Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Thursday, February 26, 2015

Đông Á Xoay Vần


Đông Á Xoay Vần

Việt long & Nguyễn Xuân Nghĩa, RFA
2015-02-25
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
02252015-east-asian-rebalance.mp3 Phần âm thanhTải xuống âm thanh
Cầu Liede dọc theo sông Pearl tại thành phố Quảng Châu
Cầu Liede, bên phải là tháp Canton, cao nhất, và các tòa nhà chọc trời khác dọc theo sông Pearl tại thành phố Quảng Châu, tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc, ngày 8 tháng 1 năm 2015. (Ảnh minh họa)
chinatourguide.com

Bước vào một năm âm lịch mới, với nhiều quốc gia Đông Á vẫn còn sử dụng lịch pháp này và coi năm Ất Mùi là một vận hội mới, Diễn đàn Kinh tế sẽ tìm hiểu về vận hội đó.

Gia Minh: Xin kính chào ông Nguyễn-Xuân Nghĩa. 

Thưa ông, chúng ta vừa bước vào một năm âm lịch mới, năm nay được gọi là Ất Mùi. Như thông lệ thì mở đầu cho một chu kỳ mới, ai cũng muốn dự đoán thời vận của năm mới, nhất là tại khu vực Đông Á là nơi mà nhiều quốc gia vẫn dùng âm lịch làm cơ sở tính toán thời vận. Trên diễn đàn này, ông nhiều lần cảnh báo thời kỳ thoái lui của kinh tế Trung Quốc sau mấy thập niên tăng trưởng rất ngoạn mục. Nếu Trung Quốc thoái lui như vậy thì các nước Đông Á sẽ ra sao? Và Việt Nam nên làm gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi thiển nghĩ rằng ta sẽ trước tiên nhìn vào Trung Quốc vì đấy là một cường quốc kinh tế cấp vùng với sản lượng đã vượt qua Nhật Bản năm năm về trước để là nền kinh tế đứng hạng nhì thế giới.

- Khi nhìn vào Trung Quốc thì ta không thể quên chuyện trường kỳ và vấn đề ngắn hạn. Trong ngắn hạn, kinh tế Trung Quốc bước vào thời suy giảm, với đà tăng trưởng thấp và rủi ro cao hơn. Xứ nào cũng có thể trải qua giai đoạn ấy khi áp dụng quy luật của thị trường để tăng trưởng và sau vài chục năm thành công thì cũng có lúc hụt hơi và bị khủng hoảng nếu tăng trưởng không có nền tảng lành mạnh. 

Nhưng nhìn trong trường kỳ - và đây là một đặc tính của lãnh đạo Trung Hoa thời xưa hay Trung Quốc thời nay – thì xứ này theo đuổi một chiến lược lâu dài là dùng kinh tế hơn quân sự như lợi thế giúp mình trở thành một siêu cường ngang tầm Hoa Kỳ rồi vài chục năm nữa thì sẽ vượt qua Hoa Kỳ để trở thành một trung tâm có ảnh hưởng của thế giới.
Gia Minh: Vâng thưa ông, nếu bây giờ ta nói về chuyện ngắn hạn thì những gì có thể xảy ra cho kinh tế Trung Quốc?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Theo thuật "quỷ biển" quen thuộc của văn hoá chính trị Trung Hoa, là gây ra ấn tượng sai về chính mình để lừa gạt người khác, lãnh đạo Bắc Kinh thành công khi làm thế giới hiểu lầm. Rằng họ áp dụng quy luật thị trường để phát triển quốc gia và nhờ kinh tế tăng trưởng khả quan thì chính trị trên thượng tầng cũng thay đổi khiến Trung Quốc sẽ theo xu hướng dân chủ. 

Sự thật không được lạc quan như vậy vì Bắc Kinh chỉ áp dụng quy luật thị trường một cách hạn chế và tập trung tài nguyên vào khu vực kinh tế nhà nước với các tập đoàn quốc doanh được chế độ độc tài ưu tiên nâng đỡ và ngày nay vẫn cung cấp đến 40% Tổng sản lượng GDP.

- Tuy nhiên, sau một giai đoạn tăng trưởng với lực đẩy là đầu tư, chiếm tới hơn 40% của GDP, thì kinh tế Trung Quốc hết đà tăng trưởng và ưu thế có nhân công rẻ với lương bổng thấp cũng không còn. Vì vậy, từ nhiều năm nay lãnh đạo xứ này phải chuyển hướng kinh tế là tìm lực đẩy nhờ tiêu thụ, với ưu tiên là khu vực dịch vụ thay vì khu vực chế biến hàng công nghiệp nhẹ.

Gia Minh: Thưa ông, từ Đại hội khóa 18 vào cuối năm 2012 thì Bắc Kinh đã nói đến việc cải cách kinh tế theo hướng đó và sẽ áp dụng quy luật thị trường một cách phổ biến hơn, với tầm quan trọng giảm thấp của các tập đoàn kinh tế và ngân hàng của nhà nước. Nhưng sau ba năm thì họ có làm được như vậy không? Hõi cách khác, họ có thực lòng cải cách như vậy không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi nghĩ rằng họ thật sự chẳng có cách nào khác vì khu vực kinh tế nhà nước thành những trung tâm thu vét tài nguyên mà chẳng đóng góp gì cho phát triển. Nhưng cũng chính các trung tâm ấy đang tìm cách cản trở nỗ lực chuyển hướng vì sợ mất quyền lợi. Vì thế chúng ta mới thấy cả một chiến dịch giải trừ tham nhũng và truy tố các đảng viên cao cấp để lãnh đạo có thể thâu tóm quyền lực về trung ương hầu lèo lái con thuyền kinh tế ra khỏi vùng giông bão. Thuần về kinh tế thì việc chuyển hướng đó không dễ mà phải cần thời gian trong khi tốc độ tăng trưởng sẽ giảm chứ không thể là trên 7% một năm như Bắc Kinh đề ra.

- Yếu tố thứ hai mà ta cần chú ý là trong ba chục năm đầu của thời cải cách do Đặng Tiểu Bình đề xướng thì các tỉnh duyên hải đã phát triển mạnh nhờ hội nhập và làm ăn với bên ngoài. Trong khi các tỉnh bị khóa trong lục địa thì vẫn nghèo nàn và lạc hậu khiến xã hội xứ này gần như bị chia đôi như trong quá khứ và gây lo sợ cho lãnh đạo. Vì vậy họ tập trung quyền lực về trung ương để có thể tái phân lợi tức và phát triển các tỉnh ở bên trong. Nỗ lực đó cũng chẳng dễ dàng và mau chóng hoàn tất, dù hậu quả xã hội của tình trạng phát triển thiếu cân bằng và chẳng công bình đó đang gây ra nguy cơ động loạn, là điều đã từng xảy ra trong lịch sử xứ này.

- Sau cùng, cũng cần nhìn thấy một yếu tố bất ổn thứ ba là su vụ Tổng suy trầm toàn cầu vào năm 2008, Bắc Kinh dùng tín dụng làm đòn bẩy kích thích kinh tế, với số vay nợ tăng gấp bốn và nay đã vượt gấp đôi Tổng sản lượng. Các doanh nghiệp Trung Quốc nay có mức nợ cao nhất thế giới và điều ấy cũng đe dọa hệ thống ngân hàng khiến khủng hoảng tài chính có thể bùng nổ như đã xảy ra cho mọi quốc gia đi trước, thí dụ như Nhật Bản hay Đại Hàn vào các năm 90, 97.

Gia Minh:Tổng kết lại về kinh tế Trung Quốc vào đầu năm Mùi, thì vận hội mới của họ là gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Lãnh đạo Bắc Kinh đang trước hết thâu tóm quyền lực và còn độc tài hơn trước để bố trí lại phương tiện cho các khu vực và thành phần kinh tế theo ưu tiên khác. Hậu quả là thêm nạn độc tài mà ít đà tăng trưởng. Họ bước vào năm mới trong tình trạng khó khăn ấy nên viện dẫn một động lực tâm lý khác là chủ nghĩa quốc gia dân tộc, cũng là một truyền thống khá quen thuộc mỗi khi quốc gia lâm nguy. Trong hoàn cảnh đó, các nước Đông Á tính sao?
Gia Minh:Quả thật như vậy, trong hoàn cảnh đó các nước lân bang tại Đông Á tính sao?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi trộm nghĩ rằng họ có những cơ hội mới về kinh tế mà cũng gặp hiểm tai lớn về an ninh.
- Trong quá khứ, xứ nào cũng từng áp dụng chiến lược thu hút tư bản để phát triển nhờ có nhân công nhiều và rẻ như Hoa Kỳ đã khởi đầu từ 130 năm về trước, hoặc Nhật Bản từ 60 năm trước. Trung Quốc cũng theo đường này và với dân số cao nhất địa cầu đã trở thành một công xưởng của thế giới. Chuyện ấy ngày nay đã hết vì họ cũng bị nạn lão hóa dân số từ kế hoạch mỗi hộ một con được ban hành từ năm 1978 và vì nhân công khan hiếm hơn đã đòi mức lương cao hơn.

- Vì vậy, rất nhiều quốc gia trên thế giới có thể trám vào cái khoảng trống do kinh tế Trung Quốc để lại. Khoảng trống đó là các ngành sản xuất sản phẩm tiêu dùng như áo quần, giầy dép, đồ đạc và cả ngành ráp chế điện thoại cầm tay hay linh kiện điện tử. Các ngành này có ưu điểm là cần ít tư bản và có thể di chuyển cơ sở tương đối dễ dàng đến những nơi có nhân công nhiều và rẻ.

Gia Minh:Thưa ông, thế thì ai chuyển tư bản vào nhưng nơi đó?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Chính là các doanh nghiệp đã từng góp phần cho đà tăng trưởng của kinh tế Trung Quốc. Bây giờ, các tập đoàn quốc tế ấy sẽ phải tìm nơi khác làm công xưởng. Nơi đó có thể là Mexico hay Peru tại Trung Nam Mỹ, có thể là vài xứ Đông Phi chưa bị loạn vì nạn khủng bố Hồi giáo. Nhưng an toàn và nằm giữa một khu vực thịnh vượng thì có các nước Châu Á, như Bangladesh, Sri Lanka, và nhất là các nước Đông Nam Á như Miến Điện. Lào, Cam Bốt, Việt Nam, Philippines hay Indonesia. Trong danh sách này có khi còn vài xứ khác chứ mình chưa thể biết hết được. Mà đã nói về nhân lực thì ta chẳng thể quên thành phần phụ nữ ngày nay đã mạnh mẽ tham gia thị trường lao động, nhất là tại Đông Á.

- Nếu nghĩ đến các tiêu chuẩn quyết định cho việc thiên hạ chọn nơi đầu tư để thay thế thị trường Trung Quốc thì ta có thể kể ra là 1) dân số, 2) trình độ tay nghề nhờ giáo dục và đào tạo, 3) khả năng Anh ngữ và 4) nhất là sự lành mạnh của môi trường đầu tư với luật lệ minh bạch.

- Kể từ năm Mùi này, ta có thể nghĩ đến một kỷ nguyên tăng trưởng cho các nước tại Đông Á khi họ thay thế vai trò của Trung Quốc. Đây là một sự xoay vần mới, có thể kéo dài cả chục năm cho đến khi các nước đó cũng tiến lên một trình độ phát triển khác.

Gia Minh: Thưa ông, trong vành cung Đông Á kéo dài từ Ấn Độ dương qua Thái bình dương như ông vừa trình bày thì có cả Việt Nam. Liệu Việt Nam có nắm bắt được cơ hội này không?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi e là không vì dù Việt Nam có nhiều lợi thế cạnh tranh với các nước Đông Á kia nhờ nhân lực trẻ và có hiểu biết nhưng lại gặp giới hạn là môi trường đầu tư chưa thông thoáng, hành chính thiếu minh bạch và có quá nhiều tham nhũng. Và Việt Nam còn bị một giới hạn chết người hơn nữa là lãnh đạo Hà Nội lại coi xứ mình như sân sau của Trung Quốc nên ưu tiên tạo điều kiện dễ dãi cho giới đầu tư của Trung Quốc. Thành thử, Việt Nam có thể lỡ cơ hội thoát Tầu, đấy là chuyện rất đáng nói về năm Mùi.

Gia Minh:Hồi nãy ông có nói rằng các nước Đông Á có những cơ hội mới về kinh tế mà cũng gặp rủi ro lớn về an ninh. Thưa ông, rủi ro đó là gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Khi lãnh đạo Trung Quốc phải chuyển hướng trong giai đoạn khó khăn, họ đề cao chủ nghĩa dân tộc và nói đến giấc mơ Trung Hoa là trở thành siêu cường ngang tầm Hoa Kỳ. Họ chưa có khả năng quân sự để thách đố sức mạnh của Hoa Kỳ mà vẫn có thể uy hiếp xứ khác, trước hết là các lân bang tại Đông Á. Trong số này không có các nước vững mạnh như Nhật Bản, Nam Hàn hay thậm chí Đài Loan mà chỉ có các nước trong vùng Đông Nam Á. Bị rủi ro nhất trong số này cũng chính là Việt Nam, ngày nay đang bị bao vây ở bên ngoài mà bên trong thì bị Trung Quốc điểm vào xương sống sau khi đã thu phục giới lãnh đạo ở trên.

Gia Minh: Câu hỏi cuối về sự xoay vần sắp tới của Đông Á, thưa ông, các quốc gia trong khu vực này có thể làm gì để thêm sức mạnh về kinh tế mà giảm thiểu rủi ro về an ninh từ Bắc Kinh?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: - Tôi thiển nghĩ rằng các quốc gia phú cường trên thế giới đều muốn có một khu vực Đông Á thịnh vượng và ổn định nên vì quyền lợi của mình, họ đều phải canh chừng động thái của Trung Quốc. Ta có thể kể đến hàng loạt quốc gia bán đảo hay quần đảo vây quanh Trung Quốc từ Ấn Độ dương qua Thái bình dương, là Ấn Độ, Úc, Nam Hàn, Nhật Bản và dĩ nhiên cả Hoa Kỳ. Không ai muốn công khai nói đến chuyện be bờ ngăn chặn Trung Quốc như đã từng làm chung quanh Liên bang Xô viết trong thời Chiến tranh lạnh, nhưng chính vì chủ trương bành trướng của Bắc Kinh, phản ứng ngăn chặn này đang tự nhiên thành hình và đấy cũng là một sự xoay vần của Đông Á.

Gia Minh: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc phỏng vấn này.

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Hối mại quyền thế : Trung Quốc dùng tiền mua giới chính trị Anh ?


Đăng ngày 25-02-2015

Hối mại quyền thế : Trung Quốc dùng tiền mua giới chính trị Anh ?

media 
Ông Malcolm Rifkind từ chức Ủy ban an ninh và tình báo của Quốc hội sau vụ bê bối "cash for access" Reuters / Stefan Wermuth

Ngay tại thời điểm các đảng phái chính trị ở Anh bắt đầu chạy nước rút cho cuộc vận động tranh cử vào Quốc hội thì lại nổ ra vụ bê bối hối mại quyền thế của các nghị sĩ nổi tiếng, Jack Straw và Malcolm Rifkind, khiến chính trường chao đảo và khiến không ít dân chúng suy nghĩ lại về vai trò của chính trị và các nghị sĩ Quốc hội trong cuộc sống hàng ngày của mình. Từ Luân Đôn, thông tín viên Lê Hải cho biết chi tiết.

Hai chính trị gia đã nhanh chóng tuyên bố rút lui khỏi chính trường để tránh làm ảnh hưởng đến uy tín của đảng mình trong cuộc bầu cử được tổ chức vào tháng Năm tới đây, nhưng dư âm sẽ còn kéo dài trên trường quốc tế vì mức độ nhạy cảm của vụ việc.

Mọi chuyện bắt đầu từ một phóng sự điều tra của tờ báo Daily Telegraph cùng thực hiện với kênh truyền hình Channel 4 và phát trong chương trình Dispatches nổi tiếng chuyên phanh phui các góc khuất của quyền lực trên thế giới. Họ cài phóng viên vào tiếp cận hai chính trị gia gạo cội là ông Jack Straw của đảng Lao Động và Sir Malcolm Rifkind của đảng Bảo Thủ. Hai ông đã làm chính trị từ rất lâu, và đều từng giữ chức Bộ trưởng khi chính phủ của họ cầm quyền.
Trong đoạn phim quay lén trong phòng làm việc của hai ông trong Quốc hội, thì hai vị này đã hứa hẹn sẽ giúp đối tác gặp những mối quan hệ cần thiết, đổi lại bằng những khoản tiền lớn. Vụ việc này làm chấn động dư luận Anh trước hết là vì đã động vào nỗi lo thường trực của mỗi cử tri về việc quyền lực của Quốc hội và chính phủ Anh bị lợi dụng.

Trong trường hợp của ông Rifkind, đối tác là một công ty của Trung Quốc, còn ông đang phụ trách Ủy ban an ninh và tình báo của Quốc hội. Vậy mà ông hùng hồn tuyên bố sẵn sàng tạo điều kiện cho đối tác muốn gặp ai thì gặp, và khéo léo nói về chuyện công xá.

Tờ báo Daily Telegraph trình bày đơn chào hàng của ông rằng, với số tiền 5.000 bảng Anh một ngày, công ty Trung Quốc nọ có thể gặp tất cả những nhân vật quan trọng đang nắm giữ hệ thống an ninh hạt nhân trên thế giới, vì ông từng giữ chức Bộ trưởng Quốc phòng và ngoài vị trí hiện nay làm Chủ tịch Ủy ban an ninh Quốc hội, ông còn là thành viên của các tổ chức quốc tế như Diễn đàn Kinh tế Thế giới và Hội đồng chuyên trách các nghị trình toàn cầu, chuyên trách về hạt nhân.

Ban đầu thì ông Rifkind còn đòi điều tra phóng sự của báo, nhưng đảng Bảo Thủ đã tạm ngưng tư cách đảng viên của ông để điều tra, và Quốc hội tạo sức ép khiến ông từ chức Chủ tịch Ủy ban an ninh, và tuyên bố sẽ không ra tranh cử trở lại. Sự nghiệp chính trị kéo dài 41 năm nhanh chóng sụp đổ chỉ trong vòng 48 giờ đồng hồ. Trước đó, cựu Ngoại trưởng Jack Straw đã lên truyền hình tuyên bố rút lui khỏi chính trường để khỏi làm ảnh hưởng đến uy tín của đảng Lao Động.

Vai trò của truyền thông Anh
Truyền thông Anh không chỉ đơn giản là thanh toán hai cá nhân chính trị gia nào đó. Những góc cạnh mà báo chính và truyền hình Anh khai thác xung quanh vụ bê bối này trong hai ngày qua còn khiến người ta phải suy nghĩ về thể chế chính trị và thế giới của các chính trị gia ở nước Anh.

Phóng sự của Channel 4 chạy đoạn video có ông Malcolm Rifkind giải thích rằng mình làm việc không có lương, và phải cân bằng thu nhập từ nhiều nguồn khác nhau để ổn định cuộc sống như một người chuyên làm hợp đồng cho nhiều đối tác khác nhau.

Còn ông Jack Straw khi lên đài truyền hình BBC trả lời phỏng vấn trực tiếp thì tiết lộ rằng nhiều chính trị gia mà ông biết, đặc biệt là trong Thượng viện, coi đây như là công việc bán thời gian để kiếm thêm thu nhập đại khái kiểu như là cho vui mà thôi, còn nguồn thu nhập chính nằm ở nơi khác.
Theo tính toán của đài truyền hình Sky News, lương trong Quốc hội của ông Rifkind là 67.000 bảng, phụ thu cho chức Chủ tịch uỦy ban an ninh và tình báo là thêm 14.000 nữa. Trong khi đó thu nhập của ông từ các khoản khác có thể lên đến 270.000 bảng/năm, tức là chân ngoài dài hơn rất nhiều so với chân trong, và còn cao hơn lương của Thủ tướng, vào khoảng 160.000 bảng một năm.

Lãnh đạo đảng Lao Động là Ed Miliband đề nghị Thủ tướng Anh ra công lệnh ngăn các nghị sĩ kiếm tiền ở bên ngoài Quốc hội, thu nhập bên ngoài không được vượt quá 10-15% lương Quốc hội. Có vẻ như chính trường nước Anh dần biến chuyển từ một không gian hoạt động dân chủ của những người giàu có không phải lo cơm áo gạo tiền, sang thành nơi kiếm tiền của những ai muốn hành nghề chính trị.

Điều đó khiến người dân đặt câu hỏi và lo ngại liệu các nghị sĩ Quốc hội có còn lo lắng để đại diện cho dân chúng ở vùng đã bỏ phiếu cho họ hay không, hay dành nhiều thời gian cho những ai trả tiền để họ làm những việc khác. Tuy nhiên, có thể thấy rõ là quyền tự do báo chí đã đánh một cú đo ván (knock-out) vào tư duy lợi ích nhóm, không cho phép chính trị gia ở Anh dùng quyền lực để kiếm lợi cho cá nhân hay một nhóm lợi ích nào đó.

Anh dứt khoát giải quyết nhanh chóng vụ bê bối
Nhìn từ góc độ quốc tế, vụ xì-căng-đan này còn khiến người ta suy nghĩ thêm về vai trò của nước Anh và giới chính khách ở các nước lớn. Chương trình truyền hình Despatches chuyên làm phóng sự về các vấn đề quốc tế và phóng viên có lần sang tận những vùng chiến sự để tìm hiểu xem tác động chính trị ở Anh có ảnh hưởng như thế nào trên thực địa.

Họ có ngân sách để đầu tư nghiên cứu cơ bản trước khi dựng chương trình, và lần này không phải tình cờ mà họ đưa ra lời đề nghị từ một công ty mà họ nói rõ là của Trung Quốc.
Trong cuộc trao đổi, ông Rifkind còn tiết lộ về mối quan hệ với cựu Ngoại trưởng Mỹ Madeleine Albright và nhóm quan hệ bao gồm 22 Ngoại trưởng trên thế giới.

Trong bối cảnh Trung Quốc luôn sẵn sàng dùng tiền để mua quan hệ và đổ tiền vào cả những chương trình chính thức như Viện Khổng Tử lẫn những món quà ngoại giao và mối quan hệ cá nhân, thì phóng sự này chỉ ra một nguy cơ rất lớn cho các nước nhỏ đang có tranh chấp hoặc nguy cơ đối đầu với Trung Quốc, vì sẽ yếu thế trong ngoại giao, khi Trung Quốc có được những mối quan hệ trực tiếp vào các cấp cao nhất trong chính trường Anh, Mỹ và các cường quốc, cả trong đảng cầm quyền lẫn bên phía đối lập.

Đây là câu chuyện sẽ tiếp tục gây tranh cãi khi dư luận nước Anh bắt đầu lắng dịu nhờ các tuyên bố từ chức nhanh chóng của hai nghị sĩ Quốc hội Jack Straw và Malcolm Rifkind.
Thông tín viên Lê Hải từ Luân Đôn 25/02/2015 nghe


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Ô nhiễm môi trường: Trí thông minh nhân loại lâm nguy?

 

Ô nhiễm môi trường: Trí thông minh nhân loại lâm nguy?

Chì, bisphenol A, PFCs (perfluorocarbon dùng trong công nghiệp)… Phải chăng những loại hóa chất gây ô nhiễm đang làm xói mòn trí khôn con người? Nhiều dấu hiệu cho thấy sự gia tăng đáng ngại các chứng rối loạn tự kỷ và hành vi đều có liên hệ với các loại chất độc hại này. Chúng làm tổn hại sự phát triển não bộ, có thể làm giảm khả năng nhận thức của những thế hệ tương lai và có những tác động nặng nề lên nền kinh tế và xã hội sau này.

Vào khoảng cuối năm 2014 vừa qua, Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ (Centers for Diseas Control & Prevention American) công bố các kết quả thống kê cho thấy sự phổ biến chứng bệnh tự kỷ tại Mỹ có tốc độ tăng nhanh đáng ngại. 

Theo báo cáo của CDC, trong hai mươi năm gần đây chứng tự kỷ tăng gần như theo hàm số mũ. Năm 1975, tỷ lệ trẻ mắc chứng rối loạn tự kỷ là 1/5000. Hai mươi năm sau, năm 1995, số trẻ mắc chứng bệnh trên tăng gấp mười lần đạt tỷ lệ 1/500. Nhưng đến năm 2014, tỷ lệ này chỉ còn là 1/68, so với trước đó hai năm (2012) là 1/88, tăng thêm 30%.

Di truyền không phải là nguyên nhân duy nhất
Thống kê của CDC còn cho thấy rõ 40% số ca được phát hiện có chỉ số thông minh IQ dưới 70 điểm. Ngoài chứng tự kỷ, nhiều chứng bệnh khác có liên quan đến rối loạn tâm thần và hành vi cũng tăng theo trong những năm gần đây như chứng tăng động và rối loạn tập trung. Năm 2003, Trung tâm Kiểm soát và Phòng ngừa dịch bệnh Hoa Kỳ ước tính có khoảng 7,8% trẻ trong độ tuổi 4-17 mắc các chứng bệnh trên. Nhưng đến năm 2007 tỷ lệ trên là 9,5% và 11% trong năm 2011. 

Nhìn chung tại Mỹ ước tính cứ 6 em thì có một trẻ mắc các chứng rối loạn về phát triển có liên quan đến não hay một cơ quan nào đó.

Câu hỏi đặt ra: Vì sao lại có sự gia tăng đột biến như vậy? Đâu là nguyên nhân của “dịch bệnh” trên? Và Hệ quả nào cho kinh tế-xã hội? Trong một số báo đăng vào đầu tháng 12/2014 vừa qua, với hàng tựa báo động “Ô nhiễm: Trí não lâm nguy”, nhật báo Le Monde của Pháp đã cố gắng giải thích các câu hỏi vừa nêu. Tờ báo trích giải thích của các nhà khoa học cho rằng tần số rối loạn tâm thần và hành vi tăng nhanh phần lớn là kết quả của hiện tượng con người bị phơi nhiễm nhiều loại hóa chất ô nhiễm phát tán trong môi trường, nhất là đối với phụ nữ mang thai và trẻ nhỏ. Đây cũng là một trong những đề tài trọng tâm xuất hiện khá nhiều trên các tạp chí khoa học uy tín trong những năm gần đây.

Nhà sinh học người Pháp, bà Barbara Demeneix- Giám đốc Viện Quản lý, Phát triển và Đa dạng phân tử, trực thuộc Bảo tàng Lịch sử Tự nhiên Quốc gia, Pháp giải thích rõ – : “Tần số chứng tự kỷ được phát hiện trong những năm gần đây tăng nhanh đến mức người ta không thể chỉ quy cho một mình yếu tố di truyền và không thể bỏ qua yếu tố môi trường. Đương nhiên, một phần mức tăng đó có thể được giải thích là do nhờ vào các chẩn đoán và thông tin tốt nhất từ các y bác sĩ và gia đình, nhưng phần lớn mức tăng còn lại là do những yếu tố khác”.

Hóa chất gây ô nhiễm: tác nhân chính gây rối loạn phát triển não bộ
Trong tác phẩm Losing Our Minds, nhà sinh học Pháp nêu rõ một trong những nguyên nhân chính của sự tăng đột biến đó là do sự tăng sinh các phân tử tổng hợp – những chất có khả năng hoạt động giao thoa với chức năng của tuyến giáp.

Hầu hết các nhà khoa học đều biết rõ là tuyến giáp có một vai trò chính yếu trong quá trình phát triển não: đó là chức năng điều chỉnh cách biểu thị những gien kiểm soát quá trình hình thành những bộ phận não phức tạp như vỏ não hay hồi hải mã. Dĩ nhiên, không phải chất nào cũng bị cho là làm tăng rủi ro mắc chứng tự kỷ, nhưng chúng đều có khả năng làm sai lệch hành vi hay khả năng nhận thức của trẻ nhỏ khi còn ở giai đoạn bào thai hay giai đoạn đầu đời.

Công trình nghiên cứu của Barbara Demeneix được nhiều đồng nghiệp quốc tế đánh giá cao. Bởi vì bà đã tập hợp được khá đầy đủ các dữ liệu để chứng minh rằng “tất cả những chất gây rối loạn nội tiết tố, cũng như kim loại nặng đều có thể gây nhiễu hành chức của tuyến giáp bằng nhiều tiến trình”, theo nhận xét của nhà sinh học người Mỹ Ana Soto, giáo sư trường đại học Tufts tại Boston, Hoa Kỳ.

Ví dụ, các hợp chất brom có thể ức chế tuyến giáp hấp thụ i-ốt, dẫn đến việc cơ quan này sản xuất ra hóc-môn ít hơn. Các phân tử clo có thể cản trở việc phân phối i-ốt đến các mô. Hay như thủy ngân hạn chế các chức năng của những enzyme có thể sản xuất ra chính những hóc-môn này… Khi một phụ nữ mang thai bị phơi nhiễm, chắc chắn bào thai cũng bị nhiễm theo. Và như vậy rủi ro lớn nhất là quá trình hình thành não của thai nhi sẽ không được thực hiện một cách tối đa.

Do đó, để hạn chế các tác dụng của những hóa chất độc hại này và nhằm đảm bảo cho tuyến giáp được hoạt động tốt, Barbara Demeneix nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc bổ sung thêm i-ốt cho phụ nữ mang thai – vốn dĩ hoàn toàn thiếu trong muối biển.

Sự thờ ơ của các nhà quản lý
Vấn đề đặt ra những loại hóa chất có thể gây nhiễu các tiến trình đó thì nhiều vô kể. Bà giải thích: “Các nhà hóa học lạm dụng các chất phenol. Họ thêm vào đó các nhóm hóa chất có gốc clo, flo, brôm chẳng hạn. Do hóc-môn tuyến giáp có chứa i-ốt, cũng là một nhóm hóa học. Kết quả là chúng ta đưa ra thị trường cả một núi hóa chất tổng hợp, những chất rất giống với hóc-môn tuyến giáp”.

Theo đánh giá chung của các nhà khoa học chuyên nghiên cứu về rối loạn nội tiết tố, các xét nghiệm được thực hiện nhằm dò tìm và đưa ra các qui định quản lý các loại hóa chất gây tổn hại đến sức khỏe con người là chưa đầy đủ. Ông Philippe Grandjean - giáo sư về y học môi trường, trường đại học Havard và đại học Đan Mạch, là một trong những người tiên phong trong các nghiên cứu về tác hại của ô nhiễm lên não bộ trong giai đoạn đang phát triển. 

Trả lời phỏng vấn báo Le Monde, ông phê phán thái độ thiếu trách nhiệm của các nhà công nghiệp và quản lý hiện nay:
Các loại chất này đương nhiên không được thử nghiệm kỹ càng về các tác động của chúng lên sự phát triển của não trước khi đưa ra thị trường. Ngày nay các nhà công nghiệp và các nhà chức trách nói với chúng ta là chẳng có vấn đề nghiêm trọng về nhiễm độc thần kinh phát triển với các loại sản phẩm đang lưu hành. Rằng chúng ta cần phải kiên nhẫn 10 hay 20 năm nữa để có đủ bằng chứng chắc chắn cho từng loại sản phẩm, trước khi tìm cách giúp người dân tránh bị phơi nhiễm. Điều này quả là vô đạo đức mà cũng không phù hợp. Họ đang đặt trí khôn của những thế hệ sau trong tình trạng lâm nguy. Những thế hệ thật sự rất cần đến trí khôn này để biết cách làm thế nào vượt qua tất cả những vấn đề mà chúng ta để lại cho con cháu”.

Ô nhiễm làm xói mòn trí khôn nhân loại?
Tuy nhiên, theo bà Barbara Demeneix, mức tăng đột biến các chứng rối loạn liên quan đến thần kinh chỉ mới là bề nổi của cả một vấn đề khác rộng lớn hơn nhiều: Sự xói mòn khả năng nhận thức của các thế hệ tương lai, hệ quả của tình trạng phơi nhiễm thường xuyên và ngày càng nhiều trước các loại kim loại nặng và hóa chất tổng hợp.

Về điểm này, Giáo sư Philippe Grandjean cũng đồng quan điểm với nhà sinh học Pháp. Nhưng theo giáo sư khó khăn lớn nhất để có thể thuyết phục các nhà quản lý đưa ra các qui định kiểm soát là thiếu các bằng chứng khoa học trực tiếp:
Chúng tôi biết rằng chì, thủy ngân, một số loại chất ô nhiễm hữu cơ, một số loại thuốc trừ sâu và dung môi có tác dụng làm giảm chỉ số thông minh IQ ở trẻ nhỏ. Điều này là chắc chắn rồi và hiện đang diễn ra. Trên bình diện dân số, có nhiều chỉ số cho thấy có sự gia tăng các hiện tượng tự kỷ, giảm tập trung và tăng động. Nhưng về hai điểm sau cùng, bồi thẩm đoàn lúc nào cũng bàn cãi.

Chúng tôi có các bằng chứng gián tiếp, chủ yếu từ các nghiên cứu trên động vật, nhưng lại không có bằng chứng trực tiếp và quyết định. Do đó là những bằng chứng khó có thể có được trên bình diện một nhóm người. Như vậy chúng ta cần các bằng chứng ở cấp độ nào để mà hành động trên một vấn đề quan trọng đến như vậy? Theo tôi, tôi cho rằng các hóa chất đó có tham gia vào căn bệnh tự kỷ và tăng động là hoàn toàn có thể và chấp nhận được ”.

Thiệt hại to lớn cho kinh tế
Như vậy ô nhiễm sẽ có những hậu quả ra sao lên nền kinh tế- xã hội trong dài hạn? Để có thể đo lường các tác hại do ô nhiễm gây ra, các nhà khoa học đã tìm cách tính số điểm chỉ số thông minh IQ bị mất và qui chúng thành số thiệt hại về mặt kinh tế. Bằng cách so sánh giữa hai nhóm bị phơi nhiễm và không bị phơi nhiễm, các nhà dịch tễ học có thể tính ra được con số IQ bị thất thoát theo từng mức độ phơi nhiễm. Lấy chì làm ví dụ, các tính toán khoa học cho thấy cứ mỗi mức 10 μg chì trong một lít máu tương đương với việc mất một điểm chỉ số thông minh IQ.

Tiếp đến, các khảo cứu về thai nhi của một nhóm mẫu có thể cho phép rút ra tỷ lệ phơi nhiễm bình quân. Ví dụ, chỉ cần giảm mất 5 điểm IQ trung bình thì số thần đồng trong xã hội bị giảm đến 60%. Mặt khác, nó còn làm tăng thêm 50% số cá thể bị thiểu năng tâm thần, cần một sự hỗ trợ và chăm sóc đặc biệt.

Vào tháng 04/2012, David Bellinger đưa ra những ước tính về tổng số điểm IQ bị thất thoát trong số 25,5 triệu trẻ em Mỹ dưới 6 tuổi , được công bố trên tờ Environmental Health Perspectives (EHP). Theo khảo sát của ông, nhóm trẻ bị phơi nhiễm chì (chủ yếu qua các loại sơn) bị mất tổng cộng khoảng 22 triệu điểm IQ so với cùng nhóm mẫu không bị phơi nhiễm. Còn nhóm bị nhiễm các loại thuốc trừ sâu hữu cơ mất 16 triệu điểm. Riêng về phần những trẻ bị nhiễm thủy ngân, có nguồn gốc chính từ hải sản, tổng số điểm IQ bị bốc hơi là 1,5 triệu.

Tin là có một sự liên hệ giữa khả năng nhận thức của cá thể, trình độ học vấn và mức thu nhập, các nhà kinh tế học còn ước tính được mức hao hụt kinh tế do hiện tượng xói mòn chỉ số thông minh. Tại Hoa Kỳ, dựa vào mô hình toán học do Joel Schwartz phát triển vào năm 1994 và được giới nghiên cứu về sức khỏe cộng đồng sử dụng rộng rãi, các nhà khoa học tính ra rằng ở một cá nhân, cứ một điểm IQ bị giảm đi tương đương với 19000 đô-la bị thất thu trong suốt cuộc đời. Như vậy, đối với nhóm trẻ bị phơi nhiễm chì, mỗi năm kinh tế Hoa Kỳ thiệt hại đến hơn 50 tỷ đô-la.

Tại Pháp, các nhà nghiên cứu cũng chỉ ra cho thấy chỉ riêng với phơi nhiễm thủy ngân cũng đã gây thiệt hại cho nền kinh tế mỗi năm từ 8-9 tỷ euro. Con số thiệt hại đó còn ấn tượng hơn nữa tại các nước đang phát triển. Nghiên cứu của ông Leo Trasande thuộc trường đại học New York, công bố vào năm 2013 trên Environnmental Health Perspective cho thấy chỉ riêng với phơi nhiễm chì, thiệt hại về chỉ số thông minh quy đổi sang năng suất kinh tế, hằng năm Châu Phi mất 135 tỷ đô-la, Châu Mỹ La-tinh 142 tỷ và nhất là Châu Á mất đến 700 tỷ.

Tuy nhiên, cách tính theo phương pháp Schwartz cũng gây ra nhiều tranh cãi. Nhà dịch tễ học người Pháp Denis Zmirou-Navrier thuộc EHESP (Ecole des hautes etudes en sante publique) cho rằng phương pháp này đã không tính đến yếu tố một số nền kinh tế nhọc nhằn thu hút lực lượng lao động tay nghề cao. Nói tóm lại, việc nâng cao trình độ học vấn cũng chưa hẳn đảm bảo là sẽ có mức thu nhập cao.

Gánh nặng xã hội
Không chỉ thiệt hại về kinh tế, phơi nhiễm hóa chất độc hại còn có những hậu quả nặng nề cho xã hội. Ngoài việc làm giảm chỉ số IQ, một số loại chất độc còn có thể gây ra nhiều tổn thất khác cho con người. Giáo sư Philippe Grandjean và đồng nghiệp Hoa kỳ, giáo sư Philippe Landrigan (Mount Sinai School of Medicine, New York), đã có những cảnh báo trên tạp chí khoa học Lancet Neurology như sau:
Hành vi chống xã hội, tội phạm gia tăng hay bùng nổ bạo lực dường như là kết quả của việc phơi nhiễm các loại độc tố thần kinh ngay từ đầu đời. Hệ quả là cần rất nhiều đến các dịch vụ giáo dục đặc biệt, nhiều trại giáo huấn hay trại tù hơn nữa. Tại Hoa Kỳ, tỷ lệ tội phạm giết người đã giảm đi rất nhiều kể từ khi từ bỏ loại xăng chứa chì trong 20 năm qua. Điều này xác chứng cho ý kiến nhiễm chì sớm là yếu tố quyết định mạnh mẽ lên hành vi trong những năm về sau.

Trong viễn cảnh không mấy sáng sủa đó, vào tháng 10/2014, Tổ chức Hợp tác và Phát triển kinh tế (OCDE) đã kêu gọi thực hiện nhiều loại thử nghiệm mới có khả năng sàng lọc tốt hơn các loại phân tử hoạt động giao thoa với tuyến giáp. Đây được cho là một ưu tiên cao nhất cần phải đạt được. Bởi vì, điều đó không chỉ liên quan đến trí khôn của những thế hệ tương lai mà còn là cả một vấn đề sức khỏe cộng đồng theo nghĩa rộng. 

Để kết thúc, chúng tôi xin trích lại lời nhận định của nhà sinh học Pháp Barbara Demeneix như sau:
Các nhà dịch tễ học nhận thấy từ rất lâu là trong cùng một tầng lớp xã hội, những người có chỉ số thông minh cao sống thọ hơn. Bởi vì theo lý thuyết nguồn gốc phát triển bệnh tật, sức khỏe chúng ta lệ thuộc một phần vào cách thức các mô của chúng ta đã được phát triển trong giai đoạn bào thai. Do đó, khả năng nhận thức rất có thể được xem là một kiểu dấu hiệu phơi nhiễm trong giai đoạn bào thai và trong suốt thời gian ấu thơ với các tác nhân hóa học. Vì vậy, Bị phơi nhiễm ít cũng có thể có nghĩa là có một chỉ số IQ cao và đồng thời ít dễ mắc các bệnh không lây nhiễm hơn”.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Một chu kỳ mới ...Những chuyển động lớn trên toàn cầu



 
Một chu kỳ mới
Những chuyển động lớn trên toàn cầu
Nguyễn-Xuân Nghĩa

Thế kỷ 21 này mới được 15 tuổi. Trong một bài kinh tế đầu năm, người viết xin cố nhìn xa hơn chân trời của ba tháng hay một năm - là viễn ảnh thông thường của các nền dân chủ theo kinh tế thị trường - mà nói đến một kỳ hạn lâu dài hơn...

Thế giới ngày nay của chúng ta có nhiều biến động xảy ra gần như cùng lúc, vào năm 2008. Mốc thời gian ấy, ta không nên quên. Ðầu năm 2008, những ai chú ý đến kinh tế thì đều thấy có gì đó không ổn trong hệ thống tài chánh Hoa Kỳ, mở đầu là việc tổ hợp Bear Sterns sụp đổ, khi kinh tế Mỹ lại vừa bị suy trầm kinh tế sau tám năm tăng trưởng.

Khi ấy, người ta chờ đón Thế Vận Hội Bắc Kinh sẽ khai mạc hoành tráng vào tám giờ tối ngày 8 Tháng Tám. Sự xuất hiện của một Trung Quốc huy hoàng đã bắt đầu. Nhưng cùng ngày hôm đó, Liên Bang Nga bất ngờ tấn công Georgia trước sự ngỡ ngàng của Liên Hiệp Âu Châu và Hoa Kỳ. 

Người ta không ngỡ ngàng lâu vì phải nhìn về Mỹ với vụ tổ hợp đầu tư Lehman Bros. phá sản cùng nhiều đại doanh nghiệp khác của Hoa Kỳ vào trung tuần Tháng Chín, trong mấy tháng cuối của cuộc tổng tuyển cử và bầu cử tổng thống Mỹ.

Vào thời điểm 2008 ấy, ít ai dự đoán là thế giới vừa qua một chuyển động lớn với ảnh hưởng sẽ kéo dài đến ngày nay...
***
Trước tiên, thế giới đã lầm khi nghĩ Hoa Kỳ là thủ phạm, hay nạn nhân, của khủng hoảng tài chánh làm kinh tế thế giới bị Tổng Suy Trầm (Global Recession 2008-2009). Sở dĩ lầm vì Âu Châu đã có “cái nhân” của khủng hoảng tài chánh còn trầm trọng hơn Mỹ. 

Biến động tại Hoa Kỳ chỉ là “cái duyên,” yếu tố thời cơ khiến các nhược điểm nội tại của hệ thống Âu Châu và của riêng khối Euro bùng phát vào thời điểm ấy thành một vụ khủng hoảng kinh tế và chính trị.

Vụ khủng hoảng đó đang tiếp tục với việc Hy Lạp có thể ra khỏi khối Euro (kịch bản “Grexit”) làm hệ thống Euro và cả khối Liên Âu bị rung chuyển. Trong mấy năm tới, những mâu thuẫn về chính sách và chính trị trong nội tình Âu Châu sẽ tiếp tục phá tác.

Chính là vào lúc nguy ngập này mà Liên Bang Nga của Tổng Thống Vladimir Putin can thiệp vào Ukraine với hai thỏa thuận ngưng bắn tại Minsk vào năm ngoái và vào giữa Tháng Hai này đều không có giá trị. “Hòa ước” vừa qua đem lại lợi thế chính trị cho Nga với điều khoản Ukraine phải tu chỉnh Hiến Pháp để giành cho các địa phương thân Nga hay ly khai sẽ có thêm quyền hạn và đe dọa chính quyền trung ương tại Kyiv. Vì vậy, chuyện Ukraine sẽ chưa êm trong mấy năm tới.

Nhưng nếu nhìn vào viễn cảnh dài hơn, tới cả chục năm, thì chính Liên Bang Nga mới lâm nguy.

Về kinh tế, Nga tiếp tục lệ thuộc vào nguồn năng lượng xuất cảng là dầu thô và khí đốt, và không thể cải cách bên trong để giải quyết bài toán trường kỳ là sự co cụm dân số người Nga La Tư (Slav), da trắng, theo Chính Thống Giáo, trước đa gia tăng dân số của các sắc tộc khác.

Về chính trị, Putin không thể thỏa mãn khát vọng thịnh vượng của người dân khi niềm kiêu hãnh dân tộc nhờ việc bành trướng qua Ukraine chẳng bù đắp nổi những khó khăn kinh tế hàng ngày. Hệ thống liên bang sẽ rạn nứt trong thực tế vì nhiều sức ly tâm nội tại - và bị rạn nứt với đà gia tốc cao, mỗi năm lại càng thêm nguy ngập.

Ðấy cũng là lý do khiến Liên Bang Nga không mấy yên tâm về một nước láng giềng rộng lớn và có biên giới dài nhất với lãnh thổ Nga, là Trung Quốc. Sức ép về dân số, kinh tế và nhất là tham vọng của Bắc Kinh sẽ là bài toán cho lãnh đạo Nga trong thập niên tới.

Nhưng. trên đỉnh cao của Thế Vận Hội Bắc Kinh 2008, Trung Quốc bắt đầu một chu kỳ suy giảm, chậm rãi mà chắc chắn.

Các biện pháp kích thích kinh tế được ban hành từ cuối năm 2008 đem lại ảo tưởng phát triển khi sản lượng kinh tế vượt Nhật Bản năm 2010 và có thể bắt kịp Hoa Kỳ trong thập niên này. Ảo tưởng đó chỉ là bong bóng, như trái bóng đầu cơ đang xì dưới một núi nợ. Nếu bóng xì thì kinh tế chỉ bị suy trầm và giảm phát, chuyện đang xảy ra. Nếu bóng bể thì cả kiến trúc nguy nga huê dạng đó sẽ sụp đổ, với hậu quả là khủng hoảng chính trị trong thập niên này.

Về kinh tế, kể từ nay, Trung Quốc hết là đầu máy tăng trưởng hay công xưởng chế biến cho toàn cầu. Ðấy là cơ hội cho các nền kinh tế khác có thể trám vào khoảng trống. Trong “các nền kinh tế khác” tại Châu Á, Châu Phi và Trung Nam Mỹ, có trường hợp của Việt Nam. Nhưng vì Việt Nam còn cải cách chậm hơn Trung Quốc nên lại thêm một lần nữa bị lỡ cơ hội. Chuyện đã quen!

Về an ninh và quốc phòng, Bắc Kinh có thể dốc sức vào quân sự mà chỉ uy hiếp được các nước láng giềng nhỏ yếu, lại còn gây phản ứng ngược là Nhật Bản sẽ lặng lẽ tái võ trang và trở thành cường quốc cần thiết cho kinh tế và an ninh của vùng Ðông Á.

Thế còn Hoa Kỳ? Thủ phạm hình thức - bề ngoài - của những chuyển động vừa qua?

Hoa Kỳ có lãnh thổ liền lạc và trù phú, được bảo vệ bởi hai đại dương và tiếp cận với hai láng giềng không có tham vọng bành trướng mà còn là hai bạn hàng quan trọng nhất, là Canada và Mexico, nơi tiếp nhận đến 40% tổng số xuất cảng của Mỹ. Sau nạn Tổng Suy Trầm, kinh tế Mỹ đã hồi phục từ Tháng Bảy năm 2009 và dù quá chậm vẫn đang tìm lại tốc độ tăng trưởng khả quan hơn để tiếp tục là siêu cường kinh tế số một với sản lượng bằng 22% sản lượng toàn cầu.

Viết lại cho rõ: với dân số bằng 5% của thế giới, nước Mỹ sản xuất hơn 1/5 sản lượng thế giới. Và vì kinh tế Hoa Kỳ chỉ lệ thuộc vào xuất cảng có 9% của Tổng Sản Lượng GDP, nếu các khối kinh tế Âu, Tàu và Nhật có sa sút thì sự mất mát về xuất cảng của Hoa Kỳ cũng không là vấn đề nghiêm trọng. Các cường quốc kinh tế kia, như Trung Quốc, Nhật Bản hay Ðức, không được như vậy.

Một ưu thế khác của Hoa Kỳ là khả năng thay đổi nhờ cạnh tranh nên khi cả thế giới nói đến lầm than kinh tế, nước Mỹ bỗng xuất hiện thành một đại gia về năng lượng để từ nay sẽ tác động đến số cung về dầu thô và khí đốt và chi phối giá dầu của toàn cầu còn mạnh hơn khối OPEC của các nước bán dầu.

Ðã vậy, giữa những bất ổn và khủng hoảng của thế giới, “hải đảo Hoa Kỳ” là bãi đáp an toàn nhất cho tư bản của các nước. Dòng tiền tiếp tục chảy về Mỹ, làm lãi suất hạ và cổ phiếu tăng. Trong nhiều năm tới, kể cả năm nay, kinh tế Hoa Kỳ có thể gặp vài trở ngại nhỏ, nhưng nước Mỹ vẫn là một trung tâm ổn định nhất của một thế giới đa đoan và khủng hoảng.

Sức nặng kinh tế thì khả quan như vậy, an ninh lại là chuyện khác vì tâm tư bất định của người dân và chánh sách ứng phó chập chờn của chính quyền Barack Obama. Hai mối nguy gần và xa đang đe dọa toàn cầu và cần đến sự hiện diện tích cực của Hoa Kỳ. Gần là nạn khủng bố của chủ nghĩa Hồi Giáo quá khích, kết tinh mà không chỉ tập trung vào hiện tượng duy nhất là ISIL, đế chế Hồi Giáo. Xa hơn là sự bành trướng quân sự đầy tính chất phiêu lưu của Trung Quốc.

Chính quyền Obama muốn lảng tránh cả hai trách nhiệm, từ Trung Ðông qua Ðông Á, nên để lại một di sản nặng nề cho chính quyền mới, sẽ được người dân bầu lên vào cuối năm 2016.

Ðến ngày đó, chúng ta sẽ điểm lại và dự báo tiếp!


__._,_.___

Posted by: truc nguyen 



TIN NÓNG:

Ông TRƯƠNG TRỌNG NGHĨA, Dân biểu Quốc Hội csVN dám nói thẳng, nói thật.
Nghe rồi, hãy coi luôn vô số lời phê phán nhận định bên dưới.

Đây là lợi ích của facebook!!!!


image



Lần đầu tiên trong lịch sử các kỳ họp QH, có 1 Vị dám nói thẳng, nói thật, nói thay cho 90 triệu Người Dân Việt Nam!. Biểu tượng cảm xúc like
Preview by Yahoo

Vài phê phán:

* Clip này cần share mạnh để nâng cao tinh thần đoàn kết chống Khựa nói riêng và bảo vệ toàn vẹn lãnh thổ nói chung trong lòng con dân Việt Nam.
Nói thật lâu lắm mới được nghe những lời phát biểu của 1 ĐBQH làm bừng bừng khí thế như vậy. Cần lắm ý.
Mọi người share mạnh clip nhé !

* Anh Trương Trọng Nghĩa đã phát biểu nhiều lần như vậy rồi. Khi truyền hình trực tiếp thì xem được. Thời sự buổi tối thằng VTV cắt béng mất.

 * Những ng tài o vn đều bị dìm và ket cuc k tốt. Tiêu biểu là bác nguyễn bá thanh! Cám on vì trong số ng kẻ bất tài vô đức vẫn còn có ng tốt như bác và bác thanh. Con hi vọng bác k bị ung thư như bác thanh sau bài phát biểu này. Trân trọng và yêu kính bác

* Bác nay nói hay quá ko bik sau nay bác có còn sống dai tới khi các mục tiêu bác nêu ra thành sự thật ko hay là giống bác Thanh ra đi 1 cách bất thường... 


 
Minhhà
       



My Blog List