Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Friday, February 28, 2014

Đấu đá nhau xì ra tin HOT: Tập đoàn “đớp” 13 tỷ US đô la?


Đấu đá nhau xì ra tin HOT: Tập đoàn “đớp” 13 tỷ US đô la?

Kính thưa qúy vị,
Khi nhận được bản tin này, mong rằng qúy vị chung tay phổ biến đến tận tay những cơ quan điều tra, những cơ quan báo chí, ký gỉa trong nước, để cùng điều tra sự việc nghiêm trọng này.
Bản tin này cũng mong đến tận tay những cơ quan công quyền cao cấp nhất, vì nó dính líu đến những nhân vật đang giữ chức quyền cao cấp như:

Phó Thủ Tướng Nguyễn Sinh Hùng,
Phó thủ tướng Nguyễn Sinh Hùng. Ảnh: AP

Bộ Trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư Võ Hồng Phúc:
Bộ trưởng Kế Hoạch và Đầu Tư Võ Hồng Phúc. Ảnh: AP

- Phó Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Đặng Thanh Bình,

Phó Thống Đốc Ngân Hàng Nhà Nước Đặng Thanh Bình. Ảnh: AP

- Chủ Tịch Ủy Ban Giám Sát Tài Chánh Quốc Gia Lê Đức Thúy,

Chủ Tịch Ủy Ban Giám Sát Tài Chánh Quốc Gia Lê Đức Thúy. Ảnh: AP

- và Lê Đức Minh, con trai của Lê Đức Thúy,

đã sở hữu đồng tài sản trị gía mười ba tỉ đô la (13 tỉ đô la Mỹ) được ký thác dưới số trương mục 00024689721162 tại TechComBank với văn thư số 1133/TCB-TB, ký ngày 5 tháng 2 năm 2010 bởi Phó Giám Đốc Ngân Hàng TMCP Kỹ Thương Việt Nam , chi nhánh TechComBank Tân Bình Ngô Quang Trường. (Ghi theo bản chụp văn thư thứ nhất)

Theo bản chụp của văn thư thứ 2, cũng được ký bởi ông Ngô Quang Trường ngày 6 tháng 2 năm 2010, nhóm người nói trên đã đưa ra công văn số 134/CV, ký ngày 2 tháng 2 năm 2010, muốn giải ngân cho Công Ty Trách Nhiệm Hữu Hạn Đầu Tư Xuất Nhập Khẩu ViệtSinhRosa do bà Đào Thị Ánh Hồng làm giám đốc một số tiền lên đến sáu trăm triệu đô la (600 triệu đô la Mỹ)

Trong lúc những người dân nghèo tại 3 xã Đăk Ang, Đăk Nông, và Đăk Dục ở huyện Ngọc Hồi, tỉnh Kon Tum phải đi qua sông bằng ròng rọc mỗi ngày và gía trị để xây một chiếc cầu chỉ mất 1.5 tỉ đồng VN, vị chi vào khoảng 75 ngàn đô mà cũng chẳng ai lo cho dân. Trong khi đó 13 tỉ đô la bỏ trong công sẽ được đáo hạn ngày 25 tháng 8 năm 2015. Đây là một việc làm vô trách nhiệm của hàng bộ trưởng cầm quyền, mong tất cả mọi công dân Việt Nam đều lên tiếng phản đối việc làm tắc trách này.

Câu hỏi được đặt ra, số tiền 13 tỉ đô la đến từ đâu?

Tại sao giải ngân 600 triệu đô la cho bà Đào Thị Ánh Hồng?

Ông Lê Đức Thúy, nguyên chức vụ Thống Đốc Ngân Hàng, người đã từng dính líu, lem nhem nhiều đến vụ hối lộ 10 triệu Úc kim cho việc in tiền Polymer và việc mua rẻ nhà công vụ, được gọi là “biến tướng của tham nhũng”. Cũng xin nhắc lại, sau khi chuyển đổi nhà công vụ thành nhà riêng, ông Lê Đức Thúy bị phát hiện và báo chí lên tiếng, ngày 5 tháng 10 năm 2006, thủ tướng chấp nhận đề nghị của ông Thúy xin trả lại nhà ở số 6 Lý Thái Tổ cho Ngân Hàng Nhà Nước. Coi nhưng tham nhũng không được đành phải trả lại, để được vô tội, và ông đã bị mất chức Thống Đốc Ngân Hàng vào tháng 7 năm 2007. Thế nhưng, vào tháng 3/2008 ông Thúy lại được ông Thủ Tướng Nguyễn Tấn Dũng bổ nhiệm vào chức vụ Chủ Tịch Ủy Ban Giám Sát Tài Chánh Quốc Gia? Đây có phải là việc làm tắc trách của thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng?

Ngày 13 tháng 6 năm 2010

Mylinhng

****

Đính kèm 2 bản văn thư của TechComBank:

1) Văn thư thứ nhất:


2) Văn thư thứ hai:




Nhật Bản gởi "lệnh bắt giữ "Tiếp Viên Hàng Không VN.


http://sankei.jp.msn.com/affairs/new...0550005-n1.htm


alt
ホーチミンに向け出発前のベトナム航空の航空機=26日夕、成田 空港第1ターミナル(宮川浩和撮影)
Máy bay của HKVN trước khi xuất phát đi Hồ chí minh ,chiều 26/02/14 tại phi trường số 1 Narita


Theo hai bản tin link trên của báo Sankei thì ngày 26 Sở Cảnh sát Nhật Bản đã gởi "lệnh bắt giữ " đến Tiếp Viên Hàng Không của Hàng Không Việt Nam vì nghi ngờ đã tiếp nhận những hàng mỹ phẩm của những nhóm người VN ăn cắp tại Nhật .Qua cuộc điều tra cảnh sát đã bắt giữ 1 phụ nữ VN 30 tuổi trung gian chuyển hàng ăn cắp đến các Tiếp viên hàng không .Tháng 12 năm ngoái cảnh sát đã bắt giữ 4 thanh niên VN khỏang 20 tuổi (vụ thanh niên mặc áo cờ đỏ sao vàng ăn cắp bị cảnh sát bắt đã loan tải ) về tội đánh cắp mỹ phẩm và quần áo trong các cửa tiệm ở Tokyo ,những hàng ăn cắp phần lớn thuộc mỹ phẩm hiệu shinseido và quần áo hiệu Uniqlo đuợc mang đến nhà người phụ nữ 30 tuổi kể trên ,người này đóng thùng gới đến khách sạn mà các tiếp viên hàng Không VN trú ngụ gần phi trường Narita ,các tiếp viên hàng không gởi hiện kim trả lại ,lấy hàng ra khỏi thùng vất thùng không đi ,kéo va li ra khỏi khách sạn đến phi trường đã bị nhân viên điều tra theo dõi .
Theo cảnh sát thủ tục kiểm soát xuất cảnh chỉ đặt trọng tâm vào ma túy và vũ khí ,đối với quần áo ,mỹ phẩm rất dễ dãi nên số lượng lớn hàng hóa ăn cắp đã đuợc chuyển ra nước ngoài .

  Hà Nội Thủ Ðô của VN có một phố phồn hoa gần hãng hàng không VN mà báo chí giới thiệu là có những hàng mỹ phẩm Nhật Bản bán rẻ hơn ở Nhật ,theo một nhân viên ngoại giao ,có nhiều món hàng ông ta thấy còn mang những tấm thẻ ghi gía tiền bằng tiếng Nhật ,cho rằng đó là hàng ăn cắp .
Mỹ phẩm Nhật Bản rất đuợc ưa chuộng ,năm 2013 Nhật đã xuất cảng qua VN 534 tất tăng gấp 5 lần so với 10 năm trước ,hàng chính thức bị đánh thuế 10% ,nếu hàng ăn cắp họ bán rẻ hơn nên bán đuợc rất nhiều .
Theo sở cảnh sát năm 1998 cả tòan quốc có 247 vụ người VN ăn cắp ,năm 2012 tăng lên 999 vụ ,nửa năm đầu của năm 2013 có 401 vụ ,chiếm 40% các vụ ăn cắp của tòan thể người ngoại quốc .Ðầu tháng 1 năm nay Cảnh sát tỉnh fukuoka và kyushu đã bắt giữ một nhóm 5 người VN về tội ăn cắp và gởi trả cho VN .
Cũng theo cảnh sát vụ chuyển hàng ăn cắp về VN qua tiếp viên hàng không ,họ nghi ngờ còn có nhiều tiếp viên khác can dự ,lệnh bắt giữ tiếp viên hàng không VN ở trên ,báo chí không cho biết số người và tên tuổi các nghi can .

 

 

Khi ông Tú Bà được giao trọng trách thanh tra Đảng Lầu Xanh


Vũ Đông Hà (Danlambao) - Khi đồng chí nguyên Tổng Thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền đú đởn giải trình cái dinh khủng được “chơi không trả tiền”, đồng chí đã lộ hàng thực sự là một mụ tú ông đã từng được giao cho cái chức đi thanh (lâu) tra chuyện mãi dâm của Đảng. Sao kỳ dzậy... đảng lầu xanh?

Giải trình cho chuyện đồng chí thanh cá tra “Khi đã nghỉ hưu, tôi cũng về làm vườn, lao động đến thối cả móng tay, cực nhọc lắm chứ đâu bở” thì mần răng rặn ra được cái dinh hoành tráng, đồng chí đú đởn rằng thì là:

“Những người quen ở Trường ĐH Kiến trúc TP.HCM động viên và giúp cho bản vẽ thiết kế một ngôi nhà có kiến trúc hơi xưa nhưng cách tân một xíu nên nhìn nó rất là sang chứ giá trị không lớn, đồ vật trong nhà cũng bình thường. Thực sự là tôi không lường hết được nó lại lớn như thế vì anh em thiết kế rồi tổ chức thi công luôn”. 

Vậy sao!? mấy “em quen” ở ĐH kiến trúc chơi đẹp vẽ kiểu không công cho nguyên đồng chí thanh cá tra? Cũng được đi. Công chùa, vẽ miễn phí trong giờ... ăn trưa. Toàn là đỉnh cao trí tuệ, nguyệch ngoạc vài nét là ra ngay cái “plan” kiến trúc đồ sộ, cần gì đi mướn công ty kiến trúc cao cấp cho nó hao tài của... dân.

Nhưng “tổ chức thi công” tiếp luôn thì đúng là gái mại dâm phải ngủ free với tú bà. Cái dinh to đùng, sang trọng chói nỗ con mắt chứ có phải mái tranh vách đất mà “tổ chức thi công luôn”. Rồi còn có vụ “nhiều người bạn cho đá, cho gạch”. Chà coi bộ nhiều nơi hối lộ, đút lót ghê há. Sao khai teng bét ra hết dzậy! Sau khi đã rời ghế thanh cá tra mà mụ... Tú ông còn từ ao cá bác Hồ phóng lên mặt nước xực ngon như thế này thì huống hồ gì khi còn tại ghế. Hay là cú này là món phân lợi quả đã được ghi vào sổ nợ từ cái... đêm ấy là đêm gì!

Rồi mụ Tú ông còn thỏ thẻ rằng mình không lường hết được, tưởng chỉ có 2, 3 em thiết kếcho ngủ chung ai dè được chui vô mùng thi công với cả đám... anh chị em. Thiệt là sướng! Khỏe mà rẻ! Mà chó nó tin! Một cái dinh lớn như vậy mà không cần tính toán nhân công, thợ thuyền, tự nhiên ngủ dậy mở mắt đã thấy anh em chúng nó tự nguyện thi công! Nhưng xin bà con khoan chửi. Đó là lý luận rất "logic" của tên chuyên môn trốn vợ, dấu con đi chơi bời mà không cần mang theo bóp. Đó là vị trí và tư thế của Tú bà ở động Lầu Xanh.

Để giải trình cho chuyện mấy “em quen” tốt bụng cho chơi free, tốn kém có là bao, mụ Tú ông lẳng lơ tiếp: “ngôi nhà có kiến trúc hơi xưa nhưng cách tân một xíu nên nhìn nó rất là sang chứ giá trị không lớn”. Thiệt tình nghe đồng chí mình nhép miệng là liên tưởng ngay đến đảng ta: nhìn nó rất là sang chứ giá trị íu có mịa gì. Đèn Sài Gòn ngọn xanh ngọn đỏ, đèn... Bến Tre ngọn tỏ ngọn lu, nhìn xa tưởng nàng là hoa hậu Mai Phương Thúy, leo lên giường mới biết thị ta là Tòng Thị Phóng.

Sang mà là đồ dỏm lẫn giả theo kiểu mua ở đường Cộng Hòa, quận Tân Bình, TP.HCM. Họ làm theo lối giả cổ chứ không phải là đồ cổ thật sự đâu mà đắt giá” chưa đủ,  đồng chí nguyên thanh cá tra ỏng ẹo rằng làm gì mà đến 30.000m2! Mảnh đất có trũng thấp thấp, có gò cao cao của em chỉ chừng 16.000m2 hè. Má ơi, em nhỏ xíu anh thương! Một căn nhà trung bình của dân ta cày bừa hộc máu có đâu chừng 100m2. Đem cái trũng thấp gò cao của đồng chí cá tra ta sang Mỹ - như một còm sĩ trên Danlambao tính toán trong bài Tin... chết liền!!! - thì cũng cỡ 4 acres - đủ để xây 35 căn nhà đế quốc to đùng.

Mà nè, đó là đất của con tui chứ không phải của tui! Con cháu, hạt giống đỏ của các đồng chí ta có hiếu thiệt.

Mà nè, đây là tiền do cô em nuôi của tui tăng cường hỗ trợ khi tui thiêu thiếu! Đứa nào nuôi đứa nào vậy ta? Hay là em trả nợ tình anh món nợ em ký sổ thời anh làm cá tra vẫy vùng ao bác và em xin anh đừng đớp em lúc bấy giờ để thủng thỉnh em... to to hơn, vừa miệng anh hơn, an toàn xơi đớp hơn sau khi anh giả từ chức vụ tổng tú bà?

Mà nè, đây là do một em "thân quen" khác xách đống gian nhà gỗ xưa kết cấu bằng mộng íu cần đinh từ Quảng Nam về rồi nó từ bi đại bác tự bỏ tiền thuê thợ từ xứ Quảng về Bến Tre dựng lại. Nhiều em thiệt nghe. Em nào cũng tốt, cũng tình cho không cúng không. Đồng chí Tú bà tu theo đạo bác Hồ, được bác phù hộ, thanh nữ theo nườm nượp, thanh nam bám rầm rầm.

Mà nè...

Thôi đi bà... Tú ông! đủ đởn đủ rồi. Nghe nè:

Không sao đâu, bà Tú được bộ phận TƯ Tú bà quản lý. Nhà nước làm chủ, TƯ quản lý, dân làm... gì các đồng chí biết rõ - Hu hu, hề hề...

Chỉ có công dân hạng bét kiểu tụi tui thì cỡ thằng côn an hẻm thịt chó buồn buồn nó nhảy ra quản lý lúc nào cũng được - ngày cũng như đêm - đêm giữa ban ngày - chứ với trường hợp của Tú ông, cỡ đám Tú bà Bến Tre cũng không dám sờ mông vì mông ông Tú có đóng dấu TW, ai dám sờ. Không tin hở? Thì mấy đồng chí thanh lâu Bến Tre đã nói nè: “Tuy ông Truyền hiện là đảng viên về hưu, sinh hoạt tại tỉnh Bến Tre nhưng ông thuộc diện Trung ương quản lý. Nếu Trung ương có yêu cầu, chúng tôi sẽ phối hợp để xác minh.” 

Và nếu lỡ TƯ có yêu cầu? Không sao. Nếu có ai muốn sờ để xác minh đồng chí nguyên Tổng Thanh tra chính phủ Trần Văn Truyền trên răng dưới hĩm thì đồng chí ta sẽ chổng mông lên mà bai bải ngay rằng:

“Tôi giờ về hưu không thuộc diện phải kê khai nữa nhưng con tôi phải kê khai chứ.” 

Hay thiệt. Mụ Tú ông mãi dâm nhưng ai muốn xác minh bệnh hoạn thì cứ việc đi lột quần con cái của mụ đàn ông ấy mà tìm vi trùng giang mai.




__._,_.___

Nhật Bản gởi "lệnh bắt giữ "Tiếp Viên Hàng Không VN.



From: "pwillay
Sent: Thursday, February 27, 2014 1:02 PM
Subject: Nhật Bản gởi "lệnh bắt giữ "Tiếp Viên Hàng Không VN.
 

1.   Nhật Bản gởi "lệnh bắt giữ "Tiếp Viên Hàng Không VN.

 

Nhật Bản gởi "lệnh bắt giữ "Tiếp Viên Hàng Không VN.

http://sankei.jp.msn.com/affairs/news/140227/crm14022708320003-n1.htm
http://sankei.jp.msn.com/affairs/news/140227/crm14022710550005-n1.htm



ホーチミンに向け出発前のベトナム航空の航空機=26日夕、成田 空港第1ターミナル(宮川浩和撮影)
Báy may của HKVN trước khi xuất phát đi Hồ chí minh ,chiều 26 tại phi trường số 1 Narita


Theo hai bản tin link trên của báo Sankei thì ngày 26 Sở Cảnh sát Nhật Bản đã gởi "lệnh bắt giữ " đến Tiếp Viên Hàng Không của Hàng Không Việt Nam vì nghi ngờ đã tiếp nhận những hàng mỹ phẩm của những nhóm người VN ăn cắp tại Nhật .Qua cuộc điều tra cảnh sát đã bắt giữ 1 phụ nữ VN 30 tuổi trung gian chuyển hàng ăn cắp đến các Tiếp viên hàng không .Tháng 12 năm ngoái cảnh sát đã bắt giữ 4 thanh niên VN khỏang 20 tuổi (vụ thanh niên mặc áo cờ đỏ sao vàng ăn cắp bị cảnh sát bắt đã loan tải trên Việtland ) về tội đánh cắp mỹ phẩm và quần áo trong các cửa tiệm ở Tokyo ,những hàng ăn cắp phần lớn thuộc mỹ phẩm hiệu shinseido và quần áo hiệu Uniqlo đuợc mang đến nhà người phụ nữ 30 tuổi kể trên ,người này đóng thùng gới đến khách sạn mà các tiếp viên hàng Không VN trú ngụ gần phi trường Narita ,các tiếp viên hàng không gởi hiện kim trả lại ,lấy hàng ra khỏi thùng vất thùng không đi ,kéo va li ra khỏi khách sạn đến phi trường đã bị nhân viên điều tra theo dõi .
Theo cảnh sát thủ tục kiểm soát xuất cảnh chỉ đặt trọng tâm vào ma túy và vũ khí ,đối với quần áo ,mỹ phẩm rất dễ dãi nên số lượng lớn hàng hóa ăn cắp đã đuợc chuyển ra nước ngoài .

  Hà Nội Thủ Ðô của VN có một phố phồn hoa gần hãng hàng không VN mà báo chí giới thiệu là có những hàng mỹ phẩm Nhật Bản bán rẻ hơn ở Nhật ,theo một nhân viên ngoại giao ,có nhiều món hàng ông ta thấy còn mang những tấm thẻ ghi gía tiền bằng tiếng Nhật ,cho rằng đó là hàng ăn cắp .
Mỹ phẩm Nhật Bản rất đuợc ưa chuộng ,năm 2013 Nhật đã xuất cảng qua VN 534 tấn tăng gấp 5 lần so với 10 năm trước ,hàng chính thức bị đánh thuế 10% ,nếu hàng ăn cắp họ bán rẻ hơn nên bán đuợc rất nhiều .
Theo sở cảnh sát năm 1998 cả tòan quốc có 247 vụ người VN ăn cắp ,năm 2012 tăng lên 999 vụ ,nửa năm đầu của năm 2013 có 401 vụ ,chiếm 40% các vụ ăn cắp của tòan thể người ngoại quốc .Ðầu tháng 1 năm nay Cảnh sát tỉnh fukuoka và kyushu đã bắt giữ một nhóm 5 người VN về tội ăn cắp và gởi trả cho VN .
Cũng theo cảnh sát vụ chuyển hàng ăn cắp về VN qua tiếp viên hàng không ,họ nghi ngờ còn có nhiều tiếp viên khác can dự ,lệnh bắt giữ tiếp viên hàng không VN ở trên ,báo chí không cho biết số người và tên tuổi các nghi can
.

  1. Thật nhục nhã khi cầm "hộ chiếu" của nước Cộng Hoà Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam"
    (Theo lời Hồng Y PMM)


Ô nhiễm không khí, thách thức chính trị cho Bắc Kinh



ĐIỂM BÁO PHÁP QUỐC NGÀY 26/02/2014

Ô nhiễm không khí, thách thức chính trị cho Bắc Kinh

Lê Vy
 
Một ngày mù mịt ở bắc Kinh. Ảnh 26/02/2014
Reuters
                 
Phía Bắc Trung Quốc lại một lần nữa bị một lớp sương mù dày đặc bao trùm mà nguyên nhân chính là nạn ô nhiễm nghiêm trọng do các hoạt động kinh tế, công nghiệp gây nên. Chính quyền địa phương đã không có cách nào chống chọi được với vấn đề này. Nhật báo Les Echos phản ánh tình trạng này qua bài viết : « Bắc Kinh đối mặt với thách thức chính trị của nạn ô nhiễm không khí ».
Thông tín viên báo Les Echos từ Bắc Kinh tường thuật có nhiều trường hợp đau đầu do các nguyên nhân không rõ ràng, bệnh viện tràn ngập bệnh nhân với những  chứng khó thở…và mắt bệnh nhân vàng xám. Ai nấy đều đeo khẩu trang bảo hộ và hạn chế ra ngoài. Trong nhà, nếu hộ nào có điều kiện tài chính thì đều mua máy lọc không khí và cho chạy hết công suất trong nhà.
Ngày hôm qua, lần đầu tiên, một công dân Trung Quốc kiện chính quyền địa phương do đã không đưa ra được những biện pháp giảm thiểu ô nhiễm. Chuyên viên tư vấn chính phủ Lý Tuấn Phong đã đánh giá mức độ ô nhiễm vượt « mức độ cho phép », giống như tình trạng một « người hút thuốc lá cần phải dừng hút thuốc ngay lập tức, nếu không sẽ có nguy cơ bị ung thư ».
Theo Les Echos, trước thách thức chưa từng thấy này, chính quyền đóng cửa các xí nghiệp xung quanh thủ đô, hạn chế lưu thông xe hơi và gửi những nhóm chuyên viên đi kiểm tra việc áp dụng những biện pháp khẩn cấp. Thế nhưng, theo một luật sư cho biết, « trên truyền thông, đề tài về môi trường lại một lần nữa bị kiểm duyệt gắt gao » bởi vì đề tài này vô cùng sâu sắc, liên quan đến nền kinh tế Trung Quốc, đến trọng lượng đầu tư trong ngành công nghiệp nặng và thiếu một đối trọng đối với những chính quyền địa phương có quyền lực tuyệt đối. Ngoài đề tài về môi trường còn là vấn đề về khả năng của chính quyền tiến hành cải cách.
Trả lời phỏng vấn Les Echos, ông Mã Quân, Giám đốc Viện các vấn đề công cộng và môi trường cho biết, trong một thập niên nay, tâm lý người dân đã thay đổi thực sự. Nếu như cách đây 10 năm, bạn hỏi một người qua đường rằng điều gì là quan trọng nhất, họ sẽ trả lời là « phát triển kinh tế ». Ngày nay, câu trả lời sẽ là chất lượng không khí, nước, an toàn thực phẩm. Lý do của sự thay đổi trong cách suy nghĩ này vô cùng dễ hiểu. Đó là người dân đã thấy rõ tác hại của ô nhiễm không khí, ô nhiễm nước tại nhiều nơi.
Vẫn theo chuyên gia này thì vấn đề sinh thái khẩn cấp nhất cần được chú trọng là nạn ô nhiễm không khí vì hai lý do sau. Thứ nhất, đó là một vấn nạn mà toàn dân Trung Quốc đều quan ngại. Nếu như bạn giàu, bạn có thể mua nước khoáng chai để uống, mua thức ăn bio nhưng họ đều hít chung một khí trời khi bước ra khỏi nhà. Sau đó, ô nhiễm không khí này sẽ rơi xuống đất và gây nên những hậu quả về lâu dài trên chất lượng đất nông nghiệp hay thậm chí là chất lượng nước. Vấn đề thật sự ở đây là các cơ quan chức trách vẫn thiếu nhiệt tình trong việc giải quyết. Những tác nhân gây ô nhiễm không cảm thấy bị đe dọa, họ thích nộp phạt hơn và tiếp tục thải ra chất độc. Chính quyền địa phương thì vẫn tiếp tục ưu tiên tăng trưởng trong mỗi quyết định của họ. Theo ông, nếu ngày nào công chúng chưa được phép tham gia và giám sát thì vẫn không thể giải quyết được nạn ô nhiễm.
Ấn Độ : trường công lập tồi tệ đe dọa tương lai hàng triệu trẻ em
Nhìn sang Ấn Độ, nhật báo Le Monde quan tâm đến tình trạng giáo dục tại Ấn Độ qua bài viết : « Thất bại của các trường công lập Ấn Độ đe dọa tương lai hàng triệu trẻ em ».
Ngày càng đông người Ấn Độ, giàu cũng như nghèo, chấp nhận đóng tiền để đi học ở trường tư. Tỷ lệ trẻ em đi học ở trường tư tăng từ 27,8% lên 33% trong vòng 3 năm và tỷ lệ này tăng từ 16,3% lên 29% ở nông thôn, trong vòng 8 năm nay. Báo Le Monde thuật lại, trường tư mọc lên tuy trong những căn phòng nhỏ, thậm chí ngoài đường nhưng vẫn tốt hơn so với lớp học trường công mà thầy cô vắng mặt, trung bình một ngày trên năm ngày.
Thống kê này minh họa cho một trong những khủng hoảng giáo dục, hiện nay đang gây nguy hại đến sự phát triển của quốc gia này mà một nửa dân số dưới 25 tuổi, theo nhận định của nhiều nhà nghiên cứu.
Cuộc điều tra mang tên ASER do Tổ chức phi chính phủ Ấn Độ Pratham tiến hành tại các vùng nông thôn cho biết, nếu như có đến 96% trẻ em Ấn Độ ghi danh học tại trường công thì số trẻ này chẳng học được là mấy. Sau 3 năm học, 60% trẻ không biết đọc, ngoại trừ có thể là tên của mình, trong khi con số này chỉ là 54% cách đây 4 năm.
Một « luật về quyền được giáo dục » được thông qua vào năm 2010, bắt buộc mỗi trẻ em trong độ tuổi từ 6-14 tuổi đến trường nhưng luật này không thực sự quan tâm đến việc trẻ em học gì ở trường.
Thông tín viên báo Le Monde miêu tả, tại một ngôi trường trống rỗng, chỉ có vài con chó và thú nuôi, giáo viên nằm phơi nắng, đọc báo trong lúc có ít học sinh phục vụ trà cho giáo viên. Ali Ahmad, một trợ giáo, công việc của anh là giữ trẻ chứ không phải dạy học nhưng giáo viên chính thường xuyên vắng mặt, nên anh cũng phải dạy trẻ.
Tại bang Uttar Pradesh của Ấn Độ, phụ huynh chấp nhận trả 70 roupi/tháng (0,90 euro) để gửi con vào trường tư đang mọc lên như nấm. Lúc đầu, 5 hay 6 trẻ đến nhà một bà giáo hưu trí để học dưới một gốc cây. Chỉ trong vòng vài năm, số lượng đã tăng lên 158 trẻ và giờ đây được ngồi học trong nhà ngói. Vì các phụ huynh đa số mù chữ nên không biết con em mình học hành ra sao, vì thế mà trường tư như một giải pháp đảm bảo cho sự thành công, theo nhận định của phụ huynh.
Âm nhạc có tác động tích cực cho não bộ

Trên hồ sơ khoa học, báo le Monde hôm nay công bố kết quả nghiên cứu đáng chú ý. Đó là âm nhạc kích thích một hình thức ghi nhớ ở một số bệnh nhân mắc bệnh mất trí (Alzheimer). Âm nhạc mở ra những cánh cửa mới cho hoạt động não bộ.
Những bệnh nhân Alzheimer có thể ghi nhớ được những câu hát lặp đi lặp lại, những người đang hôn mê có thể tỉnh giấc nhờ bài hát mà họ yêu thích, người bị bệnh parkinson bớt loạng choạng hơn nhờ nghe những điệu nhạc đều đặn… Âm nhạc có tác động tích cực cho não bộ.
Tại sao một giai điệu có thể làm cho bạn cảm động, làm cho bạn vui, khóc, nhảy hay làm bạn bực bội ? Theo nghiên cứu đăng trên báo Le Monde, nhờ vào âm nhạc mà một số người mắc bệnh vô cảm bắt đầu ca hát, cười đùa và giao tiếp.

Ngoài ra, âm nhạc còn có một sức mạnh « kích thích » khả năng nhận thức và não bộ. Các nghiên cứu còn cho thấy những trẻ chơi âm nhạc có thành tích học tập được cải thiện hơn.




Vạch trần trò lừa đảo mang tên 'gói 30 nghìn tỷ hỗ trợ thị trường bất động sản'


Vạch trần trò lừa đảo mang tên 'gói 30 nghìn tỷ hỗ trợ thị trường bất động sản'


Mười lý do làm gói 30 nghìn tỷ đồng “hỗ trợ” BĐS thất bại
Phan Châu Thành - AHUA!PCT (Danlambao) - Gói tài chính 30 ngàn tỷ đồng có tên và mục đích “đẹp đẽ” là Hỗ trợ thị trường bất động sản (BĐS) với đối tượng hay phân khúc cụ thể là căn hộ cho người có thu nhận thấp của chính phủ Việt Nam sau gần 9 tháng chật vật triển khai nay mới giải ngân được trên 800 tỷ đồng, tức chưa được vẻn vẹn 3% tổng dự kiến. Tình hình hiện nay là cả người hỗ trợ và người là đối tượng được hỗ trợ đều không đạt được mong muốn, vì một bên không “giải được nó” và một bên không “sờ được nó”, còn bên trung gian thực hiện nó thì vẫn loay hoay vì không biết khớp chính sách hỗ trợ mơ hồ với nhu cầu thực ra sao… Thế nên, một số chuyên gia đã thẳng thắn đánh giá là nó thất bại và dự đoán là nó sẽ thất bại trước cả khi nó kết thúc, còn đa số qua gần 1000 đài báo của đảng vẫn ra rả ca ngợi nó, kỳ vọng vào nó, thổi nó lên chín tầng mây đỏ sao vàng...

Tôi thì biết nó đã thất bại. Tại sao vậy? Sau đây là mười (10) lý do chính, theo tôi, làm cho nó đã, đang và sẽ chắc chắn thất bại:

Thứ nhất, về lý thuyết kinh tế XHCN, trong nền kinh tế “định hướng” XHCN này thì việc triển khai gói tài chính như thế chính là một “định hướng XHCN” trên thị trường (cũng như các gói cứu trợ doanh nghiệp nhà nước, hỗ trợ tái cấu trúc ngân hàng hay giải quyết nợ xấu qua VAMC…)!

Ở đây, nó được định hướng là để giúp cho người nghèo, tức người có thu nhập thấp, nhưng lý thuyết kinh tế định hướng XHCN thì “đảng ta” dự kiến đến cuối thể kỷ mới có thể hoàn thiện, hiện nay chưa có, nên Chính phủ không biết đưa ra chính sách triển khai thế nào, thôi thì cứ quyết liệt vừa làm vừa sửa, đến cuối thể kỷ mới hoàn thiện chính sách thì “đảng ta” cũng không thể khiển trách chính phủ được.

Tóm lại, đảng ta và chính phủ ta coi người có thu nhập thấp là những con chuột bạch bị bệnh “ví lép kinh niên” và đang thí nghiệm đại trà một loại thuốc làm nở ví bằng vay nợ chính phủ để mua những căn hộ con con chất lượng thấp… Vì là thí nghiệm nên xác suất thành công bằng zero cũng là bình thường mà. “Đảng ta” còn cả trăm năm nữa để thí nghiệm các ý tưởng cao đẹp của mình trên đầu dân đen đã thành chuột trắng từ lâu…

Thứ hai, về lý thuyết kinh tế thị trường, gói kích cầu BĐS đó chỉ là một cách can thiệp thị trường bằng quyết định chính trị (quyết định mị dân, lừa dân, sẽ bàn đến ở lý do sau), hoàn toàn phi kinh tế.

Thay vì đưa ra các chương trình làm sao giúp người có thu nhập thấp có thu nhập cao dần lên để mua được nhà trả góp (cho họ có cần câu cá) - vốn là nhiệm vụ của các chính phủ, thì bằng Gói hỗ trợ này chính phủ “ta” lại hứa (vẫn mới chỉ hứa thôi) cho họ có ngay con cá bự nhất là mua được nhà mà không phải cố gắng nhiều, làm họ hy vọng vào cơ hội “tay không bắt giặc” mà đảng và chính phủ vẽ ra, mà bỏ qua con đường căn cơ tất yếu phải đi lên giàu có bằng lao động và gia tăng thu nhập từng bước - như con em họ phải học từng lớp từ vỡ lòng đến lớp 12 mới vào đại học được.

Sự can thiệp hành chính dưới mưu đồ chính trị này đi ngược bản chất thị trường tự do, nên nó sẽ bị thị trường đào thải, dù đảng ta có “quyết tâm chính trị” “quyết liệt” đến đâu…
'Gói 30 nghìn tỷ hỗ trợ thị trường bất động sản' với đối tượng 
là người có thu nhập thấp được mua nhà giá rẻ. 
Đây là trò lừa đảo đã được các nước cộng sản Đông Âu mang ra sử dụng.

Thứ ba, về mục đích công khai của Gói hỗ trợ
, có thật là và tại sao lại phải hỗ trợ người có thu nhập thấp mua nhà? Trong các xã hội bình thường (và không “ưu việt” như XHCN), người có thu nhập thấp thì không thể mua nhà, họ phải chấp nhận ở nhà thuê thôi, rồi tập trung và cố gắng làm việc sao cho có thu nhập cao hơn (thu nhập trung bình thấp và trung bình) nhưng ổn định và tích lũy để có thể mua nhà trả góp dài hạn. Rồi khi vươn lên có thu nhập cao hơn và tích lũy nhiều hơn nữa, họ có thể mua hẳn căn hộ cao cấp hay nhà phố, biệt thự… Đó là một trật tự và một sự công bằng cơ bản và tất yếu của xã hội.

Nhưng, bản chất XHCN là đảo ngược trật tự xã hội loài người như Marx đã đề ra, mà cụ thể ở đây có lẽ là khuyến khích người nghèo và cái nghèo, nên phải giúp người nghèo mua được nhà ngay bằng thu nhập thấp – tức là lại vẫn “tay không bắt giặc”, như đảng ta đã tay mượn liềm, tay mượn búa (thực ra là trong bụng giắt dao cài súng và vai khoác dây thừng) mà cướp được cả đất nước này. Đó gọi là “đốt cháy giai đoạn”, không cần vươn lên có thu nhập trung bình và thu nhập khá, thu nhập cao của người nghèo, là giúp người nghèo sẽ có nhà ngay và… mãi mãi có thu nhập thấp.

Mục đích trên, vì thế tưởng là tốt đẹp và nhân đạo, nhưng thực chất nó đi ngược quá trình vươn lên giàu có của mỗi người nên nó sẽ tước mất cơ hội giàu có (bằng phấn đấu tự thân) của mỗi người. Vì nó đi ngược tự nhiên nên nó không chỉ không khả thi, khó thực hiện mà con vô cùng tàn độc với dân. Tàn độc ở chỗ nó mãi mãi chỉ là lời hứa của “đảng ta” thôi, vì không khả thi, nhưng “đảng ta” đã bắt dân phải mang ơn mình vì lời hữa đó rồi…

Thứ tư, về mục đích thực, gói tài trợ trên đảng rất biết là không khả thi như trên, nhưng vẫn triển khai rầm rộ, vì mục đích thực của “đảng ta” chỉ là muốn có một động tác PR mị dân thật hoành tráng, như đa số các động tác “vì dân” khác của họ, chỉ để chứng tỏ “đảng ta” và chính phủ “ta” vì là cộng sản nên rất biết “chia sản” cho dân, rất quan tâm đến người nghèo, người có thu nhập thấp, mà thôi. Vì thế, nó phải được tuyên truyền thật nhiều, thật ầm ĩ, nhưng phải được giải ngân thật chậm, thật khó. Có như thế, mục đích thật của gói là để mị dân, tức là lừa dân nghèo ăn bánh vẽ, mới có hiệu quả cao. Nếu giải ngân nhanh vèo thì còn gì để khoe khoang rằng tôi đang bận “chia sản” người nghèo nữa!

Khổ nỗi, dân ta vốn sống bằng bánh vẽ của “đảng ta” suốt 70 năm qua rồi, nên thêm một cái bánh vẽ nữa, là rất cần thiết cho cả hai – cả đảng và dân. Chẳng thế mà “đảng ta” đã rêu rao qua gần một nghìn loa báo đài của mình về một cái bánh khác đang được vẽ cho bất động sản cỡ 180-200 nghìn tỷ đồng (do Thứ trưởng Bộ XD Nguyễn Trần Nam công bố cuối năm 2013), và gấn đây (đầu năm 2014) là cái bánh mới vẽ khác nhỏ hơn một chút (chỉ 100 nghìn tỷ đồng thôi), tất cả đều lớn hơn cái bánh vẽ ban đầu còn chưa nuốt được đến ba - bẩy lần.

Các Cụ ta nói, nói điêu cũng có năm bảy đường, nhưng nói điêu, tức nay gọi là “nổ”, cỡ như “đảng ta” quen làm, thì chỉ có là bọn sống bằng nghề…đánh đĩ! Nước Pháp có cô gái từng làm nghề đó được người Pháp đúc tượng và tôn vinh là anh hùng dân tộc vì xả thân chống giặc ngoại xâm, còn “đảng ta” đã đưa giặc Tàu vào khắp nước, và bắt dân ta phải tôn vinh “đảng ta“ là anh hùng dân tộc và đúc tượng vài kẻ đầu đảng, nay đã bổ xung thêm và phát triển rực rỡ chức năng đánh đĩ như trên, chắc là dân ta sẽ còn phải đúc thêm nhiều tượng lắm để tôn thờ và biết ơn đảng!
Thứ năm, về chiến lược quản trị xã hội, đó còn là một đòn gió để đảng và chính phủ cùng gần một nghìn loa đài báo của mình lái dư luận xã hội vào hành động “cao thượng” đó của mình, tức là ra khỏi các vấn đề nhức nhối trong nền kinh tế, chính trị, xã hội khác. Đồng thời, trong chính thị trường bất động sản – vấn đề nhức nối nhất là của các nhà đầu tư/đầu cơ bất động sản – là của các nhóm lợi ích, của người giàu mới nổi – và gói cứu trợ này thực chất là để cứu họ và cho người giàu và các nhóm lợi ích đang ôm và bế tắc.

Thực ra, cuối cùng thì đảng ta đang muốn ngấm ngầm tự cứu mình, vì hơn ai hết đảng biết rõ ai đang chìm trong đó, không phải là những người dân có thu nhập thấp – họ đã được tham gia thị trường BĐS đâu mà cứu họ ở đó? Vì thế, gói cứu trợ đó đúng là một mũi tên băn nhiều đích của “đảng ta”, và ở đích nào đảng cũng bắn chết dân.

Các Cụ đã nói, với tà quyền thì dân là bia đời, quả không sai. Ở Việt nam hôm nay, đâu đâu dân cũng là bia tập bắn và bắn thật, bắn chơi… của “đảng ta” mà thôi.
Thứ sáu, về định lượng ảo tưởng của gói hỗ trợ. Thực tế xã hội VN hôm nay, nếu hỗ trợ người dân có thu nhập thấp để mua nhà thì cần có ít nhất trên 1 triệu căn hộ giá rẻ khoảng 500 triệu đồng để bán trả dần, tức cần Gói hỗ trợ trên 500 nghìn tỷ đồng mới tạm đáp ứng nhu cầu. Gói 30 nghìn tỷ là quá nhỏ, chỉ đáp ứng 30/500 tức khoảng 6% nhu cầu thì không thể giải quyết được vấn đề hay mục tiêu “đẹp đẽ” mà gói hỗ trợ đưa ra. Vì thế, cái định lượng không tương xứng mục tiêu của nó làm nó trở thành trò hề ngay từ khi nói ra (nhưng “chiên gia” của đảng không ai dám nói ra), và sẽ thất bại. Mặt khác, nó gián tiếp chỉ ra  mục tiêu thực của “đảng ta” là cái khác: đó chỉ là bánh vẽ thôi, vẫn chỉ là “cho trẻ con ăn cứt gà” gói trong cờ đỏ sao vàng gọi là kẹo thần dược của đảng cho dân. Loại “kẹo” này các đảng cộng sản khác ở Đông Âu và Liên xô cũ đã dùng nhiều rồi, góp phần làm dân họ ngộ độc suýt chết – nhưng người bị báo tử lại là… các đảng cộng sản.

Ví dụ: Ở Balan những năm 70-80 thế kỷ trước đảng và chính phủ cộng sản Balan có chương trình 5 năm (sau kéo dài thành 10 năm cũng… càng toi) cung cấp 1 triệu căn hộ cho người lao động và dồn hết toàn lực có thể của toàn đất nước Balan (khá giàu mạnh lúc đó) vào đó. Kết quả sau hơn chục năm cũng rất quyết liệt, chỉ có gần 200 nghìn căn hộ chất lượng vô cùng bậy bạ (so với Châu Âu) được hoàn thiện, còn trên 800 nghìn căn hộ đã giải ngân nhưng bốc hơi ngay trên giấy.

Cựu Thứ trưởng Bộ TNMT sau này là ông Đặng Hùng Võ, lúc đó vẫn đang đi buôn lậu và lên “soái” ở Balan chắc còn biết rõ hơn tôi?

“Túm” lại là, 1 triệu căn hộ cho dân “đen” chả thấy đâu, chỉ thấy các quan “đỏ” đâu đâu cũng có villas và biệt thự xa xỉ hoành tráng, kiểu như ông Truyền cựu Thanh tra chính phủ “ta” có 5-6 biệt thự khắp nơi vậy, hay “biệt thự nhỏ” của Ianukovich ở Ucraina - “chuyện nhỏ”!

Nhưng hàng vạn chuyện nhỏ đã thành chuyện lớn: hàng chục triệu người dân Balan (được hứa sẽ có căn hộ giá rẻ và trả dần) đã xuống đường và tham gia Công đoàn Đoàn kết… đã lật đổ những kẻ “đánh đĩ to mồm”, hứa một đằng làm một nẻo là đảng cộng sản và chính quyền cộng sản… Tiếc là “đảng ta” cố tình không học bài học mà lịch sử các đảng cộng sản đã thành ma để lại, mà vẫn cứ giở trò ma đó với dân ta hôm nay…

Kết quả sẽ “thành công” thế nào thì cái “đỉnh cao trí tuệ” đã tự biết rồi, nên đang cố tự mình học võ Tầu làm ve sầu thoát xác mà thôi. Nhưng khó “thoát xác” lắm, không thoát được đâu, “ve sầu cộng sản” ơi, các bác tự biết thế mà!
Thứ bảy, về công cụ triển khai, là hệ thống các ngân hàng thương mại của nhà nước.

Vấn đề ở đây là, các ngân hàng nhà nước VN hôm nay vốn là các công cụ của “đảng ta” để “cộng sản”, tức để làm các trò ma tài chính, để cướp phá và rút ruột nền kinh tế quốc gia cho các nhóm lợi ích và các doanh nghiệp nhà nước, nay phải triển khai gói hỗ trợ này, dù nó chỉ nhỏ tí nhưng vẫn là phải “chia sản” cho người khác, thì họ loay hay quá, không biết làm sao, vì ngược với chức năng “cộng sản” cho đảng và cho mình của họ?!

Nói luôn thế này cho vuông: Các ngân hàng nhà nước VN chỉ cho “vay” khi người vay “tự nguyện đồng ý” để lại cho họ một số “phần trăm” đáng kể ngoài phí dịch vụ ngân hàng công khai, thường lên đến 5-10-15%.

Ví dụ, bạn ký vay và sẽ phải trả cả gốc lẫn lãi 1 tỷ đồng thì bạn chỉ nhận được khoảng 800-900 tr. đồng thôi, nếu không thì… bạn sẽ không đáp ứng yêu cầu và thủ tục vay dài dài, có thể trong vòng nhiều năm tới, cho tới khi… bạn “hiểu ra” và “tự nguyện cảm ơn” họ bằng 10-15% khoản vay mà họ sự tự cắt ngay cho mình trước khi chuyển “100%” tiền vay cho bạn!

Sự thể còn khó khăn hơn nhiều khi đối tượng gói vay này là người dân có thu nhập thấp hay các nhà kinh doanh phát triển nhà cho người có thu nhập thấp – tức là những người này không thể và không bao giờ chấp nhận cái “phần trăm tự nguyện cảm ơn đó” (nghe như đảng bắt dân biết ơn “gải phóng” dân tộc ấy nhỉ? Mẹ (đĩ) nào thì con (đĩ) ấy mà!). Vì như thế, thà không vay còn hơn. Đó là một lý do “kỹ thuật” chính làm gói này không thể giải ngân. Trên thế giới này có con đĩ nào cho khách “xài” miễn phí đâu, trừ ở VN, và khi khách đó là quan “đỏ” hay ma cô!

Điều đó cũng giải thích cho ai thắc mắc: sao vẫn có 3% gói tài trợ đã được giải ngân đó thôi? Đó chỉ như là gái đĩ phải chiều ma cô hay phải tận tình phục vụ ông chủ/người nhà ông chủ mà thôi.
Thứ tám, phản ứng không mặn mà của đối tượng gói tài trợ. Tại sao? Vì đó đâu phải là yêu cầu của họ!

Nếu chúng ta nhớ lại thì không hề có một đề xuất nào của cá nhân cụ thể hay hội đoàn những ngừoi có thu nhập thấp yêu cầu chính phủ tài trợ để họ mua nhà (chất lượng thấp)! Nếu có thì… họ đã phải vào tù rồi, vì “đảng ta” cấm dân oan khiếu kiện về BĐS, mà đây là một đòi hỏi về BĐS như thế!

Thực chất, nguồn gốc của gói “cứu trợ” này xuất phát từ chính phủ “ta” sau khi thị trường BĐS sa lầy mấy nay với mấy trăm ngàn căn hộ của các nhóm lợi ích đỏ bị “tồn kho”, và để cứu vãn/xoay chuyển tình hinh đó. Thế cho nên các căn hộ trung cấp mới bị ngưng hoàn hiện, bị chia nhỏ ra, bị “hạ công năng” để thành các căn hộ “giá rẻ” cho người thu nhập thấp.

Vẫn là bài lừa muôn thuở đã thành tinh: “đảng ta” chỉ mượn danh người nghèo để cứu mình và bè lũ tham nhũng sân sau của mình mà thôi, ở đây là trong bất động sản.

Các chính sách kinh tế xã hội khác của “đảng ta” trong các lĩnh vự khác (như “cứu” ngân hàng, “hỗ trợ” nông nghiệp, “tài trợ” xuất khẩu, “giảm” nợ xấu…) cũng là theo nguyên tắc đó: treo đầu dê bán thịt chuột chết, vì thịt dê đảng chỉ dành cho đảng.
Một nguyên nhân quan trọng khác làm người thu nhập thấp thơ ơ với gói hỗ trợ “hào phóng” của đảng cho mình là vì đại đa số dân ta đã mất niềm tin vào “đảng ta”, vào những lời hứa, những cái bánh vẽ của đảng rồi. Những viên kẹo lừa của đảng để lừa dân, dù liên tục được đảng thay đổi bao bì và mùi vị, và đưa qua tay nhiều kẻ “trung gian” khác nhau, thì dân vẫn “ngửi ra” đó là những bánh vẽ được điều khiển từ xa bằng điều 4 Hiếp pháp, luôn vì một mục đích duy nhất là bảo vệ ngai vua cai trị hà khắc của đảng chứ không phải vì dân.

Dân ta sau 70 năm cộng sản cai trị đã trở nên như con trẻ, có thể cảm nhận được, “ngửi ra” được ai thực sự yêu mình, ai muốn ăn thịt mình… Mà cái “mùi” của “đảng ta” thì nó rất đặc trưng và ai ai cũng muốn tránh xa, đó là mùi gian gian… Cái gói 30 ngàn tỷ này với dân, cũng bốc lên mùi gian đối đó!
Thứ chín, do sự bất lực và thờ ơ của các nhà phát triển BĐS (land-developers), vốn cũng là đối tượng được  hỗ trợ của gói tài chính này. Trong khi thị trường BĐS đang khó khăn mà có hỗ trợ đầu vào là ưu đãi của gói 30 nghìn tỷ này, và đảm bảo đầu ra vì giá rẻ (cho người có thu nhập thấp), thì tại sao các nhà phát triển BĐS lại cũng không mặn mà với nó – tức là trên chính lãnh địa của họ, làm cho việc triên khai của gói tài trợ vẫn và thêm tắc?

Đó là vì, đến nay thị trường BĐS VN còn rất méo mó, chưa có các nhà đầu tư và phát triển BĐS đích thực, chỉ có các nhà đầu cơ BĐS là các sân sau của các quan đỏ và các nhóm lợi ich, ít tiền hay nhiều tiền mà thôi.

Đầu cơ là họ chỉ kinh doanh bằng cách “chạy được” dự án từ chính quyền, giải tỏa đất với giá ăn cướp của dân, thổi giá đất lên vài chục lần rồi bán đi phần lớn thu lời ngay, xong và thắng to. Phần đất ít ỏi còn lại sẽ phải cõng giá đất đã thổi lên và phần đã bán đi, được đem thế chấp ngân hàng để vay tiền cho dự án phát triển BĐS, rồi vay cả tiền thuê người phát triển dự án với giá trời ơi, nên khi thị trường đóng băng và rơi tự do họ phủi tay, họ đẩy nợ nần sang các ngân hàng đang ôm cái xác nhà khô và đất không bán được, còn các nhà thầu thì bị chiếm dụng vốn (cách nói khác của từ quỵt nợ)…

Thị trường BĐS VN toàn những “nhà đầu tư” từ đảng ra như thế thì lấy ai phát triển các dự án căn hộ cho người thu nhập thấp đây?
Thứ mười, do nguồn gốc số tiền của gói tài trợ 30 ngàn tỷ đồng.

Về phương diện chính sách tài chính của đảng, gói tài trợ chỉ là công cụ để đảng thêm một lý do biện minh, thêm một đầu ra cho chính sách tiền in tiền vô hạn độ của đảng ta hiện nay, thông qua phát hành trái phiếu chính phủ…

Bắt đầu chỉ là hứa tài trợ 30 ngàn tỷ, rồi hứa 100 ngàn tỷ, rồi hứa 200 ngàn tỷ… nhưng trái phiếu thì phát hành thật, để in tiền bù vào chỗ khác. Có vô vàn lỗ hổng trong nền kinh tế “định hướng” này mà chính phủ “ta” chỉ biết một cách là in tiền ra trám lại. Hàng năm ước tính chính phủ “ta” phát hành khoảng 350-500 nghìn tỷ đồng (năm 2013 ước tính tổng trái phiếu CP khoảng 400 nghìn tỷ đồng) nên rất cần “lý do chính đáng” cho việc đó, và gói cứu trợ BĐS cho người thu nhập thấp là một lý do “chính đáng”, thậm chí “cao đẹp” đó. Còn nếu nó sẽ không giải ngân được thì là do… khủng hoảng kinh tế Mỹ làm ảnh hưởng thị trường BĐS VN mà thôi! Cuối cùng thì tiền in ra sẽ bốc hơi hết, đúng cho mục đích thực (ẩn) mà nó phải được in ra.

Giống như trên 800 nghìn căn hộ ở Balan những năm 80 bị bốc hơi ngay trên giấy, góp phần để lại món nợ khổng lồ của chính phủ Balan với phương Tây hồi đó cho nhân dân Balan trả…, chính phủ VN cũng chỉ vay nợ con cháu tương lai để mị dân hôm nay hòng yên vị vơ vét thêm ngày nào hay ngày ấy. Đồng tiền in ra đã bất minh thế thì làm sao làm được điều thiện mà hàng nghìn loa báo đài của đảng rêu rao ầm ĩ về nó!
*

Thế cho nên, tôi bị điếc tai, nhàm mắt vì nghe đọc về cái gói 30 nghìn tỷ đồng “hỗ trợ bất động sản cho người có thu nhập thấp” của “đảng ta” này quá! Đành phải bỏ mấy tiếng gõ ra bài này để chỉ ra sơ sơ mười (10) lý do trên làm nó chắc chắn sẽ không thể thành công. 

Tôi chỉ buồn là, trò ma này dân Đông Âu cũ đã bị cộng sản lừa (tất cả Đông Âu và Liên Xô cũ, không chỉ Balan), thế mà họ vẫn trơ mặt diễn lại! Tôi cũng chẳng dám mong là dân ta sẽ không bị lừa, vì chỉ có bị lừa đau và mãi thì dân ta mới nhìn ra muôn-mặt-lừa-đảo của cộng sản chăng? Lịch sử “cộng sản” của nước mình và của các dân tộc khác còn tươi rói mà dân ta không nhìn ra, vẫn cố say sưa tin vào lời hứa “chia sản” của họ kiểu gói kích cầu này, thì nghe chừng gói hỗ trợ tiếp “đảng ta” sẽ nổ ra là “1 triệu căn hộ cho người không có thu nhập nhưng vẫn theo đảng đến cùng” quá?! (Để đi ăn cướp cùng đảng).
Nhưng lịch sử thế giới cũng đã chỉ ra, mỗi cú lừa của các đảng cộng sản đối với dân tộc họ sẽ là một dây thòng lọng treo lên cổ họ, và sau đó, vào một ngày “đẹp trời”, nhân dân sẽ tóm những đầu đây kéo họ ra ánh sáng mà xét xử, như những ngày đẹp trời băng giá trên quảng trường Độc Lập và trên khắp đất nước Ucraina vừa qua.
Với dân tộc Việt Nam ta, đảng cộng sản VN đã tự khoác lên cổ mình quá nhiều dây thòng lọng rồi đó. Chỉ còn đợi “một ngày đẹp trời” dân ta sẽ đứng lên cầm chắc lấy những đầu dây kéo họ ra Quảng trường Độc lập của Việt Nam, và xét xử.




My Blog List