Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Tuesday, March 29, 2016

Hiện Trạng Kinh Tế Việt Nam



Diễn Ðàn Yểm Trợ Khối 8406
Diễn Ðàn Quốc Dân Dựng Cờ Dân Chủ
Hội Ðồng Liên Kết Ðấu Tranh Dân Chủ Nhân Quyền Cho VN
Tranh Ðấu Cho Nền Dân Chủ Pháp Trị,Tôn Trọng Nhân Quyền & Sự Toàn Vẹn Lãnh Thổ
  
Audio Youtube

  Chủ Nhật March 20, 2016



Chủ Ðề:


Hin Trạng Nền Kinh Tế Việt Nam
Diễn Giả: Ông Đặng Tấn Hậu
Chuyên Gia Kinh Tế Tại Canada
  
  
Trân Trọng, 
  
Lạc Việt



Hiện Trạng Kinh Tế Việt Nam
Đặng Tấn Hậu
VN có cơ hội phát triển vượt qua con rồng TC sau ngày 30.4.1975; nhưng với giáo điều, ngu xuẩn của bọn chính trị CSVN nên họ đã áp dụng kinh tế bao cấp đưa VN đến tận cùng địa ngục trong thập niên 1975-1985. Kinh tế VN chỉ phát triển sau khi bắt chước theo đàn anh TC áp dụng kinh tế “đầu gà đít vịt”, vừa áp dụng tư bản bóc lột, vừa theo cộng sản độc tài tham nhũng có tên là “kinh tế thị trường định hướng xã hội chủ nghĩa” nên đảng viên và 5c mới có cơ hội làm giàu trên xương máu của dân Việt.

Do đó, có vài sự nghiên cứu ngoại quốc với sự hợp tác của CSVN đã tô hồng chế độ CSVN; thí dụ chính sách xóa đói giảm nghèo (mà thực chất là xuất cảng thanh niên thiếu nữ ra nước ngoài làm nô lệ tình dục và nô lệ lao công). Mục đích của các bản báo cáo về kinh tế VN cũng không ngoài mục đích “dụ” các nhà đầu tư ngoại quốc, Việt Kiều đầu tư ở VN. Bài viết thử tìm hiểu về hiện trạng kinh tế VN ngày nay.
Bản #1: Tương Đồng Giữa Y S ĩ và Nhà Kinh Tế
Tương Đồng
Y Sĩ
Kinh Tế Gia
Luật Nhân Quả
Vi trùng lao gây ra bệnh lao v.v
Hạ giá bán, số hàng bán tăng (1)
Quan Sát
Hỏi bệnh trạng, thử máu, rọi kiếng, so sánh
Thống kê, chỉ số, so sánh,
Phân Tích
Định bệnh (bệnh gì? nguyên nhân? cách trị?)
Nhận định
Giải Pháp
Trị liệu (mổ, thuốc, thể dục, kiêng cữ, vật lý trị liệu)
Mô hình kinh tế

1.    Có thể chịu ảnh hưởng của nhiều yếu tố khác; thí dụ, giá bán của hãng cạnh tranh thấp hơn có thể ảnh hưởng đến số hàng bán của chúng ta dù chúng ta đã hạ giá bán v.v (multiple correlation)
Có nhiều sự tương đồng giữa cách làm việc của y sĩ và nhà kinh tế (bản #1). Cả hai đều áp dụng  định luật nhân quả, bắt đầu từ quan sát đối tượng (bệnh nhân), phân tích đối tượng (định bệnh) và đưa ra giải pháp (y sĩ gọi trị bệnh, kinh tế gia gọi là mô hình). Bài viết cũng dựa trên ba giai đoạn này. Cần biết, sở kiến của tôi về kinh tế quốc gia rất hạn chế, nhưng vì lòng tha thiết với quê hương nên tôi xin mạn phép trình bày gọi là gợi ý để chúng ta cùng nhau suy tư cho nền kinh tế thịnh vượng của đất nước VN.
Con bệnh có thể trong bề ngoài khoẻ mạnh; nhưng sau khi thử máu, rọi kiến, v.v. y sĩ có thể nhận xét con bệnh đang đau nhẹ hay nặng để đi đến quyết định dùng phương pháp chữa trị nhẹ như uống thuốc, dinh dưỡng hay nặng như mổ xẻ, cắt bỏ phần gây nguy hại trong cơ thể của bệnh nhân. Cùng thế đó, kinh tế của một quốc gia có thể trong khả quan; nhưng sau khi phân tích thì chúng ta có thể lạc quan hay bi quan nên có thể chỉ sửa chữa vài điểm nhỏ hay là thay đổi toàn diện cơ cấu, cấu trúc của nền kinh tế.
Kinh Tế Hiện Nay
Có một số tài liệu về kinh tế do “các tổ chức cố vấn ngoại quốc với sự hợp tác (hay mướn) của nhà cầm quyền CSVN” nghiên cứu về kinh tế VN nhằm mục đích chiêu dụ các công ty ngoại quốc đầu tư vào VN hay cho VN vay tiền. Tài liệu do PwC ở Anh Quốc đã tiên đoán VN đứng hạng 32 vào năm 2014; tiến lên hạng thứ 22 vào năm 2050. Trong khi đó, Úc Châu đứng hạng 19 vào năm 2014 thì tuột xuống ở hạng 28 vào năm 2050. Netherland ở hạng 26 năm 2014 trên VN, lại đứng cuối sổ vào năm 2050 ở hạng 32. Như vậy, người dân của Úc Châu và Netherland có thể sẽ trở thành di dân tỵ nạn kinh tế tại VN vào năm 2050 chăng? ( :-D).

Tổ chức Knight Frank phát hành bản Thịnh Vượng 2016 (Wealth Report) cho biết vào năm 2015, VN có 12,100 người có 1 triệu mỹ kim, 168 người có 30 triệu mỹ kim, 18 người có 100 triệu mỹ kim và 1 người có 1 tỷ mỹ kim. Điểm đặc biệt là độ tuổi trung bình của những người có 10 triệu mỹ kim tại VN là 48 tuổi so với HK là 57 tuổi (người HK làm giàu chậm hơn người VN). Tại sao? tùy theo sự diễn dịch của mỗi người (bản #2). 

Bản #2: Thịnh Vượng 2016 tại VN

.
Quan Sát & Phân Tích
Chúng ta thử quan sát vài yếu tố kinh tế tại VN và thử coi kết quả như thế nào? (bản #3). 
Bản #3: Kinh Tế VN Hiện Nay
Vài yếu tố kinh tế
Vài hậu quả
Chính sách tiền tệ
Phá giá liên tục, tiền mất giá, lạm phát cao,
Chính sách thuế má
Không công bằng, XNNN (2)  và nhóm lợi ích có đặc quyền, kém hiệu năng.
Kích thích thị trường
XNNN và nhóm lợi ích kém hiệu năng, nhưng hưởng chương trình trợ giúp KTTT
Chuỗi sản xuất
Chuỗi sản xuất hàng tới tay người tiêu thụ không hợp lý (Dung Quoc)
Luật đất đai
Luật bất động sản tạo ra sự bất công và tạo ra dân oan khiếu kiện, tham nhũng
Xã hội công bằng
Quan chức ưu tiên, dân nghèo thất học, hộ khẩu bất công, 5c ưu tiên nhập học/ có việc làm 
Tổ chức chính quyền
Cồng kềng, trùng lập (redundant), không hiệu quả, tham nhũng, phí tổn cao
Cơ cấu trong sạch
3 quyền không phân lập, không ai chịu trách nhiệm, việc làm không trong sáng
Quyền lợi thợ thuyền
Không được bảo vệ vì công đoàn và chủ là 1, không có nghiệp đoàn độc lập bảo vệ
Nhân công trẻ, rẻ
Có ưu thế hiện tại, nhưng chỉ số người già tăng tương lai trở thành gánh nặng cho xã hội (thí dụ, Nhật Bản, Đại Hàn ngày nay)
Xóa đói giảm nghèo
Xuất cảng thanh niên thiếu nữ ra nước ngoài làm nô lệ tình dục và nô lệ lao công
Bảo vệ môi trường
Phá rừng, mỏ bô-xít, kẹt xe trong thành phố, ô nhiễm không khí, nước và đất
Nông/công nghiệp
70% nông dân canh tác kém, giá phân bón cao, trung gian lấy lời cao, di dân (3)
Sáng kiến (4)
Không có phát minh, thiếu sự đổi mới vì giáo dục và chế độ nên người thợ chỉ quen chờ lệnh trên chỉ thị trước khi thi hành 
Luật lệ thành văn
khẩu lệnh có giá trị hơn luật thành văn đưa tới sự gia tăng sợ hãi và tham nhũng (5)
Giáo dục
Lệ phí cao, chương trình học giáo điều, đào tạo tay nghề kém và thiếu sáng kiến
Y tế
Y tế và giáo dục ảnh hưởng việc làm của người thợ. Chi phí y tế cao với câu đầu tiên (tiền đâu?)
Nợ
Nợ cao 65% GDP, trả tiền lời đủ chết, bán trái phiếu không có người mua, (6)
Xuất-nhập cảng
Nhập cảng nhiều hơn xuất cảng, TC khống chế thị trường VN đè bẹp nhà sản xuất VN
So sánh với các quốc gia khác tại Á Châu
VN thua xa Nhật Bản, Đại Hàn, Đài Loan, Hong Kong, kém hơn Thái Lan, Mã Lai, v.v ; kể cả Cao Miên (lắp ráp xe hơi) và Lào (hạnh phúc, môi trường)
Dịch vụ
30% dân số làm công nghiệp và dịch vụ; tay nghề kém, 94% du khách không trở lại VN

2.    XNNN và nhóm lợi ích có thể lấy hàng trong kho nhập cảng ra sớm và trả tiền thuế nhập thấp
3.    người di dân từ làng này sang làng khác, từ nông thôn lên thành thị không có hộ khẩu nên không có địa chỉ để xin việc làm, xin cho con cái vào trường học hay đi khám bệnh tại nhà thương v.v.
4.    sáng kiến (creativity) gồm có sự phát minh (invention) và sự thay đổi (innovation)
5.    thí dụ, chỉ thị 19 của đảng csvn không cho công an theo dõi hay điều tra đảng viên csvn dù họ có phạm pháp, ăn hối lộ, thụt két hay làm gián điệp, bán nước cho ngoại bang.
6.    65% dựa trên tiền mượn ngoại quốc; thực tế con số cao hơn nếu tính thêm tiền vay trong nước.  

Dựa phần trên, nền kinh tế VN rất yếu kèm do nền chính trị cộng sản độc tài đưa tới tham nhũng, tạo ra dân oan khiếu kiện do không có chính sách bất động sản; xã hội bất công vì chế độ hộ khẩu; quyền lợi thợ thuyền klhông được bảo vệ vì không có nghiệp đoàn độc lập; luật lệ không được tôn trọng vì khẩu lệnh có giá trị hơn lệnh thành văn, xí nghiệp công vừa kém hiệu năng làm việc, vừa phí tổn cao (vì tổ chức nặng nề, trùng lập), vừa áp chế đe dọa sự phát triển của các xí nghiệp tư  nhân.
Các chính khách ngoại quốc, tổ chức ngân hàng, tài chánh quốc tế đều khuyến cáo VN cần phải thay đổi cơ cấu tổ chức kinh tế và chính trị nếu muốn có sự phát triển kinh tế; nhưng vì lý do tế nhị, ngoại giao, chính trị và vì không phải quyền lợi của họ nên họ thường tránh né đề cập đến ung nhọt chính của nền kinh tế thấp kém tại VN là sự độc quyền của đảng cộng sản tại VN kém hiệu năng, gây bất công xã hội và làm cho thợ thuyền, nông dân VN thiếu sáng kiến để có thể cạnh tranh với các quốc gia trên thế giới.    
Mô Hình Kinh Tế (đề nghị)
Mỗi khi có căn bệnh mới, các nhà khoa học tìm ra thuốc mới và thử trên các con thú trước khi thí nghiệm trên con người. Khi nào kết quả thống kê cho biết có xác suất cao thì mới tung thuốc ra thị trường. Cùng thế đó, kinh tế gia đưa ra mô hình (model) với phương trình thử qua dạng mô phỏng (simulation) với kỹ thuật “what if”, nếu thấy kết quả khả dĩ thực hiện được thì mới đem ra áp dụng vào trong thực tế. 
Mô hình đề nghị (bản #4) không có đi qua tiến trình “mô phỏng” (simulation) và “what if?”, nhưng có tính cách gợi ý để tất cả chúng ta cùng nhau thảo luận cho con đường kinh tế VN tương lai. Mô hình dựa trên giả thuyết là chế độ cộng sản phải bị giải thể tại VN vì đây là ung nhọt, là ung thư làm hư hoại nền kinh tế VN trong hiện tại và tương lai. Đó là điều chắc chắn không thể biện minh.
Mô hình đề nghị nhấn mạnh 4 điểm chánh: - chiến thắng trên thị trường toàn cầu (trong nước và hải ngoại) - chú trọng đến phẩm chất đáp ứng đúng nhu cầu cho khách hàng - chú trọng đến sự chi tiêu hợp lý để giảm phí tổn tối đa – vai trò của chính phủ là không can thiệp vào nội bộ buôn bán của tư nhân và giữ vai trò cố vấn giúp cho tư nhân sản xuất buôn bán hàng hóa có hiệu quả.
·       mục đích
Mô hình đề nghị rất giản dị dựa trên 2 điểm căn bản là mức lời và thị trường toàn cầu. Nơi đây toàn cầu được hiểu là sự buôn bán cạnh tranh trong nước lẫn cả hải ngoại; thí dụ TC vừa là mối đe dọa cho sự sinh tồn của các nhà buôn sản xuất VN trong nước, vừa là đối thủ cạnh tranh hàng hóa VN trên thị trường toàn cầu trên thế giới.
Mục đích của mô hình kinh tế có hai vế là “tiền lời tối đa” tương đương với “tiền vốn tối thiểu” (*). Một vế chịu ảnh ảnh hưởng từ sự bán và một vế chịu ảnh hưởng từ sự chi tiêu. Muc tiêu thứ hai là sự cạnh tranh trên thị trường toàn cầu chịu ảnh hưởng từ hai áp lực là “phẩm chất cao” và giá bán thấp. Nơi đây, phẩm chất gồm có hai yếu tố là “chất lượng” (quality) và “nhu cầu của khách hàng” (needs).
·       phần thu
Các yếu tố liên hệ đến phẩm chất là giáo dục đào tạo tài năng, trí sáng tạo; y tế chăm lo sức khoẻ của người làm việc; lương căn bản tối thiểu cho người dân sinh sống. Cả 3 yếu tố này đều cần có nghiệp đoàn độc lập bảo vệ quyền lợi cho thợ thuyền. Ngoài ra, người thợ cũng cần có tự do để có sáng kiến gồm có sự phát minh và sự cải tiến thay đổi. Yếu tố cuối khá quan trọng là môi trường vì sự ô nhiểm ảnh hưởng đến sức khoẻ của thợ thuyền, nông dân VN như không khí, nước, đất đai và ngập lụt v.v.  
Bản #4: Mô hình kinh tế VN tương lai

·       phần chi
Các yếu tố ảnh hưởng đến giá thành sản xuất; thí dụ, luật đất cát minh bạch, luật pháp rõ ràng, bộ máy nhà nước không nặng nề dễ gây khó khăn cho nhà buôn, chuỗi sản xuất phải hợp lý từ lúc sản xuất đến tay người tiêu thụ, kế toán, thống kê chính xác giúp cho sự tiên đoán gần với thực tế, chi phí y tế và giáo dục phải thấp và có hiệu năng, xí nghiệp nhà nước (xnnn) và nhóm lợi ích không đe dọa cho sự phát triển xí nghiệp tư nhân là chủ lực cho nền kinh tế quốc gia vì xí nghiệp tư vừa có hiệu năng, vừa thu dụng (mướn) nhiều nhân công và làm giảm thất nghiệp trong xã hội.

·       nhà nước
Nhà nước chỉ giữ vai trò điều hành kinh tế hợp lý, không thiên vị, tạo sự công bằng xã hội để không gây xáo trộn trong sinh hoạt đời sống kinh tế thương mại. Nhà nước giúp đở cho giới nghèo (**) có cơ hội tấn hóa trong xã hội. Nhà nước cần bãi bỏ chế độ hộ khẩu để cho những người nông dân hay thợ thuyền có thể đi từ tỉnh này sang tỉnh khác làm việc và hưởng được điều kiện an sinh xã hội như y tế, con cái có thể ghi danh đi học v.v. Nhà nước cần đầu tư nghiên cứu thị trường thế giới để giúp cho xí nghiệp tư trong nước hoạch định chiến lược buôn bán cạnh tranh có hiệu quả trên thế giới.

Chính sách tiền tệ và thuế má phải hợp lý và công bằng. Không một ai có đặc quyền hưởng giảm thuế hay vay nợ từ ngân hàng không có tiền bảo chứng hoặc nhận tiền trợ giúp chương trình “kích thích thị trường” từ chính quyền qua sự quen biết hay qua các chức vụ trong chính quyền vì sự chồng chéo này dễ tạo ra tham nhũng, kém hiệu năng, nhất là gây ra nợ xấu đưa tới sự phá sản cho nền kinh tế quốc gia.
Điểm cuối rất quan trọng là nhân viên nhà nước hoàn toàn không được kinh doanh vì dễ tạo ra sự bất công, thiếu trong sáng, kém hiệu năng làm việc v.v. Đảng viên cộng sản lại càng không được tham gia vào bất cứ cơ cấu nào của chính quyền và các hoạt động thương mại tư nhân để tránh trường hợp lạm quyền hoạt động có lợi cho đảng hay cá nhân thay vì cho quyền lợi quốc gia. Ủy ban giám sát, báo chí và tòa án phải độc lập với ban hành pháp để kiểm soát sự tham nhũng, việc làm tư lợi của nhà nước VN.   
        
Kết Luận
Điều #3 Hiến Pháp CSVN (***) chỉ là mớ giấy lộn vì con nít lên 3 tại VN cũng biết đảng CSVN nằm trên tất cả cơ cấu, tổ chức tại VN. Chúng có thể bán nước; nhưng người dân VN sinh ra và lớn lên từ bao đời tại VN không có quyền làm chủ mảnh đất quê cha đất tổ của mình. Do đó, không có lấy làm lạ tham nhũng” càng ngày càng gia tăng tại VN; công an hiếp đáp dân lành được coi là hợp pháp tại VN. Chưa có quốc gia nào có nhiều tướng như VN ngày nay mà đa số là các tên tướng công an CS “hèn với giặc và ác với dân”.

Kinh tế VN được tô hồng là con rồng Á Châu; nhưng chỉ là bánh vẽ nhằm mục đích chiêu dụ các con thiêu thân ngoại quốc, Việt Kiều và người dân trong nước đổ tiền vào /trong VN để nuôi cho cán bộ CSVN béo mập, để chúng chuyển tiền ra nước ngoài làm giàu cho bọn chúng từ cha ông tới con cháu của họ. Không một ai thương dân tộc VN. Ngoại quốc nuôi con heo VN cho lớn để làm thịt. Việt Kiều lợi dụng thời cơ để rút tỉa tiền của VN làm giàu cho họ. Đất mẹ, sữa mẹ VN đã cạn kiệt!

Cán bộ CSVN không bao giờ thay đổi chế độ vì họ ngu dại gì thay đổi khi mà họ còn có thể làm giàu cho bản thân, cho đảng của họ; khi mà ngoại quốc và Việt Kiều còn ngu dại đổ tiền nuôi sống họ. Ngoại quốc thấy xã hội VN ổn định vì người VN “hèn”, không dám đứng lên đòi quyền sống, vì quân đội nhân dân VN có trên triệu quân chỉ là đạo quân nô lệ phục vụ cho đảng cộng sản và mấy tên chóp bu bộ chinh trị “học không tới lớp ba trường làng”. CSVN không dại gì không đi “mượn đầu heo nấu cháo”, vay tiền bỏ túi hay “thụt két” và để cho con cháu VN trả nợ thế cho họ trong tương lai.
Tóm lại, chúng tôi rất bi quan về hiện trạng kinh tế VN, nhất là VN nằm dưới sự cai trị độc tài của đảng cộng sản VN. Chúng ta không thể nào sửa những sai lầm do đảng CSVN gây ra mà chỉ có thể giải thể chế độ cộng sản tại VN nếu chúng ta muốn cho dân giàu, nước mạnh và có tự do hạnh phúc thật sự. Tôi xin phép mượn bài thơ với tựa đề “Sửa và Sai” của tác giả “Phien Nong” (?) lấy từ internet để chấm dứt bài viết này:
[Có một cái giống này trên mặt đất :

Vừa sửa đã sai/ Không sửa cũng sai/ Sửa đâu sai đó/ Càng sửa càng sai/ Trước sửa sau sai/ Không sai vẫn sửa/ Sửa ít sai nhiều/ Tao sai mày sửa/ Sáng sửa chiều sai/ Nhận sai- Miễn sửa!/ Sửa nữa sai nữa/ Mãi sửa mãi sai/ Nay sửa mai sai/ Trên sai- miễn sửa/ Dưới sai- Mày sửa/ Dốt sửa giỏi sai.

Đố bạn là cái giống gì? Tips: (giống này chơi với nó đã mạt. Để nó lãnh đạo nữa thì chỉ có đi ăn mày)].       

20.3.2016
Ghi chú:
* Theo toán học, chúng ta có phương trình y=f (x), nếu y’=0 và y” lớn hơn hay nhỏ hơn 0 thì chúng ta có điểm tối tối đa hay tối thiểu.
** Nghèo có thể về thể xác, tiền hay tinh thần; thí  dụ , người nghèo vì không có tiền, nghèo vì bệnh do bẩm sinh hay là do yếu tố dân tộc thiểu số như đồng bào thượng, người Chàm v.v 
*** Điều #3 Hiến Pháp CSVN ghi: “Nhà nước bảo đảm và phát huy quyền làm chủ của nhân dân; công nhận, tôn trọng, bảo vệ và bảo đảm quyền con người, quyền công dân; thực hiện mục tiêu dân giàu nước mạnh, dân chủ, công bằng, văn minh, mọi người có cuộc sống ấm no, tự do, hạnh phúc có điều kiện phát triển toàn diện”.



__._,_.___


Posted by: 8406news <

Saturday, March 26, 2016

Siêu quyền lực


http://dcvonline.net/wp-content/uploads/2013/11/babui_112013_07.jpg

Siêu quyền lực

Nguyên Bản

Tôi may mắn thường được giới nghiên cứu trong ngành Công an mời tham gia hội đồng nghiệm thu đề tài hay mời đọc báo cáo tại một số hội thảo, kể cả mời dự thính nghiệm thu đề tài khoa học. 

Tính tôi không câu nệ. Mời làm phản biện hay làm thành viên Hội đồng nghiệm thu đề tài nếu đúng là miền tri thức chuyên ngành của mình là tôi sẵn sàng nhận lời và cố gắng xứng đáng với uy tín khoa học ít nhiều đã có được, ngược lại không đúng miền thì tôi từ chối thẳng. Nhưng nếu là vấn đề hấp dẫn hoặc mới mẻ thì mời dự thính tôi cũng đến. 

Để thu thập thông tin, để học hỏi bồi đắp tri thức cho mình. Vì thế tôi biết được khối buổi nghiệm thu khá bi hài nhưng cũng không ít buổi thú vị. Trong 5 năm từ 2006 đến 2011, tôi được chứng kiến hai buổi nghiệm thu đề tài cấp Bộ rất ấn tượng của một nghiên cứu viên không có học vị cao nhưng có ba bằng đại học từ những năm 70, 80 của thế kỷ trước.
Đó là năm 2006.

Một hôm, ông ấy điện cho tôi, bảo:
- Tôi trân trọng mời GS tới dự nghiệm thu đề tài cấp Bộ của tôi, dự thính, ông đồng ý không?”
- Nhưng về vấn đề gì kia chứ? Liệu tôi có thể hiểu được ít nhiều?
- Hỏi cung bị can phạm tội về chức vụ!
- Nhưng đó là nghiệp vụ chuyên ngành bên ông, tôi biết gì?
- Ông đúng là chỉ mọt sách thôi! Này nhé, điều tra hình sự, luật tố tụng hình sự, tội phạm về chức vụ, khởi tố, giam giữ, hỏi cung bị can… toàn ngôn ngữ tố tụng cả. Đúng “miền” của ông còn gì!

Tôi đã bị ông ấy thuyết phục.
Buổi nghiệm thu hôm ấy, sau bảy phút đọc báo cáo tóm tắt đề tài, ông ấy trình bày sâu thêm một vấn đề đáng chú ý: Chỉ thị 52 của Bộ Chính trị về phạm vi trách nhiệm, quyền hạn giữa các cấp ủy đảng với đảng ủy công an, ban cán sự đảng Viện Kiểm sát, Ban cán sự đảng Tòa án trong công tác bảo vệ đảng và xử lý tội phạm liên quan đến cán bộ, đảng viên. Ông ấy cho rằng việc quy định trước khi khởi tố đảng viên phạm tội thì cơ quan chức năng phải báo cáo xin ý kiến của cấp ủy là một lực cản gây khó khăn cho hoạt động của cơ quan điều tra. 

Cách lập luận của ông ấy thật ấn tượng:
“Có một dạo, bỗng dưng xuất hiện một chỉ thị bằng văn bản quy định rằng trước khi khởi tố đảng viên phạm tội thì cơ quan chức năng (Công an, Kiểm sát, Tòa án) phải xin ý kiến cấp ủy quản lý đảng viên đó. Mặc nhiên đảng viên có đặc quyền đặc lợi! 

Cái văn bản trái Hiến pháp này đã từng chi phối mạnh mẽ đến hoạt động của các cơ quan tư pháp, tạo ra một tiền lệ xấu: quyền việc giải quyết án không chỉ thuộc cá cơ quan chức năng (Công an, Kiểm sát, Tòa án có trách nhiệm thực thi theo luật định) mà còn “chia cho” cấp ủy, chính quyền, ban nội chính. Lúc đầu ai cũng thấy văn bản này trái pháp luật nhưng do tâm lý sợ hãi và tùy tiện mãi nên quen. 

Thành ra, mặc nhiên ông bí thư, ông chủ tịch, ông cấp ủy, ông nội chính, ông ủy ban cũng có quyền giải quyết vụ án. Nhiều khi các ông này còn chỉ thị cho cơ quan chức năng về mức án đối với người phạm tội. Và thế là xuất hiện những chỉ thị bằng miệng, bằng điện thoại, bằng thư tay dội từ trên xuống, đưa từ ngoài vào cản trở hoạt động tư pháp. 

Trong rất nhiều trường hợp, những mệnh lệnh này lại có hiệu lực hơn mọi điều luật vì nó khiến cho nhân viên tư pháp nể sợ mà buông lơi cán cân công lý”. Ông ấy ví Chỉ thị 52 ban hành năm 2000 giống như một thứ siêu quyền lực và khẳng định rằng đó chính là nguyên nhân làm hạn chế kết quả điều tra tội phạm về chức vụ nói riêng và tội phạm tham nhũng nói chung.

Một thành viên trong hội đồng nghiệm thu là nhà lãnh đạo cơ quan điều tra cấp đã ủng hộ ông hết sức nhiệt thành. Có cảm tưởng rằng nhà lãnh đạo này từng trăn trở và bất bình với quy định ấy: “Với tư cách là người lãnh đạo cơ quan điều tra chúng tôi xác tín vấn đề trên. Đúng như như tác giả đề tài này chỉ ra và cảnh báo, Chỉ thị 52 đã tạo nên lực cản vô hình, tạo nên sức ép tâm lý thường xuyên và rất nặng nề buộc người lãnh đạo cơ quan điều tra (CQĐT) và điều tra viên (ĐTV) phải dè chừng, xem xét không khí bao quanh vụ án mà quyết định khởi tố hay không khởi tố hoặc phải cân nhắc có tiếp tục khai thác làm rõ hành vi phạm tội của bị can này hay bị can kia hay không… 

Cuối cùng, trong nhiểu trường hợp, ĐTV đành phải ngậm bồ hòn mà viết trong bản kết luận điều tra rằng đối với một số đối tượng như Nguyễn Văn A. Trần Văn B…, tuy có hành vi vi phạm pháp luật nhưng xét thấy chưa đáng xử lý hình sự nên đề nghị cơ quan chức năng ngành đó xử lý về hành chính, hoặc viết mặc dù bị can chính có khai việc biếu tiền, biếu quà cáp cho một số người có trị giá hàng trăm triệu đồng như Đặng Văn H., Trần Đình Q… nhưng khi làm việc với ĐTV, những người này không thừa nhận (mà chúng tôi cũng không được dùng biện pháp nghiệp vụ buộc người ta thú nhận) nên CQĐT không có cơ sở xem xét trách nhiệm hình sự của họ. Có trường hợp, ĐTV phải tìm lối thoát bằng cách viết trong bản Kết luận điều tra rằng sẽ tiếp tục làm rõ hành vi của những người này ở phần II của vụ án rồi đành để “chìm” luôn.

Lập luận của chủ nhiệm đề tài cùng sự xác tín của người lãnh đạo cơ quan điều tra hôm ấy khiến tôi cứ suy nghĩ mãi. Tôi ngạc nhiên về sự phát hiện tinh tế, sự dũng cảm của chủ nhiệm đề tài và nể trọng nhà lãnh đạo cơ quan điều tra. Hóa ra là đã từ mấy năm nay, người ta đã nhân danh bảo vệ đảng để buộc các ngành tư pháp phải báo cáo xin ý kiến chỉ đạo của cấp ủy khi khi khởi tố, điều tra xử lý đảng viên phạm tội. Thế mà trên bục giảng và trong tranh luận, tôi vẫn luôn nói rằng không có gì cao hơn hiến pháp, pháp luật; rằng trong chế độ ta, mọi công dân đều bình đẳng trước pháp luật mà chưa bao giờ băn khoăn về luận đề “Đảng lãnh đạo tuyệt đối và toàn diện”. Nay tôi nhận ra rằng ở nước ta, có một thứ còn cao hơn hiến pháp, cao hơn pháp luật. Tôi thầm nể phục sự phát hiện tinh tế và sự thẳng thắn ông ấy.

Năm 2011, một hôm ông lại gọi tôi:
- Ông còn hứng thú với điều tra hình sự không? Nếu còn hãy đến dự buổi nghiệm thu cấp Bộ, đề tài của tôi.
- Ông nghiên cứu chiến lược mà lại làm đề tài về cơ quan điều tra, là sao?
- Chiến lược trên mây, trên gió cả thôi! Tôi nhắm cái thiết thực hơn. Mời ông dự thính, tôi băn khoăn lắm nhưng tôi biết ông đồng ý mà!

Lần này ông ấy chỉ ra và chứng minh hết sức thuyết phục rằng Chỉ thị 15 (văn bản sau Chỉ thị 52) nhân danh sự lãnh đạo của Đảng đối với các cơ quan bảo vệ pháp luật trong công tác điều tra, xử lý các vụ án và công tác bảo vệ Đảng, vẫn là vật cản đối với hoạt động của cơ quan tư pháp. Nó khiến cho CQĐT bó tay trong điều tra xử lý các đối tượng phạm tội là người có chức, có quyền vì CQĐT vẫn phải xin ý kiến của cấp ủy. 

Trong nhiều trường hợp, CQĐT không thể xử lý vụ án một cách triệt để, thậm chí CQĐT còn vi phạm luật tố tụng hình sự về thời hạn điều tra chỉ vì chờ ý kiến của cấp ủy hàng mấy tháng trời. Và thật bất ngờ, ông cho biết từ rằng những năm 80 của thế kỷ trước từng có những chỉ thị như vậy: bắt đầu từ Chỉ thị 68, mươi năm sau xuất hiện Chỉ thị 86, đến năm 2000 xuất hiện Chỉ thị 52 và đến năm 2007 được “tăng cường” bằng Chỉ thị15. Ông còn cho biết ông và đồng sự từng tọa đàm với 32 cơ quan CSĐT các cấp tại các vùng miền trên toàn quốc về sự ảnh hưởng của các văn bản trên đến hoạt động của các cơ quan điều tra trong từng thời kỳ như thế nào và ông đang có trong tay khối lượng tư liệu khá phong phú từ thực tiễn minh chứng cho điều đó. Và ông kết luận những văn bản đó là một thứ siêu quyền lực vì nó “ đứng trên Hiến pháp, pháp luật”, nó chính là nguyên nhân cơ bản làm hạn chế kết quả đấu tranh chống tham nhũng của các CQĐT bấy lâu nay nên cần xóa bỏ ngay những văn bản vi hiến đó.

Tôi nhìn khắp lượt Hội đồng nghiệm thu thấy mấy vị mặt biến sắc đầy lo ngại. Vị Chủ tịch Hội đồng luôn hướng về phía tác giả chăm chú lắng nghe, đôi khi còn cao hứng chen vào một câu thật hóm hỉnh: đúng, tất cả đều do “bê xê tê” [Bộ Chính trị – BVN] cả thôi.

Bỗng một thành viên hội đồng – tiến sĩ luật học T.V.D., Phó Vụ trưởng Vụ V. phát biểu. Ông tiến sĩ nói rằng những trang tác giả nhận định về Chỉ thị 15 với tư cách một vướng mắc đã và đang cản trở hoạt động bình thường của cơ quan điều tra và khẳng định đó nguyên nhân cơ bản làm hạn chế kết quả đấu tranh chống tham nhũng, rất cần phải xem xét, cân nhắc cẩn trọng. Dường như tác giả đã quên rằng ở nước ta, Đảng lãnh đạo tuyệt đối, toàn diện và điều này đã là nguyên lý xưa nay. Các cơ quan tư pháp không thể không chấp hành sự lãnh đạo của Đảng trong điều tra xử lý cán bộ, đảng viên phạm tội. Vả lại, tác giả cũng là đảng viên, hơn thế là đảng viên ở cơ quan nghiên cứu đầu ngành thì tại sao lại có thể phủ nhận nguyên lý trên?

Không gian như đông cứng lại. Có tiếng xì xào. Một vài gương mặt không giấu nổi sự tán đồng với vị tiến sĩ D. Vài người tỏ vẻ lo ngại cho tác giả. Tôi liếc nhìn Chủ tịch Hội đồng nghiệm thu. Ông thản nhiên và điềm tĩnh lạ. Tác giả thì nhoẻn cười rất tươi, dường như đang nóng lòng được tranh luận. Sau đó thì vài thành viên Hội đồng phát biểu khẳng định công trình có đóng góp mới, đã đạt được mục tiêu nghiên cứu, nhưng ai cũng né tránh vấn đề đang nóng.
Đến lượt mình, sau lời cảm ơn các ý kiến các thành viên Hội đồng, ông ấy phản kích vị tiến sĩ kia. 

Ông ấy nói: “Dường như tiến sĩ T.V.D. chưa đọc hoặc chưa từng nghiên cứu khái niệm Nhà nước pháp quyền. Tôi xin nhấn mạnh rằng nhà nước pháp quyền chứ không phải nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa

Làm gì có xã hội chủ nghĩa mà cứ viết và nói nhà nước pháp quyền xã hội chủ nghĩa. Nếu tiến sĩ chưa tiếp cận với khái niệm nhà nước pháp quyền thì, thưa Chủ tịch Hội đồng, hãy cho tôi thêm ít phút thưa lại với tiến sĩ đôi lời về vấn đề này. Nói một cách tổng quát nhất, Nhà nước pháp quyền là nhà nước thực thi quyền hạn của mình thông qua và chỉ thông qua luật pháp và bản thân nhà nước cũng bị điều chỉnh và hạn chế bởi luật pháp. 

Hiến pháp của nhà nước pháp quyền không có chỗ cho đảng phái chính trị và trong nhà nước pháp quyền, mọi công dân đều bình đẳng trước Hiến pháp, pháp luật, không có công dân siêu hạng hoặc công dân hạng 1 hay công dân hạng 2. Sự hiện diện các Chỉ thị 68, 86, 52 rồi 15 là những bằng cứ không thể bào chữa về sự vi hiến hết sức nghiêm trọng đã diễn ra mấy chục năm nay. Bởi vì các chỉ thị đó đứng ngoài Hiến pháp, pháp luật, hơn thế, nó đứng trên Hiến pháp, pháp luật. Như vậy không phải là siêu quyền lực hay sao, thưa tiến sĩ?”.

Ông tiến sĩ kia ngượng ngùng, cúi đầu sát ngực.
Vậy là qua hai lần dự thính nghiệm thu đề tài của bạn mình, tôi không chỉ nhận thấy nỗi niềm trăn trở của ông ấy về cơ quan điều tra mà còn thấy rõ năng lực nghiên cứu độc lập, bản lĩnh và sự kiên định khoa học đáng nể trọng của ông. 

Từ 10 năm trước ông đã dám khác biệt và vượt thoát về tư duy trong khi tôi vẫn say sưa với những khái niệm cơ bản xơ cứng và giáo điều, bất biến một cách ngớ ngẩn. Tôi quyết định điện thăm vị đại tá, bày tỏ nhã ý muốn ông viết một cái gì đó về siêu quyền lực, ông cười thật hiền: “Tôi nghỉ hưu ba năm rồi! Còn nhiều việc quan trọng hơn thế ông ạ. Giờ là lúc tôi phải chăm sóc cho chính mình, cho vợ, cho con, cháu và cho quê hương mình. 

Tôi đang soạn một cuốn sách văn hóa – sử cho quê tôi và đang hướng dẫn họ hàng làm gia phả nên chẳng để tâm đến ba cái đó nữa. Vả lại, ông thấy đấy, trước dinh lũy của bảo thủ, giáo điều, lú lẫn như vậy thì mình có thể làm được gì kia chứ!”. “Vậy tôi muốn viết về thứ siêu quyền lực đó, ông ủng hộ không?” – Tôi kiên nhẫn. Ông đáp, hóm hỉnh: “Tùy ông, nhưng coi chừng đấy. Ở xứ ta quyền lực vô độ vốn là thuộc tính ổn định rồi. Xin chú ý quan hệ giữa hai khái niệm quyền lực và tham nhũng. Vui đấy!”.

Ông ấy đã truyền cho tôi một cảm hứng mới lạ. Bất giác tôi nhớ đến câu của Nam tước John Dalberg-Acton (1834-1902): “Quyền lực dễ nảy sinh tham nhũng/ Quyền lực tuyệt đối thì tham nhũng tuyệt đối” và liên hệ với cái luận đề về sự lãnh đạo toàn diện và tuyệt đối ở cái thời mạt này. 

Tôi chua xót nhận ra rằng ở xứ ta trùm tham nhũng lại có quyền chống tham nhũng, lại kêu gọi và chỉ đạo chống tham nhũng (?!)

Tôi lại nhớ người anh đáng kính của tôi – nhà nghiên cứu văn hóa Hà Văn Thùy – trong cái kết bài viết “Sự khốn cùng của trí tuệ” có mượn lời một nhà sư, ví siêu quyền lực giống như con sư tử là chúa sơn lâm, nó chẳng sợ gì ai nhưng nó sẽ chết dần chết mòn bởi chính giòi bọ trong bụng nó: “Sư tử trùng thực, sư tử nhục”.

Và tôi nhận ra rằng ông ấy vượt tôi về mọi phương diện, từ duy pháp lý đến việc lựa chọn cách sống. Ông chọn cách cống hiến nhiều hơn cho gia đình ông, cho nơi chôn nhau cắt rốn, cho họ mạc, bà con của ông, thật thiết thực và đầy tình nghĩa./.

N.B.
3/2016
Tác giả gửi BVN.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Friday, March 25, 2016

​Nam Zương đã không hèn như bọn VC đễ chịu nhục trước bọn Chệt.

 

Nam Zương đã không hèn đễ chịu nhục trước bọn Chệt như bọn VC

MT: Nếu bọn VC (CHCNXHVN) muốn đánh bại bọn Chệt (TC), hãy xem fần Fụ đính chĩ zẫn kèm zưới đây

From: Trinh Huynh

cid:ii_im5mntj50_153a655e1aec5cc2
Nam Zương đã không hèn như bọn VC đễ chịu nhục trước bọn Chệt.

Indonesia không hèn, không nhục
Tuesday, March 22, 2016 6:07:21 PM 
Ngô Nhân Dụng

Tàu đánh cá Việt Nam vẫn tiếp tục bị tàu hải giám của Trung Cộng tấn công, hoặc những “tàu lạ” nhưng có viết chữ Tàu cướp phá. Chúng dùng những thủ đoạn giống nhau: đánh đập các ngư dân Việt, vào buồng lái đập phá hệ thống điện đàm, cướp đi tất cả lương thực cùng với số hải sản bắt được. Những hành động tàn bạo này đã diễn ra từ mấy chục năm, chính quyền Cộng Sản vẫn cam tâm chịu nhục, bỏ mặc các ngư dân cho bọn “cướp biển” cướp bóc và nhiều lần bắn giết. Hải quân của một quốc gia không dám ló mặt bảo vệ dân chúng của mình. Chính phủ không dám làm thủ tục kiện chính quyền cướp biển trước các tòa án quốc tế.

Trong khi đó, chính phủ Indonesia đã chứng tỏ họ quyết bảo vệ hải phận và danh dự quốc gia. Họ sử dụng cả vũ lực, ngoại giao và luật pháp quốc tế. Không những dám đối đầu trực tiếp với Trung Cộng, Indonesia còn dùng biện pháp mạnh trước tất cả các vụ xâm phạm hải phận do bất cứ quốc gia nào.

Ngày Thứ Ba, chính phủ Ðài Bắc đã chính thức phản đối vụ hai tàu đánh cá Ðài Loan bị một tàu Indonesia đuổi, bắn trong vùng eo biển Malacca, giữa Indonesia và Singapore. Ðài Bắc biện luận rằng dù ngư phủ của họ vô tình đánh cá bất hợp pháp trong “vùng kinh tế” của Indonesia, thì cũng không vì thế mà sử dụng vũ lực vì họ không gây ra một thiệt hại nào khác.

Vụ đụng chạm giữa Ðài Loan và Indonesia có thể sẽ được giải quyết dễ dàng, khi Indonesia giải thích lý do tàu tuần tiễu hải phận của họ dùng biện pháp mạnh. Bởi vì Indonesia đã đụng độ nặng với Trung Cộng trước đó mấy ngày. Buổi tối ngày Thứ Bảy vừa qua, tàu tuần duyên của Bộ Hàng Hải và Ngư Nghiệp Indonesia bắt được một tàu đánh cá Trung Cộng trong vùng kinh tế 200 hải lý quanh đảo Natuna, phía Bắc đảo Borneo. Nhân viên tuần cảnh đã bắt thuyền trưởng và thủy thủ chiếc tàu Trung Cộng, và kéo chiếc tàu của họ về đảo Natuna, làm bằng chứng. Nhưng một chiếc tàu Hải Giám của Trung Cộng đã bám theo, và đến nửa đêm thì tiến đến gần tàu Indonesia trong phạm vi hải phận 12 hải lý. Sau đó, tàu hải giám Trung Cộng đã ép vào sườn chiếc tàu đánh cá để đẩy nó tuột ra ngoài, rồi kéo đi luôn.

Sau hành động “cướp” chiếc tàu bị bắt này, Ngoại Trưởng Retno Marsudi đã phản ứng mạnh mẽ. Chính phủ Indonesia đã đưa giấy đòi đại sứ Trung Quốc tại Jakarta Tạ Phong (Xie Fen,
谢锋) phải đến trình diện để nghe lời phản kháng. Trong cùng ngày, phát ngôn viên Bộ Ngoại Giao Trung Cộng cũng lên tiếng yêu cầu Jakarta trả tự do cho tám thủy thủ và thuyền trưởng của họ bị bắt.

Ðiểm đặc biệt trong hành động của chính phủ Jakarta là họ đã để cho bà Susi Pudjiastuti, bộ trưởng Hàng Hải và Ngư Nghiệp mở cuộc họp báo ngay trong ngày Chủ Nhật, cho biết chính bà sẽ triệu tập ông đại sứ Trung Quốc tới nghe phản đối việc “cướp tàu;” còn bà Retno Marsudi, bộ trưởng Ngoại Giao tới ngày hôm sau mới lên tiếng. Trong cuộc họp báo ngày Thứ Hai, phó tư lệnh Hải Quân Indonesia cho biết sẽ huy động các tàu lớn để hỗ trợ cho các tàu tuần tiễu của Bộ Ngư Nghiệp. Bà Susi Pudjiastuti gần đây đã được dư luận dân chúng hoan nghênh vì các tàu tuần duyên thuộc bộ của bà đã thi hành nhiệm vụ bắt các tàu đánh cá lậu, bảo vệ hải phận quốc gia sốt sắng hơn trước. Bà Susi đã trở thành một ngôi sao trong chính phủ của Tổng Thống Joko Widodo. Một bộ trưởng Ngư Nghiệp lên tiếng công kích chính quyền Trung Cộng, bà đã vượt ra ngoài các thủ tục ngoại giao, nhưng lại càng được dân Indonesia ngưỡng mộ.

Phản ứng của chính phủ Indonesia trước hành động cướp lại chiếc tàu đánh cá của Trung Cộng cho thấy Jakarta đã thay đổi đường lối trong cách đối phó với Trung Cộng.
Trước đây, Indonesia đã nhiều lần “đụng” với các hành động lấn lướt của Trung Cộng, nhưng họ đã chọn đường lối mềm dẻo, hòa hoãn. Trung Cộng đóng một vai trò quan trọng trong nền ngoại thương của Indonesia, một trong các nước nhập cảng từ Indonesia nhiều nhất, trong đó có các nguyên liệu như dầu dừa và than đá. Gần đây hai nước đã ký thỏa hiệp trao cho các công ty Trung Quốc xây dựng đường xe lửa cao tốc giữa thủ đô Jakarta và Bandung, thủ phủ tỉnh Tây Java.

Vì vậy, nhiều lần chính phủ Indonesia không phản đối khi có đụng độ với Trung Cộng. Thí dụ, một chiếc tàu đánh cá bất hợp pháp bị bắt vào năm 2013, nhưng khi bị tàu Trung Cộng dùng súng máy uy hiếp thì tàu tuần duyên Indonesia đã phải thả cả thuyền lẫn người. Nhưng từ năm 2014, Jakarta đã hành động cương quyết hơn, bắt các ngư phủ vi phạm lãnh hải của họ và đánh chìm tàu đánh cá bất hợp pháp.
Sau khi đắc cử trong một cuộc bỏ phiếu gay go, Tổng Thống Joko Widodo, thường được dân gọi thân mật là “Jokowi,” đi thăm Nhật Bản, đã chính thức lên tiếng phủ nhận giá trị của “cửu đoạn tuyến”  (đường chín đoạn) mà Trung Cộng vẽ ra trong vùng Biển Ðông nước ta. Trên bản đồ, khu vực đường chín đoạn này không đụng chạm vào hải phận Indonesia kể cả quần đảo Natuna mà Trung Cộng phải chính thức xác nhận, sau khi Indonesia dọa sẽ đưa ra tòa nếu Trung Cộng không rút lại yêu sách về chủ quyền đối với các đảo này.

Tháng Mười năm 2015, Tổng Thống Joko Widodo sang Hoa Kỳ gặp Tổng Thống Obama, trong dịp này Indonesia nhắc lại chính sách đối với đường chín đoạn. Chính phủ Indonesia cũng ủng hộ lập trường của Mỹ không công nhận các hòn đảo nhân tạo của Trung Cộng và nhờ Mỹ giúp xây dựng lực lượng tuần duyên hiện đại.

Thái độ mới gần đây của chính phủ Indonesia được thể hiện trên nhiều mặt. Ngoài hành động đưa tuần duyên hoạt động tích cực hơn, lời hứa hẹn của hải quân sẽ đem tàu súng lớn tới hỗ trợ các tàu tuần duyên, bà Bộ Trưởng Bộ Ngư Nghiệp Susi Pudjiastuti còn nói rằng, “Indonesia có thể sẽ đưa vụ tranh chấp với Trung Cộng ra tòa án quốc tế về luật biển.”

Hành động phản kháng mạnh mẽ của chính phủ Indonesia trong tuần này cũng phù hợp với thái độ mới của các nước Ðông Nam Á. Trước đây các nước này thường né tránh không muốn làm mất lòng Bắc Kinh. Nhưng trong tuần trước, ông Hishammuddin Hussein, bộ trưởng quốc phòng nước này đã tuyên bố rằng các nước Ðông Nam Á cần hợp tác chống lại kế hoạch bành trướng của Trung Cộng trong vùng biển chung này. Các nước Ðông Nam Á không thể kiên nhẫn trước các hành động mỗi ngày một hung hăng của Bắc Kinh. Ðây là một cơ hội tạo một liên minh Ðông Nam Á ngăn chặn Trung Cộng bành trướng.

Nhưng đảng Cộng Sản Việt Nam cho tới nay vẫn ngoan ngoãn không dám tỏ ra độc lập đối với các “đồng chí anh em” của họ. Ngư dân bị cướp, bị giết nhưng hải quân không được phép bảo vệ dân! Cũng không dám nhờ tòa án quốc tế xét xử những tranh chấp từ nửa thế kỷ nay. Họ còn chịu nhục đến độ cấm dân không được tưởng niệm các chiến sĩ hy sinh khi chống Trung Cộng xâm lăng! Chưa bao giờ nước Việt Nam lại chịu nhục nhã như vậy trước bá quyền phương Bắc!


__._,_.___


Posted by: <vneagle_1

My Blog List