sai lầm.
Nông dân lời tối thiểu vậy Hiệp hội Lương thực Việt Nam được lời tối đa
Nông dân và VFA cùng chia nhau lợi nhuận trong việc mua bán lúa gạo, Bộ Tài chính khống chế nông dân chỉ lời ở mức tối thiểu, tức là cho phép VFA lời tối đa.
VFA mua lúa cho nông dân lời tối thiểu giá 4.400 đồng/ kg, tức khoảng 205 đô la Mỹ/ tấn, qui ra giá gạo khoảng 341 đô la Mỹ/ tấn, rồi VFA bán số gạo này càng cao thì lợi nhuận càng nhiều.
VFA hầu hết là các doanh nghiệp nhà nước, nên, phải chăng, Bộ Tài chính đang tạo điều kiện cho VFA lấy hết lợi nhuận của nông dân một cách hợp pháp.
Giá lúa bị ấn định ngược
Nông dân làm lúa để xuất khẩu, lẽ ra, giá bán gạo xuất khẩu mới là căn cứ để xác định giá lúa.
Lẽ ra, Bộ Tài chính phải qui định mức lời đầu tấn gạo xuất khẩu cho doanh nghiệp, sau đó từ giá bán gạo xuất khẩu qui ra giá lúa, trừ đi cho lợi nhuận của doanh nghiệp thì ra giá mua lúa cho nông dân, đó là phương pháp làm hợp lý.
Hiện nay, Bộ Tài chính đang làm ngược là ấn định lợi nhuận tối thiểu cho nông dân, giúp doanh nghiệp mua lúa giá rẻ, sau đó bán gạo xuất khẩu giá cao thu lợi nhuận tối đa.
Văn bản định giá lúa của Bộ Tài chính phải rõ ràng, không gây hiểu lầm, còn nói định hướng cho nông dân lãi tối thiểu, là cách nói mập mờ đánh lận nông dân.
Tóm lại, với giá lúa định hướng đảm bảo cho nông dân lãi tối thiểu, Bộ Tài chính đã hướng nông dân đến sự bần cùng, và với giá lúa định hướng đảm bảo nông dân lãi tối thiểu Bộ Tài chính cung cấp công cụ hợp pháp cho VFA đầu cơ lúa gạo trên mồ hôi nước mắt của nông dân. 
H. K.
Tác giả gửi BVN.


My Blog List