Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Monday, November 9, 2015

TỰ DO MẬU DỊCH TPP: ĐƯỜNG HƯỚNG MỚI ĐẤU TRANH CHO VN


TỰ DO MẬU DỊCH TPP:
ĐƯỜNG HƯỚNG MỚI ĐẤU TRANH CHO VN

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 29.10.2015
Facebook : Phuc Lien Nguyen



Nói đường hướng MỚI đấu tranh có nghĩa là đã có đường hướng CŨ đấu tranh không còn có hiệu quả nữa, thậm chí có người còn lạm dụng đường cũ ấy cho quyền lợi cá nhân hay nhóm đảng mình. Chúng tôi luôn luôn nhấn mạnh rằng lực lượng đấu tranh chính yếu là tại Quốc nội, còn Hải ngoại chỉ làm nhiệm vụ phục thuộc cho Quốc nội mà thôi.

Dù là đường hướng đấu tranh nào đi chăng nữa, CŨ hay MỚI, thì việc đấu tranh cũng phải trong khuôn khổ của Tổ chức Tự do Mậu dịch TPP, nghĩa là trong khuôn khổ Thương mại tranh giành Lợi nhuận vật chất, tiền bạc, chứ không phải chỉ đề cập pha lẫn những vấn đề Tôn giáo, Luân lý, Nhân quyền...Người ta dễ dàng đưa những giá trị Tinh thần này ra để che đậy cho những tính toán Quyền lợi vật chất, tiền bạc bỉ ổi, lường gạt.

Chúng tôi đề cập đến những điểm sau đây trong khuôn khổ Bài thứ 4 này nói về TPP:

=> Những Điều kiện nào đặt ra cho mỗi thành viên TPP

=> Đường hướng đấu tranh CŨ

=> Đường hướng đấu tranh MỚI


Những Điều kiện nào đặt ra
cho mỗi thành viên TPP

Theo Tác giả Donald EMMERSON, trong cuộc Họp APEC ngày 12/13.11.2011 tại Hạ Uy Di, lợi dụng vấn đề An Ninh chung Thái Bình Dương, nhất là vấn đề Biển Đông, Hoa kỳ đề nghị một Tổ chức Tự do Mậu dịch gọi là Hiệp Hội Xuyên Thái Bình Dương (Trans-Pacific Partnership TTP). Các quốc gia Vùng Thái Bình Dương, vì vấn đề An Ninh, cần sự hiện diện của Hoa kỳ, một quốc gia ưu thế về quân sự. Khi Hoa kỳ đặt Căn cứ quân sự tại Uc cũng trong ý hướng an ninh Thái Bình dương này, nhằm giảm mối đe dọa về an ninh từ Trung quốc. TPP khởi đầu là 4 nước và đang được thương thảo để mở rộng ra 12 nước sau đây: Mỹ, Úc, Brunei, Canada, Chile, Nhật Bản, Mã Lai, Mexico, Tân Tây Lan, Peru, Singapore và Việt Nam.

Chính TT. OBAMA đã công khai đưa ra những điều kiện sau đây mà mỗi thành viên phải hội đủ:
=>     Tự do Kinh doanh, nghĩa là : (1) Dân chủ hóa Kinh tế. (2) Chính trị không độc đoán nắm trọn sinh hoạt Kinh tế nữa.
=>     Tôn trọng quyền lao động quốc tế
=>     Tôn trọng bản quyền tư hữu trí tuệ
=>     Tôn trọng Môi trường
=>     Để Tỷ giá Tiền tệ uyển chuyển đối với Đo-la
Đây hoàn toàn là những điều kiện thuộc lãnh vực Quyền lợi Kinh tế, Thương mại, chứ không đề cập gì đến những Giá trị Tinh thần, Luân lý trừu tượng như Tự do Tôn giáo, Tôn trọng Nhân quyền vân, vân...


Đường hướng đấu tranh CŨ

* Hãy dẹp bỏ việc lải nhải đấu tranh cho NHÂN QUYỀN.

Đã những chục năm trường rồi, người ta liên tục nêu hai chữ Nhân Quyền ra để đấu tranh từ Hải ngoại đến Quốc nội mà hiệu quả không đi đến đâu. CSVN còn đánh đĩ hai chữ Nhân Quyền để đánh lừa Quốc tế. Chính những nước lớn, biết rõ Trung quốc không tôn trọng Nhân quyền, nhưng bề ngoài nhắc ra hai chữ này làm kiểng che đây cho thực chất là ký những Hợp đồng cùng chia chác quyền lợi làm ăn chung với Trung quốc.

* Tiếp tay với CSVN để ru ngủ cuộc đấu tranh tại Quốc nội

Đây là thái độ của một số người tại Hải ngoại. Họ cắt nghĩa những chuyển biến Chính trị tương lai rất ăn khớp mà Hoa kỳ như nước tính toán an bài thay cho chúng ta. Họ đã làm cho Lực lượng đấu tranh tại Quốc nội trở thành ỷ nại, cứ nằm dưới gốc sung chờ sung rụng. Có thể coi đây là việc cùng với CSVN bắn hỏa mù để mỵ dân !


Đường hướng đấu tranh MỚI

* Đấu tranh thiết thực cho quyền sống của Dân nghèo.

Cái Nhân Quyền CỤ THỂ và đứng hàng đầu các nhân quyền khác, đó là quyền sống của thân xác. Nói một cách cụ thể hơn nữa, đó là QUYỀN DẠ DẦY (Stomach Right). TPP là một Hiệp Hội về Thương mại chứ không phải là Hiệp Hội ái hữu, luân lý. Chúng ta phải đấu tranh để những quyền lợi tiền bạc đi về hướng nâng cao đời sống vật chất cho quần chúng, chứ không phải phục vụ cho Tham nhũng, Hối lộ của những đảng viên CSVN.

* Đòi hỏi CSVN phải thay đổi hẳn Cơ chế Chính trị từ căn nguyên.

Đây là đòi hỏi theo đúng điều kiện mà Tổng Thống Hoa kỳ Obama đã nêu ra cho những Hội viên của TPP. Việc vào TPP của Việt Nam mà không có thay đổi tận căn nguyên Chính trị độc tài độc đảng toàn trị, thì đó là điều phản bội lại chính Đất nước và Dân tộc Việt Nam vậy.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 05.11.2015
Facebook : Phuc Lien Nguyen
Chú thích :Một số người vì phe nhóm, đã cố tình viết lệch lạc về Lý Lịch của tôi, nên tôi xin phép cho ở đây cái Link Lý Lịch NGUYỄN PHÚC LIÊN như sau :  http://www.viettudan.net/36984/index.html

__._,_.___

Posted by: NGUYEN PHUC LIEN 

ĐIỀU HỢP THĂNG BẰNG KINH TẾ BẰNG: THỊ TRƯỜNG TỰ DO HAY KẾ HOẠCH ĐỘC TÀI



ĐIỀU HỢP THĂNG BẰNG KINH TẾ BẰNG:
THỊ TRƯỜNG TỰ DO HAY KẾ HOẠCH ĐỘC TÀI

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 18.12.2008. Cập nhật Geneva, 05.11.2015
Facebook : Phuc Lien Nguyen




Thời gian này là lúc hữu ích nhất để viết về vấn đề này. Những người chủ trương một nền Kinh tế tự do và tư nhân lấy Thị trường làm yếu tố điều hợp. Nhưng nhân việc Khủng hoảng Tài chánh/ Kinh tế hiện giờ, một số những người theo Xã hội Chủ nghĩa lại lên giọng đòi sự can thiệp trực tiếp của quyền lực Chính trị vào Kinh tế. Nhân việc Nhà Nước Liên Bang Thụy sĩ quyết định Chương trình Cứu giúp hai Ngân Hàng UBS và CREDIT SUISSE, Đài Truyền Hình TRS1 đưa ra hai hình ảnh: ông Chủ tịch đảng Xả Hội đòi sự can thiệp gắt gao của Nhà Nước vào hai Ngân Hàng, nhưng Oâng Tổng Thống COUCHEPIN ngồi đối diện đã trả lời rằng Nhà Nước không thể ra lệnh cho Ngân Hàng UBS hay CREDIT SUISSE phải cho Công ty này hay Công ty kia vay vốn hoặc ra lệnh cho hai Ngân Hàng phải đầu tư vào Trung quốc. Đây là việc quyết định của Ngân Hàng trong ngành nghiệp chuyên môn của họ.

Không phải trong dịp Khủng hoảng này, giữa sự va chạm những khuynh hướng Chính trị mà vấn đề Thị trường Cạnh tranh Tư nhân và Tự do mới được thường xuyên đề cập tới, mà chính trong thời gian Khủng hoảng,  phía Tiêu thụ và phía Sản xuất, cả hai mới thấy cái giá trị của việc Điều Hợp Kinh tế của Thị trường Cạnh tranh. Thực vậy, trong hoàn cảnh khan hiếm tiền bạc, thì người tiêu thụ cũng như sản xuất mới căn cơ tính toán từng đồng bỏ ra theo chỉ tiêu giá cả hàng hóa quyết định ở Thị trường cạnh tranh.

Chúng tôi đề cập đến những khía cạnh sau đây:

=>     Thị trường Cạnh tranh tự do là gì

=>     Quyết định dân chủ và tự do của Thị trường

=>     Những can thiệp che chở giai đoạn của Nhà Nước

=>     Giá cạnh tranh của Thị trường là Chỉ tiêu điều hợp


Thị trường Cạnh tranh là gì

Mỗi người sống có những Nhu Cầu cần được thỏa mản, từ nhu cầu nuối sống thân xác, đến những nhu cầu thỏa mãn tình cảm, phát triển trí tuệ, bảo vệ sức khỏe, dự phòng tương lai hoạc cho những tham vọng không hữu lý... Để có thể thỏa mãn những như cầu, cần phải có những sản phẩm hoặc tự mình làm ra hoặc từ những người khác. Nhu cầu càng đa dạng  bao nhiêu, thì số lượng những sản phẩm càng được nhân lên bấy nhiêu. Chúng ta đương nhiên sống ở trong một nền Kinh tế với trao đổi sản phẩm nhằm thoả mãn mọi nhu cầu đa dạng.

Phía có những Nhu cầu cần được thỏa mãn, gọi là phía CẦU (Côté de Demande). Phía sản xuất những sản phẩm nhằm thỏa mãn những Nhu cầu, gọi là phía CUNG (Côté d’Offre).

THỊ TRƯỜNG (Marché) được định nghĩa như là một NƠI, hữu hình hay vô hình, gặp gỡ giữa phía CẦU và phía CUNG để hai bên quyết định một cái GIÁ thỏa thuận trao đổi hàng hóa giữa hai phía. Hữu hình như CHỢ ở đầu làng. Vô hình như Thị trường Chứng khoán.

Trong nội bộ của mỗi phía, phải có sự Cạnh tranh để có thể đạt được những ưu thế cho mình, đồng thời mang đến cái lợi chung cho nền Kinh tế bao trùm cả hai phía. Việc cạnh tranh là điều tối quan hệ cho tất cả mọi sinh hoạt nếu muốn hiệu quả riêng hay chung mỗi ngày mỗi gặt hái được cao hơn. Điều kiện để có Cạnh tranh là mỗi tác nhân Kinh tế phải có quyền Tự do quyết định làm việc. Xin lấy một vài tỉ dụ để giải thích ttính cách tự do cạnh tranh của Thị trường.

Trong thời Pháp đô hộ ở Đông Dương, Thị trường Cao su và Lốp xe không có cạnh tranh tự do. Nước Pháp dành độc quyền cho Hãng MICHELIN mua mủ Cao su tại Đông Dương. MICHELIN sản xuất Lớp xe tại Pháp, rồi lại độc quyền bán Lốp xe hiệu Michelin ở Đông Dương. Vì việc thiếu cạnh tranh này, mà giá mua mủ Cao su rất hạ, đồng thời giá bán lốp xe lại cao. Đây là sự can thiệp của quyền lực Chính trị vào để dành cho MICHELIN độc quyền ở Thị trường Cao su và Thị trường Lốp xe. Giá mua mủ Cao su và Giá bán Lốp là những giá độc quyền chứ không phải những giá có cạnh tranh khả dĩ làm yếu tố điều hợp cho Kinh tế.

Cũng vậy, nếu sản phẩm Điện thoại Lưu động không có sự cạnh tranh của nhiều hãng sản xuất, thì khó lòng có giá cả mỗi ngày mỗi hạ xuống và phẩm chất Điện thoại mỗi ngày mỗi tăng.


Quyết định dân chủ và tự do của Thị trường

Theo định nghĩa như trên, Thị trường là nơi thể hiện tính cách Dân chủ và Tự do của những tác nhân Kinh tế. Mỗi cá nhân, mỗi Tập thể, mỗi Xí  nghiệp tham dự Thị trường đều có quyền tự quyết định về Tiêu thụ hoặc sản xuất của mình và nhất là tự do mặc cả về GIÁ trao đổi trên Thị trường. Trong chủ trương nền Kinh tế Tự do và Thị trường, Nhà Nước cũng chỉ được coi như một tác nhân Kinh tế như mọi cá nhân, mọi Tập thể, mọi Xí nghiệp. Nhà Nước có những nhu cầu tiêu thụ hoặc có những sản phẩm của mình.  Khi tới Thị trường để trao đổi, thì Nhà Nước cũng phải theo tính cách cạnh tranh tự do thuộc lãnh vực Kinh tế. Theo tinh thần ấy, thì Nhà Nước mới có những căn cơ chi tiêu và những dịch vụ của Nhà nước mới mỗi ngày kiện toàn theo cạnh tranh. Lấy một vài tỉ dụ. Tại Hoa kỳ, ở một số Khu xóm, nếu nhân viên an ninh của Nhà Nước không giữ được trật tự tương xứng với tiền thuế mà dân đóng cho việc an ninh, thì Khu xóm có thể thuê riêng nhân viên an ninh tư nhân và xin giảm tiền thuế đóng cho việc này. Cũng vậy, tại Thụy sĩ, về dịch vụ chứng thực giấy tờ, nếu cơ quan công quyền làm việc chậm trễ và lấy giá cao, có thể có dịch vụ tư nhân chứng thực giấy tờ mang cùng hiệu lực mà giá cả lại thấp hơn và mau chóng hơn.

Khi nói đến Dân Chủ và Tự Do, người ta có khuynh hướng hiểu rằng đây là những vấn đề Chính trị, về những tranh chấp giữa người cai trị và dân chúng. Phải hiểu Dân chủ và Tự do thuộc lãnh vực Kinh tế. Gọi là Thị trường cạnh tranh, thì điều kiện quyết định tự do và dân chủ không thề nào không có được. Chúng tôi sẽ có dịp bàn riêng về điểm này trong bài thứ 12 với đầu đề “Dân chủ hóa Kinh tế dẫn đến Dân chủ hóa Chính trị (Démocratisation Economique è Démocratisation Politique)“. Khi cchấp nhận nền Kinh tế Tự do và Thị trường, mà không cho dân chủ và tự do ở Thị trường cạnh tranh, đó là tréo cẳng ngỗng vậy.


Những can thiệp che chở giai đoạn của Nhà Nước

Trong bài thứ 07 thuộc loạt bài Chủ đề này, chúng tôi đã viết về những hậu quả của việc Can thiệp trực tiếp của Nhà Nước đối với giá cả tại Thị trường cạnh tranh. Chúng tôi xin nhắc lại rằng Chủ trương nền Kinh tế Tự do và Thị trường coi quyền lực Chính trị là trung lập, là cảnh sát giữ trật tự (Etat gendarme et neutre). Thực vậy khi mà Môi trường Chính trị—Luật pháp (Environnement Politico-Juridique) được thiết lập cho nền Kinh tế, thí quyền lực Chính trị phải đứng trung lập giữa các Tập đoàn Kinh tế cạnh tranh và canh chừng trật tự cho việc tự do cạnh tranh không vi phạm Luật pháp Kinh tế đã được thiết lập.

Trong trạng thái bình thường của đời sống Kinh tế, Nhà Nước có thể tham dự, nhưng như một tác nhân Kinh tế mà chúng tôi đã giải thích trong đoạn trên đây. Tuy nhiên trong những trường hợp đặc biệt như có biến động Kinh tế như Khủng hoảng hiện nay, thì Nhà Nước có thể can thiệp nhưng trong phạm vi che chở, trợ lực những tác nhân Kinh tế tư nhân, chứ không làm Kinh tế cạnh tranh kiếm lợi nhuận cho Nhà Nước. Có sự khác biệt quan trọng giữa hai ý nghĩa can thiệp này. Thực vậy, khi Nhà Nước can thiệp LÀM KINH TẾ, thì Nhà Nước dễ lợi dụng quyền lực để lấn át các tác nhân Kinh tế tư nhân, làm mất tính cách cạnh tranh dân chủ và tự do của Thị trường. Việc can thiệp của Nhà Nước trong những trường hợp bất thường như Khủng hoảng Kinh tế, phải được hạn hẹp ở phạm vi che chở cho các tác nhân kinh tế tư nhân khỏi bị vỡ nợ hoặc nâng đỡ những tác nhân này có đủ sức cạnh tranh. Nhà Nước không thay thế tư nhân để làm Kinh tế kiếm lợi nhuận riêng cho Nhà Nước. Về phương diện này, CƠ CHẾ hiện hành ở Việt Nam không những vi phạm chủ trương nền Kinh tế Tự do và Thị trường, mà còn hoàn toàn cho phép Độc tài Chính trị cấu kết với Độc quyền Kinh tế. Một CƠ CHẾ như vậy, tất nhiên phá bỏ trọn vẹn tính cách cạnh tranh dân chủ và tự do của Thị trường vậy.


Giá cạnh tranh của Thị trường là Chỉ tiêu điều hợp

Trên các Thị trường trao đổi sản phẩm Kinh tế, thì chỉ có chừng 10% thuộc lảnh vực nhu yếu phẩm gọi là tối thiểu cuộc sống (Minimum vital), còn 90% thuộc những sản phẩm có cũng được, mà không có cũng không sao. Trong số 10% tối thiểu cuộc sống, thì 5% cũng có thể thay đổi, tỉ dụ nếu không có gạo trắng thơm, thì ăn gạo đỏ (ré hoa) cũng sống mà còn chữa bệnh phong thấp. Trong số 90% hàng hóa, thì 50% thuộc xa xỉ phẩm hoặc để thỏa mãn nhu cầu snobisme. Chúng tôi muốn nhấn mạnh đến 90% trao đổi Kinh tế: thỏa mãn tiêu thụ và sản xuất hàng hóa.

Giá cả trên các Thị trường thuộc 90% trao đổi tượng trưng cho những điểm sau đây:

=>     Quyết định đi từ từng cá nhân (tự do) và đúc kết thành nhóm, phong trào (dân chủ). Tì dụ về phía CẦU, giới trè muốn thay đổi Điện thoại sang Iphone; về phía CUNG, các hãng sản xuất tràn lan Iphone.

=>     Hai phía CẦU và CUNG thỏa thuận một cái GIÁ để trao đổi. Việc quyết định giá trao đổi này củng là tự do và dân chủ.

Chính cái giá của Thị trường làm CHỈ TIÊU quyết định mua hay bán. Nếu với cái giá Thị trường như vậy, người tiêu thụ còn có quyền tự do quyết định mua hay không tùy theo túi tiền mà họ có. Cũng vậy, với cái giá cái giá thỏa thuận ở Thị trường, một Xí nghiệp sản xuất phải tính xem có thể xuất với giá thành dưới giá Thị trường hay không để kiếm lời. Họ có toàn quyền ngưng sản xuất nếu không đủ khả năng.

Cái GIÁ của THỊ TRƯỜNG cạnh tranh mang giá trị của một CHỈ TIÊU đề người tiêu thụ và Xí nghiệp sản xuất quyết định trong TỰ DO ngưng hay tiếp tục hành động Kinh tế của mình. Cái giá của Thị trường có quyền lực hướng dẫn hơn là quyền lực Chính trị hay Luân lý, Tôn giáo...  Hãy để cho cái Giá của Thị trường cạnh tranh điều hợp Kinh tế.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 18.12.2008. Cập nhật Geneva, 05.11.2015
Facebook : Phuc Lien Nguyen
Chú thích :       Một số người vì phe nhóm, đã cố tình viết lệch lạc về Lý Lịch của tôi, nên tôi xin phép cho ở đây cái Link Lý Lịch NGUYỄN PHÚC LIÊN như sau :  http://www.viettudan.net/36984/index.html

__._,_.___

Posted by: NGUYEN PHUC LIEN 

Dân biểu VN sẽ phản biện ông Tập?


Đón tiếp Tập tại Quốc Hội là Đảng trực tiếp chấp nhận nó chiếm Hoàng sa - Trường sa là chuyện đã rồi.
Đại biểu không lên tiếng phản đối là đại biểu cuả Đảng bán nước.
Thủ tướng ngưả tay vay tiền cuả Tập xâm lược là Thủ Tướng chính thức bán nước!

Dân biểu VN sẽ phản biện ông Tập?

8 tháng 11 2015 Cập nhật lúc 19:46 ICT
Một nhà phân tích chính sách từ Hà Nội cho rằng lãnh đạo Trung Quốc đã 'bất nhất' khi thăm Quốc hội Việt Nam thì tránh đề cập xung đột Biển Đông, nhưng ngay khi rời VN chỉ 'sau một hai ngày' lại tuyên bố khẳng định chủ quyền biển đảo 'từ xa xưa' của TQ ở đó.
Trao đổi với BBC hôm 08/11/2015, Phó Giáo sư, Tiến sỹ Phạm Quý Thọ, nhà quan sát từ Học viện Chính sách & Phát triển, cũng cho rằng các Đại biểu Quốc hội Việt Nam cần phải có 'chính kiến' và không chờ 'chỉ đạo' để lên tiếng về thái độ này của Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình.
Nhà phân tích nói: "Nên có những phát biểu một cách chính thức, phát biểu một cách thẳng thắn về phát ngôn của ông Tập Cận Bình và các Đại biểu Quốc hội cần phải có chính kiến của mình, chứ không phải chờ có một chỉ thị gì, hay có một chỉ đạo nào từ ở một cấp nào đấy, thì mới được phát biểu.
"Tôi nghĩ rằng cá nhân các Đại biểu Quốc hội phải có chính kiến và phải thể hiện một tinh thần yêu nước, thể hiện một tinh thần cầu thị nhưng phải thẳng thắn để làm sao đấy có một chính kiến của cá nhân các Đại biểu Quốc hội cũng như là một tập thể Quốc hội."

Lời mời và khoản tiền cho vay

Hôm 7/11, một ngày sau khi rời Việt Nam, phát biểu ở Viện nghiên cứu Đông Nam Á, Singapore, ông Tập Cận Bình nhắc lại tuyên bố từng đưa ra trong chuyến thăm Mỹ mới đây rằng những hòn đảo trên Biển Đông 'thuộc lãnh thổ Trung Quốc' từ thời cổ đại.
Bình luận tiếp về những gì đang gây 'bất bình' với người dân ở Việt Nam và thái độ cần có của Quốc hội đối với chính sách của Trung Quốc trên Biển Đông, PGS. TS. Phạm Quý Thọ nói:
"Họ (Trung Quốc) không cho ngư dân Việt Nam đánh bắt ở các vùng biển truyền thống hàng trăm năm nay ở Hoàng Sa, hoặc là những vụ va chạm mà có tính chất đe dọa những ngư dân Việt Nam mà họ (ngư dân) không được trang bị vũ khí gì cả, những điều đó là hết sức bất bình.
"Và những tiếng nói yếu ớt sẽ làm cho Trung Quốc có thể lấn tới... Ý kiến của tôi là phải có những ý kiến chính thức từ diễn đàn cao nhất, cơ quan quyền lực cao nhất, đó là các Đại biểu Quốc hội," ông Thọ nói.
Trong cuộc trao đổi với BBC hôm Chủ Nhật, PGS. TS. Phạm Quý Thọ cũng bình luận về 'lời mời' của Chủ tịch Tập Cận Bình với đương kim Thủ tướng Việt Nam, ông Nguyễn Tấn Dũng, tới Trung Quốc 'vào thời điểm thích hợp', và dự đoán 'tác động' của khoản tiền 1 tỷ Nhân dân Tệ mà lãnh đạo Trung Quốc mới hứa cho Việt Nam 'vay thêm'.


image





Liu Ch tch TQ 'tin hu bt nht' v chính sách Bin Đông vi VN và các Đi biu Quc hi VN có cn 'đáp tr', nhà quan sát t Hà Ni đt vn đ.
Aperçu par Yahoo


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Kế hoạch csVN cướp nước và bán nước cho Chệt thật hoàn hảo


From: Quyet Nong <

Sent: Sunday, November 8, 2015 9:16 AM
Subject: 1 DĐKTTG Kế hoạch cướp nước và bán nước hoàn hảo

Kế hoạch csVN cướp nước và bán nước cho Chệt thật hoàn hảo











Nguyên Thạch (Danlambao) - Chuyến công du ngày 5 và 6 của Tập cũng còn mang ý định chuyển tải 2 ý muốn là: Vừa răn đe vừa mua chuộc đám chư hầu để chúng (CSVN) vừa có tiền, vừa sợ hãi mà không ngã theo Mỹ hay các thế lực mạnh khác. Những gì Tập nói với Quốc hội CSVN và số tiền 1 tỷ NDT tức khoảng 150 triệu USD qui ra khoảng 3.000 tỷ VNĐ, đó chỉ là mặt nổi cho thiên hạ thấy được. Những gì Tập răn đe Bộ chính trị và trung ương đảng, Quân đội, Côn an... cùng mật ước cho bọn này bao nhiêu tỷ USD để bù vào sự tận tâm cúc cung thiên triều cho việc hậu thuẫn bán đứt VN thì không ai có thể biết, đó là những cái láu mà Tập Cận Bình và cả đảng CSVN đều phải giấu kín vì đấy là những chuyện vô cùng bí mật của quốc gia.

*
 
Hẳn phải có một lý do, không phải tự nhiên mà Mao Trạch Đông (Mao Tse-tung) cho dựng lên tượng đài của ông ở vùng biên giới Trung Việt tay chỉ về hướng Nam và điều này nó chứa đựng một lời nhắn nhủ nào đó, lý do nào đó thì hôm nay ngày càng rõ nét. Những chứng tích nhằm thực hiện tham vọng của Mao và Trung Cộng qua trận đánh chiếm Hoàng Sa vào tháng Giêng năm 1974 trước sự hoan hỉ của Việt Cộng, cuộc chiến biên giới 1979 "dạy cho Việt Nam một bài học", thảm sát Gạc Ma 1988, Hội Nghị Thành Đô 1990, xây dựng các căn cứ quân sự kiên cố và những sân bay hiện đại trên 7 đảo ở Trường Sa thuộc chủ quyền không chối cãi của Việt Nam (Châu Viên, Chữ Thập, Gaven, Tư Nghĩa, Vành Khăn, Su Bi và Gạc Ma), Bô Xít Tây Nguyên, Vũng Áng, Bình Dương cùng nhiều phố Tàu ngay trên nội địa nước Việt.

Tượng Mao Trạch Đông ở Lệ Giang, Vân Nam.
Courtesy Wikipedia images


Không phải vô cớ mà Lê Duẩn, cựu Tổng bí thơ đảng CSVN tuyên bố: "Ta đánh Mỹ là đánh cho Trung Quốc, cho Liên Xô". Vào thời ấy, hẳn ông đã nắm biết được nhiều "thâm cung bí sử", lúc ấy ông chỉ chừng mực và đã khôn khéo thêm vào những chữ "cho Liên Xô" cho suông nghĩa nhưng thực chất để nhấn mạnh là đánh Mỹ cho Trung Quốc.


Quả vậy, sau khi Nguyễn Ái Quốc đã biến mất vào năm 1932 trong thời gian gần 7 năm thì năm 1939 lại xuất hiện với tên Thiếu tá Hồ Quang (Hugang) trong Bát lộ quân thuộc quân đội giải phóng nhân dân Trung Quốc, đảng viên đảng cộng sản Trung Cộng. (1) Mao đã có ý định dùng Hồ Chí Minh như một tên gián điệp xuất sắc và chờ thời gian chín mùi để thâu tóm Việt Nam.

Thiếu tá Hồ Quang tức Hồ Chí Minh đã có công rất lớn trong việc thu nhận, đào tạo đoàn quân khuyển mã trên tinh thần đánh Mỹ cho Trung Cộng đến người Việt Nam cuối cùng cho dẫu phải đốt cả Trường Sơn, cho dẫu phải nướng hàng triệu thanh niên Việt.


Hiểu được ý định của Mao, đám hậu duệ Tàu Cộng qua các thế hệ nối tiếp phải bằng mọi cách thực hiện cho bằng được ý nguyện ấy. Tàu Cộng đã đánh giá Việt Nam là quốc gia cộng sản duy nhất có mối quan hệ mật thiết với Trung Hoa về lịch sử, văn hóa, tập tục và rất giống nhau về tư duy cũng như phương cách sống. Bên cạnh nhiều điểm tương đồng ấy, Việt Nam còn có chung ý thức hệ và cũng là một quốc gia duy nhất có thể hù dọa hoặc đánh bại các nước khác trong khu vực Đông Nam Á về mặt quân sự, để nước này có thể góp tay với Tàu Cộng trong việc chinh phục toàn bộ Châu Á (hoặc cả thế giái) trên bước đường về lâu về dài.

Thôn tính Việt Nam, điều đó sẽ có lợi cho Tàu Cộng về nhiều mặt:

- Người Việt dưới trào sản dễ dạy, dễ bảo, yếm thế và luôn mang tâm trạng sợ hãi. Tuy chưa thật sự thuần phục vì lòng căm hận ngàn năm nô lệ nhưng với sự nối giáo, hà hơi tiếp sức của đảng CSVN sẵn lòng tự nguyện làm tay sai đắc lực, đảng CSVN luôn sẵn lòng vì cái lợi cho bản thân, cho băng nhóm riêng mình mà sẽ sẵn sàng đàn áp và tàn sát chính dân của họ một cách không thương tiếc nếu cần.

- Việt Nam sở hữu một diện tích lớn rộng về biển mà nơi đó có nguồn tài nguyên về hải sản, khoáng sản rất khá, tiềm năng của Biển Đông chứa một trữ lượng lớn về khí đốt và dầu hỏa, đồng thời cũng là một trong những tuyến lưu thông hàng hải quan trọng cho khu vực và thế giới. Bất kỳ ai có chút trình độ hiểu biết về Biển Đông cũng đều nhận ra việc họ Tập đến Việt Nam lúc này là nhằm tạo nên bộ mặt thân thiện, hòa hoãn để cố che đậy cái mục đích sau cùng là hợp thức hóa "những sự việc đã rồi" mà họ khẩn cấp bồi đắp và xây dựng trên 7 đảo thuộc chủ quyền của VN, vùng biển có nhiều thương thuyền mang hàng hóa qua lại, trị giá nhiều ngàn tỷ USD mỗi năm. Với tương lai của một quốc gia đói khát năng lượng như Trung Quốc, trữ lượng tiềm năng ở biển Đông đến khoảng 11 tỷ thùng dầu và hơn 100 ngàn tỷ mét khối khí đốt, ngần ấy giá trị khổng lồ cũng đủ sức dậy lên tham vọng muốn được sở hữu của Bắc Kinh.

- Ngoài Trung Cộng, Việt Nam không có bạn thân, Không là đồng minh với bất cứ quốc gia hùng mạnh nào và cũng chẳng là đối tác quan trọng với ai trên phương diện kinh tế, văn hóa, khoa học kỹ thuật và phát minh. Chẳng những thế, VN lại là một quốc gia nghèo nàn lạc hậu, độc tài toàn trị, không dân chủ, thiếu minh bạch, thường xuyên vi phạm nhân quyền một cách trầm trọng. Là một quốc gia chuyên đi ăn xin không biết ngượng và luôn đội sổ những thống kê của thế giới về nhiều mặt.
 
Qua sự kiện thời sự nóng bỏng ở Biển Đông trong những tháng ngày qua, Mỹ đã có khuynh hướng chuyển mục tiêu về Châu Á Thái Bình Dương mà Trung Cộng là điểm mấu chốt nhằm giải quyết những xung đột hiện nay giữa hai thế lực đang gờm nhau để tranh giành sự ảnh hưởng thế giới mà vụ việc Bộ trưởng Quốc phòng Mỹ Ashton Carter cho điều tàu khu trục USS Lassen đi vào phạm vi 12 hải lý quanh các đảo nhân tạo Trung Quốc bồi đắp trái phép trên Biển Đông, tạo nên mối quan ngại rất trầm trọng cho Trung Cộng. Vì lẽ đó, Tập Cân Bình đã phải sắp xếp gấp rút cho chuyến đi thăm VN với mục đích chính nhằm hòa hoãn và khuyên răn đám nô tài đảng CSVN để mua thời gian trước năm 2020 mà "Mật Nghị Thành Đô 1990" đã ký kết giữa 2 đảng CSTQ và CSVN sẽ thực hiện.


Chuyến công du ngày 5 và 6 của Tập cũng còn mang ý định chuyển tải 2 ý muốn là: Vừa răn đe vừa mua chuộc đám chư hầu để chúng (CSVN) vừa có tiền, vừa sợ hãi mà không ngã theo Mỹ hay các thế lực mạnh khác. Những gì Tập nói với Quốc hội CSVN và số tiền 1 tỷ NDT tức khoảng 150 triệu USD qui ra khoảng 3.000 tỷ VNĐ, đó chỉ là mặt nổi cho thiên hạ thấy được. Những gì Tập răn đe Bộ chính trị và trung ương đảng, Quân đội, Côn an... cùng mật ước cho bọn này bao nhiêu tỷ USD để bù vào sự tận tâm cúc cung thiên triều cho việc hậu thuẫn bán đứt VN thì không ai có thể biết, đó là những cái láu mà Tập Cận Bình và cả đảng CSVN đều phải giấu kín vì đấy là những chuyện vô cùng bí mật của quốc gia.
 
Với Tập Cận Bình thì Nguyễn Phú Trọng, Trương Tấn Sang hay bất cứ tên nào trong Bộ chính trị, trung ương đảng cũng chỉ là những tên cắc ké. Với Mao Trạch Đông, Đặng Tiểu Bình, Giang Trạch Dân hay Tập Cận Bình thì đảng CSTQ vẫn là một đảng cha chú đàn anh luôn xem đảng CSVN như một đám thuộc hạ dễ sai khiến.


Đảng CSVN đã không ngần ngại rước mời Tập Cận Bình, tên giặc cướp Biển Đông và quì mọp cúi lòn bẩm tâu: "Tổng bí thư Nguyễn Phú Trọng: Đề nghị hai bên phối hợp chặt chẽ để kiểm soát hiệu quả tình hình trên biển; tôn trọng lợi ích chính đáng của nhau; thực hiện nghiêm túc các nhận thức chung và thỏa thuận của lãnh đạo cấp cao hai Đảng, hai nước; duy trì nguyên trạng, không có hành động làm phức tạp, mở rộng tranh chấp, gây căng thẳng tình hình." (2) NGUYÊN TRẠNG là giặc đã chiếm cứ, giặc đã bồi đắp xây dựng các căn cứ quân sự kiên cố, sân bay hiện đại ở Trường Sa, giặc đã thâm nhập lũng đoạn kinh tế nước nhà, giặc đã sát hại, đánh đập, cướp bóc, bắt đòi tiền chuộc và ngang ra lệnh cấm đánh bắt cá trên vùng biển lâu đời của VN, giặc đã tràn lan khắp mọi nẻo đường của đất nước, bao chất độc hại được tuồng sang để giết hại dần mòn dân tộc này, thế mà Nguyễn Phú Trọng cùng đảng CSVN cứ luôn mồm "Duy trì nguyên trạng" để một mai chính thức hợp thức hóa việc đã rồi!.
 
Với Tàu ô, tham vọng chiếm cứ Việt quốc đã luôn hiện hữu qua suốt chiều dài lịch sử ngàn năm cũng như lịch sử cộng sản cận đại. Mao đã tính trước và đã khéo léo dựng nên Thiếu tá Hồ Quang - Hồ Chí Minh từ gần 70 năm qua để chuẩn bị cho một chiến sách thôn tính Việt Nam, một sự chuẩn bị vô cùng hoàn hảo.
 
Sự nhu nhược, yếm thế một cách hèn hạ của đảng CSVN đã góp phần tích cực cho tiến trình tiệm tiến thôn tính ấy mà Hồ Chí Minh là nguyên nhân của mọi nguyên nhân. Từ nay đến 2020, chúng ta chỉ còn vỏn vẹn 5 năm, dân tộc Việt Nam luôn tự hào là một dân tộc anh hùng chống ngoại xâm xuyên suốt chiều dài lịch sử, chúng ta phải thẳng lưng ngẩng mặt để chứng tỏ điều ấy trước khi thời gian "đến hẹn". Bằng không, vẫn như hình ảnh thờ ơ, sợ hãi của hôm nay thì cứ xem như chúng ta đã mất nước và ngàn năm nô lệ giặc Tàu lại thêm một lần nữa lặp lại.

8/11/2015







--

__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

My Blog List