Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Monday, October 19, 2015

VÀO TPP:KINH TẾ VN BỊ TÊ LIỆT VÌ HÀNG NGOẠI


On Sunday, October 18, 2015 10:14 AM, Phuc Lien NGUYEN <> wrote:


VÀO TPP:KINH TẾ VN BỊ TÊ LIỆT
VÌ HÀNG NGOẠI

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 15.10.2015
Facebook : Phuc Lien Nguyen



NHỮNG BÀI NHẬN ĐỊNH VỀ CSVN & TPP
NGUYỄN PHÚC LIÊN,
Geneva, 07.10.2015

Chúng tôi lần lượt viết và phổ biến những bài NHẬN ĐỊNH & ĐẤU TRANH cho TPP sau đây:

(Bài 1)      
                 
TỰ DO MẬU DỊCH TPP: ĐÂU LÀ NHỮNG ĂN THUA CHÍNH ?

Đất nước đang ở thời kỳ đen tối nhất: Kinh tế bị phá sản do Tham nhũng, Lãng phí phát sinh từ chính Cơ chế Cộng sản; Biển đảo bị Trung quốc lấn chiếm; Trên đất liền, những nhượng địa cho Tầu đã lan ra khắp Lãnh thổ như hình da báo. Đảng CSVN bất lực giải quyết. Nhưng khi được tin TPP đàm phán xong, CSVN đã sử dụng TPP để lừa bịp dân, coi đây như một chiến thắng sẽ mang thịnh vương đến cho Quê Hương. Đây là cái nhìn chiến thuật Chính trị nhằm lừa Dân để tránh một cuộc tổng NỔI DẬY từ quần chúng.

 Chúng tôi viết bài này nhằm cho Dân biết rằng đây là một Hiệp Định Thương mại phải đặt khả năng phát triển Kinh tế lên hàng đầu mới mong gặt hái được những hiệu quả từ Hiệp Định. Dân chúng đừng vội nghe những tuyên truyền bịp bợm mang tính cách Chính trị mỵ dân của CSVN. Nếu CSVN coi TPP ở phương diện chiến thắng Chính trị của mình, thì chính Dân chúng đòi buộc CSVN phải thi hành những điều kiện gia nhập TPP mang tính cách Chính trị là phải thay đổi hẳn Thể chế cho phù hợp với Mô hình Kinh tế Tự do và Thị trường giống như 11 nước khác thuộc TPP.

(Bài 2)           
TỰ DO MẬU DỊCH TPP:
KINH TẾ VN BỊ TÊ LIỆT VÌ HÀNG NGOẠI

Bài Nhận định này loại bỏ ra ngoài cái nhìn TPP mang mầu sắc Chính trị. Chúng tôi trình bầy những Lý thuyết có tính cách Giáo khoa về Phân phối Quốc tế Phát triển Sản xuất của mỗi Quốc gia cho có hiệu quả tối đa, rồi từ đó chúng ta mới có thể lựa chọn một đường lối Chính trị Thương mại (Politiques Commerciales) phù hợp cho mỗi giai đoạn Phát triển Kinh tế từng nước. Ba chủ trương Thương mại : (i) Tự do Mậu dịch (Libre Echange); (ii) Bảo hộ Mậu dịch, nhất là Bảo hộ những Kỹ nghệ đang phát (Protectionnisme des Industries naissantes); (iii) Tự túc (Autarcie), cả ba đều hữu ích cho mỗi giai đoạn Phát triển.

Dựa trên những nguyên tắc Mậu dịch vừa trình bầy, người ta có thể khẳng định tiên thiên những hệ quả sau đấy khi Việt Nam vào TPP:

=>           Những nước đã phát triển sản xuất như Hoa kỳ, Nhật, Úc châu, Gia Nã Đại, Tân Tây Lan, Tân Gia Ba không coi Việt Nam là một nước cạnh tranh với họ về hàng hóa, mà chỉ coi khối người gần 100 triệu dân VN là khối TIÊU THỤ hàng hóa và dịch vụ của họ.

=>           Khả năng phát triển nhanh nhất của Việt Nam là các Lãnh vực Nông nghiệp và Ngư nghiệp, nhưng CSVN đã cố tình quên đi các Lãnh vực này, chỉ chạy theo Lãnh vực gọi là “công nghệ” như May Mặc, Da Dầy… mà tài phiệt nước ngoài làm Chủ để dễ bề Tham nhũng và ăn Hối lộ nhanh chóng. Chính vì vậy mà theo nhận định của Bloomberg, khi vào TPP, Lãnh vực Nông nghiệp, Chăn nuôi của Việt Nam bị thiệt hại nặng nề nhất.

=>           Trong dài hạn, Kinh tế Việt Nam sẽ bị tê liệt vì hàng ngoại tự do đến từ 11 nước, nhất là từ những nước đã phát triển cao như Hoa kỳ, Nhật, Gia Nã Đại, Úc châu, Tân Tây Lan, Tân Gia Ba.

(Bài 3)           
TỰ DO MẬU DỊCH TPP:
DÂN TỘC VN OÁN HẬN HAY CẢM ƠN OBAMA

Ý chí của Dân tộc Việt Nam khác với Ý muốn của đảng CSVN. Hoa kỳ đã thừa biết Ý chí của Dân tộc Việt Nam đã được bầy tỏ qua cuộc Di cư gần 1 triệu người năm 1954 từ Bắc vào Nam và qua cuộc Vượt biên sống chết tìm Tự do năm 1975. Dân Tộc Việt Nam không muốn sống cảnh nô lệ và bị bóc lột của đảng CSVN. Vì vậy sự oán hận hay cảm ơn TT.Obama tùy thuộc vào việc ông ủng hộ đảng CSVN giữ cái Cơ chế hiện hành để đè đầu bóp cổ Dân Tộc Việt Nam hay ông trợ lực Dân Tộc này đứng lên chôn vùi  Cơ chế CSVN hiện hành để có thể bắt đầu thăng hóa Xã hội và phát triển Kinh tế quốc dân.

=>       Dân Tộc Việt Nam Oán hận ông Obama

Dân Tộc VN oán hận ở những trường hợp sau đây:

* CSVN đang lo sợ bị quần chúng NỔI DẬY chôn vùi chúng đi. Nếu ông Obama giơ tay cứu vớt chúng như chúng đang ao ước để có thể kéo dài sự cướp bóc trên Dân Tộc, thì Dân Tộc này sẽ oán hận ông hết đời này sang đời kia.

* Một đám Việt gian bưng bô CSVN đang nằm tại Hoa kỳ mà TT.Obama đã từng coi như Đại diện cả khối người Việt tỵ nạn tại Mỹ, mời hỏi đến để tham khảo ý kiến trước ngày tiếp đón Nguyễn Phú Trọng. Nếu ông Obama sử dụng đám Việt gian bưng bô này cho giải pháp Hòa Hợp Hòa Giải với CSVN để kéo dài Cơ chế CSVN trên đầu Dân Tộc VN, thì Dân Tộc này từ quốc nội đến hải ngoại sẽ oán hận ông từ đời này đến đời kia.
* Hoa kỳ, một nước tiên tiến về Kỹ nghệ, sản xuất hàng hóa và dịch vụ đứng hàng đầu Thế giới và Việt Nam, một nước chưa phát triển, ở vào hạng chót Thế giới, cùng đứng chung trong một Hiệp Hội Tư do Mậu dịch TPP. Đây là điều trái ngược với Lý tưởng Tự do Mậu dịch và có thể hiểu rằng Hoa kỳ đi tìm 100 triệu dân VN tiêu thụ hàng hóa của mình, nghĩa là việc làm có tính cách một nước giầu mạnh bóc lột một nước còn nghèo yếu. Nếu ông Obama muốn sử dụng CSVN để bóp họng dân nghèo bán sức lao động với đồng lương rẻ mạt phục vụ cho tài phiệt Hoa kỳ và làm tê liệt Kinh tế quốc dân VN do tràn lan hàng ngoại, thì Dân Tộc VN sẽ oán hận ông từ đời này qua đời kia.
=>       Dân Tộc Việt Nam Cảm ơn ông Obama
Như ở đoạn trên chúng tôi đã nhắc ra là TT.Obama đã biết rõ Ý chí của Dân Tộc Việt Nam: chôn vùi hẳn Cơ chế CSVN. Ý chí đó chưa thực hiện được lúc này vì đảng CSVN quá tàn ác, sử dụng bạo lực đẫm máu đàn áp dân chúng. Chính vì vậy mà chúng tôi mong mỏi TT.Obama, nhân việc CSVN tha thiết vào TPP, dùng áp lực của Hiệp Hội Tự do Mậu dịch này ép buộc CSVN phải thay đổi tận căn nguyên Cơ chế độc tài độc đảng toàn trị của CSVN. Đây là điều đòi hỏi không phải là quá đáng, mà chính là phù hợp với lời tuyên bố long trọng của một vị Tổng Thống Hoa kỳ về những Điều kiện đặt ra cho mỗi Hội viên tương lai của Hiệp Hội TPP. Nhân cuộc Họp APEC tại Hạ Uy Di vào những ngày 12-13.11.2011, Tổng Thống Hoa kỳ Obama đã tuyên bố Điều kiện thứ nhất của một Hội viên TPP là:
“Tự do Kinh doanh, nghĩa là Dân chủ hóa Kinh tế; nghĩa là Chính trị không độc đoán nắm trọn Kinh tế nữa !”
Nếu TT.Obama tôn trọng chính lời mình nói ra và yêu cầu CSVN phải thực hiện cụ thể đòi hỏi ấy, thì Dân Tộc Việt Nam Cảm ơn ông từ đời này đến đời sau vậy.

(Bài 4)           

TỰ DO MẬU DỊCH TPP:

ĐƯỜNG HƯỚNG MỚI ĐẤU TRANH CHO VIỆT NAM

Nói đường hướng MỚI đấu tranh có nghĩa là đã có đường hướng CŨ đấu tranh không còn có hiệu quả nữa, thậm chí có người còn lạm dụng đường cũ ấy cho quyền lợi cá nhân hay nhóm đảng mình. Chúng tôi luôn luôn nhấn mạnh rằng lực lượng đấu tranh chính yếu là tại Quốc nội, còn Hải ngoại chỉ làm nhiệm vụ phục thuộc cho Quốc nội mà thôi:

=>       Hướng đấu tranh CŨ

* Hã dẹp bỏ việc lải nhải đấu tranh cho NHÂN QUYỀN.

Đã những chục năm trường rồi, người ta liên tục nêu hai chữ Nhân Quyền ra để đấu tranh từ Hải ngoại đến Quốc nội mà hiệu quả không đi đến đâu. CSVN còn đánh đĩ hai chữ Nhân Quyền để đánh lừa Quốc tế. Chính những nước lớn, biết rõ Trung quốc không tôn trọng Nhân quyền, nhưng bề ngoài nhắc ra hai chữ này làm kiểng che đây cho thực chất là ký những Hợp đồng cùng chia chác quyền lợi làm ăn chung với Trung quốc.
* Tiếp tay với CSVN để ru ngủ cuộc đấu tranh tại Quốc nội
Đây là thái độ của một số người tại Hải ngoại. Họ cắt nghĩa những chuyển biến Chính trị tương lai rất ăn khớp mà Hoa kỳ như nước tính toán an bài thay cho chúng ta. Họ đã làm cho Lực lượng đấu tranh tại Quốc nội trở thành ỷ nại, cứ nằm dưới gốc sung chờ sung rụng. Có thể coi đây là việc cùng với CSVN bắn hỏa mù để mỵ dân !

=>       Hướng đấu tranh MỚI

* Đấu tranh thiết thực cho quyền sống của Dân nghèo.

Cái Nhân Quyền CỤ THỂ và đứng hàng đầu các nhân quyền khác, đó là quyền sống của thân xác. Nói một cách cụ thể hơn nữa, đó là QUYỀN DẠ DẦY (Stomach Right). TPP là một Hiệp Hội về Thương mại chứ không phải là Hiệp Hội ái hữu, luân lý. Chúng ta phải đấu tranh để những quyền lợi tiền bạc đi về hướng nâng cao đời sống vật chất cho quần chúng, chứ không phải phục vụ cho Tham nhũng, Hối lộ của những đảng viên CSVN.

* Đòi hỏi CSVN phải thay đổi hẳn Cơ chế Chính trị từ căn nguyên.

Đây là đòi hỏi theo đúng điều kiện mà Tổng Thống Hoa kỳ Obama đã nêu ra cho những Hội viên của TPP. Việc vào TPP của Việt Nam mà không có thay đổi tận căn nguyên Chính trị độc tài độc đảng toàn trị, thì đó là điều phản bội lại chính Đất nước và Dân tộc Việt Nam vậy.
 NGUYỄN PHÚC LIÊN,



Sự hồ hởi háo hức khi hay tin Vệt Nam đứng trong TPP là từ phía tà quyền CSVN vì cái tà quyền này đang ở trong tình trạng phá sản Kinh tế, Ngân sách đang thiếu hụt trầm trọng và Dân chúng nghèo khổ sẵn sàng NỔI DẬY để chôn vùi cái đám CSVN thối nát và cướp bóc này. Trong tình trạng chết đuối như vậy, thì vớ được cái gì nổi trên mặt nước, đám người này coi như cái phao cứu vớt chúng. Rồi chúng hô hào lên để đánh lừa Dân mong tránh việc Dân nổi dậy. Một số trí thức trí ngủ bưng bô CSVN ở trong nước nhất là ở Hải ngoại cũng tru trếu lên như đám chó hùa nhằm giúp CSVN lừa bịp Dân mong tránh NỔI DẬY.

Bài Nhận định theo dòng Thời sự của tuần trước cũng về đầu đề TPP này, chúng tôi đã phân tích một số những điểm chính của TPP để nói lên rằng đám chó CSVN đừng vội mừng rỡ mở Lễ Hội Lượm Dollars mong đánh lừa Dân chúng. TPP là một Hiệp Hội Tự do Mậu dịch gồm 12 nước trong đó 11 nước đã có Môi trường Chính trị--Luật pháp DÂN CHỦ phù hợp (Environnement Politico—Juridique DEMOCRATIQUE adéquat) và chỉ còn CSVN vẫn láo khoét lấy râu ông nọ cắm cằm bà kia, nghĩa là đưa nền Kinh tế gọi là Tự do & Thị trường sống trong một Cơ chế Chính trị--Luật pháp Độc tài độc đảng toàn trị. Vào Hiệp Hội TPP, trước hết phải giữ luật chơi đồng đều với các nước khác, sau đó phải, từ vị trí yếu kém nhất về Kinh tế, tiến lên vị trí mạnh hơn khả dĩ có thể đứng chung với người ta trên đấu trường Thương mại. Như thế mới hy vọng lượm được mấy đồng Dollars trên đấu trường.

Bài Nhận định theo dòng Thời sự tuần này vẫn ở phạm vi chủ đề TPP, nhưng chúng tôi đi vào những tính toán tỉ mỉ hơn để cho thấy TPP phải đòi buộc CSVN: (i) “cải tổ các doanh nghiệp quốc doanh” và (ii) “thay đổi về thể chế chính trị” (Theo Bloomberg). Đây cũng là những đòi hỏi mà chính Ông Zoellik, Chủ tịch Ngân Hàng Thế giới, và Bà Christine Lagarde, Tổng Giám đốc Quỹ Tiền tệ Quốc tế, đã đến tận Bắc Kinh họp báo để yêu cầu Trung quốc phải thực hiện nếu không muốn sự sụp đổ Kinh tế của mình.

Với Bài này, chúng tôi xin đề cập đến những khía cạnh sau đây:

=>     Phân chia Quốc tế về Sản xuất 
=>     Những Chủ trương về Thương mại quốc tế
=>     Đặc biệt: lãnh vực nông nghiệp VN bị thiệt hại nhất
=>     Tổng quát: Kinh tế quốc dân VN bị tê liệt do việc tự do lan tràn hàng nước ngoài


Phân chia Quốc tế
về Sản xuất

Không có hàng sản xuất ra, không có dịch vụ cung cấp thì trao đổi cái gì trong Thương mại ! Sản xuất hàng hóa và dịch vụ phải đi trước Thương mại. Việc sản xuất đòi hỏi hai yếu tố chính, đó là Nguyên vật liệu và Nhân lực. Người ta nói đến Vốn (Capital). Thực ra Vốn là để mua Nguyên vật liệu và trả lương cho Nhân lực. Như vậy, nguồn Vốn đầu tiên của một Quốc gia là Nguyên vật liệu chất chứa trên Lãnh thổ, Lãnh hải của nước đó. Cũng vậy nguồn Vốn nữa là khối Nhân lực sống trên Lãnh thổ, Lãnh hải ấy. Hãy khai thác và tích lũy những nguồn Vốn đó cho Quốc gia.

Sự độc lập của một Công ty Sản xuất được đo lường bằng sự độc lập Tài chánh (Vốn). Định nghĩa rõ rệt của một Công ty sản xuất như sau:

“Công ty Sản xuất là một Tổ chức có ĐỘC LẬP VỀ TÀI CHÁNH, giới thiệu trên Thị trường  sản phẩm của mình nhằm thu lại được Lợi Nhuận tối đa”.

Chính vì tiêu chuẩn tạo sự độc lập tài chánh này mà Công ty phải trích ra hàng năm từ Lợi Nhuận một khoản dự trữ để tích lũy thành số Vốn tự lập của Công ty.

Một Quốc gia phải biết khai thác những Dữ kiện sẵn có của mình về Nguyên vật liệu và Nhân lực làm Vốn tiên khởi để dần dần tích lũy nó thành cái Vốn riêng của Quốc gia thì mới có thễ giữ được tính ĐỘC LẬP của nền Kinh tế của mình. Nếu cứ ngồi mà chờ mong Vốn nước ngoài đến khai thác, thì đó là nền Kinh tế của người khác chứ không phải nền Kinh tế của Quốc gia mình.

Cái nguồn vốn sẵn có của Việt Nam, đó là các đồng bằng cho nông nghiệp, bờ biển trải dài hơn 2’500 cây số cho ngư nghiệp, vùng đất đỏ phì nhiêu cao nguyên Trung phần cho những cây kỹ nghệ, lớp khoáng sản dưới lòng đất tại vùng Bắc Việt và Trung Việt cho Công-Kỹ nghệ, lớp bên dưới vùng bùn đồng bằng Cửu Long có thể chứa Khí đốt theo tài liệu của hãng dầu lửa BP, những vùng Hải đảo Hoàng Sa, Trường Sa và Thềm lục địa VN chứa Dầu lửa. Việt Nam có đủ những yếu tố đòi hỏi về Nguyên vật liệu, về Nhân lực và về Nhiên liệu để được phần công xây dựng một nền Kinh tế cao và độc lập trong Cộng đồng Quốc tế.

40 năm trôi qua cho toàn lãnh thổ, lãnh hải Việt Nam, tà quyền CSVN đã làm cho kinh tế VN không có một chút vốn nào trong tay và tà quyền vẫn ngồi chờ Vốn đến từ nước ngoài để khai thác chính nguồn Nguyên vật liệu, nguồn Nhân lực và nguồn Nhiên liệu của mình đề biến nền Kinh tế thành của ngoại lai, chứ không phải là của Việt Nam nữa. Trong tình trạnh như vậy, làm sao Việt Nam còn có sản phẩm riêng của mình mà tham dự vào đấu trường Thương mại Quốc tế.


Những Chủ trương
về Thương mại quốc tế.  

Theo những Tác giả Cổ điển mà chúng tôi nêu ra ở đoạn trên về Phân chia Sản xuất Quốc tế, thì tiêu chuẩn cho một Quốc gia là nguyên tắc Sản xuất với Giá thành tối thiểu. Cái Giá thành tối thiểu này là dấu chỉ cho hiệu năng tối đa về sản xuất của nước đó.

Đặt tiêu chuẩn Phân phối Quốc tế Sản xuất, các tác giả trên luôn luôn phải đưa ra giả thiết căn bản rằng sau Sản xuất, phải có Tự do Trao đổi hàng sản phẩm giữa các nước sản xuất, nghĩa là phải có Tự do Mậu dịch trong Thương Mại Quốc tế. Chính Thương Mại Quốc tế này làm cho việc sản xuất từng nước tăng thêm hiệu quả hơn nữa.

Có ba Chủ trương về Trao đổi Hàng hóa và Dịch vụ giữa các Quốc gia, được gọi là những Chính sách Thương mại (Politiques Commerciales): (1) Chính sách Tự do Mậu dịch (Libre Echange); (2) Chính sách Bảo hộ Mậu dịch (Protectionnisme Commercial); (3) Chính sách Tự Túc (Autarcie). Mỗi Chính sách đặt ra một hàng rào Quan thuế, nghĩa là những Giá biểu quan thuế (Tarifs douaniers) cho những Hàng hóa trao đổi qua biên giới giữa các nước. Xin đừng vội phẩm bình giá trị của mỗi Chính sách thương mại tách rời khỏi tình trạng sản xuất của một Quốc gia. Thực vậy mỗi Quốc gia, tùy theo tình trạng sản xuất của mình, mà lựa chọn một Chính sách Mậu dịch đối với những nước khác.

(1) Chính sách Tự do Mậu dịch (Libre Echange)

Tự do Mậu dịch nghĩa là các nước đứng chung trong Cộng đồng thương lương với nhau để hạ thấp hay bãi bỏ hàng rào Quan thuế (Tarifs douaniers) đối với nhau. Tự do Mậu dịch gọi là lý tưởng khi mà những nước trong Cộng đồng cùng có sức mạnh sản xuất tương đối ngang nhau (Forces économiques relativement égales). Tỉ dụ giữa những nước đã Kỹ nghệ hóa như Hoa kỳ, Anh, Pháp, Đức... thương lương Tự do Mậu dịch với nhau. Những nước trong khối bắt đầu phát triển (Pays émergents) như Ấn Độ, Trung quốc, Ba Tây... thương lượng Tự do Mậu dịch với nhau. Nhưng nếu Hoa kỳ, Nhật... thương lượng Tự do Mậu dịch với Campuchia, Lào, Việt Nam... thì đó không phải là Tự do Mậu dịch lý tưởng. Sự chênh lệch về khả năng sản xuất khiến những nước mạnh đè bẹp những nước yếu. Những nước yếu bị tê liệt sản xuất càng ngày càng trầm trọng cho dù luôn luôn cố gắng vươn lên.

(2) Chính sách Bảo hộ Mậu dịch (Protectionnisme Commercial)

Đây là trường hợp trong một Cộng đồng có những nước đã mạnh hẳn về sản xuất, nhưng cũng có những nước còn yếu về một số ngành nghiệp mà họ đang muốn gầy dựng nhất là trong phạm vi Kỹ nghệ. Những nước còn yếu này có quyền và phải chủ trương Bảo hộ Mậu dịch, nhất là cho những Kỹ nghệ đang phát sinh (Protectionnisme des Industries naissantes).

Vào đầu Thế kỷ XX, lúc ấy nhờ cuộc Cách Mạng Kỹ nghệ mà Anh quốc trở thành một Quốc gia kỹ nghệ hóa hàng đầu Thế giới, trong khi đó Hoa kỳ và nước Đức mới là những nước bắt đầu phát triển. Anh quốc chủ trương Tự do Mậu dịch (Libre Echange), nhưng Hoa kỳ và Đức quốc, với Frederic List, đã nhất định giữ chủ trương Bảo hộ Mậu dịch (Protectionnisme Commercial) nhất là Bảo hộ những Kỹ nghệ đang phát sinh tại hai nước này (Protectionnisme des Industries naissantes)

(3) Chính sách Tự Túc (Autarcie)

Đây là chủ trương đóng hàng rào quan thuế của những nước còn hoàn toàn yếu kém về sản xuất cho một số những hàng hóa được coi như xa xỉ phẩm quyến rũ việc chi tiêu hoang phí cho một số người theo thời ham hàng ngoại và cho những thành phần mới giầu lên. Nhà nước có thể cấm hẳn nhập cảng hay hạn định quotas nhập cảng một số những hàng xa xỉ phẩm nhằm tạo điều kiện cho những hàng hóa ấy được sản xuất tại quốc nội. Đây là biện pháp bắt ép người dân phải tiêu thụ hàng nội hóa thay vì hàng ngoại. Như vậy những Công ty quốc nội mới có thể sản xuất và kiện toàn những hàng hóa đó được. Chủ trương này thường áp dụng cho những hàng như đồ trang sức, đồ trang điểm hay quần áo theo thời trang của phái nữ.

Tóm lại, không thể khẳng định Chính sách Mậu dịch này hay hơn Chính sác kia. Việc áp dụng một Chính sách tùy thuộc tình trạng Sản xuất của đất nước, tùy thuộc khả năng tiêu thụ hữu lý của dân trong nước.


Đặc biệt: lãnh vực nông nghiệp VN
bị thiệt hại nhất

Qua những gì trình bầy ở nội dung của hai phần trên đây về Phân phối Quốc tế Sản xuất và về 3 Chính sách Mậu, chúng ta cũng đã rút ra được một ít nhận định tổng quát về Hiệp định Tự do Mậu dịch TPP như sau:

=>     Hiệp Hội gồm những nước có khả năng Sản xuất hoàn toàn chênh lệch với nhau. Hoa kỳ có khả năng sản xuất đứng đầu Thế giới, trong khi đó khả năng sản xuất của Viêt Nam ở mức độ không có gì. Theo nguyên tắc, Tự do Mậu dịch giữa những nước quá chênh lệch nhau về khả năng sản xuất là điều ít ai ước muốn. Những nước mạnh được coi như là những nước đi kiếm Thị trướng tiêu thụ cho hàng hóa và dịch vụ của họ.

=>     Chính lẽ những nước yếu kém về khả năng sản xuất phải áp dụng Chính sách Tự túc (Autarcie) để nâng đỡ hàng nội hóa và Chính sách Bảo hộ những Kỹ nghệ đang phát sinh (Protectionnisme des Industries naissantes) để tiến tới Kỹ nghệ hóa đất nước, thì lại đi liều mình phá bỏ hàng rào quan thuế cho Tự do Mậu dịch để nhập cảng thả cửa hàng ngoại vào làm tê liệt Kinh tế của nước mình.

Trên đây là những nhận định tổng quát. Chúng tôi muốn đưa ra trường hợp cụ thể là Nông nghiệp Việt Nam bị thiệt hại như thế nào. Truyền thông và nhà nước CSVN đã hồ hởi cho rằng Nông nghiệp Việt Nam sẽ hưởng nhiêu lợi ích nhất từ TPP. Ngược lại, theo nhận định của Bloomberg qua những phân tích tầm ảnh hưởng của TPP cho Kinh tế Việt Nam, thì chính là Lãnh vực Nông nghiệp, Chăn nuôi của Việt Nam bị tai hại nhất.

Bloomberg đặt câu hỏi: Nhưng lãnh vực nào của Việt Nam dễ bị tổn thương do TPP ? Câu trả lời của chính Bloomberg nguyên văn như sau:

“Ngành Nông nghiệp của Việt Nam, đặc biệt là ngành chăn nuôi gia súc, sẽ phải rất chật vật cạnh tranh với các công ty nước ngoài có quy mô lớn và hiệu quả hoạt động cao”.

Ngoài lãnh vực Nông nghiệp bi thịệt hại nhất, Bloomberg còn nhận định như sau về một số lãnh vực khác:

“Việc dỡ bỏ thuế nhập khẩu đối với các sản phẩm dược từ mức khoảng 2,5% hiện nay cũng sẽ dẫn tới mức độ cạnh tranh gay gắt hơn giữa thuốc nội với thuốc ngoại nhập.”

“Ngoài ra, TPP sẽ tăng cường bảo vệ bằng sáng chế, khiến các công ty Việt Nam khó tiếp cận với sản phẩm mới hơn trước và cũng khó sản xuất thuốc mới hơn trước.”

Truyền thông nhà nước CSVN ca tụng việc tăng trưởng của các ngành nghiệp may mặc và da dầy, nhưng đã cố tình không nhắc cho dân chúng biết rằng đây là những ngành nghiệp thuộc chủ là những Công ty nước ngoài. Việc tăng về số lượng xuất cảng thuộc quyền sở hữu của nước ngoài và người lao động Việt Nam vẫn nhận đồng lương cố định, thậm chí còn xuống thấp hơn vì việc phá giá đồng tiền Việt Nam nhanh hơn việc tăng lương

Về các ngành công nghiệp khác, thì Việt Nam chẳng có gì. Một số công việc ráp nối công nghệ thì cũng thuộc về chủ nước ngoài.


Tổng quát: Kinh tế quốc dân VN bị tê liệt
do việc tự do lan tràn hàng nước ngoài

Theo tiêu chuẩn Phân công Sản xuất Quốc tế mà các Kinh tế gia từ thời Adam Smith, David Ricardo, Stuart Mill đã thyết minh, thì Việt Nam phải bắt đầu phát triển Kinh tế bằng Nông nghiệp. Việt Nam hội đủ những dữ kiện Nguyên vật liêu  và Nhân lực ưu vượt để thực hiện tiêu chuẩn tối thiểu chi tiêu sản xuất và do đó tối đa hiêu năng sản xuất. Nhưng rất tiếc nhà nước CSVN đã lãng quên lãnh vực này mà mình có đủ những dữ kiện thuận lợi sản xuất.

Trái lại, nhà nước độc tài độc đảng toàn trị CSVN đã chỉ chạy theo những lãnh vực công nghệ dễ dàng tham nhũng và lãng phí, đồng thời dùng quyền lực độc tài để cướp đất đai bán mặt bằng cho nước ngoài và ép nhân lực Việt Nam làm thuê với đồng lương rẻ mạt cho những công ty liên quốc gia. Ngày nay, vào TPP, Việt Nam không có một khả năng sản xuất công nghệ nào khả dĩ lên đấu trường cạnh tranh quốc tế.

Không có khả năng sản xuất để lên ấu trường cạnh tranh, Việt Nam, với Hiệp Hội Tự do Mậu dịch cùng với những quốc gia hàng đầu sản xuất như Hoa kỳ, Nhật, Úc châu, Canada, Sigapore, còn lại mở toang hàng rào quan thuế cho hàng hóa và dịch vụ của những cường quốc sản xuất ấy tràn vào. Hậu quả là nền Kinh tế quốc dân Việt Nam bị tê liệt với việc tràn lan hàng ngoại từ những cường quốc sản xuất đó!

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 15.10.2015
Facebook : Phuc Lien Nguyen
Chú thích : Một số người vì phe nhóm, đã cố tình viết lệch lạc về Lý Lịch của tôi, nên tôi xin phép cho ở đây cái Link Lý Lịch NGUYỄN PHÚC LIÊN như sau :  http://www.viettudan.net/36984/index.html









__._,_.___

Posted by: Khai Vo 

Sunday, October 18, 2015

VK về VN bỏ của chạy lấy người.


On Friday, October 16, 2015 2:41 AM, 'Henry Doe' via banvang <> wrote:

VK về VN bỏ của chạy lấy người.


Đứa nào ngu thì cứ để nó chết. Có nói cho nó biết thì nó cũng chẳng nghe. Hơi đâu mà nói.
LDS

 
 
Mời Xem...
FW: BÀI HC NNG KÝ (Mt Bài Viết Quá Hay và Thc Tế)

Mt "BÀI HC NNG KÝ" dưới đây xin chia s vi quý v, nếu thy là hay xin ph biến.

Trước hết là bài BÀI HỌC NẶNG KÝ, người viết Anderson Thái Quang. Tác giả là một trí thức Việt kiều Mỹ từng mang bạc triệu Đô-la Mỹ — về Việt Nam làm ăn và… chào thua, và bỏ của chạy lấy người.



Bài Học Nặng Ký.
Người viết Anderson Thái Quang. Trích:

Sài Gòn những ngày cận Tết mát lạnh và mang chút không khí của những ngày Giáng Sinh nơi Âu Mỹ. Đường Nguyễn Huệ và quanh khu du lịch của trung tâm thành phố, hoa tươi đang rộn rịp trang điểm cho mùa xuân, hoa và muà xuân là biểu tượng của hy vọng vào một thay đổi nào đó tốt đẹp hơn, tươi sáng hơn.
 Nhưng nếu du khách rẽ vào ngõ hẻm từ một con đường lớn, những con chuột to bằng những con mèo, những con dán biết bay cùng ruồi muỗi, những ổ rác lộ thiên, những vũng nước ao tù… cho thấy một bộ mặt khác của Sài Gòn. Bộ mặt của nghèo khó, bất hạnh và tù túng đã không hề thay đổi suốt 70 năm qua, mặc cho bao nhiêu mùa xuân của hy vọng đã đến trong quá khứ.

Một chút ít về cái “tôi” để người đọc cảm thông thêm về tính cách chủ quan của lá thư này. Tôi đến Mỹ năm 1975 cùng làn sóng người tỵ nạn Cộng Sản sau khi miền Nam sụp đổ. Cha tôi là một Đại úy của Quân đội miền Nam; năm 1975 tôi mới 5 tuổi, tôi chưa hiểu biết chút gì về lịch sử hay chế độ của đất nước, của dân tộc tôi. Sang xứ Mỹ, cha mẹ tôi làm đủ mọi nghề, vất vả ngược xuôi, từ lao động chân tay đến mua bán tiểu thương, để sống và để nuôi anh em tôi.
Sau 30 năm, ông bà đã lo xong cho con cái, đã về hưu với căn nhà nhỏ và cuộc sống ổn định. Tôi lớn lên như một trẻ Mỹ, đi học, chơi đùa và coi xứ Mỹ như quê hương chính thức, dù tôi vẫn biết nói tiếng Việt theo tiếng nói của cha mẹ tôi.

Tốt nghiệp Thạc Sĩ về điện tử, tôi có công việc tốt, lấy vợ và sống cuộc đời trung lưu như cả triệu người Mỹ khác. Cha tôi và các bạn ông thường tụ họp bàn luận về tình hình Việt Nam, các ông hay nói với nhau về những thù ghét của các ông với nhà cầm quyền Cộng Sản, nhưng tất cả những chuyện đó đều rất xa lạ với tôi. Khi học lịch sử ở trung học, tôi có chút hãnh diện về Việt Nam, một quốc gia nhỏ bé đã đánh bại được hai cường quốc là Pháp và Mỹ

Hai ông Hồ Chí Minh và Võ Nguyên Giáp là hai anh hùng trong ký ức của tôi.

Cuộc sống bình lặng đó thay đổi khi vợ tôi qua đời vì tai nạn xe cộ ba năm về trước. Không có con, thừa hưởng một số tiền bảo hiểm hơn 1 triệu đô-la, cộng với giá nhà đang tăng cao và một khoản tiền tiết kiệm khá lớn, tôi không còn thấy nhu cầu phải kéo cầy 11 tiếng mỗi ngày trước máy vi tính
Tôi quyết định trở về Việt Nam để làm ăn và tạo dựng một cơ nghiệp mới ở trong nước. Tất cả những gì tôi đọc được cho tôi thấy một nước Việt Nam đổi mới với những con số rất tốt về sự đầu tư của tư bản nước ngoài, về xuất khẩu, về cơ hội đầy tiềm năng của một “con rồng mới”. Cha tôi không phản đối việc tôi về Việt Nam làm ăn, ông chỉ cho tôi một lời khuyên:
- Đừng nghe những gì Cộng Sản nói, mà coi những gì Cộng Sản làm.

Tôi về Sài Gòn vào tháng Mười năm 2007. Khi ấy chỉ số VNI của chứng khoán Việt khoảng 1,000 và đề tài thời thượng khắp nơi là cơn sốt địa ốc và số tiền thu nhập của các đại gia Việt Nam

Số tiền 2.5 triệu đô la của tôi thật nhỏ bé khiêm tốn khi tôi bàn chuyện đầu tư ở VN. Dường như ai cũng đầy tiền mặt và dự án, nhiều gấp mười lần khả năng của tôi. Dù vậy, tôi cũng rất hưng phấn cảm nhận niềm lạc quan vô bờ bến về sự thịnh vượng của nền kinh tế quốc gia.

Trong khi đó, dựa theo truyền thống khoa học từ đại học Mỹ, tôi nghiên cứu kỹ hơn các con số từ các doanh nhân cũng như từ chánh phủ. Tôi thấy ngay có rất nhiều điều sai trái và nghịch lý từ những con số, cũng như sự kiện thực tế về kết quả hoạt động. Sự nghi ngờ của tôi được xác nhận khi so sánh và định chuẩn theo mức sống thực sự của người dân, giàu cũng như nghèo. Việc chung đụng với mọi thành phần xã hội giúp tôi nhìn rõ hơn về thực trạng của quê hương. Những lời nói hoa mỹ, cũng như những biểu ngữ giăng kín thành phố, là một lớp son phấn rẻ tiền, che dấu một bộ mặt thật điêu tàn và thê thảm.

Tôi nhận ra rằng cái cơ chế “kinh tế thị trường” mà nhà cầm quyền hứa hẹn khi ký văn bản gia nhập WTO chỉ là hình thức.

 Tất cả những miếng mồi béo bở đều nằm trong tay bọn quan chức và cán bộ Đảng Cộng Sản, cũng như trong tay những bà con thân thuộc trong gia đình họ
Bộ Chánh Trị trung ương thì nắm chặt các công ty quốc doanh và bán quốc doanh, quan chức địa phương thì có những đặc lợi về ruộng đất, giấy phép, dịch vụ nhu yếu.
Lãnh vực tư nhân chỉ được phép làm trong địa bàn nhỏ, nhiều rủi ro và những ai làm ăn có lời đều phải chia chác cho bọn quan chức bằng nhiều phong bì lớn nhỏ. Tầng lớp quan chức CS và gia đình họ, qua hệ thống tham nhũng tinh vi, đã thâu tóm phần lớn lợi tức quốc gia và có quyền hành không kém các quan lại của triều đại phong kiến.

Tôi nhận ra rằng cuộc chiến tranh dành độc lập với bao nhiêu xương máu của người dân chỉ là một cái cớ để Đảng Cộng Sản cướp chánh quyền. Những quốc gia láng giềng như Singapore, Mã Lai, Indonesia, đã dành độc lập mà không cần phải hy sinh xương máu và giờ đây, dân họ (nhờ một nền dân chủ minh bạch) đã trở nên giàu có. Ở VN thì những tay doanh thương ngoại quốc nay đang cấu kết với Nhà nước CS Việt để trở thành những chủ nhân lớn của nhiều đơn vị kinh tế bằng cách dùng đồng tiền mua lao động rẻ và tài nguyên định giá qua gầm bàn.

Tôi nhận ra rằng chế độ to mồm này thực sự sống nhờ phần lớn vào những khoản viện trợ nhân đạo của các nước tư bản (mà họ từng lên án và đánh đuổi); vào khoản tiền kiều hối của các cựu thuyền nhân (mà họ đã từng giam giữ tù đày khi kết tội phản quốc); vào mồ hôi nước mắt của những người nô lệ mới qua danh từ xuất khẩu lao động hay qua các cuộc hôn nhân mua bán áp đặt; vào những khoản lệ phí và sưu thuế đầy phi nghĩa, cũng như một con số khổng lồ về hối lộ.

Tôi nhận ra rằng cuộc sống của hai vị anh hùng thời còn đi học của tôi có rất nhiều bí mật xấu xa mà chế độ đã dùng mọi thủ đoạn để biến họ thành thần thánh
Đọc kỹ tiểu sử của ông Hồ Chí Minh ta sẽ thấy ông ta là một chính trị gia quỷ quyệt, làm nhiều việc mờ ám, hoàn toàn không có một chút chân thật gì, dù nhìn ở bất cứ góc cạnh nào


kể cả một tình nhân là vợ của một thuộc cấp (Nguyễn Thị Minh Khai, vợ Lê Hồng Phong). Gần đây, nhiều tài liệu lịch sử kết tội ông ra lệnh giết bà Nông thị Xuân và cô em bà Xuân, vì hai người này muốn tạo xì-căng-đan về mối tình khi chung sống với ông (tài liệu trong cuốn sách ‘Ho Chi Minh: A Life‘ của William Duiker và cuốn ‘Đỉnh Cao Chói Lọi‘ của Bà Dương Thu Hương).
Chuyện ông Hồ thủ tiêu không biết bao nhiêu là đối thủ chánh trị có thể hiểu được vì ông làm chánh trị kiểu Cộng Sản, chỉ biết theo gương bậc thầy như Mao hay Stalin. Nhưng tôi thật khó chịu khi phải đi khắp Việt Nam và nhìn những biểu ngữ ca tụng “Gương đạo đức của Bác Hồ”.

Còn Đại tướng Võ Nguyên Giáp thì tôi không biết nghĩ sao khi đọc cuốn sách‘China and the Vietnam wars‘ của Qiang Zhai. Tác giả Qiang Zhai cho biết là một Tướng Tàu,
Tướng Wei Gouqing, nguyên cố vấn quân sự của Tướng Giáp, khẳng định là chiến thắng Điện Biên thực sự là do ông — Tướng Wei Gouqing, cố vấn, đặt chiến lược và điều khiển; ông Giáp và ông Hồ đã định đánh Pháp tại khu vực sông Hồng.

Tướng Wei cũng tiết lộ là năm 1953, Hồ Chí Minh muốn thỏa hiệp với Pháp để đình chiến, nhưng Mao Trạch Đông ra lệnh cho Hồ là phải đánh đến cùng. Cuối cùng, Giáp và Hồ được nhận lãnh công lao về chuyện xảy ra trên đất Việt, Tướng Tàu không thể công khai xuất hiện ở Việt Nam. Một câu hỏi khác gây bàn tán là tài sản của con rể ông Giáp (Trương Quang Bình, người giàu nhứt nước) có bao phần là của ông Tướng Giáp?

Sau 1 năm ở Việt Nam, tôi hiểu được một sự thật căn bản của xã hội Việt thời này: tất cả mọi con người, mọi con số ở Việt Nam hiện nay đều là giả dối.
Quan chức nói dối để giữ quyền hành, bổng lộc; doanh nhân nói dối vì quan chức đòi hỏi; người dân nói dối vì nói sự thực sẽ làm mình đau khổ rồi còn bị công an bắt.
Nói dối trở thành một hiện tượng tự nhiên, như ăn uống; và không ai suy nghĩ gì về khía cạnh vô đạo đức của hiện tượng Nói Dối Cả Nước hiện nay.
Trong môi trường đó, tôi đã không làm gì được như dự tính. Suốt 14 tháng chạy theo các dự án đầu tư, các cơ hội dài và ngắn hạn, tôi đành chịu thua
Thêm vào đó, những thủ tục hành chánh rườm rà, bất cập và luôn thay đổi, tạo cơ hội cho tham nhũng, đã làm tôi nản long

Cũng may, tôi chỉ mất hơn 200 ngàn đô la; một giá quá rẻ cho bài học nặng ký. Tôi không tiếc than gì cho cá nhân tôi; tôi chỉ thấy chua xót và thương hại cho những người Việt hiện sống ở Việt Nam.

Anderson Thái Quang.
--
Đây là diễn đàn cuả moị lủ́a tuỗi,mọi giỏ́i tính, vỏ́i mục đích và chủ trủỏng nhủ sau:
-cố gắng đem thoãi mái đến moị ngủỏ̀i
-chấp nhận đăng tãi mọi đề taì: tôn giáo xả hội,thể thao,du lịch,âm nhạc,chính trị,tuy nhiên không đủọ̉c đề cao cs.
-

Posted by: Khai Vo 

Friday, October 16, 2015

Trận chiến khác của TPP bắt đầu

Trận chiến khác của TPP bắt đầu

Financial Times

       Cùng tác giả:

         xem tiếp
Shawn Donnan
5/10/ 2015
Sau 5 năm thương thảo, các Bộ trưởng giao thương đã đồng ý với các điều khoản của TPP. Đây là một chiến thắng lớn cho Tổng thống Obama trong lãnh vực kinh tế. Tuy nhiên trận chiến vẫn chưa đến hồi kết thúc. Trước mặt là một trận đấu đá chính trị để TPP được quốc hội Hoa Kỳ thông qua. Một số đồng minh bên đảng Cộng Hòa mà ông Obama nhờ cậy đã bực bội với một số nhượng bộ mà Hoa Kỳ bị buộc làm để đạt được thỏa thuận.
Ngoài ra đây còn là mùa tranh cử tổng thống. Bên phía đảng Cộng Hòa, ứng viên đang dẫn đầu Donald Trump có khuynh hướng bảo hộ kinh tế. Ông Trump từng lên tiếng cho rằng “TPP đả phá doanh nghiệp Hoa Kỳ. Đây là một hiệp ước tồi tệ”.
Không riêng gì Obama gặp khó khăn, Thủ tướng Canada Stephen Harper cũng đang tái tranh cử vào ngày 19 tháng 10 mà hiện thời cả ba ứng viên đều ngang ngửa. Một đối thủ của ông hứa là sẽ xé bỏ TPP nếu đắc cử. Tại Nhật Bản, Thủ tướng Shinzo Abe đang không được lòng dân cho lắm mà lại phải tìm cách để quốc hội Nhật thông qua TPP. Ngay cả ở Việt Nam với chế độ độc đảng, việc thay đổi nhân sự lãnh đạo vào năm 2016 có nghĩa là sẽ phải đối diện với những khó khăn chính trị về TPP.
Hoa Kỳ gặp một số khó khăn về thủ tục cũng như về phương diện chính trị. Tổng thống Obama phải thông báo cho Quốc Hội biết trước 90 ngày ý định ký kết hiệp ước giao dịch, có nghĩa là ông không thể làm thế trước tháng Giêng. Một số đòi hỏi khác khiến cho đạo luật này có thể qua đến giữa năm sau thì Quốc Hội mới cứu xét.

Tổng thống Obama cần dựa vào hậu thuẫn của đảng Cộng Hòa để vượt qua sự chống đối của phe Dân Chủ thì mới mong TPP được Quốc Hội thông qua. Vấn đề mà Ông Obama đối diện là phía Cộng Hòa bực mình với một số tương nhượng mà phái đoàn đàm phán Hoa Kỳ đã làm như loại bỏ kỹ nghệ thuốc lá ra khỏi hệ thống giải quyết tranh chấp đầu tư, đồng ý loại trừ độc quyền ngắn hạn trên các loại thuốc “sinh học”. Phía Cộng Hòa cũng khó chịu với một số đòi hỏi của chính quyền Obama – chẳng hạn như tiêu chuẩn lao động khắc khe hơn cho Việt Nam – đến từ một số dân biểu phe Dân Chủ mà đã từng đòi phế bỏ TPP. Điều này đưa đến xác suất Tổng thống Obama không còn có thể cậy nhờ vào phía đảng Cộng Hòa để thông qua TPP trong Quốc Hội mà đảng Cộng Hòa đang nắm đa số.

Giới lãnh đạo Cộng Hòa cho rằng hiệp ước TPP phải đem lại lợi ích cho người dân Hoa Kỳ. TPP là một hiệp ước quan trọng lâu lắm mới diễn ra và do đó Hoa Kỳ không nên tương nhượng để có một hiệp ước xoàng không thiết lập được các quy luật giao thương tiêu chuẩn cao cho vùng Châu Á Thái Bình Dương.
Các giới chức trong chính quyền thì tin rằng một khi toàn bộ hiệp ước TPP được trình bày ra thì sự ngần ngại của phía Cộng Hòa sẽ tan biến đi. Cũng như cộng đồng doanh nghiệp đã bày tỏ sự hỗ trợ cho TPP mặc dầu ngành dược phẩm có phàn nàn về một số điều khoản.

Họ cũng tin rằng một số điều khoản trong TPP như luật lao động và môi trường chặt chẽ, có thể chinh phục được giới Dân Chủ đã từng chống đối.
Nhưng không ai phủ nhận là Ông Obama nhiều phần không có đủ số phiếu hậu thuẫn đến từ chính đảng của ông để thông qua TPP mà phải dựa vào phiếu của phe Cộng Hòa. Đây là tình huống éo le. Rất có thể phe Cộng Hòa sẽ câu giờ để mong cuộc bầu cử 2016 sẽ cho ra được một vị tổng thống Cộng Hòa mới và chính quyền mới sẽ thương thuyết lại hiệp ước này để điều chỉnh những điều khoản mà họ cho là bất cập.
Hiệp ước TPP tuy đã được thương thảo xong rồi nhưng trận chiến để thông qua TPP tại các quốc gia vẫn còn nguyên đó.
Radio Chân Trời Mới - Hoàng Thuyên tóm lược
Nguồn: Financial Times

Đảng CSVN còn bao nhiêu phần trăm chất cộng sản?



14.10.2015
Đây là câu hỏi đang được đặt ra trên một số mạng tự do trong nước, một câu hỏi lý thú gợi lên nhiều suy tư, ngẫm nghĩ, so sánh giữa lý luận- học thuyết với cuộc sống thực tiễn, trong một thời gian dài.

Để so sánh tôi nhớ lại 69 năm trước tôi đã vào đảng CS ra sao. Đó là đầu năm 1946, tôi đi học lớp cán bộ quân chính của Quân đội Nhân dân 5 tuần lễ ở thị trấn Tông, Sơn Tây. Tại đây tôi được tuyên truyền về Chủ nghĩa CS và về đảng CS. Người tuyên truyền để kết nạp tôi là ông Lê Hiến Mai, lúc ấy là Chính ủy của nhà trường. Năm 1948, ông được phong Thiếu tướng, rồi sau là Trung tướng. Ông giác ngộ sớm, bị thực dân Pháp bắt bỏ tù ở Sơn La, suýt nữa bị tử hình. Tên ông do đảng đặt ra thay cho tên trong khai sinh, để sinh hoạt được bí mật, Hiến Mai là nói lái của mái hiên, vì ông có mồm vẩu, hàm răng trên chìa ra ngoài, như một mái hiên nhà vậy. Ông Hiến Mai có giọng nói ấm, nhỏ nhẹ, dễ thuyết phục, chữ ông viết rất đẹp khi viết chữ trên bảng đen, ông vốn là một hương sư, đọc được cả chữ Hán và chữ Pháp. Ngoài những buổi học chính trị chung, nhiều buổi tối nhóm chúng tôi có 8 người - gọi là bồi dưỡng đảng viên dự bị - được họp riêng để nghe giảng thêm về CN CS. Riêng chiều thứ bảy nhóm chúng tôi có 3 giờ nghe giảng giải chính trị.

Những buổi giảng vỡ lòng về học thuyết CS, về chủ nghĩa Mác đầy hứng thú không thể quên. Qua đó chúng tôi thấy xã hội CS quả là thiên đường lý tưởng. Nào là không còn hiện tượng người bóc lột người. Xã hội sống hòa thuận, thân ái, tứ hải giai huynh đệ. Mỗi con người được phát triển khả năng, năng khiếu đạo đức lên tột đỉnh, về sức khỏe, kiến thức nghệ thuật tài năng. Xã hội phồn vinh thừa thãi, nhà không cần hàng rào, đêm không cần đóng cửa. Xã hội chăm lo chu đáo cho từng công dân tuyệt đối bình đẳng. Bảo hiểm xã hội, bảo đảm y tế chất lượng cao cho mọi người. Hết nhà tù, hết quân đội, an ninh, hết chiến tranh, xung đột, hết cả giấy bạc, đồng tiền.

Có 2 nấc quá độ lên chủ nghĩa CS. Nấc đầu là chủ nghĩa xã hội, với đặc điểm tổ chức xã hội hợp lý, bóc lột giảm dần đi đến bị triệt tiêu do pháp luật tiến bộ điều tiết, giáo dục khai phóng, xã hội chăm lo chu đáo mọi mặt đời sống của từng công dân, từng gia đình, chủ nghĩa tập thể phát triển. Phương châm bao trùm là: mỗi người làm theo năng lực, hưởng thụ theo lao động. Nấc sau là từ XHCN quá độ lên Chủ nghĩa CS. Thiên đường hạnh phúc hiện dần ra. Người với người là bạn, là anh em thân ái bình đẳng. Phương châm là: mỗi người làm hết khả năng, hưởng thụ đầy đủ theo nhu cầu. Do của cải dồi dào, dư dật nên mọi nhu cầu hợp lý cho cuộc sống, hệ thống phân phối tiên tiến tinh vi thỏa mãn cho mọi công dân, mọi gia đình. Do khoa học kỹ thuật đạt rất cao nên lao động ít vất vả, ít thời gian, của cải dư thừa. Con người lao động có nhiều thời gian rảnh để giải trí lành mạnh, sáng tác, biểu diễn, thưởng thức nghệ thuật, thể thao, du lịch, vui chơi thăm viếng nhau.

Khi chúng tôi tuyên thệ vào đảng CS, chúng tôi đinh ninh rằng sau khi đánh đuổi thực dân Pháp, công cuộc xây dựng chủ nghĩa xã hội rồi quá độ lên chủ nghĩa cộng sản là điều chắc chắn. Đảng CS kết tinh trí tuệ, trí khôn nhân loại sẽ cùng toàn dân xây dựng thiên đường CS trên đất nước VN.

Bản thân tôi bắt đầu băn khoăn nản chí từ ngay sau 30/4/1975, khi lời hứa hẹn hòa giải - hòa hợp dân tộc của đảng đã bị phản bội, khi đảng bỏ tù hàng chục vạn viên chức, binh sỹ ở miền Nam, là đồng bào ruột thịt của ta cả. Rồi đổi tiền, bắt đi kinh tế mới, cải tạo công thương nghiệp, rồi nạn tham nhũng lan tràn, nền giáo dục trì trệ, nền y tế chữa bệnh bệ rạc, cho nên đến năm 1990 tôi quyết định ở lại Pháp trong một chuyến công du, nghĩ rằng kiến nghị tôi đưa cho ông Trường Chinh đã bị vứt bỏ, vậy thử ra nước ngoài gửi công khai kiến nghị về để bà con ta biết, thức tỉnh và đấu tranh có lẽ là thực tế hơn. “Kiến nghị 12 điểm của môt công dân” ra đời từ đó (tháng 12/1990), đánh dấu việc tôi đoạn tuyệt với đảng CS, vì đảng CS VN quá cổ hủ giáo điều, lại cá nhân chủ nghĩa đến tột đỉnh, tham nhũng quá độ.

Lý do cơ bản tôi thoát đảng là vì tôi đã sớm bị thuyết phục, cám dỗ bới lý thuyết trên giấy, qua tưởng tượng của mình để mê say, mê mệt học thuyết CS với thiên đường trên trái đất và quê hương, nhưng thực tế trải nghiệm chỉ là con số không. Tôi đã bị vỡ mộng, bị lừa dối một cách cay đắng, có hệ thống.

Cho nên để trả lời cho câu hỏi Đảng CS hiện nay còn bao nhiêu phần trăm chất CS, tôi xin trả lời rằng nó chẳng còn đến một phần trăm nào, một con số không khổng lồ, có thể là con số âm, vì nó đã phản bội và làm ngược lại lý thuyết CS ban đầu đầy thiện chí. Nó đã phản bội hoàn toàn triệt để lý tưởng cao đẹp - nhân văn của những nhà sáng tạo ra học thuyết CS, phản bội hoàn toàn triệt để lý luận CS và bản Điều lệ đảng. Nó quên phắt việc xây dựng thiên đường để xây địa ngục. Theo lý thuyết đảng viên lo trước thiên hạ, hưởng thụ sau thiên hạ, nhưng thực tế là trái ngược hoàn toàn.

Xa hơn nữa có thể nói Đảng CS đã không chỉ phản bội học thuyết CS mà nó còn làm ngược lại, thay vì cải tạo chủ nghĩa tư bản như Mác chủ trương, nó còn điên cuồng xây dựng kiểu chủ nghĩa tư bản rừng rú, hoang dại, còn thấp hơn, sa đọa hơn chủ nghĩa tư bản bình thường đến nhiều nấc. Điều này rõ ràng hiển hiện khắp nơi không cần chứng minh. Cho nên chế độ hiện nay phải nói thẳng là quái thai, vô pháp luật, vô đạo đức, vô luân thuờng, vô nhân quyền, thối nát tận xương tủy, không sửa chữa được nữa. Mọi thay đổi hiện nay là thay mà không đổi, cải tiến thành cải lùi, tệ hơn trước. Bộ Chính trị nói đến cải cách đợt 2, thay hệ thống, thay đổi mô hình chỉ là lừa mỵ, làm giả không làm thật.

25 năm trước trên thế giới còn có gần 20 nước do đảng CS lãnh đạo, và gần 200 đảng và nhóm CS khắp nơi. Từ khi Đảng CS Liên Xô tan rã năm 1990, hầu hết - đến 95% - các đảng và nhóm CS đã chết, vào nằm trong các nghĩa trang lịch sử, đảng CS VN chỉ còn là tàn dư của chủ nghĩa CS toàn cầu đã bị lịch sử tuyên án và đào thải không chút luyến tiếc, coi như tội phạm diệt chủng, với tượng đài kỷ niệm hơn 100 triệu nhân mạng bị đảng CS giết hại trong các nước đảng CS cầm quyền.

Đảng CS hiện nay đã phản bội chính cái chính cương, mục tiêu, phương châm gốc gác trong sáng của chính những người sáng lập ra đảng, vậy thì nó mang những chất gì? Xin để bạn đọc nhận xét. Có thể là nó đang mang bản chất lừa dối, nói một đằng làm một nẻo, miệng nói chủ nghĩa xã hội nhưng thực hiện một chủ nghiã cá nhân cực đoan tệ hại nhất, tham quyền tham đất, tham tiền, quay lưng với nhân dân, đè đầu cưỡi cổ nhân dân, còn cho công an đánh đập đàn áp người dân yêu nước, hèn với giặc bành trứơng, ác với dân, nó mang bản chất thối nát hơn phong kiến thực dân, ngày càng bị nhân dân vạch trần bản chất ấy, không còn chịu nổi để đấu tranh loại bỏ.

Bộ Chính trị hiện nay rất lo sợ nhân dân góp ý với các văn kiện Đại Hội XII, nhiều đảng viên đòi phải đổi tên đảng, xoá bỏ danh hiệu CS vì CS đồng nghĩa với lừa dối có hệ thống, với tội ác. Việc đảng CS hiện nay không còn một phần trăm nào chất CS, còn mang chất xấu xa tệ hại hơn lý thuyết ban đầu, không phải là lỗi của đông đảo đảng viên ở cơ sở mà là lỗi của Bộ Chính trị độc đoán quan liêu hư hỏng nặng, của Ban Chấp hành Trung ương bị Bộ Chính trị xỏ mũi dẫn dắt chui sâu vào chủ nghĩa giáo điều cổ lỗ và chủ nghĩa cá nhân tham nhũng vô luân.
Đã có nhiều đảng viên trí thức, nhiều đảng viên là tướng lĩnh, sỹ quan cao cấp của Quân đội Nhân dân và Công an Nhân dân xé thẻ Đảng, hoặc yêu cầu đảng thay đổi tận gốc cả hệ thống độc đảng toàn trị lỗi thời tệ hại.

Tôi mong toàn đảng nhân đại hội các cấp đọc bài này và cho ý kiến cá nhân của mình. Tôi xin thách gần một trăm tiến sỹ của Học viện Chính trị tranh luận công khai về những ý kiến chân thực trên đây.
Số trí thức dỏm trên chỉ viết để làm vừa lòng lãnh đạo, trong khi họ cũng chẳng còn một lý tưởng hay niềm tin Cộng sản nào. Họ đáng trách và đáng thương khi chỉ hầu hạ, xu nịnh lãnh đạo, đã cùng nhau thoái hóa thê thảm.


Bản Tin Số 4 - Lương Tâm TV.....Bản Lên Tiếng về chuyến đi Việt Nam của ông Tập Cận Bình và vấn đề Biển Đông


Bản Tin Số 4 - Lương Tâm TV

14.10.2015

sau 1 thời gian gián đoạn chương trình với 1 số lý do khách quan, nay chúng tôi xin được trở lại với bản tin số 4, đây cũng là bản tin đính chính lại 1 số sự cố xảy ra với các thành viên ekip. vì còn có 1 chút thiếu sót về công cụ làm việc cũng như sự cố với tài khoản cũ, chúng tôi tạm phát sóng trên tài khoản mới này, hình ảnh và hiệu ứng còn nhiều lỗi và sơ sài mong quý vị và các bạn lượng thứ!!





Bản Lên Tiếng về chuyến đi Việt Nam của ông Tập Cận Bình và vấn đề Biển Đông
JPEG - 92.3 kb
Các nhà hoạt động phản đối Tập Cận Bình đến Việt Nam.
Chúng tôi, những người Việt Nam yêu nước và quan tâm về tình hình Biển Đông, quan niệm rằng bảo vệ đất nước là trách nhiệm chung của toàn dân. Vì vậy chúng tôi thấy có bổn phận phải lên tiếng để cảnh giác và kêu gọi những điều sau đây:
Thứ nhất, trong mối quan hệ giữa hai nước, Việt Nam thường xuyên bị Trung Quốc đe dọa trực tiếp một cách nghiêm trọng trên các mặt chính trị và kinh tế. Tham vọng của Trung Quốc là dùng sức mạnh để chiếm giữ và kiểm soát giao thương trên Biển Đông. Tham vọng này đe dọa quyền tự do hàng hải trong vùng, ảnh hưởng rất lớn lên sự phát triển và ổn định của cả khu vực Á Châu Thái Bình Dương. Riêng đối với Việt Nam, hành động xâm chiếm của Trung Quốc đang gây ra những thiệt hại đáng kể về mặt tài nguyên và ngư nghiệp, đe dọa an ninh quốc phòng.
Thứ hai, chính vì tham vọng của Trung Quốc đang là mối lo ngại của thế giới, đây là lúc quyền lợi của chúng ta và nhiều nước khác tương đồng với nhau. Do đó, nhà cầm quyền Việt Nam phải đẩy mạnh hợp tác và xây dựng thế liên minh với những nước có chung mối quan tâm về vấn đề Biển Đông để cùng đối phó với tham vọng của Trung Quốc, như Hoa Kỳ, Ấn Độ, Nhật Bản,... Đây cũng là lúc phải xét lại mối quan hệ với Trung Quốc, xét lại những cái gọi là “4 Tốt” hay “16 Chữ Vàng”, xét lại tất cả những ký kết không bình đẳng từ trước đến nay và phải từ bỏ biện pháp đối thoại song phương với Trung Quốc, vì đây chính là cái bẫy của Bắc Kinh. Thay vào đó, hãy dùng tòa án quốc tế để đối phó với Trung Quốc như là Philippines đang làm.
Thứ ba, khi Trung Quốc vẫn bất chấp sự phản đối của Việt Nam và nhiều nước trong vùng, tiếp tục bồi đắp nhiều đảo nhân tạo trên biển Đông với mục tiêu quân sự, tiếp tục tấn công ngư dân Việt Nam tại Hoàng Sa và Trường Sa, nhà cầm quyền Việt Nam không thể trải thảm đỏ để đón tiếp Chủ tịch nhà nước Trung Quốc Tập Cận Bình! Nhân dân Việt Nam phải nói "Không!" về sự có mặt của Tập Cận Bình trên đất nước chúng ta và nhà cầm quyền cần hủy bỏ ý định đón tiếp Tập Cận Bình như các cơ quan truyền thông đã loan tin. Đây là một hành động cần thiết trên mặt ngoại giao để khẳng định thái độ của chúng ta trước một nước láng giềng đang chèn ép và xem thường dân tộc Việt Nam.
Chúng tôi, những người ký tên dưới đây, công bố bản lên tiếng này nhằm thể hiện tiếng nói của những người Việt Nam quan tâm đến vận mệnh đất nước và góp phần kêu gọi tinh thần đoàn kết dân tộc trước một hiểm họa nghiêm trọng. Xây dựng nội lực dân tộc, xây dựng đất nước giàu mạnh và xây dựng hợp tác hữu nghị với những nước có cùng mục tiêu là yếu tố then chốt để giúp chúng ta giữ được sự độc lập và chủ quyền đối với Trung Quốc.
Việt Nam, ngày 15 tháng 10 năm 2015
Đồng ký tên
1. Nguyễn Xuân Anh, cựu tù nhân lương tâm - Nghệ An
2. Trần Văn Bang, Kỹ Sư - Sài Gòn
3. Nguyễn Vũ Bình, nhà báo, cựu tù nhân lương tâm - Hà Nội
4. Huỳnh Ngọc Chênh, nhà báo – Sài Gòn
5. Nguyễn Kim Chi, Nghệ Sĩ - Hà Nội
6. Tống Văn Chính, Phật Giáo Hòa Hảo - An Giang
7. Quách Văn Công, hoạt động xã hội – Lâm Đồng
8. Nguyễn Văn Cừ - Hải Dương
9. Nguyễn Kim Cương - Hà Nội
10. Lương Văn Diện - Hải Dương
11. Lê Quang Du - Sài Gòn
12. Thái Văn Dung, cựu tù nhân lương tâm - Nghệ An
13. Đặng Văn Dũng, Hà Nam
14. Hoàng Dũng, hoạt động nhân quyền - Sài Gòn
15. Lã Việt Dũng, Kỹ Sư - Hà Nội
16. Nguyễn Văn Duyệt, cựu tù nhân lương tâm - Nghệ An
17. Nguyễn Văn Đài, Luật Sư, cựu tù nhân lương tâm - Hà Nội
18. Ngô Nhật Đăng, Nhà Báo - Sài Gòn
19. Nguyễn Văn Đề, hoạt động xã hội - Hà Nội
20. Nguyễn Văn Điền, Phật Giáo Hòa Hảo - Đồng Tháp
21. Lê Công Định, Luật Sư, cựu tù nhân lương tâm - Sài Gòn
22. Ninh Thị Định - Hải Phòng
23. Trần Hữu Đức, cựu tù nhân lương tâm - Nghệ An
24. Nguyễn Hữu Giải, Linh Mục - Huế
25. Hoàng Văn Giảng - Hải Dương
26. Nguyễn Thanh Hà, nhà giáo - Hà Nội
27. Nguyễn Thị Hà - Hải Phòng
28. Đỗ Thị Minh Hạnh, cựu tù nhân lương tâm - Sài Gòn
29. Nguyễn Thúy Hạnh – Hà Nội
30. Nguyễn Văn Hiên - Bắc Ninh
31. Lê Quang Hiển, Phật Giáo Hòa Hảo - Sài Gòn
32. Nguyễn Hoàng Hoa, Mục Sư - Trà Vinh
33. Phan Tấn Hòa, Phật Giáo Hòa Hảo - Cần Thơ
34. Phạm Minh Hoàng, nhà giáo, cựu tù nhân lương tâm - Sài Gòn
35. Lê Hùng, Hoạt động xã hội - Hà Nội
36. Lê Anh Hùng, Hoạt động xã hội - Hà Nội
37. Nguyễn Thanh Huân, Hoạt động nhân quyền, Nghệ An
38. Nguyễn Mạnh Hùng, Mục Sư - Sài Gòn
39. Nguyễn Thế Hùng, Giáo sư Đại học - Đà Nẵng
40. Phan Văn Hùng - Hà Nội
41. Vũ Hùng, nhà giáo, cựu tù nhân lương tâm - Hà Nội
42. Vũ Mạnh Hùng, nhà giáo - Hà Nội
43. Đỗ Ngọc Hương, tiểu thương - Hải Phòng
44. Trần Thị Hường, Hoạt động bảo vệ sự sống - Hà Nội
45. Trương Minh Hưởng - Hà Nam
46. Lê Quang Huy, nhà giáo - Thái Nguyên
47. Dương Kim Khải, Mục Sư, cựu tù nhân lương tâm - Sài Gòn
48. Lê Văn Khôi, Công nhân - Nghệ An
49. Hoàng Văn Khởi - Hà Nội
50. Nguyễn Kiêu, sinh viên, Sài Gòn
51. Nguyễn Thị Lan - Hải Phòng
52. Nguyễn Kim Lân, Chánh trị sự Cao Đài - Vĩnh Long
53. Đặng Băn Lê - Hải Phòng
54. Vũ Linh, nhà giáo - Hà Nội
55. Nguyễn Trung Lĩnh, Kỹ sư, cựu tù nhân lương tâm - Hà Nội
56. Phan Văn Lợi, Linh Mục - Huế
57. Đinh Đức Long, Tiến sĩ, Bác sĩ - Sài Gòn
58. Võ Phi Long, hoạt động xã hội – Sài Gòn
59. Bùi Văn Lược, Phật Giáo Hòa Hảo - Vĩnh long
60. Lỗ Ngọc Lê Đình Lượng, Hoạt động nhân quyền - Nghệ An
61. Đặng Văn Mạnh - Hà Nam
62. Đặng Ngọc Minh, cựu tù nhân lương tâm - Trà Vinh
63. Vũ Đức Minh, Hoạt động xã hội - Hà Nội
64. Nguyễn Huy Năng, hoạt động xã hội – Ninh Bình
65. Vũ Đức Ninh - Hải Dương
66. Nguyễn Thị Nga, tiểu thương - Hải Phòng
67. Trần Thị Thúy Nga, hoạt động xã hội - Hà Nam
68. Nguyễn Xuân Nghĩa, nhà văn, cựu tù nhân lương tâm - Hải Phòng
69. Nguyễn Danh Ngọc, nhà giáo - Bắc Giang
70. Nguyễn Huyền Nguyên - Hải Phòng
71. Trần Minh Nhật, cựu tù nhân lương tâm - Lâm Đồng
72. Nguyễn Thị Khiêm Nhu, viết văn - Sài Gòn
73. Nguyễn Văn Oai, cựu tù nhân lương tâm - Nghệ An
74. Hồ Văn Oanh, cựu tù nhân lương tâm - Nghệ An
75. Tô Oanh, nhà giáo - Bắc Giang
76. Hứa Phi, Chánh trị sự Cao Đài - Lâm Đồng
77. Phan Văn Phong - Hà Nội
78. Trần Hoàng Phúc, sinh viên Luật - Sài Gòn
79. Nguyễn Bạch Phụng, Chánh trị sự Cao Đài - Vĩnh Long
80. Trịnh Bá Phương, hoạt động xã hội - Hà Nội
81. Lê Quốc Quân, Luật Sư, cựu tù nhân lương tâm - Hà Nội
82. Nguyễn Đan Quế, Bác sĩ, cựu tù nhân lương tâm - Sài Gòn
83. Bạch Hồng Quyền, Truyền Thông, hoạt động xã hội - Hà Nội
84. Ngô Duy Quyền, Hoạt động xã hội - Bắc Giang
85. Lê Văn Sóc, Phật Giáo Hòa Hảo - Vĩnh Long
86. Lai Tiến Sơn - Hà Nội
87. Chu Mạnh Sơn, cựu tù nhân lương tâm - Nghệ An
88. Nguyễn Mạnh Sơn, cựu tù nhân lương tâm - Hải Phòng
89. Paulus Lê Sơn, cựu tù nhân lương tâm - Thanh Hóa
90. Trương Minh Tam, cựu tù nhân lương tâm - Hà Nam
91. Hòa Thượng Thích Không Tánh - Sài Gòn
92. Dương thị Tân, cựu tù nhân lương tâm - Sài Gòn
93. Nguyên Công Thanh, chuyên viên cơ khí - Sài Gòn
94. Lê Ngọc Thanh, Linh Mục - Sài Gòn
95. Nguyễn Văn Thành - Hải Phòng
96. Trần Đức Thạch, cựu tù nhân lương tâm - Nghệ An
97. Nguyễn Trọng Thao - Hải Dương
98. Nguyễn Thị Thâu - Hải Phòng
99. Đinh Hữu Thoại, Linh Mục - Sài Gòn
100. Huỳnh Công Thuận, Cựu quân nhân QLVNCH - Sài Gòn
101. Trần Ngọc Thuận - Hà Nội
102. Bùi Thị Thu - Hải Phòng
103. Nguyễn Thị Minh Thư - sinh viên, Sài Gòn
104. Nguyễn Thị Thúy - Hải Phòng
105. Nguyễn Trọng Thủy - Hà Nội
106. Nguyễn Tường Thụy, nhà báo - Hà Nội
107. Nguyễn Trung Tôn, Mục Sư, cựu tù nhân lương tâm - Thanh Hóa
108. Phạm Toàn, nhà giáo dục học - Hà Nội
109. Nguyễn Huyền Trang, phóng viên - Sài Gòn
110. Nguyễn Văn Tráng, sinh viên - Thanh Hóa
111. Nguyễn Trung Trực, cựu tù nhân lương tâm - Quảng Bình
112. Thân Văn Trường, Mục Sư - Sài Gòn
113. Nguyễn Bắc Truyển, cựu tù nhân lương tâm - Sài Gòn
114. Từ Anh Tú, hoạt động xã hội - Hà Nội
115. Nguyễn Ngọc Tuấn - Hải Dương
116. Chu Văn Tuấn, hoạt động xã hội - Nghệ An
117. Lê Thanh Tùng, truyền thông - Sài Gòn
118. Nguyễn Thị Tươi - Hải Dương
119. Đinh Quang Tuyến, hướng dẫn viên du lịch - Sài Gòn
120. Đỗ Văn Tuyển, cựu tù nhân lương tâm - Hải Dương
121. Lê Thị Vân - Hải Phòng
122. Hà Thị Vân, hoạt động bảo vệ tự do tôn giáo - Hà Nội
123. Nguyễn Văn Viên, hoạt động xã hội - Nam Định
124. JB Nguyễn Hữu Vinh, nhà báo tự do – Hà Nội
125. Đinh Nhật Uy, Kỹ Sư Tin Học – Long An
126. Nguyễn Phương Uyên, sinh viên, cựu tù nhân lương tâm – Bình Thuận
127. Phan Thị Hải Yến, Kế Toán - Sài Gòn
Thông Tin Đức Quốchttp://www.ttdq.de/node/2447


My Blog List