Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Friday, May 6, 2016

Vụ Formosa, dấu hiệu cho cơn bão thay đổi xã hội!


Vụ Formosa, dấu hiệu cho cơn bão thay đổi xã hội!
Trần Nhật Phong (Danlambao) - Suốt 2 tuần qua, tôi thật chóng mặt với những biến động trong Việt Nam, từ những câu chuyện từng được “đảng và nhà nước” che đậy, lần lượt phơi bày ra trước công chúng, từ những cách hành xử của công An Quận Bình Chánh lạm quyền đến vụ “Cá Chết Miền Trung” và cách làm việc của các “quan” trong Việt Nam, sinh mạng con người trở nên mong manh hơn bao giờ hết, hang triệu người miền Trung không bằng hơn 10 tỷ USD đầu tư của Đài Loan, không bằng giá rẽ của những nhà thầu Trung Quốc cho cả ngàn dự án trên toàn quốc.


- Chú ơi! Con định nghe lời chú tìm cách rời khỏi mảnh đất này, nhưng nay thì con đổi ý, con muốn chứng kiến cảnh chế độ này bị dân giật xập, con muốn làm nhân chứng.

- Em mừng quá anh ạ! Em phải cám ơn Formosa, sự “thao túng” của họ đã làm người dân mở mắt. Giờ em mới hiểu lòng dân như thế nào? 

Tôi ngỡ ngàng, cô em gái quen biết qua Facebook sinh sống tận Quảng Ninh, nơi được xem là quê hương của điệu hát “Quan Họ”, lại có những suy nghĩ “mạnh bạo” như vậy. Em nhỏ tuổi hơn tôi nhiều, sinh ra và lớn lên trong cái nôi của “đảng” cầm quyền, em kể cho tôi biết những gì em đã nghe người dân sinh sống quanh quê nhà của em nói về “chế độ” đó, họ chửi mắng không từ một chút gì, họ xem đám “làm quan” không có chút cân lượng.

Khi Lê Ngọa Triều dựa dẫm vào công trạng của người cha Lê Đại Hành, đối xử với dân như thú vật, đối xử với những nhà sư như công cụ tiêu khiển, đã dẫn đến kết cục bi thảm cho một bạo chúa. Những kẻ cai trị Việt Nam hiện nay, từ Nguyễn Phú Trọng, Trần Đại Quang hay Nguyễn Thị Kim Ngân, cũng dựa vào cái “hào quang cũ” của “ông nội”,”ông ngoại” họ, để chiếm quyền cai trị và lèo lái giang sơn đến bờ vực thảm của sự phá sản.

Sự ngu dốt trong việc điều hành đất nước và khư khư “giữ quyền” đã dẫn Việt Nam đến chiếc hố “đen” của sự tàn khốc. 

Phá sản nhân cách của những con người sinh ra và sống dưới nền giáo dục của “thể chế” đó, lòng tự trọng đã bị mất. 

Phá sản nền văn hóa tươi đẹp của dân tộc qua nhiều thế hệ với những trò nhố nhăng của lễ hội, con người biến thành những loài thú cắn xé, chen lấn, dã man. 

Phá sản nền kinh tế và đẩy dân vào bế tắc cuộc sống với nợ công cao ngất ngưỡng, thiếu chứng minh khả năng chi trả và hàng trăm loại sưu thuế đè nặng lên mình của cả dân tộc. 

Và nay cả môi trường, tài nguyên của non sông gấm vóc với nền văn hóa “lúa, nước” đã và đang bị phá sản một cách khủng khiếp, rừng bị đốn sạch, biển nhiểm độc chất thãi, phù sa miền nam thì bị nhiễm nước mặn, không khí ô nhiễm nặng nề.

Tất cả những vụ phá sản đang đe dọa đến sự sinh tồn của dân tộc, thì những ông “vua”, ông “quan” vẫn tiếp tục sáo ngữ “nước nào phát triển mà chả vậy?”, để che dấu sự “dốt nát” yếu kém quản lý, và vẫn tiếp tục “đảng Cộng Sản Quang Vinh Muôn Năm” kích động dân chúng bảo vệ “chế độ tàn tật” của họ. 

- Cậu sao chậm hiểu thế, ba cái trò thọc gậy bánh xe của Ba X đó!

- Là sao anh? Em không hiểu lắm?

- Ba X bị Trọng “Lú” chơi sát ván vụ bầu cử kỳ rồi, ép tới “ngợp thở”, nên giờ đàn em của Ba X bắt đầu phản công, cách hay nhất là khui ra hết những trò tiêu cực nào có thể gây phẫn nộ đến dân chúng, từ cá chết, công an đánh dân, rồi vài hôm nữa sẽ đến trạm thu phí, tăng giá điện, tăng giá xăng dầu, rồi tiếp đến sẽ tăng thêm một số loại thuế, toàn những chuyện khiến dân phẫn nộ.

- Nhưng dù dân phẫn nộ thì có lợi gì cho Ba X?

- Dân lật đám Trọng “Lú” rồi thì chuyện gì xảy ra? Ai ở Việt Nam có đủ khả năng lập đảng mới bằng Ba X và đàn em? Ba X thừa cơ hội chiếm diễn đàn, lại không mang tiếng với các “cựu thần” của “đảng”. 

Ông anh “tiền bối” đưa ra suy luận mà tôi và bạn bè thường gọi là “thuyết âm mưu” nghe ra cũng hữu lý, nhưng đó cũng chỉ là một góc nhìn. Tuy nhiên ở một góc nhìn đứng đắn thì rõ ràng đang có những dấu hiệu ngày một rõ hơn về sự cáo chung của một chế độ. 

Như đã có một lần nào đó tôi từng viết trên Facebook của mình, nhìn lịch sử sẽ thấy được sự lập đi lập lại một cách hoàn hảo.

Sưu cao thuế nặng là điềm đầu tiên cho thấy chế độ bắt đầu lung lay.

Nhìn lịch sử của Trung Hoa và Âu Châu hay Trung Đông, khi họ bắt đầu xây những cung điện, thành quách vĩ đại để phô trương thì là lúc chế độ đã đào ngôi mộ tự chôn mình.

Nạn mua quan bán tước xuất hiện, càng lúc càng nhiều, đi đâu cũng thấy tham nhũng, đi đâu cũng thấy lạm quyền nhân danh “luật lệ”. 

Tạo ra nhiều lễ hội để vui chơi hưởng lạc.

Tạo ra những kẻ “kiêu binh” để bảo vệ quyền lợi và quyền cai trị, và chính những kẻ “kiêu binh” là nguồn gốc khiến cho kẻ cai trị chết thảm khốc và nhanh hơn.

Đó chính là những nguồn gốc lý do khiến cho quyền cai trị bị lật đổ, và dường như những dấu hiệu này đang hiện ra trước mắt của tất cả mọi người.

Thuế lợi tức, thuế mua hàng, thuế nhập cảng, thuế lập công ty, “phí” đường lộ, “phí” xăng dầu, “phí” điện lực, “phí” nước sạch, “phí” học đường đang trên đà gia tăng và chưa có dấu hiệu dừng lạ, cũng như sẽ còn hàng trăm loại “phí” khác mọc ra ở khắp các địa phương trên toàn quốc.

Xây văn miếu, xây tượng đài vô tội vạ khắp nơi, phố nào cũng là ‘phố văn hóa”, đường nào cũng cổng văn miếu.

Giá vào hải quan là bao nhiêu? Ghế này trị giá bao nhiêu? Ghế kia bao nhiêu? Từ ngành ngoại giao, bộ Vật Tư, bộ thông tin truyền thông, chức thứ trưởng, chức bộ trưởng, hàm thăng tướng, tất cả đều có giá cả rõ ràng. Kẻ ngồi vào chức cao lại đẻ ra hàng chục chức “phó”, chức “thứ”, để “thu lại tiền vốn”. 

Lễ hội “chém lợn”, làm “hoành tráng” cho ngày giổ Vua Hùng, rồi “cướp có văn hóa”, nào diễn hành thật vĩ đại 30 tháng tư, nào bắng pháo bông ngày ‘quốc khánh” nào nghĩ tết được kéo dài. 

Lập các đội dân phòng, dân quân địa phương, Phường đội, “đoàn thanh niên”, áo xanh, áo vàng, áo xanh lá cây, rồi áo đỏ “Dư Luận Viên” , hàng chục lực lượng “kiêu binh” tương tự với mục tiêu duy nhất “bảo vệ chế độ”, hành hung, gây bạo động, “tặng” mắm tôm vào nhà dân. 

Lịch sử luôn lập lại, và đây chính là lý do trong 2 tuần qua nhiều người từ trong đến ngoài nước, inbox, email, điện thoại với tôi và đều nói với tôi “chúng sắp sửa thổ huyết” rồi. 

Thấy mọi người hy vọng, tôi cũng… Mừng, nhưng… Lại là chữ “nhưng”, liệu những dấu hiệu trên đã giật xập được một chế độ chưa? Câu trả lời của tôi có lẽ sẽ là… chưa! 

Người dân đi biểu tình trên khắp đất nước hôm 1 tháng 5, đã có vẻ vượt qua được sự sợ hãi, khi có không khí của đám đông, mọi người trở nên can đảm hơn, sẵn sàng bảo vệ nhau trước những đòn “bạo lực” của các “áo xanh”.

Nhưng khi đám đông tan, họ trơ trọi chỉ có một mình, những đòn “cô lập” được tung ra, cô lập tài chánh, cô lập quan hệ, cô lập xã hội sẽ đẩy họ đến sự túng thiếu, rồi trên báo chí sẽ đem hình ảnh họ lên như những kẻ “phản quốc”, liệu họ có chống đỡ nổi hay không? Và sẽ chống đỡ được bao lâu? 

Không phải ai cũng có can đảm như các bạn bè tranh đấu xã hội dân sự trong nước, đã xem chuyện này như “cơm bữa”, xem chuyện đánh đập, cô lập, đi tù như những trải nghiệm của cuộc sống làm cho họ mạnh mẽ lên.

Người dân bình thường vẫn còn nhiều sợ hãi, họ có quá nhiều điều đã mất, và không thể mất thêm nữa, họ đã mất không khí của tự do, họ đã mất dần tài sản vào túi các tham quan, họ đã mất đi lòng tự trọng của một dân tộc, và họ không muốn mất thêm người thân, mất thêm bạn bè, mất thêm… không gian cuối cùng của cuộc sống. 

Và khi những “bóng ma” của nỗi sợ hãi còn ẩn chứa trong trái tim của những người dân bình thường, họ sẽ bỏ mặc sự trôi nổi của xã hội, họ trở nên ích kỷ hơn và trở thành những… Zombie thời đại, dù chế độ đó có tự nó xập, thì dân tộc cũng phải mất nhiều thập kỷ, mới gội rữa sạch sẽ những tàn tích “âm độc vô cảm” hệ quả của những gì đang xảy ra hôm nay. 

Ai trả lời giùm, đất nước sẽ về đâu? Câu thơ chót của cô giáo Trần Thị Lam sẽ chính là câu hỏi mà cá nhân tôi vẫn đi kiếm câu trả lời, cũng có thể đến khi tôi xuôi tay nhắm mắt vài chục năm sau đó, vẫn chưa có câu trả lời chính xác. 

“Cơn bão” Formosa, hay bài thơ “Đất Nước Mình Ngộ Quá Phải Không Anh”, có thể trở thành xúc tác thay đổi cả một xã hội rộng lớn ở Việt Nam, thì đó chính là niềm may mắn cho cả dân tộc. Nhưng nếu đó chỉ là những giọt nước sôi tràn ra ngoài nồi và rồi khi tắt lửa thì nước lại rút xuống đáy nồi, thì có lẽ dân tộc Việt Nam sẽ từ từ… biến mất như dân tộc Maya, 2 chữ Việt Nam sẽ chỉ là “huyền thoại” trên vài cuốn phim của Hollywood, để thế giới biết đã từng có một dân tộc mang tên Việt Nam, nhưng vì sợ hãi nên “4,000 tuổi mà Dân không Chịu Lớn”.



__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

Thursday, May 5, 2016

Có âm mưu nào của Trung Cộng qua công ty Formosa hay Trung Cộng rải chất độc trên biển để hại Việt Nam và Công Ty Formosa?


Vụ Cá Chết Hàng Lọat: Có một thắc mắc: Vụ công ty Formosa đã xả nước thải ra Biển Vũng Áng cả 10 năm mà không thấy cá chết, sao năm nay cá chết nhiều thế? Có âm mưu nào của Trung Cộng qua công ty Formosa hay Trung Cộng rải chất độc trên biển để hại Việt Nam và Công Ty Formosa? Bạn nào có tin tức gì về vụ này không?

On Sunday, May 1, 2016 6:32 PM, "vneagle_1<> wrote:

 
Matthew Trần:

Xin lưu ý nvtncshn: Người zân  trong nước có khã năng là họ sẽ vớt hằng tấn cá bị chết độc trong zịp nầy, đem về và làm nước mắm, sẽ xuất kãng ra cho nvtncshn tiêu thụ a nghen !!
Vậy, hãy đề cao kãnh zác tai nạn sắp tới cho chính chúng ta -người Việt hãi ngoại- là: ĐỪNG ĂN NƯỚC MẮM nhập kãng từ Vietnam trong 5,6 tháng tới  nghe chưa??

Gia-đình tui cũng đã chấm zứt việc xài "zì zầu" cũa Chệt đã mấy năm ni và thay vào xài Maggi cũa Fáp. 

Ai biết thì lo mua 5,4 chai nước mắm thường zùng đễ zự fòng .. còn không thì sẽ ăn  MAGGI ..cũa Fáp .. 

Xin nhớ  đừng quên.
MT
Quảng Bình và biển chết: 
Nguy cơ nạn đói sắp tràn lan.
Người Việt trong nước ..túng quá ..sẽ hốt mấy tấn ká nầy về đễ làm nước mắm ..và sẽ xuất kãng ra hãi ngoại ...cho ai // Ai nữa?? Noái trắng ra là chúng ta!!



                    QUẢNG BÌNH (NV) - Trong lúc này, không còn riêng gì Hà Tĩnh, Nghệ An, Quảng Bình, Quảng Trị, Thừa Thiên - Huế,  có hiện tượng xác cá trôi nổi. Có một tình trạng chung ở miền Trung là nhân dân bắt đầu bất mãn, phản ứng dữ dội, các cuộc biểu tình phản đối nhà nước CS dung túng TC, đã diễn ra ở Kỳ Anh - Hà Tĩnh, Quảng Trạch-Quảng Bình, trên các trang mạng xã hội đang kêu gọi biểu tình ở Đồng Hới-Quảng Bình, Đông Hà, Quảng Trị, Kỳ Anh-Hà Tĩnh và nhiều nơi khác nữa ....

alt
Những người phụ nữ đang đào hố để chôn cá chết. (Hình: Liêu Thái/Người Việt).

                                       Không khí đầy bất an:

          Điều mà chúng tôi chứng kiến, và cảm nhận rõ nhất là:  không khí bất an bao trùm từ Huế ra đến Hà Tĩnh. Trên đường đi, thỉnh thoảng xe công an xuất hiện, hụ còi, xe nhà binh chở bộ đội di chuyển từ tỉnh này sang tỉnh khác ...
          Ra đến Quảng Trạch, Quảng Bình vào đúng chiều 29 tháng 4, chừng 4 giờ chiều, chúng tôi thấy rất nhiều xe công an hụ còi, và đến ngã tư Ba Đồn (đây cũng là một trong những nơi có cá chết dọc bờ biển nhiều nhất, và người dân nơi đây đã bắt giữ một số ngư dân ở Kỳ Anh đưa thuyền con vào vớt cá chết,  mang về Hà Tĩnh để bán) thì xe chúng tôi bị công an chặn, yêu cầu rẽ hướng khác, mà không giải thích lý do gì hết .
          Mọi xe lưu thông trên quốc lộ 1A đều bị chặn, yêu cầu chuyển hướng đi, công an giao thông và cảnh sát cơ động đứng dàn đầy mặt đường, xe cảnh sát giao thông chắn ngang đường và barie rào kín ngã tư này.
Chúng tôi bị hỏi một cách gay gắt “đi đâu?” bởi một cảnh sát giao thông trẻ.
Anh tài xế taxi trả lời:  “Dạ tụi em đi ra biển thăm đứa bạn !”, và quẹo xe xuống hướng biển Quảng Phú-Ba Đồn.
          Trên đường xuống biển, các đường dân sinh song song với quốc lộ đều có công an giao thông chốt ở mỗi ngã tư. Người đi cùng chúng tôi dự đoán chắc có duyệt binh hoặc biểu tình. Nhưng khả năng biểu tình cao hơn, vì không ai duyệt binh mà chặn quốc lộ rồi bẻ hướng đi cả.

                                       Những người đàn bà biển:

          Chúng tôi tiếp tục rẽ xuống bờ biển Ba Đồn, cũng giống như một số bờ biển du lịch khác ở Đà Nẵng, Thừa Thiên - Huế, Quảng Trị, Ba Đồn-Quảng Bình cũng vậy. Chỉ có gió, sóng cuồn cuộn, xác cá chết hôi thối, và những người dân từng tốp kéo nhau đi tìm xác cá để chôn. Gió biển bốc mùi hôi thối nồng nặc, cách 5km nữa mới vào đến biển, thì đã nghe mùi nồng và thối, buộc phải kéo gương xe kín mít mà chạy.
          Gặp một nhóm cựu thanh niên xung phong thời chiến tranh, hiện nay là các mẹ, các chị trong hội phụ nữ xã đang tay cuốc tay xẻng, kéo thùng xốp đi dọc bờ biển để tìm xác cá chết. Chúng tôi đưa máy lên chụp hình. Và hiếm khi chúng tôi đưa máy chụp hình một cách hớ hênh như vậy, nếu không xin phép trước, hoặc chụp lén. Lần này hầu như các o, các mệ để chúng tôi chụp thoải mái, sau đó chủ động đến bắt chuyện với chúng tôi.
          Một o tự giới thiệu tên Hằng, bắt chuyện: “Anh là nhà báo à? Anh cố gắng đưa hình ảnh cá chết lên báo, và nói thêm là chịu hết nổi rồi nhé !. Bà con chịu hết nổi rồi, kiểu này thì chỉ có mà chết thôi !”
alt
Cá chết trôi dạt vào biển Quảng Bình. (Hình: Liêu Thái/Người Việt).

          Khi nghe tôi hỏi là mức độ trầm trọng đến nỗi nào, thì một mệ tên Cúc nói luôn một lèo: “Sẽ chết đói, chết vì không có tiền để xài, chết vì nhiều thứ, tương lai nữa. Vì cho đến lúc này, riêng nhóm các mệ đã chôn hàng chục tấn cá, mà toàn là cá nước sâu, có con nặng đến cả tạ, hầu hết các loài cá quí ở đây đều chết. Biển không còn cá sống đâu. Con nào không may bơi vào đây là chết!”
          “Người ta nói là do Thủy triều đỏ. Nhưng mệ thấy hoàn toàn sai. Vì Thủy triều đỏ chỉ ở lớp mặt, từ mặt nước xuống đáy chừng ba mét trở lại, hiếm có Thủy triều đỏ nào lại ở sâu dưới nước hàng chục, thậm chí vài chục mét. Bởi Thủy triều đỏ là do Tảo đỏ gây ra, loại này nhẹ, chỉ nằm trên mặt nước, xuống thấp lắm thì ba mét là cùng!”
          “Đằng này những con cá chết đều là các ở độ sâu hàng chục mét, thậm chí vài chục mét dưới đáy biển. Không thể tin là Thủy triều đỏ được. Nhiều con còn ngắc ngoải thở bị tấp lên bờ thì thịt của nó đỏ ứng lên, da tái xám, mắt lờ đờ. Rõ ràng là độc tố trong nước quá cao!”

Đói kém tràn lan:

          Dừng một lúc, mệ Cúc cho biết thêm: “Đời sống ở đây bế tắc thực sự !. Vì hầu hết bà con nơi đây làm nông, làm biển, nuôi tôm, và kinh doanh quán ngoài bờ biển. Làm nông thì lúa thua tê tái, vì nắng hạn và sương muối, còn làm biển thì ngưng trệ hai mươi ngày rồi, quán xá thì không có khách, vắng ngắt người !.”
          Cùng lúc mệ Cúc nói chuyện thì ông Chuyên, và ông Trung, chủ hai quán hải sản lớn nhất trên bờ biển này ghé đến bắt chuyện: “Quán của anh em tụi tôi gần một tháng nay nằm bẹp dí. Nguyên gần mười ký mực, hai chục ký cá thu, cá ngừ, rồi ốc biển các loại, tôm, cua, ba ba... chẳng ai đụng tới. Chỉ riêng chuyện đông lạnh giữ nó lại không thôi cũng đủ chết rồi !”
          “Toàn là hàng đánh bắt xa bờ nhưng không ai thèm đụng tới. Tụi tôi mới mang đi chôn sáng nay. Mỗi quán chôn gần hai chục triệu đồng. Trong một ngày mà hai chục quán đi chôn hải sản, mất hết gần nửa tỷ bạc. Đau lắm!”

alt
Thuyền ghe nằm bờ vì không ra biển được. (Hình: Liêu Thái/Người Việt).

          “Nói chung là ở đây có khả năng bị đói rất cao. Chiều nay nghe đâu gạo cứu tế đang được đưa về. Nhưng làm sao chúng tôi đang yên đang lành, làm ăn bình thường thì lại phải nhận cứu tế? Lẽ ra phải điều tra rõ nguyên nhân cá chết,  và làm thật sớm để mà xử lý chứ? Giờ thứ chúng tôi cần cứu tế nhiều nhất là nước mắm và muối. Vì gạo còn có thể mua được!”
          “Vì biển như vậy thì mai mốt ăn muối, ăn nước mắm ai dám bảo đảm không chết ?. Đó là chưa kể đến một số cá không được mang đi chôn, mà lại mang vào miền Nam để làm nước mắm. Chuyện này chúng tôi nói có cơ sở. Vì ở Kỳ Anh, Hà Tĩnh không có nhà máy chế biến hải sản,  mà ngư dân ngoài đó lại chạy vào đây vớt cá bỏ đầy ghe chở về tiêu thụ. Tôi chính là người phát hiện họ đầu tiên và kêu gọi bà con, báo động chính quyền can thiệp mà!”
          “Khi chúng tôi hỏi họ vớt về làm gì thì họ nói thật là vớt về để đưa lên xe đông lạnh, đưa vào Nam làm nước mắm. Hèn chi mấy bữa trước xe đông lạnh đi đường vào ban đêm, nghe xả ra toàn mùi hôi thối... Kiểu này thì còn chết dài dài nữa ...”
          “Mấy anh chị thử lên chợ xem đi, bây giờ không khí cứ như sắp có chiến tranh vậy, đói kém tràn lan!”
          Nghe theo chỉ dẫn của ông Chuyên, chúng tôi ngược vào chợ Bố Trạch, nhưng không thấy gì cả. Mới 5 giờ chiều mà chợ không có bóng người, chợ Ba Đồn cũng vậy, mặc dù các chợ này hoạt động cả ngày. Lòng vòng một lúc, chúng tôi tiếp tục đi ra Hà Tĩnh bằng những con đường mà không tài nào nhớ nổi, bởi anh tài xế taxi từng là tài xế xe tải nhỏ chở hàng bỏ mối, nên anh hết lạng vào xóm này lại lách sang xóm nọ để đến Kỳ Anh, Hà Tĩnh. Đường A1, AH7 vẫn còn bị phong tỏa, chưa đi được.
          Đến nơi, chúng tôi lại lòng vòng tìm phòng trọ, các phòng trọ đều báo là hết phòng. Cuối cùng, quyết định quay vào Quảng Bình rồi mai hẳn tính.
          Lúc này đã hơn 10h đêm, không thấy công an chặn ở đầu phía Bắc, chúng tôi đường cứ theo quốc lộ 1A chạy thẳng. Hóa ra lúc chiều công an chặn đường vì bà con ngư dân đánh bắt xa bờ đang biểu tình, mang cá ra đổ đầy đường lộ, đoạn qua xã Cảnh Dương, Quảng Trạch, Quảng Bình để yêu cầu nhà nước CS trả lời thỏa đáng, và giải quyết thảm họa biển bị nhiễm độc này.  ./.




.




__._,_.___

Posted by: sacvan le 

Quà biếu của Formosa cho BCT Ba Đình.....Cá biển chết ở Việt Nam: Hệ lụy có thể kéo dài 50 năm



Quà biếu của Formosa cho BCT Ba Đình
Quà biếu của Formosa cho BCT Ba Đình

Cá biển chết ở Việt Nam: Hệ lụy có thể kéo dài 50 năm

Khi nước biển bị ô nhiễm nặng, hậu quả nghiêm trọng là điều khó tránh vì: thứ nhất, khó cô lập vùng ô nhiễm, thứ hai,  các phân tích của mẫu được thu thập dễ bị sai lệch, và thứ ba, chuỗi thức ăn tự nhiên trong vùng như chim, động-thực vật dưới biển bị lây nhiễm. Cuối cùng là ảnh hưởng đến sức khỏe của con người, nhất là ung thư. Nếu có những độc chất không thể hòa tan, quá trình luân chuyển và hậu quả có thể kéo dài đến 50 năm, theo đánh giá của một chuyên gia Pháp, ông Jean Hetzel, khi trả lời phỏng vấn RFI.

Vụ cá biển chết hàng loạt ở bốn tỉnh miền trung Việt nam cho đến nay vẫn chưa có kết luận chính thức, dù đã sau gần một tháng. Giả thuyết được đưa ra nhiều nhất là nguồn nước bị nhiễm độc do nước thải công nghiệp. Công ty Formosa ở khu công nghiệp Vũng Áng, tỉnh Hà Tĩnh được cho là nghi phạm chính.
Vụ việc có thể coi là một thảm họa môi trường và đã tạo nên một làn sóng phản đối mạnh mẽ của người dân Việt nam, cũng như thu hút sự quan tâm của truyền thông quốc tế. Đứng về góc độ chuyên môn, một chuyên gia lâu năm trong lĩnh vực môi trường của Pháp đã có những chia sẻ với RFI Việt ngữ khi được thông tin về vụ việc. Ông Jean HETZEL, hơn 30 năm kinh nghiệm trong lĩnh vực môi trường và phát triển bền vững, hiện là chủ tịch công ty tư vấn JOHANSON International và đã tham gia xử lý các thảm họa môi trường như vụ Sandoz-sông Rhin năm 1986.
RFI : Xin chào ông Jean Hetzel, trước hết ông đánh giá như thế nào về vụ cá chết hàng loạt bị nghi là do ô nhiễm ở vùng biển miền trung Việt nam ?
Jean Hetzel : Vâng xin chào, tôi thấy đây là một vụ ô nhiễm nghiêm trọng. Đã rất lâu rồi tôi mới biết một vụ ô nhiễm môi trường như vậy, trải dài khoảng 200 km. Vụ việc xảy ra ở vùng biển thì khá hiếm vì hiện tượng này thường xảy ra ở các vùng sông. Rõ ràng đây là một cú sốc vì cá chết phơi bụng nhiều. Cũng không được quên các loài rong, tảo là nguồn thức ăn của cá, khi không chịu nổi chất gây ô nhiễm cũng sẽ chết.
Cú sốc này lớn vì hậu quả có thể là ngắn và trung hạn nhưng cũng có thể là dài hạn, tùy thuộc vào các chất bị thải ra, có thể từ 2 đến 50 năm. Những chất có thể hòa tan trong nước thì 2-3 năm, nhưng những chất kỵ nước thì nó sẽ còn tồn tại và tiếp tục chu trình luân chuyển.

RFI: Đứng ở góc độ chuyên môn, thì theo ông khi vụ việc vừa xảy ra, nên xử lý như thế nào ?

Jean Hetzel : Thường thì với trường hợp như thế này thì lập tức phải thu thập mẫu vật, như là xác loài vật chết, các loài chim trong vùng, tảo biển. Phải thực hiện biện pháp bảo vệ khẩn cấp như là dừng các hoạt động liên quan ngành thủy hải sản, dừng đánh bắt ở những vùng lân cận. Khó khăn lớn đối với Việt nam là vụ việc xảy ra ở biển, rất khó dừng ô nhiễm ở biển vì nó lan nhanh xuống các tầng nước, khi xuống tầng nước sâu thì khó tìm được dấu vết.

RFI : Ông có thể chia sẻ một kinh nghiệm của mình ?

Jean Hetzel : Ở Pháp thì cũng có những vụ ô nhiễm nguồn nước. Tôi đã tham gia xử lý 3 vụ ô nhiễm lớn, nhất là vụ Sandoz ở sông Rhin 1986, vụ ô nhiễm rất lớn, ảnh hưởng đến các kênh trong vùng, lan ra biển phía Bắc, như vậy trải rộng qua Thụy Sỹ, Pháp, Đức và Hà Lan. Người ta đã phải theo dõi hơn 5 năm để chắc rằng ô nhiễm đã được giải quyết, mà các chất ô nhiễm ở đây thuộc nhóm đơn giản. Nếu các chất phức tạp hơn thì thời gian chắc phải nhiều hơn.

RFI: Theo ông vì sao vấn đề môi trường ngày càng được quan tâm nhiều hơn?

Jean Hetzel : Có nhiều lý do. Trước tiên là người dân được giáo dục tốt hơn. Người ta nhận biết rằng vấn đề ô nhiễm môi trường, nhất là các chất nguy hiểm, gây nguy hại cho sức khỏe. Người ta đầu tư hàng tỷ đô la để nâng cao sức khỏe, nhưng ô nhiễm có thể gây ra cái chết, ảnh hưởng đến cân bằng sinh thái, tác động đến chuỗi thực phẩm, ung thư v.v.. Những hậu quả do ô nhiễm được biết vì vậy người ta cố gắng hạn chế và giảm ô nhiễm.
Vấn đề ô nhiễm quan trọng vì trong 50 năm qua, chúng ta làm nghiên cứu rất nhiều về môi trường, vì vậy có nhiều bằng chứng khoa học. Những đối thoại/yêu cầu về môi trường ngày càng nhiều, nhất là từ các tổ chức phi chính phủ, đòi các cơ quan nhà nước có những giải pháp phù hợp. Ở Pháp có chính sách riêng về nước (gồm những hoạt động hướng dẫn và kiểm tra nguồn nước, chất lượng nước, những người có trách nhiệm kiểm tra), về môi trường như là cảnh sát môi trường/cảnh sát nước.
RFI: Hiện nay có nhiều chủ đầu tư công nghiệp không muốn tăng chi phí môi trường, họ cho là tốn kém. Theo ông thì điều này có ảnh hưởng như thế nào?
Jean Hetzel : Đương nhiên là có chi phí, nhưng không nhiều so với mạng sống của con người. Chi phí trung bình so với tổng đầu tư nhà máy từ 5%-15% tuỳ trường hợp nhưng hiếm khi đạt mức cao nhất, vì mức cao nhất là dành cho những trường hợp yêu cầu gắt gao, như trong lĩnh vực hạt nhân. Chi phí đầu tư cho môi trường phải được tính là nếu không đầu tư thì sẽ bị mất thị phần, các tập đoàn lớn ngày càng nhạy cảm với vấn đề này nếu bị người tiêu dùng đưa vào danh sách đen. Vì vậy cần đầu tư ngay từ đầu để tránh những thiệt hại về hình ảnh và thị phần.

RFI: Ở những nước phát triển, như Pháp chẳng hạn, vì sao việc bảo vệ môi trường rất được ưu tiên ?
Jean Hetzel : Trước tiên là cần có cảnh sát môi trường, để môi trường được bảo vệ tốt nhất có thể. Đó là về phía chính phủ. Nhưng quan trọng hơn vẫn là hành động của người dân. Cụ thể là hoạt động ở quy mô địa phương của các hội đoàn độc lập, như hội những người đánh cá, hội những người đi săn v.v.., cũng như các tổ chức phi chính phủ, vì các tổ chức này có chuyên môn để thúc đẩy chuyện này.

Cũng cần sự bổ sung của giới công nghiệp, vì có những công ty chuyên xử lý, giảm ô nhiễm, ví dụ như ở Pháp có những công ty hàng đầu về vấn đề này. Và ngày càng nhiều thông tin được cung cấp bởi giới công nghiệp khi họ tham gia cùng các hội đoàn trong ban điều hành. 

Phía cơ quan quản lý nhà nước sẽ dễ dàng ban hành các quy định hơn khi có sự đồng thuận giữa người dân, các ngành công nghiệp sản xuất và các hội đoàn, ONG. Cần hành động và cần bảo vệ môi trường.



__._,_.___


Posted by: Dien bien hoa binh 

Tuesday, May 3, 2016

Đảng Cộng sản và những con cá chết



Văn hóa xin lỗi và văn hoá chư hầu
Văn hóa xin lỗi và văn hoá chư hầu

Đảng Cộng sản và những con cá chết

Kính Hòa, phóng viên RFA
2016-05-02
Email
Ý kiến của Bạn
Chia sẻ
In trang này
Nghe hoặc Tải xuống Phần âm thanhTải xuống âm thanh
000_A09ZJ.jpg
Thứ trưởng Bộ Tài nguyên và Môi trường Võ Tuấn Nhân nói trong một cuộc họp báo về cuộc khủng hoảng môi trường liên quan đến cá chết hàng loạt ở miền Trung Việt Nam vào ngày 27 tháng 4 năm 2016.
AFP PHOTO
Sự im lặng của những con cá chết và của đảng
Cá chết trắng biển miền Trung và cũng trắng cả những trang blog của người Việt khắp năm châu.
Cảm xúc đã khiến nhạc sĩ, blogger Tuấn Khanh viết liên tục về những con cá mà ông gọi là đáng thương. Cái chết của chúng vào đúng những ngày tháng tư lịch sử lại làm ông nhớ cuộc chiến đá kết thúc cách đây 41 năm, nhưng đồng thời những cuộc chiến khác lại bắt đầu và chưa chấm dứt:
“Những ngày cuối tháng 4/2016, những con cá chết nằm dọc bờ biển Việt Nam như những xác người, nhắc cho hàng triệu người nhớ về một cuộc chiến từ năm 1975 đã dừng tiếng súng, nhưng rồi mở ra một cuộc chiến khác khốc liệt hơn. Cuộc chiến không có tiếng súng, chỉ có tiếng vỗ tay, hoa, hữu nghị và những mất mát lớn lao không được nhắc tên. Một cuộc chiến mà toàn dân tộc Việt, đất nước Việt đang là kẻ chiến bại.
Những con cá biển miền Trung đáng thương không có quốc hội để kêu than. Chúng chết lặng lẽ ngay trên bến bờ của hy vọng. Chúng chết ngay tại chỗ đã ngàn đời dung thân. Có khác gì những người dân nghèo ven biển, đen đủi và im lặng cầm trên tay con cá chết nhìn chúng ta như những bóng ma chết oan.”
... Sự kiện Formosa chỉ là một phép thử nhỏ về con người, đất nước Việt Nam. Nếu một mai khi đất nước bị xâm lăng, sẽ có ai là người dám cất lời thề không phản bội quê hương?
- nhạc sĩ Tuấn Khanh
Phải gần ba tuần lễ sau khi cá bắt đầu chết, người ta mới thấy được một cuộc họp báo nói về những con cá, và một nhà máy thép bị tình nghi là gây ra cái chết của chúng. Các quan chức chính phủ kết luận rằng chưa thấy liên hệ nào giữa những con cá và nhà máy thép, còn nguyên nhân vì sao chúng chết thì vẫn không biết.
Giới blogger thắc mắc là tại sao với một số lượng tiến sĩ khổng lồ mà sau một thời gian dài như vậy vẫn chưa đưa ra được câu trả lời.
Tác giả Tịnh Mộc Thường viết rằng:
“Formosa nhập 290 tấn hóa chất để sử dụng cho sản xuất, tẩy rửa, diệt khuẩn, và xả nước thải ĐẠT TIÊU CHUẨN ra biển. Thật trùng hợp, có hơn 60 tấn cá tự chết dọc khu vực biển này theo dòng hải lưu. Nguyên nhân cá chết không liên quan đến Formosa. Cơ quan quản lý Nhà Nước vô can. Thật hi hữu nhưng cũng phải cố mà tin!
Chính sự nhân nhượng của Nhà Nước là nguyên nhân sâu xa gây ra hậu quả ô nhiễm môi trường nghiêm trọng ở các quốc gia đang phát triển, đặc biệt nổi bật như Trung Quốc và Việt Nam. Doanh nghiệp nước ngoài chỉ muốn kiếm tiền, còn Nhà Nước phải biết giúp dân bảo vệ môi trường. Nếu không, thì có Nhà Nước để làm gì?”
Cũng có thể có câu trả lời rằng cá chết hàng loạt là một hiện tượng có nguyên nhân rất phức tạp, một quốc gia còn kém phát triển như Việt Nam không có phương tiện để tìm hiểu và đưa ra kết quả.
Nhưng điều kỳ lạ hơn là các quan chức cũng im hơi lặng tiếng, và đỉnh cao của sự im lặng đó là chuyến viếng thăm Hà Tĩnh của người đứng đầu đảng cộng sản Việt Nam Nguyễn Phú Trọng vào đúng thời điểm cá chết nhiều nhất. Ông Trọng không nói một lời nào, dù đảng của ông cai trị nước Việt Nam hàng chục năm nay.
Blogger Người Buôn Gió phân tích hành động im lặng của ông theo hai khả năng. Một là ông giống như cái máy, ông không biết cá chết, ông dự định đến Hà Tĩnh để nói về những cái khác, và ông chỉ nói những cái đó mà thôi. Hai là ông nham hiểm, ông đến đó để nói rằng đảng của ông đứng đằng sau những người gây ra ô nhiễm, và như thế đừng có ai đụng vào họ.
Người Buôn Gió viết tiếp rằng dù trong khả năng nào thì dân tộc Việt Nam cũng khốn đốn vì có những nhà lãnh đạo như vậy.
Blogger Mạnh Kim nhận xét rằng cơ chế chính trị Việt Nam đã trở nên một hệ thống bất lực:
“Sau quá nhiều năm cai trị đất nước bằng cơ chế hệ thống đảng hơn là cơ chế quản trị công, chưa bao giờ sự bất lực của bộ máy công quyền thể hiện rõ như bây giờ. Sự kém cỏi ấy tệ hại đến mức người ta thậm chí không nghĩ ra được cách vuốt ve trấn an người dân mà thay vào đó là tát thêm một tát vào mặt người dân.”
Chuyện không mở lời của giới lãnh đạo Việt Nam khiến Tuấn Khanh đặt câu hỏi:
Thật khó để đi đến sự thật và cất lên tiếng nói cho nhân dân mình, một khi trái tim của mình chỉ còn lại bóng tối. Không thể tin nổi một thảm họa lớn lao như vậy mà rất ít người có trách nhiệm lên tiếng, hoặc có thì chỉ nói dối. Sự kiện Formosa chỉ là một phép thử nhỏ về con người, đất nước Việt Nam. Nếu một mai khi đất nước bị xâm lăng, sẽ có ai là người dám cất lời thề không phản bội quê hương?”
Chu Xuân Phàm và vũng lầy của đảng
Người phát biểu đầu tiên về cá chết và nhà máy thép là ông Chu Xuân Phàm người Đài Loan, phụ trách đối ngoại của nhà máy thép. Ông nói rằng không thể chọn vừa có tôm cá mà vừa có thép được.
Lời nói này cũng lan truyền nhanh chóng trên các trang mạng như những hình ảnh thê lương của bãi biển Hà Tĩnh đầy cá chết.
000_9U46E.jpg
Một người dân cho thấy cá biển chết ông thu thập trên một bãi biển huyện Phú Lộc, trung tâm tỉnh Thừa Thiên Huế vào ngày 21 tháng 4 năm 2016. AFP PHOTO.
Người Việt Nam rất tức giận vì câu nói này. Tiến sĩ Lê Đăng Doanh gọi câu nói đó là một câu nói thách thức và đầy xúc phạm.
Nhiều blogger cho rằng câu nói của ông Chu chứng tỏ chính nhà máy thép là nguyên nhân gây ra thảm họa, ngoài ra điều tệ hơn là chính đảng cộng sản chính là kẻ đứng đằng sau bọn người đang đầu độc biển cả.
Blogger Cánh Cò viết rằng:
Chỉ bằng ấy chữ, ông Chu Xuân Phàm đã làm rơi chiếc mặt nạ dày cộm của Đảng Cộng sản Việt Nam, qua đó người dân thấy rằng Formosa là nơi xả chất thải hủy diệt môi sinh biển là có thật, và cái có thật thứ hai là Đảng đang âm thầm ra sức bao biện cho sự thật này bằng các công bố lững lờ sai trái.
Đóng bài viết này lại, lần đầu tiên không còn buồn như hàng trăm bài viết trước đây. Ít ra dân tôi cũng he hé được đôi mắt của họ một chút để thấy rằng đất nước hôm nay không còn của họ nữa, vậy thì việc gì lại nghe theo cái Đảng đã dâng hiến chủ quyền quốc gia cho ngoại bang, nhất là trong cái cảnh mà Vũng Áng đang trở thành vũng lầy của Đảng?”
Blogger Đồng Phụng Việt lại nói rằng mọi người đừng nên mắng ông Chu, vì thực ra ông Chu và công ty của ông chỉ là khách, còn chủ là những người Việt Nam, những người Việt Nam đã cho phép những điều tệ hại xảy ra. Đồng Phụng Việt so sánh tình cảnh của Việt Nam ngày nay với Việt Nam trong tác phẩm văn học nổi tiếng của nhà văn Nam Cao:
Cả tôi và bạn, có lúc chúng ta sắm vai Chí Phèo, có lúc chúng ta thủ vai “dân làng” và xứ sở của chúng ta là một ngôi làng khổng lồ như làng Vũ Đại mà Nam Cao từng mô tả.
Chẳng phải đợi đến đời con cháu của chúng ta đâu, số phận, cuộc sống của chúng ta đã là cái lò gạch ở làng Vũ Đại từ lâu rồi.”
Căm giận và tuyệt vọng
Căm giận đã trút lên đảng cộng sản.
Blogger Lang Anh viết rằng:
Tôi buộc phải nói rằng việc chế độ này tồn tại đang tiếp tục là đại họa khủng khiếp cho người dân. Khi những kẻ cai trị bằng cách tiếm quyền và không được dân bầu thì dù không có Formosa cũng sẽ có một thứ quái vật tương tự khác. Giống như hàng lậu từ Tàu đang giết nền kinh tế và làm giàu cho kẻ xâm lăng; giống như thực phẩm bẩn đang giết dần người dân; giống như hạn mặn lan tràn miền Nam trong sự bất lực và bó gối của chính quyền vì đã chẳng làm gì trong quá khứ để ứng phó vì người dân; giống như tình trạng tham nhũng và trơ tráo đến vô luân của hầu hết những kẻ nắm quyền; giống như sự bất công lan tràn trong xã hội; và giờ đây thêm cơn thảm họa biển miền Trung.
Đây là một trong những cái giá người dân Việt Nam trong nước phải trả cho sự câm lặng, giả vờ ngủ trong suốt 41 năm qua. Hỡi những người còn trái tim Việt Nam, đã đến lúc chúng ta phải hành động!
- Lữ Thị Tường Uyên
Giọt nước đã tràn ly. Tôi thực sự kêu gọi tất cả những người Việt Nam có hiểu biết và có lương tri, hãy tiến hành những hoạt động bất tuân dân sự một cách rộng khắp để phản đối sự vô cảm của chính quyền. Chúng ta đóng thuế làm gì để nuôi một lũ vô luân? Xin hãy cất tiếng nói, xin hãy cùng ký các đơn từ tập thể, xin các luật sư và các nhà phản biện xã hội hãy vào cuộc, xin các nhà khoa học có hiểu biết và có lương tâm hãy tiến hành các phân tích độc lập, xin các đồng bào Việt Nam ở nước ngoài hãy giúp đỡ những người trong nước để tìm ra sự thật, xin hãy nói giúp với thế giới điều gì đang diễn ra ở đây và xin toàn bộ người Việt Nam hãy ủng hộ những người dũng cảm dẫn đầu, đừng để họ lẻ loi và bị khủng bố trong đơn lẻ.”
Cơn giận dữ lan rộng đến mức mà người ta thấy xuất hiện những người chưa bao giờ lớn tiếng về những vấn đề xã hội.
Một giảng viên đại học buồn bã viết trên mạng xã hội rằng đất nước đã tan nát hết rồi, và nguyên nhân của nó chính là một chế độ độc tài tập thể.
Một tác giả cũng rất hiếm khi xuất hiện trên mạng điện tử là Lữ Thị Tường Uyên viết rằng:
Đây là một trong những cái giá người dân Việt Nam trong nước phải trả cho sự câm lặng, giả vờ ngủ trong suốt 41 năm qua. Hỡi những người còn trái tim Việt Nam, đã đến lúc chúng ta phải hành động! Hãy làm những gì chúng ta có thể làm. Để đánh thức chính lương tri của chúng ta.
Bên cạnh nỗi căm giận là một nỗi tuyệt vọng vô bờ bến mà người ta có thể thấy qua lời nói thảng thốt của nhà văn Phạm Đình Trọng rằng ‘có phải số phận con cá ở dải biển miền Trung hôm nay là số phận người dân Việt ngày mai?’
Còn Mạnh Kim thì bảo rằng trong câu chuyện Vũng Áng, Formosa không phải là quan trọng vì cũng sẽ có những Formosa khác trong tương lai, do bởi dân tộc này đang mất gốc.
Sự tuyệt vọng của nhà văn, của Mạnh Kim, sự căm giận của Lữ Thị Tường Uyên cũng được tìm thấy trong lời kết của một bài viết của blogger Song Chi:
Trong những ngày này, với những ai còn có lương tri, hiểu biết, khi nhìn những cánh đồng nứt toác như “đất chết”, lúa chết, nông sản cháy khô, người nông dân khóc ròng, hoặc những vùng “biển chết”, cá chết dày đặc dạt vào bờ phơi trắng bụng, ngư dân thơ thẩn đi lượm xác cá… mà chợt nhói lòng vì viễn cảnh về một tương lai ảm đạm, đói kém đang đến gần… Quả báo chưa bao giờ rõ đến thế.”
Cùng tắc biến?
Không phải tất cả đều tuyệt vọng.
Blogger Nguyễn Vũ Bình tìm thấy trong cuộc khủng hoảng cá chết ở Vũng Áng một sự năng nổ của báo chí truyền thông nhà nước, bấy lâu nay vốn nằm trong vòng kềm tỏa của đảng cộng sản.
Nhà hoạt động dân sự trẻ tuổi Nguyễn Anh Tuấn giải thích tại sao các tầng lớp lãnh đạo Việt Nam lại im lặng lâu như vậy. Câu trả lời của anh là vì những người ấy không phải do dân chúng bầu lên, vì vậy họ không đoái hoài tới quyền lợi của dân chúng. Theo anh ‘nếu có một lối thoát nào đó để giảm thiểu những bức xúc xã hội về các bất công đang hiện hữu bởi sự bất lực của hệ thống chính trị, thì đó chính là xã hội dân sự.’
Xã hội dân sự Việt Nam phôi thai đã lên tiếng kêu gọi cuộc biểu tình bảo vệ môi trường vào ngày 1 tháng 5, thu hút hàng ngàn người tham gia trong cả nước. Cuộc biểu tình chấm dứt, những dường như chuyện đảng và những con cá thì chưa chấm dứt.


__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

My Blog List