Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !

Showing posts with label - XÃ HỘI -. Show all posts
Showing posts with label - XÃ HỘI -. Show all posts
Monday, December 29, 2025
Wednesday, December 30, 2015
Giá xăng ở Mỹ rẻ hơn nhiều so với sữa
Giá xăng ở Mỹ rẻ hơn nhiều so với sữa
Giá xăng ở Mỹ lần đầu tiên kể từ năm 2009 giảm xuống dưới mức 2
USD/gallon, tương đương khoảng 12.000 đồng/lít...
Tại một số bang Mỹ, giá xăng đã
xuống dưới ngưỡng 1,8 USD/gallon - Ảnh: Getty/WSJ.
Liên tục giảm theo giá dầu thế giới
trong một năm rưỡi trở lại đây, giá xăng tại Mỹ đã về vị trí hợp lý là rẻ hơn
sữa - tờ Wall Street Journal cho biết.
Theo số liệu từ công ty khảo sát giá xăng AAA, giá bán lẻ xăng trung bình toàn quốc ở Mỹ ngày 21/12 đã lần đầu tiên kể từ năm 2009 giảm xuống dưới mức 2 USD/gallon, tương đương khoảng 12.000 đồng/lít. Tại một số bang, giá xăng đã xuống dưới ngưỡng 1,8 USD/gallon.
Trong khi đó, hiếm nơi nào ở Mỹ bán sữa với giá dưới 3 USD/gallon.
Số liệu từ Bộ Lao động Mỹ cho thấy, giá bán lẻ sữa trung bình toàn quốc ở Mỹ trong tháng 11 là 3,3 USD/gallon. Cũng trong tháng trước, giá bán lẻ xăng trung bình ở nước này là 2,19 USD/gallon.
Trong vòng 20 năm qua ở Mỹ, sữa gần như luôn luôn đắt hơn xăng.
Vào giữa thập kỷ trước, giá xăng ở Mỹ vượt mức 4 USD/gallon, đảo ngược trật tự thường thấy so với giá sữa. Trong thời kỳ suy thoái kinh tế Mỹ, giá sữa lại vượt giá xăng. Nhưng sau đó, hai chất lỏng thiết yếu cho cuộc sống của người Mỹ này liên tục đổi thứ tự về độ đắt rẻ, cho tới khi giá xăng lao dốc từ cuối năm ngoái.
Hiện nay, chất lỏng tiêu dùng duy nhất liên tục có giá rẻ hơn xăng ở Mỹ là nước lọc. Tại các siêu thị, quầy tạp hóa ở Mỹ, nước lọc được bán với giá khoảng 1 USD/gallon.
Mức giá 2 USD/gallon xăng ở Mỹ tương đương khoảng 1,6 cent/ounce. Giá sữa là 2,6 cent/ounce, giá nước ngọt Coca-Cola là 1,5 cent/ounce, giá cà phê Starbucks khoảng 14 cent/ounce, giá bia là trên 10 cent/ounce, giá rượu Vodka Absolut khoảng 45 cent/ounce.
Theo số liệu từ công ty khảo sát giá xăng AAA, giá bán lẻ xăng trung bình toàn quốc ở Mỹ ngày 21/12 đã lần đầu tiên kể từ năm 2009 giảm xuống dưới mức 2 USD/gallon, tương đương khoảng 12.000 đồng/lít. Tại một số bang, giá xăng đã xuống dưới ngưỡng 1,8 USD/gallon.
Trong khi đó, hiếm nơi nào ở Mỹ bán sữa với giá dưới 3 USD/gallon.
Số liệu từ Bộ Lao động Mỹ cho thấy, giá bán lẻ sữa trung bình toàn quốc ở Mỹ trong tháng 11 là 3,3 USD/gallon. Cũng trong tháng trước, giá bán lẻ xăng trung bình ở nước này là 2,19 USD/gallon.
Trong vòng 20 năm qua ở Mỹ, sữa gần như luôn luôn đắt hơn xăng.
Vào giữa thập kỷ trước, giá xăng ở Mỹ vượt mức 4 USD/gallon, đảo ngược trật tự thường thấy so với giá sữa. Trong thời kỳ suy thoái kinh tế Mỹ, giá sữa lại vượt giá xăng. Nhưng sau đó, hai chất lỏng thiết yếu cho cuộc sống của người Mỹ này liên tục đổi thứ tự về độ đắt rẻ, cho tới khi giá xăng lao dốc từ cuối năm ngoái.
Hiện nay, chất lỏng tiêu dùng duy nhất liên tục có giá rẻ hơn xăng ở Mỹ là nước lọc. Tại các siêu thị, quầy tạp hóa ở Mỹ, nước lọc được bán với giá khoảng 1 USD/gallon.
Mức giá 2 USD/gallon xăng ở Mỹ tương đương khoảng 1,6 cent/ounce. Giá sữa là 2,6 cent/ounce, giá nước ngọt Coca-Cola là 1,5 cent/ounce, giá cà phê Starbucks khoảng 14 cent/ounce, giá bia là trên 10 cent/ounce, giá rượu Vodka Absolut khoảng 45 cent/ounce.
Nguồn: KBCHN.NET
--
Wednesday, June 17, 2015
VC lại phãi 'ngậm bồ hòn làm ngọt' với Chệt
VC lại
phãi 'ngậm bồ hòn làm ngọt' với Chệt
From: BAN DIEU HOP VNSN <
Sent: Tuesday, June 16, 2015 4:09 PM
Subject: [VN-SHARE-NEWS] VC lại 'ngậm bồ hòn làm ngọt' với TC
Sent: Tuesday, June 16, 2015 4:09 PM
Subject: [VN-SHARE-NEWS] VC lại 'ngậm bồ hòn làm ngọt' với TC
Date: 2015-06-15 23:15 GMT+02:00
Subject: Fwd: VC lại 'ngậm bồ hòn làm ngọt' với TC
Subject: Fwd: VC lại 'ngậm bồ hòn làm ngọt' với TC
HÀ NỘI (NV) - Ông Đinh La Thăng, bộ trưởng Giao Thông-Vận Tải CSVN vừa phân trần với công chúng Việt Nam rằng, mua 13 tàu điện của Trung Quốc là chuyện thuộc loại “bất khả kháng.”
đến nay vẫn đang còn... xây dựng. (Hình: Bộ Giao Thông-Vận Tải)
Trước đó, công chúng Việt Nam tỏ ra hết sức giận dữ sau khi các viên chức Ngành Giao Thông-Vận Tải Việt Nam loan báo, sẽ bỏ ra 63.2 triệu Mỹ kim để mua 13 tàu điện (mỗi tàu có bốn toa) do công ty trang thiết bị tàu điện ngầm Bắc Kinh của Trung Quốc sản xuất, để dùng cho tuyến metro Cát Linh-Hà Đông.
Viên bộ trưởng Giao Thông-Vận Tải Việt Nam kêu gọi dân chúng thông cảm vì khi ký hợp đồng vay vốn ODA của Trung Quốc cho dự án xây dựng tuyến metro Cát Linh-Hà Đông, Việt Nam bị buộc phải mua các tàu điện do Trung Quốc sản xuất.
Ông Thăng nói thêm rằng, nhà thầu Trung Quốc thực hiện dự án xây dựng tuyến metro Cát Linh-Hà Đông “yếu kém, chúng tôi rất bức xức nhưng muốn thay thì lại vướng các điều kiện đã ký nên không thay được.”
Có thể xem dự án xây dựng tuyến metro Cát Linh-Hà Đông là một trường hợp Việt Nam phải “ngậm bồ hòn làm ngọt” khi nhận “hỗ trợ” từ Trung Quốc.
Chiều dài của tuyến metro này chỉ có 13 cây số, lẽ ra phải hoàn tất vào năm 2012 nhưng đến nay vẫn còn dở dang. Năm ngoái, nhà thầu Trung Quốc cam kết sẽ hoàn tất công trình vào tháng 6 năm 2015 nhưng gần đây, thời điểm khánh thành được thông báo là tiếp tục dời lại đến cuối năm song tin mới nhất cho biết, phải đến hết quí 1 năm tới mới có thể vận hành tuyến metro Cát Linh-Hà Đông.
Hồi hạ tuần tháng 11 năm ngoái, tại điểm xây dựng một nhà ga trong tuyến metro Cát Linh-Hà Đông, ở đoạn chạy qua quận Thanh Xuân, do cẩu bị đứt cáp, ba thanh dầm bằng thép đã rớt xuống đường, đè chết một người và làm hai người trọng thương.
Lúc đó, Bộ Giao Thông-Vận Tải Việt Nam đã ra lệnh cho nhà thầu Trung Quốc tạm ngưng thi công để kiểm tra toàn bộ quy trình giám sát bảo đảm an toàn. Nửa tháng sau, nhà thầu Trung Quốc được phép tiếp tục thi công và chỉ trong hai tuần lại gây thêm tai nạn khác.
Rạng sáng 28 tháng 12, năm 2014, giàn giáo trong công trình xây dựng tuyến metro Cát Linh-Hà Đông, ở đoạn sát bến xe Hà Đông đột nhiên sụp xuống lúc đang đổ bê tông. May mắn là tai nạn xảy ra vào lúc rạng sáng, đường chưa đông người qua lại nên không có tổn thất nhân mạng. Sắt thép, bê tông chỉ đè nát phần đầu của một chiếc taxi vừa trờ tới. Tài xế taxi và ba hành khách trong xe không bị thương. Theo một số chuyên gia, giàn giáo sập do bị dịch chuyển lúc đang đổ bê tông.
Công trình xây dựng tuyến metro Cát Linh-Hà Đông không chỉ thiếu an toàn, kém chất lượng mà còn nổi tiếng vì sự tráo trở của nhà thầu Trung Quốc. Nhà thầu Trung Quốc đã đòi nâng vốn đầu tư dự án từ 553 triệu Mỹ kim lên 892 triệu Mỹ kim. Tuy yêu sách này phi lý song chế độ Hà Nội vẫn bất chấp sự can gián của chuyên gia nhiều giới, vay thêm của Trung Quốc 339 triệu Mỹ kim để đáp ứng đòi hỏi của nhà thầu Trung Quốc!
Lúc đó, theo tường thuật của báo chí Việt Nam, tại cuộc họp với ông Chu Hằng Vũ, phó tổng giám đốc tập đoàn hữu hạn của Cục 6 Ngành Đường Sắt Trung Quốc, ông Đinh La Thăng, bộ trưởng Giao Thông-Vận Tải Việt Nam, nhận định, tuyến metro Cát Linh-Hà Đông là công trình giao thông tồi tệ nhất ở Việt Nam. Công trình này khiến dân chúng Việt Nam lo ngại về mức độ an toàn, chất lượng (??) (phẫm chất) và phẫn nộ vì nhà thầu Trung Quốc không thèm đếm xỉa đến những yêu cầu của Bộ Giao Thông-Vận Tải Việt Nam.
Ông Thăng yêu cầu nhà thầu Trung Quốc phải tìm một người “có trình độ và lương tâm” để thay thế tổng chỉ huy công trường, đổi ngay công ty Trung Quốc đang giữ vai trò giám sát (công ty giám sát xây dựng thuộc viện nghiên cứu thiết kế công trình đường sắt Bắc Kinh). Cũng đến lúc đó, Bộ Giao Thông-Vận Tải Việt Nam mới đòi nhà thầu Trung Quốc phải sử dụng công ty giám sát do bộ này chỉ định và loại toàn bộ các nhà thầu phụ để trực tiếp ký hợp đồng với các tổng công ty xây dựng công trình giao thông của phía Việt Nam.
Viên bộ trưởng Giao Thông-Vận Tải Việt Nam khẳng định, nếu nhà thầu Trung Quốc không chấp nhận những yêu cầu đó thì ông ta sẽ đề nghị chính phủ Việt Nam loại họ để kiếm một nhà thầu khác. Cũng phải đến lúc đó, đại diện nhà thầu Trung Quốc mới nhượng bộ, mới xin lỗi hứa sẽ đáp ứng tất cả các yêu cầu của viên bộ trưởng Giao Thông-Vận Tải Việt Nam.
Tuy nhiên chuyện “cảnh cáo” nhà thầu Trung Quốc của ông Thăng bị cả báo giới lẫn cựu viên chức ngoại giao của Trung Quốc cho là kích động “bài Trung.”
Hồi đầu năm nay, Hoàn Cầu Thời Báo dẫn lời ông Tề Kiến Quốc, từng là đại sứ Trung Quốc tại Việt Nam, khuyến cáo, lẽ ra, ông Thăng không nên làm như thế đối với nhà thầu Trung Quốc, không nên làm sự việc trở thành rùm beng vì tai nạn ở các công trường tại Việt Nam là... bình thường. (G.Đ)
--
Mời xem BLOG http://www.vn-share-news.com ,thêm section ENGLISH
Mời xem BLOG http://www.vn-share-news.com ,thêm section ENGLISH
__._,_.___
Friday, April 10, 2015
Cựu đại sứ Mỹ: Ông Putin không muốn giải quyết xung đột ở Ukraine
Cựu đại sứ Mỹ: Ông Putin
không muốn giải quyết xung đột ở Ukraine
Cựu đại sứ Mỹ tại Nga Michael McFaul.
11.04.2015
Cựu đại sứ Mỹ tại Nga Michael McFaul nói với VOA rằng Tổng thống
Nga Vladimir Putin không muốn giải quyết cuộc xung đột ở Ukraine vì việc này
phục vụ cho lợi ích của ông ta.
Ông McFaul cho biết hôm thứ Năm rằng ông Putin thích cuộc đối đầu
quân sự cấp thấp, có kết thúc mở ở Ukraine vì điều này có tác dụng làm suy yếu
chính phủ ở Kiev.
Nhà ngoại giao trước đây của Mỹ nói sẽ chẳng có gì thay đổi bởi vì
không giống như Mikhail Gorbachev, ông Putin muốn Mỹ là kẻ thù.
Khi được hỏi về điều mà Ngoại trưởng Nga Sergei Lavrov và những
quan chức khác ở Moscow mô tả là "hoạt động tuyên truyền chống Nga công
khai" của Mỹ, ông McFaul nói Mỹ vẫn chưa tham gia vào những hoạt động trực
tiếp thách thức chính quyền của ông Putin, điều mà ông nói là sẽ phản tác dụng.
"Tôi nghĩ ông Putin có lợi khi mô tả chúng ta là kẻ thù. Vì
vậy ngoại giao bao nhiêu đi nữa cũng sẽ chẳng thay đổi được điều đó," ông
McFaul nói. Ông nói rằng Mỹ cần tham gia vào việc lên tiếng cho những lý tưởng
dân chủ.
Hơn 6.000 thường dân, phiến quân và quân nhân Ukraine đã thiệt
mạng ở miền đông Ukraine kể từ khi chiến sự nổ ra giữa chính phủ và lực lượng
ly khai một năm trước đây.
Sunday, April 5, 2015
Tokyo giữa Sài Gòn
Tokyo
giữa Sài Gòn
.jpg)
TP SàiGòn cảm tính nhưng
cũng đầy lý trí, dễ đón nhận nhưng nhanh chóng từ bỏ nếu không phù hợp. Để tạo
dấu ấn riêng ở đô thị này không dễ. Và người Nhật đã âm thầm làm được điều đó.
Tôi biết đến Tokyo thu nhỏ của Sài Gòn nhờ thầy giáo Koda Minoru. Vợ chồng ông vốn là dân văn phòng chính hiệu kiểu Nhật, sống ở đây hơn bảy năm, lấy công việc dạy ngôn ngữ miễn phí làm niềm vui. Để chuẩn bị cho cuộc sống lúc về hưu, ông bà đã đi khắp Đông Nam Á và quyết định dừng lại ở Sài Gòn. Cũng như nhiều người Nhật khác, ông Koda Minoru và vợ chọn Sài Gòn để định cư đơn giản vì thời tiết khá đẹp và thức ăn hợp khẩu vị.
Tôi biết đến Tokyo thu nhỏ của Sài Gòn nhờ thầy giáo Koda Minoru. Vợ chồng ông vốn là dân văn phòng chính hiệu kiểu Nhật, sống ở đây hơn bảy năm, lấy công việc dạy ngôn ngữ miễn phí làm niềm vui. Để chuẩn bị cho cuộc sống lúc về hưu, ông bà đã đi khắp Đông Nam Á và quyết định dừng lại ở Sài Gòn. Cũng như nhiều người Nhật khác, ông Koda Minoru và vợ chọn Sài Gòn để định cư đơn giản vì thời tiết khá đẹp và thức ăn hợp khẩu vị.
.jpg)
Koda Minoru thích phố Nhật
ở Sài Gòn vì nơi đây không bị co cụm dành riêng cho người Nhật. Cả khu phố là
một sự hòa hợp Việt - Nhật khiến Koda Minoru vừa cảm thấy như được ở nhà vừa
được giao lưu, được sống cùng người bản địa. Những lần đến tìm thầy Koda
Minoru, tôi có dịp khám phá khu phố đặc biệt này. Từ sáng đến khuya, khu vực
đầu đường Lê Thánh Tôn kéo dài từ Tôn Đức Thắng đến Thi Sách luôn nhộn nhịp bởi
lượng người Nhật (mà tôi trộm nghĩ không biết ở đâu ra lắm thế) đổ về. Dulichgo
Nếu lướt nhanh qua con đường, có lẽ bạn chỉ kịp bị thu hút bởi một loạt quán xá san sát nhau với biển hiệu chữ Nhật, chữ Việt cùng hình ảnh đặc trưng của xứ hoa anh đào. Thật ra, nếu có dịp lang thang nơi này, bạn mới biết rằng tiểu Tokyo này còn có những siêu thị, cửa hàng chuyên cung cấp mọi sản phẩm từ quê nhà để phục vụ người Nhật sinh sống tại Sài Gòn hay những hội quán đặc trưng văn hóa xứ sở mặt trời mọc.
Không chỉ là nơi tập trung quán xá, tiểu Tokyo này còn là nơi định cư lâu dài của nhiều người Nhật vì ngay trung tâm, tiện lợi cùng hàng loạt dịch vụ chuyên phục vụ người Nhật chỉ cách nhau vài bước chân. Đây chính là nơi khởi đầu của hầu hết người Nhật khi quyết định gắn kết với TP. Sau một thời gian, khi đã quen với sự khác biệt giữa Nhật Bản và TP.HCM, họ mới bắt đầu di chuyển vào những khu dân cư nhiều người bản địa hơn như Phú Mỹ Hưng, hẻm 18A Nguyễn Thị Minh Khai, đường Nguyễn Đình Chiểu gần khu Vườn Chuối...
Nếu lướt nhanh qua con đường, có lẽ bạn chỉ kịp bị thu hút bởi một loạt quán xá san sát nhau với biển hiệu chữ Nhật, chữ Việt cùng hình ảnh đặc trưng của xứ hoa anh đào. Thật ra, nếu có dịp lang thang nơi này, bạn mới biết rằng tiểu Tokyo này còn có những siêu thị, cửa hàng chuyên cung cấp mọi sản phẩm từ quê nhà để phục vụ người Nhật sinh sống tại Sài Gòn hay những hội quán đặc trưng văn hóa xứ sở mặt trời mọc.
Không chỉ là nơi tập trung quán xá, tiểu Tokyo này còn là nơi định cư lâu dài của nhiều người Nhật vì ngay trung tâm, tiện lợi cùng hàng loạt dịch vụ chuyên phục vụ người Nhật chỉ cách nhau vài bước chân. Đây chính là nơi khởi đầu của hầu hết người Nhật khi quyết định gắn kết với TP. Sau một thời gian, khi đã quen với sự khác biệt giữa Nhật Bản và TP.HCM, họ mới bắt đầu di chuyển vào những khu dân cư nhiều người bản địa hơn như Phú Mỹ Hưng, hẻm 18A Nguyễn Thị Minh Khai, đường Nguyễn Đình Chiểu gần khu Vườn Chuối...
.jpg)
Tuy là một nơi tập trung
nhiều người nước ngoài, Tokyo thu nhỏ lại rất khác với không khí của phố Tây,
phố Hàn. Đông đúc đó, nhộn nhịp đó, nhưng không ồn ào, không gây khó chịu. Đó
chính là tính cách của người Nhật, năng động nhưng không phô trương. Mọi thứ ở
phố Nhật cứ nhẹ nhàng, “chất” Nhật cứ như khép nép, lặng lẽ hòa vào “chất” Sài
Gòn. Có ồn ào chăng là dòng xe hối hả chạy suốt đêm ngày trên con đường mạch
sống nối cửa ngõ vào khu trung tâm.
Rẽ vào những con hẻm, vẫn là hàng quán đủ kiểu dày đặc, từng tốp người ra vô đông đúc nhưng mọi thứ luôn chừng mực, lặng lẽ. Những cánh cửa kéo ngang đặc trưng, không gian kín đáo tách biệt với bên ngoài. Từ trong hẻm, những phụ nữ Nhật đẩy xe nôi chậm rãi đi quanh các cửa hàng mua sắm.Dulichgo
Rẽ vào những con hẻm, vẫn là hàng quán đủ kiểu dày đặc, từng tốp người ra vô đông đúc nhưng mọi thứ luôn chừng mực, lặng lẽ. Những cánh cửa kéo ngang đặc trưng, không gian kín đáo tách biệt với bên ngoài. Từ trong hẻm, những phụ nữ Nhật đẩy xe nôi chậm rãi đi quanh các cửa hàng mua sắm.Dulichgo
.jpg)
Thỉnh thoảng, bạn còn có
thể thấy những phụ nữ Nhật rạng ngời trong tà áo dài, thật duyên. Mà phụ nữ
Nhật yêu áo dài Việt đáo để. Sống ở Sài Gòn, họ sắm một - hai bộ áo dài để…
khoe mình mặc đẹp không kém gì người bản địa. Một cách để hòa nhập khéo léo.
Dân Sài Gòn cũng bắt đầu tụ tập về đây để khám phá nét đẹp văn hóa mà người
Nhật mang đến, để khám phá ẩm thực, thưởng thức những tô mì ramen đúng chất hay
loại pizza độc đáo mang hương vị Nhật Bản. Mà không dễ đâu nhé, phải đặt bàn từ
nhiều ngày trước bạn mới có thể được tiếp đón vì thực khách xếp hàng dài đấy.
Lang thang ở đây, chỉ cần tinh ý một chút, bạn sẽ thấy sự khác biệt. Quán Nhật không có nhu cầu sử dụng vỉa hè hay lòng hẻm để kê thêm bàn, kéo thêm khách. Đây chính là văn hóa kinh doanh của người Nhật, không muốn gây phiền hà và muốn mọi thứ xung quanh cũng được đẹp như quán của mình. Chính nhờ triết lý kinh doanh ấy, lòng hẻm của đường Lê Thánh Tôn cứ rộng rãi và sạch sẽ dù nhu cầu kinh doanh, mua bán nơi đây vẫn tăng lên không ngừng. Tuy nổi tiếng là khu tập trung “ăn chơi” của người Nhật nhưng nơi đây lại khá “lành tính” như cách ví von của người dân lâu năm.
Lang thang ở đây, chỉ cần tinh ý một chút, bạn sẽ thấy sự khác biệt. Quán Nhật không có nhu cầu sử dụng vỉa hè hay lòng hẻm để kê thêm bàn, kéo thêm khách. Đây chính là văn hóa kinh doanh của người Nhật, không muốn gây phiền hà và muốn mọi thứ xung quanh cũng được đẹp như quán của mình. Chính nhờ triết lý kinh doanh ấy, lòng hẻm của đường Lê Thánh Tôn cứ rộng rãi và sạch sẽ dù nhu cầu kinh doanh, mua bán nơi đây vẫn tăng lên không ngừng. Tuy nổi tiếng là khu tập trung “ăn chơi” của người Nhật nhưng nơi đây lại khá “lành tính” như cách ví von của người dân lâu năm.

Khi có chút rượu, người
Nhật cười vui to tiếng một chút lúc đưa nhau ra về, nhưng chỉ một chút thôi
nhé, rồi hết. Người Nhật không bỏ rác bừa bãi. Minami Hiroya, anh bạn người
Nhật coi Sài Gòn như quê hương thứ hai cho biết, nhập gia thì dĩ nhiên phải tùy
tục, nhưng người Nhật còn biết uốn nắn mọi thứ theo cách của mình. Quán nào
không sạch sẽ, bỏ quên những thứ xung quanh thì chúng tôi không ủng hộ nữa.
Minami Hiroya làm tôi nhớ đến Oshima Mitutere, quản lý một viện tạo mẫu tóc
trên đường Trương Định, Q.3, ngày ngày cùng nhân viên đi nhặt rác ở những tuyến
đường xung quanh nơi kinh doanh. Câu chuyện có thật này khiến người Sài Gòn
phải suy nghĩ, liệu mình đã yêu mảnh đất này bằng Oshima Mitutere? Có đủ sức
làm những điều nhỏ nhặt thôi nhưng rất cần thiết cho đô thị này?
.jpg)
Ẩm thực Nhật Bản cũng
nhanh chóng chinh phục dân Sài Gòn. Tuy nhiên, hành trình tạo dấu ấn ẩm thực
này phải mất gần 20 năm. Nhà hàng Nhật đầu tiên xuất hiện vào những năm 1990 của
thế kỷ trước ở khách sạn Rex. Sau đó, các bếp Nhật khác mới lần lượt nổi lửa
tại Caravelle, Omni… Thuở ấy, nhà hàng Nhật là thế giới riêng của các doanh
nhân nước ngoài và tầng lớp thượng lưu Sài Gòn. Người Việt bình thường xem món
Nhật là điều gì đó cao xa huyền diệu. Và rồi khách Nhật ồ ạt đổ về, cầu tăng
chóng mặt nhưng cung vẫn còn quá ít ỏi nên các đầu bếp Nhật tại các khách sạn
năm sao bắt đầu tách ra tự đầu tư nhà hàng bên ngoài. Bên cạnh đó, một số người
Việt, từ vai trò học việc cũng dần trưởng thành và tự tin khai phá mảnh đất
mới mẻ. Dulichgo
.jpg)
Mọi thứ bắt đầu rẽ sang
hướng rộng hơn khi nhà hàng Sushi Bar xuất hiện vào cuối những năm 90. Dòng ẩm
thực cao sang này bắt đầu được kéo xuống mức trung lưu để tiệm cận với người
Sài Gòn hơn. Từ đây, thuật ngữ “rủ nhau đi ăn sushi” mới chính thức xuất hiện
trong người Việt. Tốc độ phát triển của các quán Nhật bắt đầu tăng chóng mặt,
có hơn 300 công ty tham gia đầu tư nhà hàng, quán Nhật. Cho đến nay có gần 500
quán Nhật ở khắp nơi, từ khu trung tâm đến ngoại ô. Một con số đáng nể mà theo
nhiều người đã vượt xa nhiều đô thị khác ở Đông Nam Á. Bây giờ không chỉ có
nhà giàu hay giới văn phòng mà mọi người đều có thể thưởng thức miếng cá sống
hay sushi đậm chất Nhật. Trong list danh sách món ăn yêu thích của Sài Gòn
chính thức có thêm những cái tên: sushi, sashimi, tempura, ramen, mochi....
Từ những nguyên liệu cơ bản, người Nhật đã sáng tạo ra các món ăn bằng óc thẩm mỹ, sự khéo tay và hương vị tinh tế trong các loại gia vị. Những món ăn được chế biến nhỏ nhắn, xinh xắn, hương vị thanh tao, nhẹ nhàng. Đồ ăn Nhật Bản chú trọng đến đặc sản theo từng mùa và sự lựa chọn bát đĩa đựng thức ăn cũng là cả một nghệ thuật.
Từ những nguyên liệu cơ bản, người Nhật đã sáng tạo ra các món ăn bằng óc thẩm mỹ, sự khéo tay và hương vị tinh tế trong các loại gia vị. Những món ăn được chế biến nhỏ nhắn, xinh xắn, hương vị thanh tao, nhẹ nhàng. Đồ ăn Nhật Bản chú trọng đến đặc sản theo từng mùa và sự lựa chọn bát đĩa đựng thức ăn cũng là cả một nghệ thuật.
.jpg)
Chị Lâm Hoài Thu, chủ
nhân Bamboo Sushi lý giải: “Không có gì ngạc nhiên khi người Sài Gòn nhanh
chóng chấp nhận món Nhật vì ẩm thực của cả hai đều có những sự tương đồng rất
lớn như món chính vẫn là gạo, dùng thực phẩm tươi sống và nhiều rau”. Làm nhanh
một cuộc thống kê bỏ túi thì dễ dàng nhận ra, so với món Thái, món Hàn, ẩm thực
xứ hoa anh đào đang chiếm ưu thế và chính thức được chấp nhận. Thậm chí, quán
vỉa hè cũng đã bắt đầu xuất hiện món Nhật như cơm cuộn sushi cấp tốc.
Không tiếp thị, không quảng bá ồ ạt, món ăn Nhật dần dần chinh phục người Sài Gòn bằng sự gần gũi và nét tinh túy độc đáo. Những món ăn được chế biến nhỏ nhắn, xinh xắn, hương vị thanh tao, nhẹ nhàng. Dĩ nhiên, khẩu vị Nhật khi bước vào cái “lẩu khổng lồ” Sài Gòn thì không dễ gì được giữ nguyên. Để tồn tại, các đầu bếp phải gia giảm sao cho phù hợp. Họ phải giảm mặn để món ăn có vị ngọt thanh, thoang thoáng dư vị Sài Gòn.
Không tiếp thị, không quảng bá ồ ạt, món ăn Nhật dần dần chinh phục người Sài Gòn bằng sự gần gũi và nét tinh túy độc đáo. Những món ăn được chế biến nhỏ nhắn, xinh xắn, hương vị thanh tao, nhẹ nhàng. Dĩ nhiên, khẩu vị Nhật khi bước vào cái “lẩu khổng lồ” Sài Gòn thì không dễ gì được giữ nguyên. Để tồn tại, các đầu bếp phải gia giảm sao cho phù hợp. Họ phải giảm mặn để món ăn có vị ngọt thanh, thoang thoáng dư vị Sài Gòn.

Tuy đã bình dân và địa
phương hóa nhưng món ăn Nhật vẫn đảm bảo nhiều tiêu chuẩn khắt khe, yêu cầu
các đầu bếp phải tuân thủ để giữ chất của mình. Các quán vẫn phải dùng gạo, dấm
Nhật và thực hiện đúng kỹ thuật để hạt cơm trong miếng sushi trắng bóng, dính
một cách tự nhiên. Món sashimi - đồ sống của Nhật thì càng không thể chấp nhận
việc đi tắt quy trình xử lý hay cải biên. Cách bảo quản miếng cá sống luôn đòi
hỏi người đứng bếp phải tuân thủ nghiêm ngặt để miếng thịt cá luôn ngọt và
không bị nhiễm khuẩn.
Thầy Koda Minoru cho biết: “Tinh thần của Nhật Bản là vậy. Dễ dàng thích ứng nhưng cũng rất cương quyết không chịu thay đổi những giá trị cốt lõi của mình”. Ngẫm thế cũng hay, Sài Gòn sẽ có thêm nhiều cái lợi từ tinh thần Nhật Bản ấy. Các quán không đúng chuẩn sẽ bị đào thải, đời sống ẩm thực Sài Gòn sẽ được nâng cao, không nhạt nhòa màu nào cũng giống màu nào.
Trong những cuộc tiếp xúc với bạn bè người Nhật tôi nhận ra rằng, họ có xu hướng đầu tư vào chiều sâu thay vì tạo sự chú ý bên ngoài. Minami Hiroya thường lưu ý tôi cách nhìn các công ty Nhật kinh doanh, thay vì chỉ chăm chăm vào lợi nhuận, họ sẽ đồng thời đầu tư về cuộc sống cho con người lâu dài. Người Nhật thường chọn những điểm tinh tế, mang giá trị nhân bản nhiều hơn là tạo ra những sự kiện ồn ào.

Thầy Koda Minoru cho biết: “Tinh thần của Nhật Bản là vậy. Dễ dàng thích ứng nhưng cũng rất cương quyết không chịu thay đổi những giá trị cốt lõi của mình”. Ngẫm thế cũng hay, Sài Gòn sẽ có thêm nhiều cái lợi từ tinh thần Nhật Bản ấy. Các quán không đúng chuẩn sẽ bị đào thải, đời sống ẩm thực Sài Gòn sẽ được nâng cao, không nhạt nhòa màu nào cũng giống màu nào.
Trong những cuộc tiếp xúc với bạn bè người Nhật tôi nhận ra rằng, họ có xu hướng đầu tư vào chiều sâu thay vì tạo sự chú ý bên ngoài. Minami Hiroya thường lưu ý tôi cách nhìn các công ty Nhật kinh doanh, thay vì chỉ chăm chăm vào lợi nhuận, họ sẽ đồng thời đầu tư về cuộc sống cho con người lâu dài. Người Nhật thường chọn những điểm tinh tế, mang giá trị nhân bản nhiều hơn là tạo ra những sự kiện ồn ào.

Giữa một thành phố “tấc
đất, tấc vàng” như Sài Gòn, trung tâm thương mại do Nhật đầu tư vẫn xây những
hành lang rộng, đặt ghế ngồi cho khách thư giãn, dành diện tích đáng kể cho cây
xanh. Tôi rất thú vị khi phát hiện Aeon mall là trung tâm thương mại duy nhất ở
Sài Gòn có hẳn một khu vực dành riêng các bà mẹ cho con bú. Đó là một căn phòng
kín đáo, đẹp, sạch sẽ ngay vị trí thuận tiện. Căn phòng ở vị trí đắc địa này,
dân không có đầu óc kinh doanh như tôi cũng đã nghĩ mình có thể làm được khối
việc đẻ ra tiền. Người Nhật hào phóng quá chăng? Dĩ nhiên là không nhé! Dulichgo
Tôi và Minami Hiroya thường đến chuỗi cửa hàng tiện lợi 24h mang đậm chất gia đình của Nhật. Tôi vốn không thích những kiểu kinh doanh công nghiệp thế này nhưng ở đây lại khác. Họ hiểu cuộc sống vội vã và tâm lý ăn uống của người Sài Gòn nên tiên phong trong việc bán các món ăn chế biến nhanh trong tiệm.

Tôi và Minami Hiroya thường đến chuỗi cửa hàng tiện lợi 24h mang đậm chất gia đình của Nhật. Tôi vốn không thích những kiểu kinh doanh công nghiệp thế này nhưng ở đây lại khác. Họ hiểu cuộc sống vội vã và tâm lý ăn uống của người Sài Gòn nên tiên phong trong việc bán các món ăn chế biến nhanh trong tiệm.

Tôi có thể ăn mì, xúp
nóng hổi trong tiệm bằng cách tự phục vụ chứ không phải những món đồ khô ngán
ngẩm. Minami Hiroya thì tìm được nhiều món quen quê nhà dù giá cả không mềm
lắm. Ở cửa hàng này chúng tôi còn có thể ngồi nhẩn nha ăn uống trò chuyện hay
ngồi quay mặt ra khung kính nhìn dòng người tất tả ngược xuôi. Tận hưởng trong
khung cảnh “mì ăn liền” này, tại sao không nhỉ?
Tôi có nhiều cô bạn đang đam mê sưu tầm gốm Nhật. Thú chơi này ngày càng phổ biến, tạo thành một cộng đồng sưu tầm lớn mạnh. Thú chơi gốm thanh tao không chỉ thỏa mãn đam mê cá nhân mà còn góp phần nâng cao óc thẩm mỹ của người sưu tầm. Gốm Nhật không chỉ vào các cửa hàng. Các lớp học dạy cách làm gốm cũng "ăn nên làm ra". Học trò thường là cặp đôi mẹ và con, hay một nhóm bạn cùng tuổi, họ chăm chú nặn gốm theo hướng dẫn của thầy cô. Tay xoay đều bàn đặt gốm, rồi gọt vát gốm sao cho khéo léo để ra hình vóc cái tô, cái ly...
Tôi có nhiều cô bạn đang đam mê sưu tầm gốm Nhật. Thú chơi này ngày càng phổ biến, tạo thành một cộng đồng sưu tầm lớn mạnh. Thú chơi gốm thanh tao không chỉ thỏa mãn đam mê cá nhân mà còn góp phần nâng cao óc thẩm mỹ của người sưu tầm. Gốm Nhật không chỉ vào các cửa hàng. Các lớp học dạy cách làm gốm cũng "ăn nên làm ra". Học trò thường là cặp đôi mẹ và con, hay một nhóm bạn cùng tuổi, họ chăm chú nặn gốm theo hướng dẫn của thầy cô. Tay xoay đều bàn đặt gốm, rồi gọt vát gốm sao cho khéo léo để ra hình vóc cái tô, cái ly...

Những chiếc dĩa, cái
chén nho nhỏ nhưng thấm đậm triết lý duy mỹ của người Nhật “ra lò” đã khiến
cuộc sống người chơi thêm thú vị. Nước Nhật, người Nhật khởi đầu ở Việt Nam với
dấu ấn Hội An. Nhưng đến nay, Sài Gòn lại là nơi giữ chân, tạo điều kiện, gieo
cảm hứng để người dân xứ sở mặt trời mọc gắn kết lâu dài, hình thành một cộng đồng
có màu sắc riêng biệt. Tôi vẫn còn nhớ tâm tình của những người bạn Nhật trong
lần đầu gặp gỡ.
Anh Minami Hiroya đã thích thú với sự biến đổi không ngừng của Sài Gòn. Điều đó cho anh cảm thấy, nơi này còn nhiều năng lượng, còn nhiều điều để khai phá. Còn đối với vợ chồng thầy Koda Minoru thì Sài Gòn là một vùng đất mới dù còn nhiều điều bất tiện nhưng ông bà lại hồ hởi đón nhận, xem đó là một sự trải nghiệm thú vị. Nhưng không ai, trong cả hai người trả lời được câu hỏi của tôi: vì sao yêu Sài Gòn? Bởi với họ, yêu là yêu, chỉ vậy thôi!
Theo Phạm Ngọ / Báo Phụ Nữ,
Anh Minami Hiroya đã thích thú với sự biến đổi không ngừng của Sài Gòn. Điều đó cho anh cảm thấy, nơi này còn nhiều năng lượng, còn nhiều điều để khai phá. Còn đối với vợ chồng thầy Koda Minoru thì Sài Gòn là một vùng đất mới dù còn nhiều điều bất tiện nhưng ông bà lại hồ hởi đón nhận, xem đó là một sự trải nghiệm thú vị. Nhưng không ai, trong cả hai người trả lời được câu hỏi của tôi: vì sao yêu Sài Gòn? Bởi với họ, yêu là yêu, chỉ vậy thôi!
Theo Phạm Ngọ / Báo Phụ Nữ,
Friday, March 27, 2015
Qua trùm công an Trần Đại Quang: CSVN chuyển động mạnh, vừa lòng Mỹ!
Qua trùm công an Trần Đại Quang: CSVN chuyển động mạnh, vừa lòng Mỹ!
TRÙM CÔNG AN VNCS THĂM MỸ VÀ LHQ
Trùm công an VNCS đã kết thúc chuyến công du 6 ngày, 4 ngày ở thủ
đô Hoa Thịnh Đốn và 2 ngày ở New York. Nguồn tin Mỹ ở thủ đô HTĐ cho bản báo
biết: Trần Đại Quang thành công! Đại thành công. Chưa một cấp bộ trưởng nào
được đón tiếp nồng hậu, đậm đà như tay trùm công an này. Trần Đại Quang là một
Đại tướng công an chuyên nghiệp, đi từ cấp cơ sở, Thiếu úy leo lên đến 4 sao,
Thân cận của Thủ Dũng, đàn em ruột của Lê Hồng Anh, Đại tướng Công an, hiện là
Ủy viên thường trực Ban Bí thư, Bộ Chính Trị Cộng Đảng VN. Năm nay, Quang 60
tuổi, người tỉnh Ninh Bình. Tôi xem tivi, Quang vào loại đẹp trai, có duyên,
tướng diện, cốt cách rất tốt, vượt xa các lãnh tụ CS từ thời Lê Duẫn đến nay.
Quang nói tiếng Anh lưu loát, vượt xa “trí thức bần cố nông” Nguyễn Sinh Hùng.
Trùm CA Trần Đại Quang và Giám đốc FBI James Comey
Với Bộ trưởng bộ Nội an Hoa Kỳ, ông Jeh Charles Johnson
Vẫn theo tin HTĐ, Trần Đại Quang đã được “cơ cấu” thay Trương Tấn
Sang làm chủ tịch nước vào Đại hội Đảng thứ XII-2016. Chắc không phải. Chuyến
công du HTĐ và New York của Quang đã được ủy nhiệm rộng quyền của một thủ
tướng. Theo một nguồn tin khác từ Hà Nội cho biết, Nguyễn Tấn Dũng sẽ là Tổng
bí thư kiêm Chủ tịch nước trong trường hợp Dũng vẫn được lưu dụng ở Đại hội thứ
XII. Và chắc là được.
Hiện nay, Thủ Dũng là nhân vật mạnh nhất VNCS. Trần Đại Quang có
triển vọng làm Thủ tướng. Cứ theo tướng diện và phong cách, Quang còn vượt lên
nữa. Vừa đến thủ đô Mỹ, sau bữa ăn trưa, Quang đến bộ ngoại giao hội đàm với
Phó Bộ trưởng, vẫn quanh quẩn vấn đề nhân quyền VN. Mỹ đã gõ đúng cửa!
Hội đàm với Bộ Nội an Hoa Kỳ

Hội kiến với TNS John McCain
Đàn áp nhân quyền là nghề của công an mà Quang đã có kinh nghiệm
gần 40 năm. Hôm sau, Quang thăm viếng và hội đàm với hàng loạt viên chức thẩm
quyền cao cấp bậc nhất của Mỹ: Giám đốc FBI, bà Cố vấn HĐANQG, Bộ trưởng Bộ Nội
An Hoa Kỳ và TNS John McCain, Chủ tịch UB Quốc phòng Thượng viện cùng 2 nhà lập
pháp khác. Trong 4 ngày ở HTĐ, báo chí mô tả ông Trùm hội họp liên miên “tối
tăm mặt mũi” nhưng rất phớn phở như đi thăm một nước đồng minh “tối huệ quốc”!
Không gặp trục trặc nào. Đâu đâu cũng bật đèn xanh “về phía Mỹ”! Hai ngày ở New
York, dù là Bộ trưởng, Quang đã được quyền Chủ tịch ĐHĐ LHQ tiếp đón. Sau đó đi
thăm phụ tá Tổng thư ký LHQ, vẫn là những vấn đề như ở HTĐ. VNCS đã chuyển
hướng tuy từ từ “nhưng bạo dạn và mạnh”. Tin được bao nhiêu? Xin “wait and
see”.
HÀ NHÂN VĂN
__._,_.___
TRĂM NĂM HOMELESS HOA KỲ
TRĂM NĂM HOMELESS HOA KỲ
Giao Chỉ, San Jose
Giao Chỉ, San Jose
Năm 1776 Hoa Kỳ lập quốc, từ miền Ðông di dân Tây tiến, bốn phương
đâu cũng là nhà. Chưa có các đô thị và chung cư, nên chưa có người không nhà giữa
xã hội đâu cũng là thôn quê và nông trại. Năm 1876 Hoa Kỳ kỷ niệm 100 năm lập
quốc, tại các đô thị đã có người không nhà và vấn nạn homeless ra đời. Năm 1976
Hoa Kỳ kỷ niệm 200 năm độc lập. Không một thành phố nào mà không có những khách
không nhà. Sống trên đất nước thiên đường mà công dân Mỹ lại thuộc về thành phần
đầu đường xó chợ.
Trải qua hơn 40 năm, những người dân Việt lưu vong đã dự lễ độc lập 200 năm tại Hiệp Chủng quốc cho đến nay, hầu như ai nấy đều tạm thời an cư lạc nghiệp. Trên bản thống kê dân homeless, không thấy ghi tên ViệtNam .
Con số quá ít nên có thể người Việt homeless nằm khép nép đâu đó trong phần thống
kê khiêm nhường của dân Á Châu Thái Bình Dương. Nhưng các sắc tộc khác con số
ngày một gia tăng, gồm cả Mỹ trắng, Mỹ đen và Mễ tây Cơ.
Tuy nói như vậy nhưng người Việt thực sự cũng có đại diện nhận lãnh niềm đau của nước Mỹ.Năm 2000 khi đi làm kiểm kê dân số chúng tôi có dịp thăm xóm homeless Việt Nam San Jose tại khu rừng thưa góc Senter và Capital Epwy. Kỳ này sẽ trở lại xem lại đường xưa lối cũ. Hai tháng trước, biết tin muộn có một phụ nữ ViệtNam homeless lớn tuổi đã qua đời. Người phụ
trách nói là bà già Việt Nam họ Nguyễn. Vậy là Việt Nam
chắc quá rồi. Dòng họ Nguyễn thì thực sự đông đảo và danh tiếng. Hai cô gái họ
Nguyễn một thời tranh cử chung kết nghị viên tại San Jose .
Cô họ Nguyễn giám sát viên tại quận Cam . Biết bao nhiêu nhân tài họ
Nguyễn. Chẳng ai biết đến một bà già homeless họ Nguyễn lặng lẽ qua đời. Hoàn cảnh
ra sao? Thôi cũng là số phận con người.
Vì đâu nên nỗi
Trải qua hơn 40 năm, những người dân Việt lưu vong đã dự lễ độc lập 200 năm tại Hiệp Chủng quốc cho đến nay, hầu như ai nấy đều tạm thời an cư lạc nghiệp. Trên bản thống kê dân homeless, không thấy ghi tên Việt
Tuy nói như vậy nhưng người Việt thực sự cũng có đại diện nhận lãnh niềm đau của nước Mỹ.Năm 2000 khi đi làm kiểm kê dân số chúng tôi có dịp thăm xóm homeless Việt Nam San Jose tại khu rừng thưa góc Senter và Capital Epwy. Kỳ này sẽ trở lại xem lại đường xưa lối cũ. Hai tháng trước, biết tin muộn có một phụ nữ Việt
Vì đâu nên nỗi
Tại các đại học, ghi tên ngành xã hội là phải có học trình về
homeless. Có những đại học mà sinh viên ra trường tốt nghiệp chuyên khoa về bộ
môn Homeless.
Vì vậy nỗi niềm cay đắng dù đã được nghiên cứu kỹ lưỡng, nhưng quay đi quẩn lại thì cũng bao gồm các lý do căn bản: rượu chè, cần sa, ma túy, gia đình lục đục, thất nghiệp lâu dài, đầu óc lạng quạng, xuất thân trường tù, cựu chiến binh anh dũng bỗng trở thành những người anh hùng mỏi mệt.
Nói chung toàn là thành phần về hưu ngoài hè phố. Một thanh niên du đãng ở tù ra thì phần đông không biết về đâu đêm nay. Tự do với màn trời chiếu đất. Tuổi trẻ lớn lên thử một lần hút cần sa cấp trung học, nhẩy ngay lớp đại học để hít bằng mũi và lấy bằng đại học nhẹ nhàng khi chích vào tay. Tốt nghiệp tiến sĩ trường thuốc trở thành homeless. Anh em hè phố gọi đó là “Trường đời”. Các kỹ nữ về già và các vị cao niên suốt đời say sưa mối sầu thế kỷ đều về hưu ngoài đường.
Xã hội đại đô thị càng tiến bộ thì những người đứng bên lề càng gia tăng. Homeless trở thành vấn nạn triền miên không bao giờ giải quyết xong. Biết bao nhiêu vị tổng thống tài ba, mỗi năm Giáng sinh cũng đành đi nhà thờ cầu nguyện buổi sáng rồi phát cơm homeles buổi chiều
Bước vào thế giới homeless.
Hoa Kỳ hiện nay có 300 triệu dân và đang ôm mối sầu thiên cổ với 3 triệu 500 ngàn homeless. Ðau thương nhất là trong đó có gần một nửa là trẻ em. Con số ghi nhận là 1 triệu 350 ngàn trẻ em. Hỏi rằng các homeless ở đâu. Khoa địa lý nhân văn thi vị hóa gọi là những con người sống bên lề đô thị. 60% ngủ trong các xe còn chạy được xọc xạch hay là 4 bánh đã xẹp từ lâu. 25% ở trong các lều vải hay các thùng giấy.15% thật sự là màn trời chiếu đất, có thể gọi là khách sạn ngàn sao. Ðêm nằm nhìn lên thấy ngàn sao trên trời. Nếu lại cắc cớ hỏi rằng tại sao lại có nhiều trẻ em như thế. Xin trả lời rằng gia đình lục đục, thất nghiệp lâu dài và không có bà con tương trợ thì cả nhà ra đường là chuyện dễ hiểu. Ngoài ra trai tứ chiếng, gái giang hồ gặp nhau cũng vẫn tình cảm và cũng có sản xuất.
Vì vậy nỗi niềm cay đắng dù đã được nghiên cứu kỹ lưỡng, nhưng quay đi quẩn lại thì cũng bao gồm các lý do căn bản: rượu chè, cần sa, ma túy, gia đình lục đục, thất nghiệp lâu dài, đầu óc lạng quạng, xuất thân trường tù, cựu chiến binh anh dũng bỗng trở thành những người anh hùng mỏi mệt.
Nói chung toàn là thành phần về hưu ngoài hè phố. Một thanh niên du đãng ở tù ra thì phần đông không biết về đâu đêm nay. Tự do với màn trời chiếu đất. Tuổi trẻ lớn lên thử một lần hút cần sa cấp trung học, nhẩy ngay lớp đại học để hít bằng mũi và lấy bằng đại học nhẹ nhàng khi chích vào tay. Tốt nghiệp tiến sĩ trường thuốc trở thành homeless. Anh em hè phố gọi đó là “Trường đời”. Các kỹ nữ về già và các vị cao niên suốt đời say sưa mối sầu thế kỷ đều về hưu ngoài đường.
Xã hội đại đô thị càng tiến bộ thì những người đứng bên lề càng gia tăng. Homeless trở thành vấn nạn triền miên không bao giờ giải quyết xong. Biết bao nhiêu vị tổng thống tài ba, mỗi năm Giáng sinh cũng đành đi nhà thờ cầu nguyện buổi sáng rồi phát cơm homeles buổi chiều
Bước vào thế giới homeless.
Hoa Kỳ hiện nay có 300 triệu dân và đang ôm mối sầu thiên cổ với 3 triệu 500 ngàn homeless. Ðau thương nhất là trong đó có gần một nửa là trẻ em. Con số ghi nhận là 1 triệu 350 ngàn trẻ em. Hỏi rằng các homeless ở đâu. Khoa địa lý nhân văn thi vị hóa gọi là những con người sống bên lề đô thị. 60% ngủ trong các xe còn chạy được xọc xạch hay là 4 bánh đã xẹp từ lâu. 25% ở trong các lều vải hay các thùng giấy.15% thật sự là màn trời chiếu đất, có thể gọi là khách sạn ngàn sao. Ðêm nằm nhìn lên thấy ngàn sao trên trời. Nếu lại cắc cớ hỏi rằng tại sao lại có nhiều trẻ em như thế. Xin trả lời rằng gia đình lục đục, thất nghiệp lâu dài và không có bà con tương trợ thì cả nhà ra đường là chuyện dễ hiểu. Ngoài ra trai tứ chiếng, gái giang hồ gặp nhau cũng vẫn tình cảm và cũng có sản xuất.
Homeless là ai ? Các cụ già, đàn ông, đàn bà và trẻ em...
Những đứa bé sinh ra ở ngoài đường, sống không thấy mái nhà nhưng vẫn
là công dân Mỹ bẩm sinh, có đủ điều kiện để ứng cử tổng thống, chuyện đó xem ra
mới thê lương làm sao.
Có những gia đình vẫn cho con cái đi học, chợt mất nhà. Chồng lên
đường làm ăn xa. Vợ dẫn con đến nhà tạm trú. Ðứa nhỏ vẫn lôi thôi lếch thếch đi
học. Rồi một hôm chị Mary cãi nhau với bà manager tại nhà tạm trú. Ðem hai đứa
con ra gầm cầu. Thằng bé trai 8 tuổi còn đi học. Thầy giáo hỏi sao mày không
làm homework. Ðể tao phải gọi điện thoại cho cha mẹ. Ðứa bé lặng thinh, tuy còn
nhỏ nhưng nó vẫn đủ khôn ngoan để không nói là nhà em đang ở gầm cầu.
Ðó là câu chuyện của mỗi người trong các quan khách Hoa Kỳ tham dự
vào bữa tiệc thực đơn thân ái Việt Nam đã tổ chức hàng
tháng, năm này qua năm khác. Trên 1,000 kỳ tổ chức và hàng tr ăm ngàn phần ăn Việt Nam đã đưa ra.
Thực đơn thân ái Việt Nam
Hôm
đó là một ngày mưa ở San Jose , tôi vào xếp hàng mua một ổ
bánh mì tại tiệm Việt Nam dưới phố. Một tay homeless Hoa
Kỳ chính hiệu xếp hàng trước mặt. Quầy hàng nhỏ nhưng trong tiệm cũng có hơn 10
bàn cho khách. Phần lớn mua To go. Ông homeless, trông là biết liền. Quần áo
hai ba lớp luộm thuộm . Ðầu tóc bù xù. Trả toàn tiền cắc và giấy một đồng nhàu
nát. Cô bán hàng Việt Nam nhỏ bé dịu dàng hỏi ngay: To
go? Khách hàng homeless xếp hàng trước mặt tôi hơi ngần ngại ngó quanh các chỗ
ngồi. Trời bên ngoài mưa nặng hạt. Có vẻ muốn ngồi ăn bên trong. Nhưng khách
homeless Hoa Kỳ cũng biết thân phận nên lại ngần ngại trả lời. Cô gái Việt dịu
dàng nói nhỏ: to go please. Special discount 1 dollar. Ông khách homeless Mỹ khẽ
gật đầu. Có thể vì được bớt 1 đồng, và cũng có thể muốn làm vui lòng cô bé Việt
Nam bán hàng.
Bước
ra ngoài, tôi thấy ông ngồi ngay dưới mái hiên thưởng thức bánh mì và ly cà phê
nóng To go. Bên cạnh là một xe chợ chằng chịt các bao nylon của cả một gia tài
đồ xộ.
Về sau tôi còn gặp lại tay homeless này nhiều lần tại các buổi chiêu đãi hàng tháng. Vào một buổi mùa hè. Ông khách quen này mặc áo cụt tay có vết xâm huy hiệu thủy quân lục chiến bên dưới là chữ Chu Lai. Như gặp lại người quen, tôi chỉ vào dấu xâm và giơ ngón tay cái lên trời. Người thủy quân lục chiến Hoa Kỳ của căn cứ Chu Lai ngày xưa khẽ gật đầu, mắt xanh mỏi mệt chợt sáng lên trong niềm vui nhẹ.
Ông là khách hàng của chúng tôi đã hơn 5 năm qua. Chiều thứ bảy, gần 300 khách thưởng thức 4 món ViệtNam : chả giò, gà chiên, cơm trộn,
rau trộn, tráng miệng và thức uống. Nghiêm trang trật tự. Hết sức thanh lịch và
gọn gàng. Yes Sir, No Sir. Yes Mame, No Mame. Thank you. Welcome.
Xếp hàng, ghi danh, lấy thực phẩm, dọn bàn. Không khí yên tĩnh như câu lạc bộ sĩ quan Hoa Kỳ. Những người tàn tật được ban thực đơn ViệtNam
hộ tống đưa thức ăn ra tận bàn.
Về sau tôi còn gặp lại tay homeless này nhiều lần tại các buổi chiêu đãi hàng tháng. Vào một buổi mùa hè. Ông khách quen này mặc áo cụt tay có vết xâm huy hiệu thủy quân lục chiến bên dưới là chữ Chu Lai. Như gặp lại người quen, tôi chỉ vào dấu xâm và giơ ngón tay cái lên trời. Người thủy quân lục chiến Hoa Kỳ của căn cứ Chu Lai ngày xưa khẽ gật đầu, mắt xanh mỏi mệt chợt sáng lên trong niềm vui nhẹ.
Ông là khách hàng của chúng tôi đã hơn 5 năm qua. Chiều thứ bảy, gần 300 khách thưởng thức 4 món Việt
Xếp hàng, ghi danh, lấy thực phẩm, dọn bàn. Không khí yên tĩnh như câu lạc bộ sĩ quan Hoa Kỳ. Những người tàn tật được ban thực đơn Việt
Bỗng
nhiên có lời giới thiệu. Hôm nay các bạn được hội ABC mời ăn, tiếng vỗ tay vang
dội. Tuy nhiên, các quan khách của chúng tôi quả thật sẽ không bao giờ nhớ được
đây là nhà thờ công giáo hay phật giáo. Ðây là Trưng Vương hay Gia Long, đây là
sinh viên Vạn Hạnh hay là nhà thầu Kiến Trúc. Ai là địa ốc, ai là nhà báo, ai là bác sĩ. Mọi người đều
giống nhau.Tất cả đều chỉ nhớ có 2 chữ Việt Nam.
Những người đàn ông Việt Nam hiền lành đứng tiếp tế từ
phía sau. Những người đàn bà Việt Nam tử tế đưa thực phẩm từ phía trước. Những
cô gái Việt Nam nhỏ bé chuẩn bị nước uống. Những mái tóc đen Á Châu, những
khuôn mặt và nụ cười nhân đạo. Những nguồn thực phẩm vô tận đi hai ba vòng vẫn
còn đầy đủ.
Buổi tối hôm nay, bụng homeless Hoa Kỳ căng đầy, bên cạnh còn một bao giấy To go, nằm dưới khách sạn ngàn sao, tại miền thung lũng điện tử tiền rừng bạc bể, người Mỹ gốc Mỹ có thêm một kỷ niệm êm đềm với người Mỹ gốc Việt tại San Jose.
Buổi tối hôm nay, bụng homeless Hoa Kỳ căng đầy, bên cạnh còn một bao giấy To go, nằm dưới khách sạn ngàn sao, tại miền thung lũng điện tử tiền rừng bạc bể, người Mỹ gốc Mỹ có thêm một kỷ niệm êm đềm với người Mỹ gốc Việt tại San Jose.
Vấn nạn 100 năm cũ
Vào ngày Lễ tạ Ơn và Giáng Sinh, tổng thống Hoa Kỳ và phu
nhân năm nào cũng dậy sớm đi lễ nhà thờ và buổi chiều thì đi dọn ăn cho
Homeless Hoa Kỳ.
Từ hơn 100 năm
nay, truyền thống của nước Mỹ đã trở thành tục lệ. Hiệp Chủng quốc là đất nước
tiền rừng bạc bể, viện trợ cho khắp thiên hạ nhưng ngay tại quê nhà, mỗi năm vẫn
có cả ngàn người Hoa Kỳ đói rét và nằm chết ở gầm cầu, xó chợ trong kiếp sống
không nhà. Không một chính quyền nào, Dân Chủ hay Cộng Hòa, không một vị lãnh đạo
nào giải quyết được hoàn toàn vấn đề Homeless. Các chính khách chỉ còn cầu nguyện
buổi sáng và đãi ăn khách không nhà buổi chiều.
Thời kỳ còn
chiến tranh lạnh, các vị nguyên thủ của khối Cộng muốn làm Hoa Kỳ mất mặt thường
tìm cách đi thăm các khu nghèo tại Nữu Ước và tìm đến phát quà cho dân Homeless
ở xóm Mỹ đen Harlem.
Nước Mỹ kể cả
Hành pháp, Lập pháp và Tư pháp cùng với truyền thông đều coi như chuyện nhỏ,
không đáng kể. TV và báo chí vẫn chụp hình và loan tin tự do. Mọi người đều biết
rõ là xã hội công nghiệp và đời sống của đô thị đã sinh ra giai cấp không nhà.
Đôi khi họ là Homeless thường trực Full-time, có khi là Homeless bất chợt,
Part-time thuộc loại lỡ độ đường.
Nước Mỹ ngày xưa chưa có các đô thị lớn, dân nào cũng là dân quê, cuộc sống gần thiên nhiên thì sự phân biệt giữa dân có nhà và dân Homeless không cách biệt. Ngày nay với trên 300 triệu dân, với hàng ngàn đô thị đông đảo thì số người không nhà lên cao là chuyện không có gì mới mẻ.
Nước Mỹ ngày xưa chưa có các đô thị lớn, dân nào cũng là dân quê, cuộc sống gần thiên nhiên thì sự phân biệt giữa dân có nhà và dân Homeless không cách biệt. Ngày nay với trên 300 triệu dân, với hàng ngàn đô thị đông đảo thì số người không nhà lên cao là chuyện không có gì mới mẻ.
Con số không
nhà
Toàn quốc Hoa
Kỳ tính ra lúc nhiều lúc ít, hiện nay lên đến 3 triệu dân không nhà. Và con số
này gia tăng nhiều hơn mức độ dân số phát triển hàng năm. Như vậy cứ 100 người
Mỹ là một người ở ngoài đường dù là cố ý hay vô tình. Vô tình trở thành
Homeless vì đói. Cố ý Homeless vì điên.
Niềm đau
thương hơn cả là trong số hơn 3 triệu Homeless đàn ông và đàn bà có cả một triệu
trẻ em. Những đứa trẻ từ lúc sinh ra đã sống ở ngoài đường và suốt thời thơ ấu
không được tắm trong nhà, không được ngủ với cửa buồng đóng lại, không được nằm
trong chăn ấm, bên ngọn đèn ngủ và lời ru của mẹ.
Tất cả những đứa
trẻ đó đều là công dân Hoa Kỳ, đang cư ngụ trên đất mẹ, ở xứ sở thiên đường mà
hàng triệu người di dân trên thế giới muốn đến để lập nghiệp. Những cụ già, các
gia đình, trẻ em homeless đều không bận tâm xin thẻ xanh hay thi quốc tịch. Tất
cả đều là công dân hợp lệ.
Tại sao lại có
hiện tượng vô lý như vậy? Không một nhà giáo dục, không nhà xã hội học, các
kinh tế gia, các chính khách, các vị lãnh đạo chính phủ lãnh đạo tôn giáo tìm
ra được giải pháp cho vấn nạn Homeless tại Hoa Kỳ.
Hiện nay, các
đại học Mỹ có ngành xã hội và nhân chủng đều bỏ ra hàng triệu Mỹ kim để nghiên
cứu giải pháp. Hàng chục ngàn cơ quan thiện nguyện từ trung ương đến địa phương
đều nỗ lực đi tìm cách giúp đỡ và chấm dứt nạn Homeless tại các đại đô thị. Tất
cả đều vô phương.
Các tiểu bang
đều có những đô thị với nạn Homeless trầm trọng. Riêng California dẫn đầu
với Los Angeles, San Francisco, Berkeley, và Fresno. Florida cũng có 3 điểm
nóng. Texas cũng có 3 thành phố lên bảng đen. Ngay cả Las Vegas và Honolulu cũng
nổi tiếng có nhiều Homeless.
Và Homeless cũng
có nơi hiền lành, có nơi nảy sinh nhiều tội ác và những phiền phức cho xã hội.
Ăn mày, ăn xin, trộm cắp, phóng uế bừa bãi, xả rác nơi công cộng, chiếm cứ các
công viên, phá hoại môi sinh.
Homeless luôn
luôn đi cùng với cần sa, ma túy, rượu chè, cờ bạc, đĩ điếm. Vì Homeless mà đi đến
tứ đổ tường hay vì tứ đổ tường mà trở thành Homeless. Dù ngược hay xuôi thì cũng
đen tối như nhau.
Đi tìm nguyên
nhân
Một trong các
yếu tố căn bản của Homeless là tinh thần tự do cá nhân cùng với bệnh tâm thần.
Hoa Kỳ đã từng có nhiều người muốn sống gần thiên nhiên nên suốt đời ở với núi
rừng. Đã có cả một thời xưa, dân Ho Bo chuyên sống và di chuyển dọc theo đường
xe lửa. Và ngày nay, nhiều gia đình và phần đông là dân Mễ, cả vợ chồng con cái
sống trên xe, đi từ cánh đồng này qua cánh đồng khác, sống theo mùa gặt.
Và rất nhiều
các tay da đen uống rượu thích lấy đất làm giường và trời cao làm mái nhà. Khi
các đấng lưu linh đã say sưa thì trời đất quay cuồng và nhà cửa không còn là vấn
đề quan trọng.
Vì vậy vào mùa
đông, các trại tạm trú của chính phủ mở ra với đạo quân cứu tế đi đến các công
viên, khiêng dân Homeless lên xe chở về nơi cư ngụ để khỏi chết cóng.
Có nhiều trường
hợp khách giang hồ ăn xong lại trốn ra ngoài để hoàn tất giấc mơ với cuộc sống
tự do.
Tin tức thống
kê
Thống kê Hoa Kỳ
kiểm tra khảo sát quanh quẩn thì cũng chỉ có từng đó đáp số. Chỗ có nhà thì
không có dân. Trên khắp nước Mỹ đang có nơi hàng ngàn căn nhà trống. Chỗ không
có nhà thì dân kéo về quá đông. Không có công việc, không có tiền và không đủ
nhà. Lương thấp, tiền nhà cao nên dân thầy thợ đôi khi có việc làm nhưng không
có đủ nhà để cư ngụ, dù là nhà thuê. 50% Homeless thiếu ăn, không biết cách
xoay sở nên cả vợ con đều đói. Không có nhà nên không có địa chỉ và vì vậy
không thể khai trợ cấp. Nhiều quận hạt cho khai rồi giữ Check lại, tháng tháng
Homeless đến lãnh Check, lãnh Foodstamp. Tất cả đều biến thành rượu và chỉ một
tuần là hết sạch.
Rồi thiên tai,
hỏa hoạn, nước lụt đóng góp thêm vào các hiểm họa đưa con người vào chỗ không
nhà.
Tùy theo từng vùng dân số nhưng luôn luôn da đen, da đỏ, Mễ và dân Châu Mỹ La Tinh có số lượng Homeless cao nhất. Dân Á châu tương đối còn đùm bọc nhau được nên lại có con số thấp nhất.
Tùy theo từng vùng dân số nhưng luôn luôn da đen, da đỏ, Mễ và dân Châu Mỹ La Tinh có số lượng Homeless cao nhất. Dân Á châu tương đối còn đùm bọc nhau được nên lại có con số thấp nhất.
Mặc dù như vậy,
nhưng không bao giờ chính phủ có con số Homeless chính xác. Cứ 10 năm một lần,
Hoa Kỳ đếm đầu người, gửi phiếu kiểm tra để biết lòng dân mà cai trị đất nước.
Gọi là kiểm kê dân số.
Biết dân số
tăng giảm, số trẻ con ra đời, người lớn về già. Biết ước mong của toàn dân qua
phiếu kiểm kê để mở trường, lập nhà thương và làm nhà cửa đường xá. Nhưng dân
không nhà thì không bao giờ ghi giấy kiểm kê nên không hề có ý kiến nào được ghi
nhận.
Các toán công
tác đi đếm Homeless phải đi lúc nửa đêm, chiếu đèn ở xó chợ, gầm cầu mà đếm từng
người. Nhờ đó mới biết được bao nhiêu ông, bao nhiêu bà, bao nhiêu trẻ em
Homeless.
Từ thập niên
90 cho đến 2000 rồi 2010 chúng tôi có tham dự những kỳ đi đếm Homeless ban đêm.
Không khác gì ở Việt Nam, cảnh sát công an khám sổ gia đình. Việt Nam vào nhà
vì lý do an ninh. Ở Mỹ, ra đường mà đếm vì lý do xã hội. Chỉ có khác ở chỗ là nửa
đêm dựng đầu khách giang hồ đứng lên để đếm. Không cần kiểm tra giấy tờ, không
bắt bớ nhưng cũng bắt gặp biết bao nhiêu chuyện phi pháp và đồng thời nhân viên
chính phủ cũng nghe chửi điếc cả tai. Được cái, dân Homeless chửi từ thống đốc
lên tổng thống chứ không thèm chửi cấp dưới nên cả hai bên đều hết sức vui vẻ để
chia tay, sau khi đã chào hỏi và Good Night.
Chúng ta có thể
làm gì?
Sau khi có dịp
đi đếm Homeless, chúng tôi lại tiếp tục họp các buổi điều trần về vấn đề xã hội
tại địa phương và ước mong có thể đóng góp phần nhỏ vào công tác chung. Tất cả
các giới chức có kinh nghiệm đều nói rằng, hãy bắt đầu bằng những bước cụ thể.
Hãy tới các trung tâm xã hội ở địa phương tìm hiểu một thời gian và thấy rằng,
chúng ta có thể làm được điều gì dễ dàng và thực tế cho người không nhà.
Riêng tại tại
quận hạt Santa Clara hiện có cả chục cơ quan thiện nguyện lo cho dân Homeless.
Nào là nơi phát thực phẩm cho người nghèo như Food Bank. Rồi đạo quân cứu tế
Salvation Army, thêm vào đó còn có City Team và Inn Vision đều lo cho các gia
đình vô gia cư tạm trú và thức ăn hàng ngày.
Chúng tôi đã đến
thăm Inn Vision tại San Jose vào một buổi sáng mùa Giáng Sinh 1991, và quan sát
các họ đạo Hoa Kỳ chia phiên nấu ăn cho Homeless. Đây là kỷ niệm đáng ghi nhớ
23 năm về trước.
Theo truyền thống
lâu đời, các Homeless trong vùng là đàn bà, trẻ em thì được ưu tiên nuôi ăn.
Còn các Homeless độc thân thì phải tự túc mà lang thang đây đó.
Mỗi chiều về
dân độc thân đến khu tập trung ở cơ quan cứu tế. Có gì thì phát ra thứ đó. Đa số
thực phẩm từ các chợ, các quán ăn, nhà tư còn dư đem cho, thấy còn ăn được là
đem phân phối. Đây là thức ăn nguội. Mỗi cuối tuần thì các nhà thờ chia phiên
đem thức ăn nóng có chuẩn bị ngon lành đến cho bà con Homeless.
Sau khi quan
sát và ước lượng tình hình, cơ quan IRCC tại San Jose chúng tôi ghi tên nhận 2
kỳ 1 tháng. Một kỳ chính thức lên phiên vào mỗi chiều thứ Bảy lần thứ tư và một
kỳ thường trực bất thường tức là bất cứ lúc nào họ kêu trước vài giờ là phải có
ngay. Đồ ăn nguội cũng tốt.
Mở đường khai
lối
Bắt đầu từ
tháng 3-1991, chương trình Thực Đơn Thân Ái, dọn cơm Việt Nam 3 món cho
Homeless San Jose bắt đầu. Suốt năm 91 qua 92 tổng cộng 12 tháng, cơ quan IRCC
một mình lên phiên nên khá vất vả.
Phiên thường lệ
vào mỗi thứ Bảy còn chuẩn bị được. Phiên khẩn cấp thí dụ có hội nhận lời nhưng
giờ chót bỏ cuộc phải thay thế cấp cứu thì chúng tôi gọi điện cho 4 tiệm quanh
Downtown San Jose mua mỗi nơi 25 ổ bánh mỳ cắt đôi là đủ 200 phần ăn. Mỗi phần
ăn kèm theo một lon nước.
Từ lúc được
báo tin cho đến lúc có đủ 200 phần ăn chỉ cần 2 giờ đồng là sẵn sàng. Gọi điện
thoại cho 3 hay 4 nơi đặt hàng, ghé lấy rồi đưa đến phát ngay.
Tuy nhiên, cứ
như vậy quanh năm 1992 tuy chuyện nhỏ mà cũng trở thành gánh nặng. Qua tháng 3
năm 1993, chúng tôi mời gọi sự cộng tác của các đoàn thể. Mỗi nơi một năm chỉ cần
lên phiên một lần. Xem ra rõ ràng là gánh nặng đã nhẹ đi nhiều mà các tổ chức đều
có cơ hội tham gia công việc từ thiện vô cùng ý nghĩa.
Công việc cứ
như vậy tiến hành đều đặn suốt 24 năm, kể từ 1991 đến hết năm 2014. Qua 2015 là
bắt đầu vào năm thứ 24. Chương trình Thực Đơn Thân Ái đã tổ chức cả phiên chính
thức lẫn đặc biệt là 1 ng àn lần với vào
khoảng 100 ngàn phần ăn đã dọn ra.
Biết bao nhiêu
là sự khen thưởng của các giới chức xã hội từ liên bang, tiểu bang và quận hạt.
Tuy nhiên, lời khen thưởng gây xúc động nhất vẫn là những ánh mắt vui vẻ của
khách hàng. Những tràng pháo tay của quý vị đến ăn. Những tiếng cảm ơn bằng Việt
ngữ của Homeless học được qua các bạn Việt Nam.
Đa số các vị đến
ăn đều rất tự nhiên, không hề mặc cảm vì hoàn cảnh không nhà. Họ ăn uống rất
thoải mái. Có đôi khi cả gia đình vợ chồng, con cái đến ăn. Có những người
trông rất tả tơi, nhưng cũng có những người ăn mặc rất lịch sự.
Trong một gian
phòng ăn rộng rãi, ấm cúng, mọi người xếp hàng trật tự tiến qua quầy thức ăn.
Các nhân viên của hội đoàn Việt Nam đội nón nhà bếp màu trắng, áo choàng trắng,
bao tay múc thức ăn cho quan khách đưa khay đến trước mặt. Cơm chiên, gà quay,
chả giò, rau trộn, tráng miệng, trái cây, bánh ngọt. Những bàn tay ân tình, những
lời nói chào đón lịch sự. “Thưa ông, thưa bà. Cảm ơn. Vâng, xin một chút nữa.
Thưa đủ rồi. Không có chi.” Người dọn ăn và người được mời đều hết sức lễ độ.
Xin mời thêm nước uống. Sữa hay nước cam. “Vâng xin ông cứ tự nhiên dùng cả
hai.” Các em nhỏ Việt Nam mắt long lanh ngời sáng đứng lo quầy nước. Các bà nội
trợ đứng hàng tiền đạo múc thức ăn. Các đấng phu quân đứng phía sau lo tiếp liệu
từ nhà bếp. Quầy rau trộn đổi tay làm việc để tăng cường. Các khay cơm đã hết,
đưa ra phía sau để khay cơm mới thay thế.
Thực khách ăn xong một lượt thì tạm nghỉ rồi làm thêm vòng thứ hai và đôi khi đi vòng thứ ba.
Thực khách ăn xong một lượt thì tạm nghỉ rồi làm thêm vòng thứ hai và đôi khi đi vòng thứ ba.
Thực phẩm thì
vơi dần nhưng tình cảm thì tăng cao. Thực khách trong cả phòng chợt dừng tay
nghe ông đại diện Homeless nói lời cám ơn Việt Nam rồi tràng pháo tay vang dội.
Không phần thưởng nào sánh bằng.
Quan khách
không bao giờ biết, đây là đại diện tôn giáo nào hay tổ chức nào. Không biết
quan điểm chính trị Dân Chủ hay Cộng Hòa. Không biết đây là hội ái hữu địa
phương nào. Tất cả chỉ là người Việt Nam và thức ăn Việt Nam. Ngon lành và rất
hậu hĩnh.
Và chương trình
Thực Đơn Thân Ái bền bỉ nhất đã góp phần trên 23 năm, nuôi ăn Homeless San
Jose, những khách giang hồ không nhà hiền lành nhất Hoa Kỳ.
Trong lịch sử
100 năm Homeless tại Mỹ, San Jose là vùng đất tương đối bình yên. Các tiệm ăn
Việt không bao giờ bị Homeless làm phiền. Nước Mỹ không giải quyết dứt khoát được
vấn nạn Homeless nên chính tổng trưởng an sinh và xã hội phải lên tiếng kêu gọi
toàn dân tiếp tay. Chúng ta là dân Mỹ gốc Việt, đã đến đất nước này, xin tiếp
tay với Thực Đơn Thân Ái là bày tỏ chút ân tình cụ thể và dễ dàng nhất.
Hơn 23 năm qua
rất nhiều hội đoàn đã tiếp tay với chúng tôi nhiều lần. Tuy nhiên, thành tích
đáng kể công tác từ 10 lần trở lên gồm có 5 tổ chức: Ban Xã Hội Công Giáo, Gia
Đình Phật Tử An Lạc, nhóm anh em Báo Mõ, Gia Đình Kiến Trúc Việt Nam và Hiệp Hội
Kim Hoàn.
Cộng đồng Việt
Nam hiện nay tại Bắc và Nam Cali, tại Houston – Texas đều bắt đầu tiếp tay với
chính quyền địa phương về việc giúp đỡ Homeless. Tuy nhiên, vẫn còn ở giai đoạn
rất tượng trưng chỉ làm vào mùa lễ hội. Thực ra, nhu cầu nhân đạo cho Homeless
phải là việc làm quanh năm.
Khi bài báo
này phổ biến mở đầu lễ hội 2014 qua n ăm 2015 quý vị
độc giả vẫ còn có thì giờ để đóng góp từ thiện nếu muốn ghi thành tích cho mùa
thuế năm nay.
Dành lời kêu gọi
cuối năm gửi đến quý vị muốn góp một bàn tay cho các em nhỏ Homeless Hoa Kỳ.
Xin nhắc lại, một triệu em bé tại Mỹ hoàn toàn vô tội, không cần sa ma túy,
không rượu chè, chỉ vì sinh ra ở ngoài đường nên trở thành Homeless từ lúc còn
thơ ấu. Mở mắt chào đời mà chỉ thấy trời xanh. Cả tuổi thơ chưa thấy cái trần
nhà. Không ai có thể tưởng tượng được rằng, nước Mỹ có đến một triệu em bé
Homeless. Có thể tưởng tượng được không. Trong số này lại có cả hàng ngàn trẻ
em homeless còn đi học. Các em bé trai, bé gái như con cháu quý vị. Sáng dậy dưới
gầm cầu, đi bộ đến trường có bữa ăn trưa miễn phí. Giờ tan học em làm homework
trong thư viện cho dến khi đóng cửa. Em sống nhờ nhà vệ sinh của trường. Chiều
em về lại gầm cầu một mình. Không muốn mẹ đẩy xe chợ đón em. Không bao giờ em
muốn trông thấy mẹ đi xin tiền gần trường học. Mẹ phải đi làm ở nơi nào thật xa…
Hãy gửi cho
chúng tôi $10 Mỹ kim, chúng tôi sẽ bỏ thêm công sức để làm thành một bữa ăn Việt
Nam cho gia đình một em bé Hoa Kỳ đang sống ở nơi gầm cầu hay xó chợ trên đất
nước hùng mạnh nhất thế giới hiện nay.
Nghĩa cử của
quý vị luôn luôn được ghi nhận và đồng tiền đóng góp của quý vị sẽ được xử dụng
một cách xứng đáng, trân trọng nhất.
Chi phiếu
(Personal check) hay Ngân phiếu (Money order) cho Homeless xin đề:
IRCC (Homeless)
3017 Oakbridge Dr.
San Jose - CA 95121
USA
Cám
ơn Quý vị.
Giao
Chỉ, San Jose
~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~~
__._,_.___
Monday, March 23, 2015
Chuyện dài bảo lãnh và cho tiền: 4 cái ngu
Subject:
[VN-SHARE-NEWS] Chuyện dài bảo lãnh và cho tiền: 4 cái ngu
From: ban
To: vn-share-new
Chuyện dài bảo lãnh và cho tiền
Trên đời có 4 cái ngu…
Ông bà ta thường nói
“Trên đời có 4 cái ngu
Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu”
Ở Mỹ, tôi xin phép được sửa lại 4 cái ngu theo ý của riêng tôi:
“Trên đời có 4 cái ngu
Làm mai, bảo lãnh, co-sign, cho tiền ”
Làm mai, co-sign thì chắc nhiều người biết tại sao ngu rồi, tôi không bàn thêm nữa. Hôm nay tôi xin được phép góp vài ý kiến cá nhân về chuyện dài bảo lãnh và cho tiền làm từ thiện ở Việt Nam.
Người Việt Nam ta thường có tình cảm gia đình rất sâu nặng, người đi trước giúp người đi sau. Sau khi được sang định cư ở nước thứ ba là bắt đầu lo giấy tờ bảo lãnh người thân. Các văn phòng lo dịch vụ di trú, đoàn tụ mọc ra như nấm và không bao giờ thiếu khách hàng . Hết lo bảo lãnh người thân ruột thịt như cha mẹ, vợ chồng, con cái xong, thì đến bảo lãnh anh chị em, con cháu, họ hàng, bạn bè xa gần. Nhiều người bảo lãnh thân nhân sang Mỹ xong, chỉ một thời gian ngắn sau đó là gây gỗ, cha mẹ anh em không thèm nhìn mặt nhau, có khi chính gia đình vợ chồng người bảo lãnh cũng gãy đổ vì những người thân từ Việt Nam sang đâm thọc. Người ở Việt Nam bây giờ nếu biết làm ăn buôn bán, tham nhũng, hối lộ, chạy chọt thì cũng có tiền bạc rủng rỉnh, nên khi có giấy tờ bảo lãnh của thân nhân về, họ đi Mỹ định cư mà cứ như là đi du lịch dài hạn, ở được thì ở, không được thì về. Khi qua Mỹ, họ tưởng đâu ở Mỹ là thiên đàng, việc làm dễ kiếm, đủ loại trợ cấp nhà nước nên khi đụng vào thực tế phủ phàng sau mấy tháng qua Mỹ ăn ở không chẳng có đồng nào trợ cấp, người bảo lãnh cũng không khá giả gì hơn, họ bất mãn và tháo lui về lại Việt Nam, nhưng vẫn không quên để lại con cái ở Mỹ nhờ anh em, bà con chăm sóc giùm cho mấy đứa nhỏ có tương lai !
Có người Việt Nam mới qua Mỹ có mấy ngày, đi ăn nhà hàng Việt Nam ở khu Little Saigon, khẩu vị khác với ở Việt Nam, đã không ngần ngại chê bai “đồ ăn Việt Nam ở Mỹ dở ẹt, thịt cá đều là đông lạnh, ăn không vô !”. Ban ngày ở nhà khu yên tịnh, chủ nhà đi làm hết, không có xe cộ ở nhà để xuống phố Bolsa, thì rên rỉ “nhà gì đâu mà ở khu vắng vẻ như chùa Bà Đanh, ở nhà suốt ngày giống như ở tù bị giam lỏng !”. Có nhiều anh Việt kiều về Việt Nam lấy vợ, rước nàng về Mỹ, được một, hai tháng, thấy nàng suốt ngày gọi điện thoại về Việt nam vì nhớ cha nhớ mẹ, bill điện thoại mỗi tháng không dưới 200 đô. Ban đêm hay cuối tuần thì bắt anh chồng chở đi shopping, tiêu xài thoải mái, cà thẻ tín dụng không cần biết bao nhiêu. Anh chồng kêu đi học Anh văn, học nghề thì viện đủ lý do để khỏi đi, ở nhà để chồng nuôi cho sướng. Không biết một hai năm sau, anh chồng có còn chịu nổi nữa không ?
Có một cặp vợ chồng đang êm ấm, rước bà mẹ chồng và cô em chồng qua thì trong nhà bắt đầu lục đục. Bà mẹ chồng thấy con trai mình đi làm về vào bếp phụ vợ nấu cơm thì khó chịu, chì chiết con dâu là không làm bổn phận làm vợ, làm dâu đúng tiêu chuẩn Việt Nam của bà. Cô em chồng thì luôn nói xấu chị dâu với anh mình những khi chị dâu đi làm. Như vậy thì ai mà chịu đời cho thấu.
Có một gia đình người bạn mà tôi được biết, bảo lãnh cả gia đình người chị chồng từ Việt Nam qua. Qua Mỹ được vài tháng, bà chị chồng xúi dại người chồng mượn tiền ngân hàng cho bà ta để mua nhà vườn ở Riverside để làm rẫy, trồng rau bán cho các chợ Việt Nam. Gia đình người em tan nát khi chủ nợ ngân hàng, credit card gửi thư đòi nợ ráo riết vì công việc làm rẫy không được thuận lợi như ý muốn.
Ông bà ta thường nói:
“Cứu vật, vật trả ơn
Cứu nhân, nhân trả oán”
Câu này tôi thấy rất là đúng. Người Việt Nam được thân nhân bảo lãnh sang Mỹ bao nhiêu năm nay, có mấy ai còn biết nói tiếng cảm ơn người đã đùm bọc cưu mang gia đình mình từ những ngày đầu mới đến Mỹ. Có mấy ai còn liên lạc, còn gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe, chúc Tết “khổ chủ” ngày xưa. Hay đã giận hờn nhau, không thèm nhìn mặt nhau từ lâu lắm rồi ?
Bây giờ, xin được nói qua chuyện cho tiền làm từ thiện ở Việt Nam. Thấy có nhiều hội đoàn sốt sắng làm các công tác từ thiện giúp đỡ người nghèo khó ở Việt Nam, tôi rất là cảm phục. Tôi chỉ xin lưu ý các cá nhân đã và đang đóng góp cho các công tác từ thiện ở Việt Nam, có nhiều người còn dấn thân về Việt Nam, đem tiền tận tay giao cho các tổ chức cứu trợ ở Việt Nam. Với kinh nghiệm cá nhân, tôi không còn tin tưởng nhiều các tổ chức cứu trợ từ thiện ở Việt Nam dưới sự quản lý của nhà nước. Nếu có cho tiền xin đừng để lại tên tuổi, chỉ gây phiền phức cho mình sau này. Người đại diện ở Việt Nam, có khi tay mặt nhận tiền, nhưng tay trái bắt đầu ghi tên Việt kiều vào sổ phong thần, để điều tra lý lịch, công ăn việc làm của mình ở hải ngoại, để sau này dễ dàng chụp mũ khi cần. Họ làm báo cáo chi tiết nhưng không bao giờ báo cáo huê hồng ít nhất 10 % cho người kêu gọi đưọc tiền đóng góp từ hải ngoại, gọi là tiền “bồi dưỡng”. Nhiều khi các hội đoàn ở hải ngoại biết rất rõ việc này, nhưng vẫn phải nhắm mắt làm ngơ để quà cứu trợ được đến tận tay đồng bào nghèo khó.
Muốn qua sông phải lụy đò
Muốn thương dân Việt phải “dò” mới tin
Xin hãy “dò” kỹ nguồn tin trước khi trao tiền, và đừng tin tưởng quá đáng vào tổ chức từ thiện của nhà nước như Hội Phụ Nữ Từ Thiện chủ trương giúp phụ nữ nghèo tạo dựng lại cuộc sống. Xin hãy tìm hiểu kỹ càng hoạt động của họ trước khi bỏ tiền ra giúp họ.
Vài hàng góp nhặt, hy vọng mọi người đọc xong sẽ suy nghĩ và thông cảm với tác giả.
Phong Lan
2007
--
Viết thêm 2015
Đến năm 2015, tôi lại muốn viết thêm về cái ngu CHO TIỀN ở hải ngoại. Mỗi năm, ở Mỹ, tôi đều cố gắng trích một phần ngân quỹ gia đình để giúp các tổ chức từ thiện làm công tác xã hội. Nhiều tổ chức gây quỹ mỗi năm ở nhiều tiểu bang để giúp cho người tị nạn, nạn nhân buôn người, công nhân lao động xuất khẩu, người tàn tật ở Việt Nam, cô nhi, người nghèo, nạn nhân bão lụt, xây giếng, cất chùa, v.v… Mỗi người một tay, của ít lòng nhiều, $50, $100, người Việt Nam ta rất giàu lòng nhân ái. Nhiều tổ chức đã gây quỹ được mấy trăm ngàn đô la từ đồng hương Việt Nam với khẩu hiệu :
“Dù xây chín bậc phù đồ
Không bằng làm phước cứu cho một người”
Có điều sau khi thâu tiền mọi người xong, thì ít khi thấy tổ chức đó ra một báo cáo chi tiết tài chánh chi thu rõ ràng cho mọi người được biết là số tiền thu được đã được chi như thế nào. Bao nhiêu phần trăm được trả cho nhân viên hành chánh làm nhiệm vụ sổ sách ? 10 % hay 90 % ? Bao nhiêu phần trăm được trả cho chi phí di chuyển, đi máy bay, ở khách sạn, ăn uống cho nhân viên ? Và cuối cùng bao nhiêu phần trăm thật sự đến với người khốn khổ để giúp đỡ họ ? Có hay không danh sách người nhận được giúp đỡ ? Làm sao kiểm chứng được ? . Chẳng có ai dám hỏi và ban tổ chức gây quỹ cũng ít khi công khai tài chánh chi thu. Tiến thu thì nói gây quỹ thành công lắm, nhưng tiền chi ra thì dấu rất kỹ.
Tiền vô như nước sông Đà
Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin
Ai mà hỏi thì họ cho là người phá đám và tỏ thái độ khó chịu ra mặt. Có khi họ còn hăm dọa kiện thưa người cho tiền vì thắc mắc việc điều hành của họ hơi nhiều. Tôi mong rằng các hội đoàn có tổ chức gây quỹ thì cũng nên báo cáo chi tiết rõ ràng chi thu không cần phải đợi người ta hỏi mới trả lời. Các báo cáo thành tích thì cũng phải rõ ràng có hình ảnh chứng minh là nhân viên của tổ chức mình làm, chứ không phải lấy hình sinh hoạt của tổ chức khác làm rồi nhận vơ là tổ chức mình làm, không ai kiểm chứng được. Tôi rất hoang mang khi đọc những báo cáo thành tích chung chung, rất ấn tượng nhưng chỉ có ông chủ tịch hay bà chủ tịch biết rõ, ngoài ra không ai biết hết. Ban ngân sách, ban giám sát, ban điều hành chỉ là bù nhìn , không ai biết gì hết.
Nói tóm lại các tổ chức người Việt nên hoạt động dân chủ và rõ ràng minh bạch về chuyện tiền bạc ngân sách thì mới mong lấy lại được lòng tin của người Việt Nam cho các công cuộc gây quỹ làm việc xã hội hay chính trị, giúp đỡ đồng bào mình. Nếu không thì sẽ chẳng ai còn dám tin ai, và các cuộc gây quỹ sẽ không có kết quả tốt đẹp trong tương lai.
Mong lắm thay
From: ban
To: vn-share-new
Chuyện dài bảo lãnh và cho tiền
Trên đời có 4 cái ngu…
Ông bà ta thường nói
“Trên đời có 4 cái ngu
Làm mai, lãnh nợ, gác cu, cầm chầu”
Ở Mỹ, tôi xin phép được sửa lại 4 cái ngu theo ý của riêng tôi:
“Trên đời có 4 cái ngu
Làm mai, bảo lãnh, co-sign, cho tiền ”
Làm mai, co-sign thì chắc nhiều người biết tại sao ngu rồi, tôi không bàn thêm nữa. Hôm nay tôi xin được phép góp vài ý kiến cá nhân về chuyện dài bảo lãnh và cho tiền làm từ thiện ở Việt Nam.
Người Việt Nam ta thường có tình cảm gia đình rất sâu nặng, người đi trước giúp người đi sau. Sau khi được sang định cư ở nước thứ ba là bắt đầu lo giấy tờ bảo lãnh người thân. Các văn phòng lo dịch vụ di trú, đoàn tụ mọc ra như nấm và không bao giờ thiếu khách hàng . Hết lo bảo lãnh người thân ruột thịt như cha mẹ, vợ chồng, con cái xong, thì đến bảo lãnh anh chị em, con cháu, họ hàng, bạn bè xa gần. Nhiều người bảo lãnh thân nhân sang Mỹ xong, chỉ một thời gian ngắn sau đó là gây gỗ, cha mẹ anh em không thèm nhìn mặt nhau, có khi chính gia đình vợ chồng người bảo lãnh cũng gãy đổ vì những người thân từ Việt Nam sang đâm thọc. Người ở Việt Nam bây giờ nếu biết làm ăn buôn bán, tham nhũng, hối lộ, chạy chọt thì cũng có tiền bạc rủng rỉnh, nên khi có giấy tờ bảo lãnh của thân nhân về, họ đi Mỹ định cư mà cứ như là đi du lịch dài hạn, ở được thì ở, không được thì về. Khi qua Mỹ, họ tưởng đâu ở Mỹ là thiên đàng, việc làm dễ kiếm, đủ loại trợ cấp nhà nước nên khi đụng vào thực tế phủ phàng sau mấy tháng qua Mỹ ăn ở không chẳng có đồng nào trợ cấp, người bảo lãnh cũng không khá giả gì hơn, họ bất mãn và tháo lui về lại Việt Nam, nhưng vẫn không quên để lại con cái ở Mỹ nhờ anh em, bà con chăm sóc giùm cho mấy đứa nhỏ có tương lai !
Có người Việt Nam mới qua Mỹ có mấy ngày, đi ăn nhà hàng Việt Nam ở khu Little Saigon, khẩu vị khác với ở Việt Nam, đã không ngần ngại chê bai “đồ ăn Việt Nam ở Mỹ dở ẹt, thịt cá đều là đông lạnh, ăn không vô !”. Ban ngày ở nhà khu yên tịnh, chủ nhà đi làm hết, không có xe cộ ở nhà để xuống phố Bolsa, thì rên rỉ “nhà gì đâu mà ở khu vắng vẻ như chùa Bà Đanh, ở nhà suốt ngày giống như ở tù bị giam lỏng !”. Có nhiều anh Việt kiều về Việt Nam lấy vợ, rước nàng về Mỹ, được một, hai tháng, thấy nàng suốt ngày gọi điện thoại về Việt nam vì nhớ cha nhớ mẹ, bill điện thoại mỗi tháng không dưới 200 đô. Ban đêm hay cuối tuần thì bắt anh chồng chở đi shopping, tiêu xài thoải mái, cà thẻ tín dụng không cần biết bao nhiêu. Anh chồng kêu đi học Anh văn, học nghề thì viện đủ lý do để khỏi đi, ở nhà để chồng nuôi cho sướng. Không biết một hai năm sau, anh chồng có còn chịu nổi nữa không ?
Có một cặp vợ chồng đang êm ấm, rước bà mẹ chồng và cô em chồng qua thì trong nhà bắt đầu lục đục. Bà mẹ chồng thấy con trai mình đi làm về vào bếp phụ vợ nấu cơm thì khó chịu, chì chiết con dâu là không làm bổn phận làm vợ, làm dâu đúng tiêu chuẩn Việt Nam của bà. Cô em chồng thì luôn nói xấu chị dâu với anh mình những khi chị dâu đi làm. Như vậy thì ai mà chịu đời cho thấu.
Có một gia đình người bạn mà tôi được biết, bảo lãnh cả gia đình người chị chồng từ Việt Nam qua. Qua Mỹ được vài tháng, bà chị chồng xúi dại người chồng mượn tiền ngân hàng cho bà ta để mua nhà vườn ở Riverside để làm rẫy, trồng rau bán cho các chợ Việt Nam. Gia đình người em tan nát khi chủ nợ ngân hàng, credit card gửi thư đòi nợ ráo riết vì công việc làm rẫy không được thuận lợi như ý muốn.
Ông bà ta thường nói:
“Cứu vật, vật trả ơn
Cứu nhân, nhân trả oán”
Câu này tôi thấy rất là đúng. Người Việt Nam được thân nhân bảo lãnh sang Mỹ bao nhiêu năm nay, có mấy ai còn biết nói tiếng cảm ơn người đã đùm bọc cưu mang gia đình mình từ những ngày đầu mới đến Mỹ. Có mấy ai còn liên lạc, còn gọi điện thoại hỏi thăm sức khỏe, chúc Tết “khổ chủ” ngày xưa. Hay đã giận hờn nhau, không thèm nhìn mặt nhau từ lâu lắm rồi ?
Bây giờ, xin được nói qua chuyện cho tiền làm từ thiện ở Việt Nam. Thấy có nhiều hội đoàn sốt sắng làm các công tác từ thiện giúp đỡ người nghèo khó ở Việt Nam, tôi rất là cảm phục. Tôi chỉ xin lưu ý các cá nhân đã và đang đóng góp cho các công tác từ thiện ở Việt Nam, có nhiều người còn dấn thân về Việt Nam, đem tiền tận tay giao cho các tổ chức cứu trợ ở Việt Nam. Với kinh nghiệm cá nhân, tôi không còn tin tưởng nhiều các tổ chức cứu trợ từ thiện ở Việt Nam dưới sự quản lý của nhà nước. Nếu có cho tiền xin đừng để lại tên tuổi, chỉ gây phiền phức cho mình sau này. Người đại diện ở Việt Nam, có khi tay mặt nhận tiền, nhưng tay trái bắt đầu ghi tên Việt kiều vào sổ phong thần, để điều tra lý lịch, công ăn việc làm của mình ở hải ngoại, để sau này dễ dàng chụp mũ khi cần. Họ làm báo cáo chi tiết nhưng không bao giờ báo cáo huê hồng ít nhất 10 % cho người kêu gọi đưọc tiền đóng góp từ hải ngoại, gọi là tiền “bồi dưỡng”. Nhiều khi các hội đoàn ở hải ngoại biết rất rõ việc này, nhưng vẫn phải nhắm mắt làm ngơ để quà cứu trợ được đến tận tay đồng bào nghèo khó.
Muốn qua sông phải lụy đò
Muốn thương dân Việt phải “dò” mới tin
Xin hãy “dò” kỹ nguồn tin trước khi trao tiền, và đừng tin tưởng quá đáng vào tổ chức từ thiện của nhà nước như Hội Phụ Nữ Từ Thiện chủ trương giúp phụ nữ nghèo tạo dựng lại cuộc sống. Xin hãy tìm hiểu kỹ càng hoạt động của họ trước khi bỏ tiền ra giúp họ.
Vài hàng góp nhặt, hy vọng mọi người đọc xong sẽ suy nghĩ và thông cảm với tác giả.
Phong Lan
2007
--
Viết thêm 2015
Đến năm 2015, tôi lại muốn viết thêm về cái ngu CHO TIỀN ở hải ngoại. Mỗi năm, ở Mỹ, tôi đều cố gắng trích một phần ngân quỹ gia đình để giúp các tổ chức từ thiện làm công tác xã hội. Nhiều tổ chức gây quỹ mỗi năm ở nhiều tiểu bang để giúp cho người tị nạn, nạn nhân buôn người, công nhân lao động xuất khẩu, người tàn tật ở Việt Nam, cô nhi, người nghèo, nạn nhân bão lụt, xây giếng, cất chùa, v.v… Mỗi người một tay, của ít lòng nhiều, $50, $100, người Việt Nam ta rất giàu lòng nhân ái. Nhiều tổ chức đã gây quỹ được mấy trăm ngàn đô la từ đồng hương Việt Nam với khẩu hiệu :
“Dù xây chín bậc phù đồ
Không bằng làm phước cứu cho một người”
Có điều sau khi thâu tiền mọi người xong, thì ít khi thấy tổ chức đó ra một báo cáo chi tiết tài chánh chi thu rõ ràng cho mọi người được biết là số tiền thu được đã được chi như thế nào. Bao nhiêu phần trăm được trả cho nhân viên hành chánh làm nhiệm vụ sổ sách ? 10 % hay 90 % ? Bao nhiêu phần trăm được trả cho chi phí di chuyển, đi máy bay, ở khách sạn, ăn uống cho nhân viên ? Và cuối cùng bao nhiêu phần trăm thật sự đến với người khốn khổ để giúp đỡ họ ? Có hay không danh sách người nhận được giúp đỡ ? Làm sao kiểm chứng được ? . Chẳng có ai dám hỏi và ban tổ chức gây quỹ cũng ít khi công khai tài chánh chi thu. Tiến thu thì nói gây quỹ thành công lắm, nhưng tiền chi ra thì dấu rất kỹ.
Tiền vô như nước sông Đà
Tiền ra nhỏ giọt như cà phê phin
Ai mà hỏi thì họ cho là người phá đám và tỏ thái độ khó chịu ra mặt. Có khi họ còn hăm dọa kiện thưa người cho tiền vì thắc mắc việc điều hành của họ hơi nhiều. Tôi mong rằng các hội đoàn có tổ chức gây quỹ thì cũng nên báo cáo chi tiết rõ ràng chi thu không cần phải đợi người ta hỏi mới trả lời. Các báo cáo thành tích thì cũng phải rõ ràng có hình ảnh chứng minh là nhân viên của tổ chức mình làm, chứ không phải lấy hình sinh hoạt của tổ chức khác làm rồi nhận vơ là tổ chức mình làm, không ai kiểm chứng được. Tôi rất hoang mang khi đọc những báo cáo thành tích chung chung, rất ấn tượng nhưng chỉ có ông chủ tịch hay bà chủ tịch biết rõ, ngoài ra không ai biết hết. Ban ngân sách, ban giám sát, ban điều hành chỉ là bù nhìn , không ai biết gì hết.
Nói tóm lại các tổ chức người Việt nên hoạt động dân chủ và rõ ràng minh bạch về chuyện tiền bạc ngân sách thì mới mong lấy lại được lòng tin của người Việt Nam cho các công cuộc gây quỹ làm việc xã hội hay chính trị, giúp đỡ đồng bào mình. Nếu không thì sẽ chẳng ai còn dám tin ai, và các cuộc gây quỹ sẽ không có kết quả tốt đẹp trong tương lai.
Mong lắm thay
__._,_.___
Subscribe to:
Posts (Atom)
Featured Post
Popular Posts
Popular Posts
My Blog List
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
-
Tân Cổ Tuyển Chọn Những Giai Điệu Xưa - Xin mời thưởng thức một phần kho tàng âm nhạc Việt Nam2 weeks ago
-
-
Cách tự kiểm tra xem mình có nhiễm virus COVID-19 không (?) - NT2K4FL Nếu không muốn nhận Email này Xin cho biết để chấm rứt.Cám ơn * Please delete my address before sending this document out. * On ...6 years ago
-
Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Saigon - ---------- Forwarded message --------- From: *Le Hiep* Date: Mon, Jan 27, 2020 at 8:26 PM Subject: Fw: Diễn hành Tết Canh Tý trên đại lộ Bolsa, Little Sai...6 years ago
-
Thuc phẩm được cảnh báo là chất gây ung thư, ăn càng ít càng tốt - ( Cảm ơn bạn đã chuyển . Có vài ý kiến thô thiển : 1 - những thức ăn quá hạn ( out of date ) dù còn dùng được , cũng nên liệng bỏ . Đừng t...6 years ago
-
Bạn và thù của Mỹ quốc bỏ phiếu cho Trump hay Clinton? - *B**ạ**n v**à** thù của Mỹ qu**ố**c bỏ phi**ê**́u cho Trump hay Clinton?* *Dr. Tristan Nguy**ễ**n* *(Bức hí hoạ) “TRUMP PHÁ NÁT MỸ QUỐC” Trum...9 years ago
-
-