Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Saturday, March 8, 2014

KHÓ THOÁT KHỎI CUỘC CHIẾN TIỀN TỆ MỸ - TRUNG: SẼ CÓ NGÀY NỔ "ĐÙNG, ĐOÀNH"!



KHÓ THOÁT KHI CUC CHIN TIN T M - TRUNG:
S
CÓ NGÀY N "ĐÙNG, ĐOÀNH"!
Hà Nhân Văn


 Chuyến công du của NT John Kerry đến Bắc Kinh bên ngoài có vẻ êm đềm, dịu hòa nhưng đã bị lu mờ trước hiện tình rất căng thẳng về tiền tệ, đô la Mỹ và nhân dân tệ. Giới bình luận tài chính ở Hồng Kông và Tân Gia Ba đang lao xao về cuộc chiến tiền tệ khó tránh nổi giữa Hoa Kỳ và Trung Cộng (TC), tức giữa đô la Mỹ và nhân dân tệ. 

Trên mục này, hơn một lần chúng tôi (HNV) cho rằng TC sẽ vỡ nợ. Nước Tàu sẽ loạn to trước những con số ảo "lừa bịp".

Cách đây vừa đúng hai năm, số ra ngày 15-2-2012, sau khi phân tích tổng quát và rất đắn đo, HNV đặt bút viết về họ Tập, đặt tựa đề "Tập Cận Bình trên đà đảng CS Tàu sụp đổ". Hai năm qua chỉ thấy TC càng ngày càng mạnh, càng hung hãn, càng ngày càng đổ đô la Mỹ vào túi tiền vĩ đại của Uncle Sam.

 Chắc có vị không ưa và cho rằng "HNV đã già, viết xuống rồi", và rằng "HNV nông cạn" (tin Bolsa, Nam Cali). 

Thưa không sao! Đó là qui luật của trời đất và kiếp người! Một danh ca lẫy lừng một thời rồi cũng tắt tiếng hát, mất cả trí nhớ. Già thì văn phong phải xuống, lẽ tự nhiên, có sao! Kiếp cầm ca và cầm bút báo bổ vẫn là "con tằm đến thác vẫn còn giăng tơ"! Và là tơ thiệt của tằm.

Đã 2 năm Tàu vẫn phây phây! Vâng! Đúng như thế. Thời gian của một tiến trình lịch sử, dài ngắn không thể tính được. Liên Xô sụp đổ đã báo trước từ ngày Staline thừa kế Lênin và Liên bang Xô Viết ra đời vì ngay từ cơ sở nền tảng và chế độ đó, đã trái với tính tự nhiên của các dân tộc và tính người. Liên Xô sụp đổ hẳn năm 1991 cũng chỉ là "tuy mới chết mà ốm đã lâu"!

Riêng TC Đỏ ốm nặng đã từ vụ Thiên An Môn, từ Giang Trạch Dân và Hồ Cẩm Đào hung hãn với đường lưỡi bò 9 khúc Biển Đông, chiếm 80% diện tích Biển Đông. Thật là điềm gở của một "định mệnh", nếu ta tin vào điềm và định mệnh của một con người, của một triều đại. Ai đặt tên nó là Lưỡi Bò! Một ông VN nào đó. 

Nay lưỡi bò đã quốc tế hóa qua ngôn ngữ thời thượng báo chí. Mà nó giống y hệt chiếc lưỡi bò, dân Việt trong nước, sáng tác thêm chiếc kéo, cắt ngang chiếc lưỡi bò đỏ, tự đã có nghĩa "Tao cắt lưỡi mày"! Một báo Anh ngữ in tấm hình này với hàng chữ "It means a lot"!

Chuyến viếng thăm Bắc Kinh tuần qua của John Kerry cũng chỉ lằng nhằng, Tập Cận Bình hứa hẹn tiếp tục hợp tác với Mỹ và Lục cường dứt khoát giải quyết "vấn đề nguyên tử Bắc Hàn". Với Bắc Hàn, nhà lãnh đạo Bắc Kinh như "gái ngồi phải cộc". 

Bình Nhưỡng tiếp tục "thanh trừng khu tự do mậu dịch Hàn - Trung", y như mô thức khu tự do mậu dịch Việt - Trung ở Thượng du VN. Nhân dịp sinh nhật Kim Jong Un, Bắc Hàn tống giam 40 nhà doanh nghiệp (RFA, bản Anh ngữ, 2-15-2014, "Kim jails 40 enterprises linked his executed uncle"). 

Tin khác từ Tokyo cho biết đây là 40 tay "doanh nghiệp nhà nước" liên doanh với TC nhưng chỉ là tượng trưng, từ 80-90% vốn là của TC. Trên mục này, HNV đã thưa rõ: khai thác quặng mỏ, rừng, phát triển đầu tư khai thác đất đai như ở biên cương Bắc Hàn và Thượng du VN đều trực thuộc Quân Đội tức GPQ TQ, Tổng cục kinh tế của bộ Quốc Phòng, Hội đồn An Ninh QP Trung Cộng.

SỰ NGUY HIỂM CỦA TC!

Thế lực của TC không phải là nhỏ ở ngay trên đất Mỹ, trong lòng nước Mỹ, nói như một nhà Trung Hoa học, ĐH Stanford trước đây, "đã có một nước Tàu trên đất Mỹ". Kissinger là tay mại bản số một của TC từ ngày Đặng Tiểu Bình mở cửa, lại thêm Brezinski cố vấn ANQG thời TT J. Carter là tay nhiệt liệt cổ võ quan hệ Mỹ - Trung và chống chủ trương trở lại ĐNA và Á Đông của HP Obama. 

Đã khá lâu, tuần báo quốc tế The Economist liên tục nêu lên một TC "rất nguy hiểm cho Mỹ và thế giới". Quốc Dân Đảng Đài Loan đã và đang phải xét lại quan hệ mậu dịch song phương với Bắc Kinh. Tạp chí Ngoại giao Mỹ, cuối năm 2013, Gs. Avery Goldstein, ĐH Pennsy., một học giả uyên bác về TC hiện tại, ông đã nêu vấn đề "Sự nguy hiểm của TC, hiện thực và hiện đại" (China's danger, real and present).

Theo tác giả, nay là lúc Hoa Thịnh Đốn phải lo lắng (Foreign Affairs, vol. 92, no 5, Sept & Oct. 2013). Làn ranh Đỏ giữa 2 nước thật mỏng manh, nguy hiểm hơn cả thời chiến tranh lạnh. TC đầy những bất ngờ, bất trắc. Phía TC không chế ngự được những hiểm nguy. Họ thiếu thận trọng về vấn đề xấu có thể châm ngòi cho biến cố. Họ thiếu thận trọng trong khi nổ tiếng súng đầu tiên nếu biến cố tiếp diễn.

Thí dụ như cuộc đụng độ ở quần đảo Senkaku, Hoa Đông, và như ở Biển Đông mà Mỹ có nghĩa vụ phải bảo vệ Phi Luật Tân. Gs. Goldstein có vẻ khá bi quan nhưng thực tế là như vậy. Ai cấm được sự bất ngờ có thể một chiến hạm TC nổ súng vào chiến hạm Mỹ trong hải phận quốc tế mà TC tự nhận thuộc chủ quyền của TC? TC hôm nay còn đặt ra rất nhiều nguy hiểm khác.

Thí dụ tai họa môi sinh và bệnh tật, TC dẫn đầu, tai hại ghê gớm không riêng cho TC mà cả nhân loại, một TC mà đại họa ô nhiễm tệ nhất thế giới (The world's worst polluter - The Economist, August 10, 2013).

 Hàng trăm loại bệnh lạ phát sinh từ họa ô nhiễm ở TC. Bệnh "chí rận" ở cửa mình phụ nữ (hầu hết là gái mãi dâm) đã biến mất trên thế giới cả nửa thế kỷ nay, nhưng vẫn còn tồn tại và phát triển ở TC (xem Đông Quan, kinh đô tình dục, đó là thứ "chí trắng" nằm sâu dưới da, đẻ trứng trên lông). Kinh đô tình dục Đông Quan (vừa bị dẹp, Giám dốc sở Công An bị cách chức, có tới 300,000 "lao động" phục vụ tình dục, xem China Daily).

Nhiều bệnh của "lao động tình dục" lại do nguyên nhân nước tắm rửa ô nhiễm! Tai họa ngay cho du khách nước ngoài đến Đông Quan hay các ổ sang trọng ở Bắc Kinh, Thượng Hải, Quảng Châu... Một TC không còn hấp dẫn nữa, đã mất cả sự thu hút của đầu tư nước ngoài (xem: The Economist, số chủ đề "China loses its allures - Why life is getting harder for foreign companies" (Tại sao đời sống lại trở nên khó khăn cho công ty ngoại quốc (xem vào dịp tới), Jan 25, 2014).

Cái nguy hiểm lớn lao cho Hoa Kỳ, kể cả Nhật và Liên Âu, trước tiên là kinh tế TC sụp đổ. Đồng Yuan (Nhân dân tệ) bấp bênh, 15 năm trước Bắc Kinh nuôi giấc đại mộng: đồng Yuan sẽ lên hàng đầu thay thế đồng đô la Mỹ. Bắc Kinh vận động và đã thành công lập khối thị trường mới, đối tác của Liên Âu và đối đầu với Hoa Kỳ. 

Đó là khối BRICS gồm Ba Tây (Brazil), Nga (R), Ấn Độ (I), TC (C) và Nam Phi (S). Khối này sẽ thành lập quỹ tiền tệ, đối tác với IMF (Tiền tệ quốc tế - 1944 mà Mỹ và Âu châu là chủ nhân ông từ buổi đầu). Bắc Kinh vận động và đòi IMF phải phát hành một loại tiền tệ tiêu chuẩn thay đô la Mỹ.

Mở đầu, Ba Tây nhận đồng Yuan của TC thay cho đô la Mỹ trong các nghiệp vụ ngân hàng, giao hoán (exchanges) và xuất nhập cảng. Nhưng BRICS suy thoái ngay sau vài năm ra đời. Nay thì tiền tệ các nước BRICS xuống giá trầm trọng. Trái lại đồng đô la Mỹ càng ngày càng mạnh. Các doanh nghiệp và ngân hàng Ba Tây vẫn coi đô la Mỹ là tiền tệ quốc tế tiêu chuẩn. 

Tóm lại, do Bắc Kinh dẫn đạo BRICS hoàn toàn thất bại. Khối G-20 năm đầu ra đời, TC nghiễm nhiên dẫn đầu cùng BRICS ngang hàng với Mỹ và G-8. Nhưng Mỹ và G-8 vẫn là cột trụ của G-20 (qua Thượng đỉnh G-20 ở St. Peterbourg, Nga Sô 2014).

Ôn Gia Bảo khi còn làm thủ tướng, công du Anh và Âu châu, ông đến thăm ĐH Luân Đôn, hãnh diện nói rằng: đại kinh tế gia Adam Smith (1723-1790, Scotland, Anh quốc) là sách "gối đầu giường" của họ Ôn. TT Lý Khắc Cường hiện nay, nói tiếng Anh lưu loát, không cần thông dịch, ông Cường từng tuyên bố như là đệ tử của kinh tế gia Adam Smith. Và rằng từ A. Smith, TQ "đề xuất" kinh tế thị trường theo định hướng XHCN bản sắc TC. VN ta đơn giản mà rất thực tế, nói rằng "nồi nào vung ấy". 

Hai thập niên đầu canh tân và Tứ hiện đại của Đặng Tiểu Bình với kết quả thật to lớn, kinh tế TC lớn như thổi. Hơn 20 năm sau, vượt lên đại cường kinh tế số 2 toàn cầu. Đồng thời đẻ ra không biết bao nhiêu tệ tật, đồi trụy, băng hoại của một xã hội Nho giáo vẫn là căn bản trong tương quan nhân sinh xã hội. Điểm son lớn nhất là ở TC, giới trung lưu đã lớn mạnh. Đồng thời tướng lãnh GPQ là một giai cấp binh gia mới đầy quyền lực, tham nhũng và hiếu chiến "Đại bá"!

TIỀN TỆ MỸ - TRUNG!

Đồng tiền vẫn là vạn năng! TC lấy cái vạn năng để mua chuộc và chi phối thế giới từ Hoa Kỳ đến Âu châu. Nhân dân tệ (Yuan) thời Mao là tiền hàng mã, hơn 3 thập niên qua, Nhân dân tệ đã thành một cường lực chi phối thế giới từ giao tế, ngoại giao, văn hóa giáo dục, đến thương trường, nổi bật với mạng lưới 172 học viện Khổng tử và các lớp dạy Hoa ngữ miễn phí. 

Nhưng, cái nhưng này thật đáng kể, đồng Yuan TC phải gắn chặt với đô la Mỹ như xương da! Sao lại thế? Đồng Yuan vẫn chưa qua mặt nổi đồng Yen Nhật Bản, còn rất mong manh so với đồng Euro. Giữa vàng và Yuan, ngay người Tàu trong đời thường lại chọn vàng. Nếu buông đô la Mỹ, đồng Yuan lảo đảo ngay.

 Từ năm đầu đổi mới, hàng TC bán qua Mỹ, giữ lại Mỹ. Hàng bán qua các nước Á Phi, gửi tiền qua Mỹ. Đây là cái vốn vĩ đại để bảo chứng và để mua nhiên liệu, quặng mỏ, tài nguyên đem về Tàu. Congo bán quặng mỏ cho TC chỉ lấy đô la mà thôi. Đồng Yuan để ở Mỹ vừa an toàn, vừa là một tích sản của TC để giao hoán trên toàn cầu. Uncle Sam khi thiếu thốn thì vay của TC ngay trên đất Mỹ (ngân hàng Mỹ ...). Năm 2010 lên đến 1100 tỷ Mỹ vay của TC cũng vẫn trên đất Mỹ!

Thượng viện Mỹ tuần qua đã thông qua mức nợ trần đến năm 2015 sẽ lên đến trên 17,500 tỷ USD trong đó Uncle Sam sẽ "vay" của TC trên 2/3 bằng công khố phiếu (bonds). Bao nhiêu Yuan ở Mỹ chuyển qua đô la để ở Mỹ là gửi Mỹ giữ hộ. Uncle Sam là một "keeper" của Yuan TC. Không đâu an toàn bằng Mỹ. Ở Hoa Lục và trên thế giới, Bắc Kinh rất tự hào và khoe ầm lên Hoa Kỳ là con nợ lớn nhất của TC. Và TC là chủ nợ của "nhân dân Hoa Kỳ".

 Tập Cận Bình dự trù năm 2025-26, TC sẽ không mua công khố Mỹ, nghĩa là không cho Mỹ vay nữa! Bé cái lầm! Không cho Mỹ "vay", kinh tế của TC sẽ lăn quay ngay! Theo một số kinh tế gia ở Hồng Kông, Tokyo và Frankfurt, sẽ không tránh khỏi cuộc chiến tiền tệ Mỹ và TC đang mở ra... mỗi ngày sẽ càng căng thẳng!

Tập Cận Bình theo chân Ôn Gia Bảo vẫn coi học thuyết kinh tế Adam Smith như "kinh Thánh", khuôn vàng thước ngọc trong đợt cải tổ kinh tế kỳ này để làm Đặng Tiểu Bình thứ 2, làm nên lịch sử TC hiện đại. Nhưng bước đầu đã sai: dẹp "kinh đô tình dục Đông Quan", 300,000 "lao động tình dục" thất nghiệp! (xin bàn sau: mãi dâm và kinh tế TC). 

Adam Smith trước hết là một giáo sư triết học luân lý học (Moral philosophy), ĐH Glassgow, Scotland, ông lừng danh với tác phẩm "Lý thuyết về tình cảm luân lý" (Theory of Moral sentiments, 1759). Adam Smith chuyển qua kinh tế, ông nổi danh khắp Âu châu với tác phẩm bất hủ "Điều tra trong thiên nhiên và những nguyên nhân của sự giàu có của các quốc gia" (Inquiry into the Nature and causes of the wealth of nations", 1776).

Adam Smith là ông tổ của kinh tế học. Không một sinh viên ban kinh tế nào qua nhập môn mà không biết đến sư tổ Adam Smith. Lý thuyết kinh tế Adam Smith lan nhanh qua Mỹ, nổi bật lẫy lừng ở các ĐH danh tiếng Mỹ như Harvard, Yale, Princeton... Nhưng lại thế này, lý thuyết kinh tế của ông tổ ở trường ĐH là một chuyện, đi vào thực tế lại là chuyện khác. Thực tế Mỹ hòa vào Adam Smith. Đã có một loại mô hình chủ nghĩa thực dụng Mỹ (Pragmatism).

 Đại thành công của kinh tế Mỹ thế kỷ 20 là sự thành công của thực dụng chủ nghĩa (gọi là chủ nghĩa là gọi tạm) tiêu biểu qua các tay tổ Ford và Rockfeller! Căn bản của lý thuyết kinh tế Adam Smith vẫn là tự do, khai phóng mở rộng và luân lý con người. Vậy thì làm sao có thể hòa phối thích ứng với CS và cái gọi là định hướng XHCN kiểu Tàu!

 Nó chỉ là một loại hình kinh tế nô lệ mới, bạo lực... Làm gì có tự do, khai phóng. Nó phải thất bại. 

Thất bại qua hệ thống tiền tệ! Mâu thuẫn tự tại. Ai đời, trong khi TC không thể thoát khỏi vỡ nợ lại đem trên 1500 tỷ USD (Yuan đổi ra) mua công khố phiếu của Mỹ gọi là cho Mỹ vay không lời!!!

TC đang tìm đường thoát hiểm nhưng không thể thoát nổi. Phe hiếu chiến sẽ nổi khùng làm liều. Hoa Kỳ đang đứng trước thử thách rất gay go!

HÀ NHÂN VĂN
(17/2/2014)






Phó Tổng Thanh tra Chính phủ là cổ đông tại nhiều ngân hàng?


Phó Tổng Thanh tra Chính phủ là cổ đông tại nhiều ngân hàng?


Viết Cường (GDVN) - Trong phần kê khai tài sản, ông Ngô Văn Khánh - Phó Tổng TTCP là cổ đông có cổ phiếu ở Ngân hàng Quân đội, Ngân hàng Nam Á, Ngân hàng Đông Á,...

 

Ngày 21/2/2014, bài vết trên Báo Người cao tuổi phản ánh về khối tài sản khổng lồ của ông Trần Văn Truyền, nguyên Ủy viên Trung ương Đảng, nguyên Tổng Thanh tra Chính phủ (TTCP) đã thu hút sự chú ý của nhiều người.

 

Sự việc vẫn còn đang "nóng hổi" thì mới đây, Báo Người cao tuổi tiếp tục đưa thêm thông tin khác không kém phần “đình đám” về ông Truyền và ông Ngô Văn Khánh – Phó Tổng Thanh tra Chính phủ.

 

Bổ nhiệm "vội vàng" hàng loạt cán bộ?

 

Theo Người cao tuổi, trước lúc ông Truyền về hưu, chỉ tính từ tháng 3/2011 đến ngày 3/8/2011, ông Trần Văn Truyền đã ký bổ nhiệm gần 60 cán bộ cấp Cục, Vụ tại cơ quan Thanh tra Chính phủ. Ngày 3/8/2011, ngày mà Chính phủ khoá XIII ra mắt và ông Huỳnh Phong Tranh được bầu làm Tổng Thanh tra Chính phủ, ông Truyền đã cấp tập ký tới hơn 20 quyết định bổ nhiệm cán bộ.

 

Đặc biệt, riêng trong ngày 3/8/2011, ông ký bổ nhiệm 3 hàm Vụ trưởng và hàm Phó Vụ trưởng ở Văn phòng; 3 hàm Cục phó và 1 Trưởng phòng, 1 Phó phòng của Cục 3 (Cục Thanh tra và giải quyết khiếu nại tố cáo khu vực miền Nam); 1 hàm Vụ trưởng và 1 hàm Vụ phó ở Cục 1 (Cục Thanh tra và giải quyết khiếu nại tố cáo khu vực miền Bắc); 1 hàm Cục phó ở Cục 2 (Cục Thanh tra và giải quyết khiếu nại tố cáo khu vực miền Trung); 1 hàm Phó Vụ trưởng Vụ 1 (Vụ Kinh tế ngành); 1 hàm Phó Vụ trưởng Vụ 2 (Vụ Kinh tế Tổng hợp, Tài chính – ngân hàng); 1 hàm Vụ trưởng Vụ Pháp chế; 1 hàm Vụ trưởng Vụ Hợp tác Quốc tế; 1 hàm Vụ phó Vụ Đơn thư... Ngoài ra, ông còn bổ nhiệm một loạt lãnh đạo tại Báo Thanh tra, Tạp chí Thanh tra, Trường cán bộ Thanh tra, Trung tâm thông tin, Vụ Tổ chức cán bộ...

 

Đáng chú ý, trong số những cán bộ được ông ký bổ nhiệm, có nhiều cán bộ không nằm trong diện quy hoạch, năng lực, trình độ chuyên môn kém. Và để cho đúng “quy trình bổ nhiệm cán bộ”, ngay trong ngày 3/8/2011, ông Truyền đã ký Quyết định số 2100/QĐ-TTCP về việc bổ xung quy hoạch cán bộ. Sai phạm của ông Truyền trong công tác cán bộ là rất rõ ràng bởi theo Điều 15, Nghị định 178/2007/NĐ-CP thì cấp Cục, Vụ, đơn vị trực thuộc Bộ cấp phó không được vượt quá 3 người. Trong khi đó, nhiều Cục, Vụ của Thanh tra Chính phủ, cấp phó có tới 4 – 6 người.

 

Trao đổi với PV Báo Giáo dục Việt Nam chiều ngày 2/3, Nhà báo Kim Quốc Hoa, Tổng Biên tập Báo Người cao tuổi khẳng định, Người cao tuổi có đầy đủ bằng chứng về những bổ nhiệm "vội vàng" của ông Truyền. Ngoài ra ông Hoa còn cho PV biết thêm về thông tin ông Ngô Văn Khánh, Phó Tổng thanh tra Chính phủ đã kê khai tài sản như thế nào?

 

 

Tài sản của ông Ngô Văn Khánh, Phó Tổng TTCP?

 

Theo Người cao tuổi, trong quy hoạch công tác cán bộ của TTCP, năm 2011 ông Ngô Văn Khánh, Vụ trưởng Vụ II được Thủ tướng Chính phủ bổ nhiệm là Phó Tổng TTCP (QĐ số 1983/QĐ-TTg ngày 8/11/2011). Để làm thủ tục theo quy trình bổ nhiệm, ông Ngô Văn Khánh phải kê khai tài sản và ông đã kê khai như sau:

 

Về bất động sản: – Có 2 nhà gồm: Nhà thứ nhất ở số 7/49/192 Lê Trọng Tấn, quận Hoàng Mai, TP Hà Nội diện tích 114m2 đất, và nhà thứ 2 ở số 9/49/192 (cùng địa chỉ trên) diện tích 248m2.

 

Một trong hai ngôi nhà của ông Khánh tại đường Lê Trọng Tấn, quận Hoàng Mai, Hà Nội

 

- Có 1.800m2 đất ở dự án Mê Linh (gần đền Hai Bà Trưng, giá đất thời điểm hiện nay 10 – 15 triệu đồng/m2 – PV).

 

- Về tài chính: Là cổ đông có cổ phiếu (CP) ở Ngân hàng Quân đội: 104.000 CP; Ngân hàng Nam Á: 27.900 CP; Ngân hàng Đông Á: 18.500 CP; Ngân hàng Liên Việt: 200.000 CP; Xi-măng Công Thanh: 100.000 CP; Công ty CP Thiết bị Bưu điện: 50.000 CP; Trái phiếu 425 triệu đồng; tiền gửi tại Ngân hàng VIB: 7.180.000.000 đồng.

 

Cũng trong cuộc trao đổi với PV, ông Kim Quốc Hoa cho biết, đến thời điểm này Người cao tuổi chưa nhận được bất kỳ thông tin phản hồi nào từ phía ông Truyền trong cả hai việc là “tài sản khủng” và “bổ nhiệm cán bộ”.

 

Thêm nữa, ông Hoa cũng khẳng định, phía Thanh tra Chính phủ chưa hề có công văn hay thông tin nào để trả lời sau phản ánh của báo.

 

Trước đó trao đổi với Tuổi Trẻ ngày 28-2, ông Nguyễn Quốc Bảo - Phó Bí thư Tỉnh ủy Bến Tre xác nhận, Tỉnh ủy vừa có văn bản gửi Văn phòng Trung ương Đảng báo cáo tình hình xung quanh dư luận tài sản của ông Trần Văn Truyền, nguyên tổng Thanh tra Chính phủ được đăng trên một số tờ báo thời gian gần đây.

 

Đồng thời xin ý kiến chỉ đạo từ trung ương để ổn định dư luận ở địa phương.

 

Viết Cường

giaoduc.net.vn/Xa-hoi/Pho-Tong-Thanh-tra-Chinh-phu-la-co-dong-tai-nhieu-ngan-hang-post140700.gd

 

Ukraina : Phương Tây đình ch tư cách thành viên G8 ca Nga

Các lãnh đạo nhóm G8 trong lần gặp tại Anh năm 2013 - Reuters
Các lãnh đạo nhóm G8 trong lần gặp tại Anh năm 2013 - Reuters

Đc Tâm

Trong hai ngày cui tun qua, M và Châu Âu đã có nhiu hot đng ngoi giao đ ngăn nga Nga can thip quân s vào Ukraina. Đ gây sc ép, ti qua, 02/03/2013, by nước công nghip phát trin nht cùng vi Liên Hip Châu Âu và Hi đng Châu Âu đã thông báo đình ch các hot đng chun b cho Thượng đnh G8, theo d kiến được t chc ti Sotchi, Nga vào tháng Sáu ti đây. Như vy, trên thc tế, Nga b đình ch tư cách thành viên G8 và nhóm này ch còn 7 nước.

T Washington, thông tín viên Rfi Anne Marie Capomaccio, gi v bài tường trình :
« Thông cáo do Nhà Trng công b, nhân danh 7 nước công nghip phát trin nht và các đnh chế Châu Âu. Nga b đình ch trên thc tế quy chế thành viên G8 cho đến khi môi trường tr nên thun li cho các cuc tho lun có ni dung bên trong G8.
Trong mt lot phát biu trên truyn hình, ngày hôm qua, Ngoi trưởng M John Kerry đã đe da trc xut Nga ra khi G8 và do vy nhóm này ch còn 7 nước – G7. Quyết đnh được thông báo ti hôm qua là bước đu tiên. Nhóm G7 lên án hành đng vi phm trng trn ch quyn ca Ukraina và khng đnh hoàn toàn ng h s toàn vn lãnh th ca Ukraina. G7 cũng nhn mnh đến quyn t quyết ca nhân dân Ukraina được la chn tương lai ca mình.
Matxcơva được khuyến khích mnh m là hãy chp nhn mt s trung gian hòa gii. Các nước ký bn thông cáo này sn sàng phi hp vi ông Putin đ đt được mt gii pháp hòa bình cho cuc khng hong. Thông cáo không h đ cp đến các bin pháp trng pht khác v chính tr hoc kinh tế. Văn bn này được đưa sau sau nhiu cuc tho lun đ có được đng thun chung ».


Ý chí quyết tử của những người giữ đất


Ý chí quyết tử của những người giữ đất


Còn Đảng Còn Cướp Chính Thức

  •  
  •  
  •  

Tin liên hệ

CỠ CHỮ 
04.03.2014
Những người quyết tử

Bắc Giang - một địa phương có truyền thống xung đột đất đai giữa người dân với chính quyền, lại vừa vụt hiện một dấu hiệu quyết tử giữ đất, sau đúng hai năm từ cuộc nổi dậy của người nông dân Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng.

Tiếp nối truyền thống o ép và đàn áp dân như đã từng dẫn đến cái chết cho ít nhất một người khiếu kiện và xử tù những người khiếu kiện khác cách đây ba năm, một lực lượng hùng hậu lên đến 137 nhân mạng đã kéo đến khu Lê Duẩn, thị trấn Chũ thuộc huyện Lục Ngạn để cưỡng chế đối với một gia đình không hề nằm trong phần đất phải giải tỏa.

Tại đây, đoàn cưỡng chế trên đã gặp phải sức kháng cự hết sức bất ngờ và quyết liệt của hai anh em Vi Văn Tùng và Vi Văn Thế. Những quả bom xăng tự chế từ bình gas đã được người giữ đất chuẩn bị thật chu đáo để dón tiếp các vị khách không mời. Sau hai năm từ thời điểm nổ ra vụ Cống Rộc ở huyện Tiên Lãng, Hải Phòng, suýt chút nữa người ta đã chứng kiến hình ảnh Đoàn Văn Vươn tái hiện ở Bắc Giang cùng cảnh sắc máu đổ giữa những con người từng là đồng bào của nhau.

Câu chuyện trên không khỏi nhắc công luận nhớ lại vụ ba anh em ruột ở Hà Bắc, Trung Quốc, cùng tự thiêu vào giữa năm 2011 như một tâm thế tuyệt vọng trước hành vi cưỡng chế đất bất chấp của chính quyền.

Một bài điều tra mới đây của báo Dân Trí cho thấy vào năm 2007, chính quyền huyện Lục Ngạn đã tống đạt chủ trương thu đất để thực hiện dự án xây dựng công trình “Đường nội thị thị trấn Chũ, tuyến Khí tượng - Bệnh viện Đa khoa Lục Ngạn” với chiều dài 1,7 km. Tuy nhiên, điều khiến nhiều hộ dân kinh ngạc và phẫn nộ là con đường mới không hề đi qua phần đất của người dân nhưng họ lại nhận được thông báo phần đất của gia đình họ cũng sẽ bị thu hồi để “làm đường”.

Cho đến năm 2013, đường mới được hoàn thiện. Lúc này, 17 hộ dân thuộc khu Lê Duẩn liên tục nhận được những thông báo của chính quyền về việc thu hồi đất của gia đình họ dù những phần đất này cách xa con đường mới. Mỗi hộ bị thu hồi hàng trăm mét vuông.

Nhưng đáng công phẫn hơn, các hộ dân ở đây xác quyết rằng chính quyền huyện Lục Ngạn thu hồi những phần đất không hề liên quan đến dự án làm đường để phân lô bán nền với giá cao hơn nhiều so với giá đền bù giải phóng mặt bằng cho các hộ dân.

Căn nguyên của những bức xúc trên xuất phát từ những lập lờ trong các Quyết định, Thông báo của chính quyền huyện Lục Ngạn. Theo đó, toàn bộ các Quyết định, Thông báo và các văn bản liên quan của Ủy ban nhân dân huyện Lục Ngạn từ năm 2007 đến cuối năm 2013 gửi các hộ dân đều ghi rõ, việc thu hồi đất là để “thực hiện dự án đầu tư xây dựng công trình đường nội thị thị trấn Chũ”. Tuy nhiên, đến thông báo ngày 31/12/2013, các thông báo thu hồi đất lại được “bổ sung” thêm mục đích thu hồi đất là để “thực hiện dự án đầu tư xây dựng công trình đường nội thị thị trấn Chũ và Hạ tầng kỹ thuật khu dân cư”.
Tình thế biến hóa của các văn bản trên đã là một minh chứng không thể minh bạch hơn về thói xảo trá của những kẻ đang tuyên xung là “công bộc của dân”.

Những kẻ dung dưỡng

Hai anh em Vi Văn Tùng và Vi Văn Thế đang bị cơ quan cảnh sát điều tra địa phương “củng cố hồ sơ để khởi tố vụ án”. Điều đó cũng có nghĩa là lại một lần nữa, tương lai của những người dân khiếu kiện và chống cưỡng chế là bốn bức tường đen đúa và tăm tối trong trại giam, cùng những án tù có thể không hề nhẹ nhàng với tội danh “chống người thi hành công vụ”.

Nhưng hệ lụy nhân quả của trời đất chưa hề kết thúc. Tình cảnh đau đớn của người dân luôn bị nhân gấp đôi: một do thái độ hành xử vô lối của chính quyền, và tiếp nối là những kẻ được xem là “công bộc”, ngoài thói quen vun vén tài sản trên máu xương đồng bào, đã không tích góp được bất kỳ kinh nghiệm xương máu nào trong cuộc đối mặt và cả đối đầu với dân chúng.

Hai ngàn bài viết phẫn uất sôi sục trên phần lớn báo chí trong nước về số phận “người nông dân nổi dậy” Đoàn Văn Vươn ở Hải Phòng vào đầu năm 2012 cuối cùng đã chẳng mấy có tác dụng, bởi chính thái độ coi thường dân của rất nhiều quan chức vô cảm. Thậm chí, viên đại tá có tên là Đỗ Hữu Ca, giám đốc Công an Hải Phòng và là tác giả của giai thoại được xem là “trận đánh đẹp” vào gia đình Đoàn Văn Vươn, còn được phong hàm tướng sau sự việc đau buồn đó.

Làng Trịnh Nguyễn, tỉnh Bắc Ninh vào khoảng giữa năm 2013. Đỗ Thị Thiêm, một phụ nữ nông dân chống cưỡng chế đất đai, bị băng trắng phủ kín cả phần ngực và hai bên sườn. Chị đã bị những kẻ giấu mặt tạt axit. Nhiều dân làng Trịnh Nguyễn phải náu mình đòi công lý dưới gầm cầu vượt đã không hề hoài nghi về việc nhóm thủ ác đối với chị Thiêm được chủ đầu tư và cả công an địa phương sai khiến.

Giai tầng nông dân, vốn chiếm đến 60% dân số trong độ tuổi lao động ở Việt Nam, đang lâm vào tình trạng bức bách về kế sinh nhai. Trên khắp mọi vùng đất nước vẫn hàng ngày lê thê hình ảnh những đoàn dân oan lũ lượt kéo nhau đi đòi quyền lợi bị đánh cắp.
Cảnh nạn phân tầng và phân hóa xã hội ở Việt Nam mới đắng chát làm sao! Trong khí buốt tê tái lòng người cùng nỗi bất an cùng cực cho tương lai vẫn siết lấy buồng tim những người nông dân mất đất.

Không khí trì trệ không chỉ não trạng mà cả hành vi trong Đảng càng khiến cho các nhóm lợi ích thừa cơ tung hoành. Vào đầu tháng 10/2013, hàng loạt vụ cưỡng chế đã dồn dập xảy ra ở Văn Giang thuộc Hưng Yên và Trịnh Nguyễn thuộc Bắc Ninh. Không chỉ hiện diện sắc phục công an, hình ảnh tái hiện của những nhóm côn đồ càng khiến lớp dân oan sôi máu.

Cùng tắc biến. Mục ruỗng tư tưởng chế độ đã biến thành hành vi “hồi tố” từ dân chúng. Tháng 9/2013, một nông dân Thái Bình là Đặng Ngọc Viết đã xả súng bắn chết ba quan chức điều hành quỹ đất của tỉnh này. Suy thoái kinh tế kéo dài và bế tắc kéo theo những mầm mống khủng hoảng xã hội đang mau chóng lộ diện và có thể bùng nổ trong vô thức. Phần lớn sự lộ hình này đến từ nông thôn miền Bắc - những địa phương có truyền thống cách mạng trong các cuộc kháng chiến chống ngoại xâm và cả khởi nghĩa nông dân.
Người dân Việt đang tự hỏi sẽ còn xảy ra bao nhiêu vụ Đoàn Văn Vươn và Đặng Ngọc Viết nữa ở nông thôn miền Bắc và dắt dây vào khu vực miền Trung và Nam bộ.

Sẽ phải trả giá

Một khi “sở hữu đất đai toàn dân” vẫn chưa có gì tiến hóa trong kỳ họp Quốc hội cuối năm 2013, các nhóm lợi ích vẫn ung dung trục lợi với sự “bảo kê” mới từ bản tân Hiến pháp về cơ chế thu hồi đất.

Trái ngược với mong mỏi của người dân về quyền sở hữu đất cần được quy định trong luật, Hiến pháp 2013 vẫn cho rằng: vì đất đai thuộc sở hữu toàn dân nên không đặt vấn đề trưng mua vì tổ chức, cá nhân chỉ có quyền sử dụng, không có quyền sở hữu; đặc biệt là vẫn thu hồi đất đối với các dự án kinh tế xã hội.

Một khi Hiến pháp mới vẫn được sao y trọn vẹn tinh thần của “bản gốc” năm 1992, tất nhiên sẽ chẳng có một cuộc đổi thay tinh thần nào cho người dân, cho dù từ đầu năm 2013 đến nay đã có quá nhiều và quá đủ ý kiến từ dân chúng cho rằng nhân dân phải có quyền định đoạt - sở hữu về mảnh đất của chính mình, chứ không thể mãi mãi chỉ vay mượn khái niệm “quyền sử dụng” - một cái cớ để bất cứ một nhóm lợi ích nào cũng có thể lợi dụng nhằm đẩy đuổi dân ra khỏi nơi chôn rau cắt rốn.

Cho tới thời điểm này, việc giải quyết khiếu tố đất đai vẫn hết sức nóng bỏng ở Việt Nam, với khoảng 80% đơn thư khiếu tố thuộc về lĩnh vực đất đai và hơn 70% trong số đơn thư đó nhằm tố cáo rất nhiều sai phạm của các chính quyền địa phương về công tác bồi thường, cưỡng chế giải tỏa, tái định cư…

Nhưng ngược chiều với tuyên ngôn “công an và thanh tra là bạn của dân”, nhiều vụ khiếu kiện đất đai đã bị quy chụp cho cái mũ “tụ tập mang màu sắc chính trị” và đã bị đàn áp nặng nề.

Trong tận cùng tâm não của mình, dường như Đảng và Quốc hội vẫn chưa nhận ra những sự kiện Ô Khảm ở Trung Quốc vào cuối năm 2011 và Tiên Lãng ở Việt Nam vào đầu năm 2012 đã có thể quá đủ để cấu thành một bài học nhãn tiền cho những gì có tính quả báo thời nay.

Bởi một khi không có ai rút ra được bài học nào từ lịch sử, lịch sử sẽ bắt một ai đó phải trả giá.

Tất cả đang và sẽ phải trả giá, trả giá cho ngày hôm nay và gần như không thể khác cho cả tương lai những tháng năm sắp tới, đối với sự vô cảm quan chức mà xã hội đã lên án quá dày dặn nhưng lại chưa một quan chức trơ lì nào bị kết án.

Không thể nói khác hơn, một quy luật tâm lý xã hội đã hình thành: Não trạng và cách hành xử vô cảm đến mức bất chấp của giới quan chức đã tiếp biến với hành động phản kháng mang tính bất chấp không kém của dân chúng. Nếu vào năm 1997, người dân Thái Bình nổi dậy nhưng chỉ đến mức bắt giữ cán bộ chính quyền trong một thời gian ngắn, còn đến năm 2012 gia đình Đoàn Văn Vươn đã chống trả quyết liệt lực lượng cưỡng chế đất đai tuy chỉ bằng tư thế thụ động, thì nay tâm thế sợ hãi đã biến thành hành vi trả thù chủ động của người dân. Tín hiệu hỗn loạn xã hội cũng từ đó mà nảy nở, mà bùng phát.

Khó có thể khác hơn, nạn thu hồi đất vô lối và thói cai trị dân chúng bằng bạo lực ở nhiều địa phương đang dẫn đến triển vọng bùng nổ phản kháng của nông dân. Không còn là những phản ứng tích tụ ngấm ngầm nhưng không dám bộc phát như những năm trước, giờ đây hành động phản kháng đã có dấu hiệu vượt qua tâm lý sợ sệt và lằn ranh pháp luật, chĩa thẳng mũi công kích vào những cán bộ chính quyền cận kề nhất. Đó cũng là nhận thức “hồi tố”, một dạng tâm lý rất nguy hiểm trong lịch sử xã hội Việt Nam mà không ít lần đã dẫn đến những xáo trộn tự phát và kinh khủng, dẫn tới những cuộc khởi nghĩa có tổ chức của nông dân ở khắp mọi nơi.

Nhà nước Việt Nam đương đại đã từ lâu bỏ quên lời dạy “lấy dân làm gốc” của Nguyễn Trãi. Trong lúc nhiều quan chức cao cấp vẫn ung dung hưởng thụ, tâm lý hồi tố tự phát nơi dân nghèo lại đang có chiều hướng phát lộ ngay trước mắt ở một số vùng nông thôn miền Bắc và miền Trung - những nơi mang sắc thái dã man nhất của các nhóm lợi ích và hành xử mang tính côn đồ và lưu manh nhất của một số viên chức chính quyền.

Giờ đây, rất nhiều nông dân và cả trí thức Việt Nam đang biểu lộ phản ứng có tính đối đầu với lực lượng công quyền. Tâm lý thù ghét người giàu và giới quan chức cai trị ngày càng ăn sâu vào não trạng của lớp nông dân mất đất, bị nghèo hóa và bị đẩy vào cảnh bần cùng. Mối dắt dây liên tục và hầu như không tránh khỏi như thế sẽ có thể khiến cho chế độ cầm quyền lâm vào ngõ cụt chỉ trong 3-4 năm nữa, một khi khủng hoảng kinh tế công khai trưng diện cái thảm cảnh quay quắt của nó.

Khi đó, xã hội và cả nền chính trị Việt Nam sẽ cùng dắt tay nhau xuống hố…

Tra tấn bằng điện và ớt

Huỳnh Thế Anh mang thương tích đầy mình sau khi làm việc tại  trụ sở công an?
Huỳnh Thế Anh mang thương tích đầy mình sau khi làm việc tại
trụ sở công an?

Theo báo Pháp Luật online giữa tháng 2/2014, ngày 7/2 tại quận Bến Lức, tỉnh Long An, đã xảy ra một vụ vi phạm luật pháp rất kỳ quái: một số nhân viên công an thuộc đơn vị Cảnh sát 113 dùng gậy cứng, xích sắt, roi, đánh đập một thanh niên 24 tuổi đang cùng bạn ngồi uống nước trong một quán nhỏ. 

Sau khi dùng điện tra tấn, nhóm 4 nhân viên cảnh sát này đã dùng ớt cay sát vào mắt và vào hạ bộ của anh thanh niên, làm anh này gần như phát điên, la hét rồi ngất lịm đi.

Phóng viên Mai Long của báo Pháp luật về tận nơi để tìm hiểu, chụp ảnh và viết bài về vụ việc này, đã gặp anh thanh niên Huỳnh Thế Anh vừa ở bệnh viện được đưa về nhà, mình mẩy thâm tím, mất ăn mất ngủ liền 2 ngày. Nhà báo này cũng gặp bà mẹ anh Huỳnh Thế Anh là bà Trần Thị Trên, 56 tuổi, trong tình trạng ốm yếu, hoang mang trước cảnh con trai đang thất nghiệp, lại bị 4 nhân viên cảnh sát hành hung tàn bạo một cách vô cớ.

Chuyện xảy ra có thể tóm tắt như sau. Một cuộc va chạm xảy ra giữa một xe tải và một xe gắn máy, trở thành một cuộc chửi bới nhau ồn ào một hồi tại một phố nhỏ giữa thanh niên địa phương và người lái xe. Tan cuộc cãi vã một tốp Cảnh sát 113 mới đến. Nhóm thanh niên tản đi, chỉ còn anh Huỳnh Thế Anh ngồi lại trong quán, tự nghĩ rằng mình không có liên quan gì đến vụ ồn ào vừa qua.

 Thế rồi anh bị trói tay, giải đến trụ sở công an xã Hữu Thạnh gần đó và tại đây 4 nhân viên cảnh sát mặc sắc phục đóng kín cửa, hỏi cung anh một cách tàn bạo, thay phiên nhau đấm đá, đánh anh bằng gậy, xích sắt, và gí điện gí vào các đầu ngón tay, ngón chân anh, mặc cho anh la hét, ngất lịm đi nhiều lần. 

Họ không cho anh ăn uống, còn lấy ớt bột loại cực cay xát vào mắt anh cho sưng vù lên rồi đè anh xát ớt cay vào hạ bộ của anh cho đến khi anh bất tỉnh.

Đêm đó, họ giải anh lên công an huyện Bến Lức tiếp tục hành hạ tra tấn anh. Hôm sau, bố mẹ anh phải lên nhận anh, đưa vào bệnh viện để khám và được chữa trị khẩn cấp rồi họ cho về nhà vì không còn chỗ.

Khi gia đình hỏi, cơ quan công an huyện kết luận rằng anh Anh ‘’được trở về gia đình, không có tội lỗi gì ‘’, nhưng không hề giải thích vì sao anh lại ở trong tình trạng thê thảm như vậy. Họ cố tình bênh che, xí xóa vụ phạm pháp ‘’tra tấn một cách tàn bạo độc ác một công dân lương thiện ‘’, gây ra bởi 4 nhân viên cảnh sát thuộc đơn vị Cảnh sát 113 , là đơn vị cảnh sát đặc biệt, có nhiệm vụ thường trực can thiệp khẩn cấp, 24/24 giờ, qua số điện thoại 113, giữ gìn trật tự an ninh xã hội, bảo vệ an toàn cho mọi công dân có nguy cơ bị bức hại.

Gia đình anh Anh đã gửi đơn khiếu nại gần một tháng nay nhưng không thấy một hồi âm nào. Bài báo của báo Pháp luật cũng rơi vào câm lặng.

Vụ khủng bố, tra tấn công dân một cách độc ác bởi những nhân viên cảnh sát mặc sắc phục này không thể coi là việc nhỏ, lặt vặt, không đáng kể do không có ai chết, để bị chìm vào im lặng, vào sự vô cảm của nhân dân ta và của toàn thế giới văn minh.

Không thể lờ đi, cho qua được!

Bởi vì Việt Nam vừa được vào Hội Đồng Nhân quyền của Liên Hiệp Quốc. Bởi vì chính phủ VN vừa cam kết sẽ thực thi và thúc đẩy nhân quyền với công dân nước mình với toàn thế giới. Hơn nữa, bởi vì Việt Nam cũng đã tuyên bố tham gia Công ước chống tra tấn dưới mọi hình thức.

Vậy mà một đơn vị của Cảnh sát 113 trực thuộc Tổng cục Cảnh sát Phòng chống Tội phạm trong Bộ Công An đã bất chấp luật pháp, bất chấp nghĩa vụ bảo vệ công dân trong cơn khẩn cấp, đã ngang nhiên tùy hứng đánh đập tra tấn một công dân như dưới thời trung cổ.

Vậy mà cả Bộ Công an, cả Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm với hơn 30 viên tướng vẫn bất động, vô cảm, coi là chuyện không đáng kể. Cả gần 500 đại biểu Quốc hội, kể cả đoàn đại biểu của tỉnh Long An, cũng im hơi lặng tiếng.
Cám ơn báo mạng Dân Làm Báo và Diễn Đàn Chân trời mới đã đưa bài báo và ảnh của nhà báo Mai Long viết về hoạn nạn của anh Huỳnh Thế Anh phổ biến rộng. Bố và mẹ anh đang bị các bệnh hiểm nghèo, bản thân anh đang thất nghiệp không có chỗ dựa, nay bị ê ẩm toàn thân, lưng bị nhức, hạ bộ bị sưng tấy, rất cần được hỗ trợ . Anh vẫn ghi nhớ lời hăm dọa của một nhân viên cảnh sát: «Tao đánh cho mày mang tật cả đời ’’.

Rất mong Xã hội Dân sự đang lớn lên trong xã hội Việt Nam cũng như các nhà báo, blogger tự do sẽ không bỏ qua vụ ‘tra tấn độc ác bằng điện và bằng ớt cực cay» rất kỳ quái này, phổ biến rộng rãi ra thế giới, cho các tổ chức bảo vệ Nhân quyền quốc tế bài viết kèm theo ảnh của nhà báo Mai Long, hỗ trợ mạnh mẽ cho anh Huỳnh Thế Anh và bà Trần Thị Trên ở Long An, cảnh tỉnh một nhà nước bệnh hoạn, bảo vệ cuộc sống của những công dân lương thiện nhưng thấp cổ bé miệng trước một bộ máy công an đã hoàn toàn hư đốn này.





__._,_.___

Chuyện LẠ ở quê nhà nhưng không lạ Nướng đất để ăn ở Vĩnh Phúc




From: macpdinh
Date: Thu, 6 Mar 2014 08:23:10 -0800
Subject: Chuyện lạ

 


Chuyện LẠ ở quê nhà
mpd.

Nướng đất để ăn ở Vĩnh Phúc
Đất có thể ăn sống sau khi khai thác về nhưng để có mùi vị hấp dẫn phải chế biến khá tỉ mỉ, phải gọt, đẽo thật sạch và tách thành từng miếng nhỏ như kẹo lạc.


Gia đình bà Khổng Thị Biện (80 tuổi), ông Khổng Văn Loa ở thôn Thống Nhất, thị trấn Lập Thạch (huyện Lập Thạch, Vĩnh Phúc) từ nhiều đời nay vẫn giữ tục ăn đất.
 


Khoảng 30-40 năm về trước, ở thôn nhiều hộ vẫn còn giữ tục lệ đào đất lên hun khói lá sim, mang ra chợ huyện bán lấy tiền. Mỗi người mua vài xu, vài hào được một nắm gói vào lá chuối mang về. Đất là món ăn quà vặt khi đi chợ, như ở nơi khác người ta ăn kẹo dồi, bánh khảo.
 


"Từ khi còn là con gái, tôi đã thấy các cụ dạy ăn loại đất ngói trên núi sau nhà có nhiều tác dụng, đặc biệt với phụ nữ khi mang thai. Vì thế, lần nào mang thai tôi cũng bảo ông Loa đi lấy về ăn. Tới nay, tôi có 8 người con, ngũ nam tam nữ và vài chục cháu, chắt. Ăn nhiều thành quen, sau thành nghiện. Bất cứ lúc nào rảnh rỗi hoặc thèm thèm là lấy ra ăn vài miếng", bà Biện kể.


Loại đất dùng để ăn không phải đất bình thường trồng trọt cây cối ở vườn mà phải đào trên núi sau nhà. Trước đây, nhiều núi có đất “ngói” nhưng do bị khai thác bán nhiều đời nên ngày nay không còn nhiều. Muốn lấy được đất “ngói” phải đào hố sâu 3-7m mới thấy. Khi đào thấy đất phải dùng búa đục từng mảng một cho vào rổ đưa cho người trên bờ.


“Ngói” có thể ăn sống sau khi khai thác về nhưng để có mùi vị hấp dẫn phải chế biến khá tỉ mỉ và kỹ lưỡng. Trước tiên, đất được khai thác về còn nhiều tạp đất, sạn cần phải gọt, đẽo thật sạch và tách thành từng miếng nhỏ như kẹo lạc.


“Ngói” có hai màu có thể dùng để ăn là màu trắng sữa như màu bánh khảo và màu xanh như chè lam.
 


Bà Biện cho biết, không chỉ người thôn Thống Nhất biết ăn món "đất hun khói" lá sim mà nhiều người ở các huyện, tỉnh lân cận cũng mua về ăn. "Vào mỗi phiên chợ huyện, tôi thường gồng gánh ngói ra ngoài cổng chợ bán. Món này đặc biệt hút khách là phụ nữ mang thai".


Những mẩu "ngói" trước khi hun phải được phơi nắng thật khô, ráo nước. Theo kinh nghiệm, người khỏe răng có thể ăn được "ngói" màu xanh lam, người già chỉ ăn "ngói" màutrắng sữa. "Ngói" xanh ăn sẽ ngậy hơn nhưng cứng.


Để có được miếng "ngói" vừa ý, khi hun cũng phải chú ý không để lửa cháy to mà chỉ để cho khói bay lên. Một tay cầm rổ, tay kia phải điều chỉnh lá sim tạo nhiều khói cho tới khi những miếng "ngói" ngả màu, dậy mùi.


Cận cảnh miếng "ngói" hay còn gọi đất hun khói sau khi được chế biến. Đất hơi ngả sang vàng vì ám khói và có mùi thơm của lá sim.  Ăn vào sẽ có cảm giác như ăn miếng lương khô nhưng không bị khát nước.


Anh Khổng Văn Lai (45 tuổi), con trai út cụ Biện cho biết, trước đây dân làng đi đào đất nhiều tạo thành các hầm sâu như hầm vàng. Việc đào sâu xuống khai thác đất bán cũng có nhiều nguy cơ rủi ro. Hầm sâu, kín, khi khai thác xung quanh tạo thành các lò rỗng rất nguy hiểm khi xảy ra sập, sụt lún vào mùa mưa. Ở địa phương đã từng có một người vì đào đất bị sập hố phải đi cấp cứu.
 


Trước kia, khách tới nhà không có bánh kẹo như bây giờ mà chỉ mời nhau những miếng đất béo, ngậy như vậy. Các con dâu, cháu dâu mang thai khi ăn thử đều thích, nghiền mónnày. Cháu dâu nhỏ nhất của bà là Nguyễn Thị Khuyên (24 tuổi) quê ở Hòa Bình về làm dâu 3 năm nay. Mới đầu khi nói ăn đất, chị nhất định không ăn nhưng chứng kiến tận mắt từ khâu chế biến đến việc cả nhà ngồi cắn sần sật từng miếng, chị mới ăn theo. Sau đó, khi có bầu thì Khuyên bắt đầu nghiện, thường xuyên bảo cháu xuống đào lên ăn.


Trong ảnh, cháu Khổng Tuấn Hưng lấy "ngói" cho ông nội Khổng Văn Lộc (59 tuổi), con trai cả bà Biện cùng với các cụ trong nhà ăn. Ông Đỗ Văn Bình – Trưởng thôn Thống Nhất, thị trấn Lập Thạch cho biết: “Tục ăn đất đã có từ nhiều đời ở địa phương. Trước đây không chỉ dân Lập Thạch ăn mà còn nhiều người ở các huyện, tỉnh lân cận cũng về mua về làm quà. Ngày nay, không còn tục đó nữa chỉ còn một, hai cụ cao niên trong thôn còn ăn như cụ Biện, cụ Loa, bà Huệ”.
Hoàn Nguyễn




My Blog List