Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Monday, October 26, 2015

KINH TẾ TẬP QUYỀN CHỈ HUY VÀ NHỮNG YẾU KÉM




KINH TẾ TẬP QUYỀN CHỈ HUY
VÀ NHỮNG YẾU KÉM

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 28.08.2008. Cập nhật Geneva, 20.09.2015
Facebook : Phuc Lien Nguyen




PHỔ BIẾN CÁC BÀI

Những Bài viết của các Chủ Đề thuộc ĐỀ TÀI tổng quát SỤP ĐỔ KINH TẾ CỦA MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ--LUẬT PHÁP ĐỘC TÀI được phổ biến qua các phương tiện truyền thông sau đây:

1)         Website: http://VietTUDAN.net
2)         Tuần Báo VietTUDAN phát hành ngày Thứ Năm mỗi tuần
3)         Trực tiếp qua các Địa chỉ Điện thư (E-mail Addressess) theo:
=>       Hệ thống Google Groups
=>       Hệ thống  Yahoo Groups
4)         Đăng bài trên Facebook: xin vào với những tên Facebook sau đây:
=>       Facebook: Phuc Lien Nguyen
=>       Facebook: Tudan Tudodanchu
5)         Trực tiếp cắt nghĩa trên Diễn Đàn Paltalk: Xin vào các Diễn Đàn sau đây:
=>       DienDan ChinhTri TranhLuan DanChu
=>       DienDan DauTranh cho Viet Nam

-----=====o O o=====-----

NHỮNG BÀI ĐÃ PHỔ BIẾN

Chúng tôi phổ biến loạt bài về SỤP ĐỔ KINH TẾ CỦA MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ--LUẬT PHÁP ĐỘC TÀI. Chúng tôi xin tóm tắt những Bài đã phổ biến trước Bài này để độc giả tiện theo rõi liên tục những ý tưởng trong việc chứng minh rằng Mô hình KINH TẾ TẬP QUYỀN CHỈ HUY đã và sẽ đi đến phá sản. Không thể có nền KINH TẾ TỰ DO THỊ TRƯỜNG định hướng Xã Hội Chủ Nghĩa, nghĩa là trong Thể chế Chính trị--Luật pháp Độc tài Độc đảng toàn trị.

Sau đây là những Bài đã phổ biến trong loạt Bài về Đề tài SỤP ĐỔ KINH TẾ CỦA MÔI TRƯỜNG CHÍNH TRỊ--LUẬT PHÁP ĐỘC TÀI:

Bài 00 :          DẪN NHẬP CHO CÁC CHỦ ĐỀ: SỤP ĐỔ KINH TẾ ĐỘC TÀI ĐỘC ĐẢNG          
Bài Nhập Đề này chủ ý giới thiệu 5 Chủ Đề thuộc Đề Tài chính như Độc giả thấy ghi trên tấm hình đính kèm. Mỗi Chủ đề sẽ gồm những Bài rời nhưng liên hệ trong Lý luận của chúng tôi để chứng minh rằng phải dứt bỏ hẳn Cơ chế Chính trị--Luật pháp Độc tài Độc đảng toàn trị để có thể lựa chọn Mô hình KINH TẾ TỰ DO THỊ TRƯỜNG cho việc phát triển Kinh tế Quốc dân.

CHỦ ĐỀ 1 :   SỤP ĐỔ LIÊN XÔ VÀ ĐÔNG ÂU VÌ KINH TẾ

Bài 01 :           KINH TẾ TỰ DO THỊ TRƯỜNG: NHỮNG NGUYÊN TẮC CĂN BẢN
Nền tảng xây dựng nền Kinh tế này là TƯ HỮU những Phương tiện sản xuất và những kết quả sản xuất. Từ đó Tự do Kinh doanh và Tự do Tiêu thụ là hệ luận tất yếu của TƯ HỮU. Nền Kinh tế này chỉ có thể sống với Môi trường Chính trị--Luật pháp Dân chủ (Environnement Politico--Juridique Démocratique)

Bài 02:           KINH TẾ TẬP QUYỀN CHỈ HUY VÀ NHỮNG YẾU KÉM      
                        (Bài hôm nay)


-----=====oOo=====-----

Bài thứ nhất trong loạt bài Chủ đề này trình bầy hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường mà TƯ HỮU được tôn trọng cho mỗi cá nhân và nguyên tắc KHÔNG CAN THIỆP TRỰC TIẾP Chính trị vào Kinh tế được triệt để đòi hỏi. Bài QUAN ĐIỂM thứ hai này trình bầy hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy mà những người chủ trương phế bỏ TƯ HỮU cá nhân và cho phép Chính trị (thậm chí độc tài) nắm trọn mọi sinh hoạt Kinh tế.

Hai chủ trương của hai hệt thống Kinh tế đối chọi hẳn nhau. Kiểm nhận hậu quả của hai hệ thống, người ta xác nhận sự phát triển của hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường và sự thất bại của hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy.

Bài thứ hai này được trình bầy qua những khía cạnh sau đây:

=>       Vài nét lịch sử của chủ trương Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy.
=>       Thế giới Cộng sản thực hiện hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy
=>       Những lý do thất bại của Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy
=>       Trở lại chủ trương hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường


Vài nét lịch sử của chủ trương
Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy

TƯ HỮU trong hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường được coi là một sự tự nhiên dựa trên quyền tìm sống tối sơ của từng cá nhân và nguyên tắc Không Can Thiệp Chính trị, được các Lý thuyết gia đòi hỏi như điều kiện phát triển TỰ DO xử dụng TƯ HỮU làm phương tiện kiếm sống. Nếu việc xây dựng lý thuyết cho hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường mang tính cách khai triển tự nhiên, thì việc cấu trúc chủ trương Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy đã được thuyết lý dựa trên những quan niệm mang tính cách triết học.

Các lý thuyết gia của chủ trương này đã chạy ngược lên mãi thời Triết gia PLATON. Thực vậy, trong những cuốn “La République“, “Les Lois“, Platon đã nói đến “La Cité Communiste“ trong đó những người trách nhiệm làm Luật không được có gia đình và do đó không cần tư hữu cho con cháu.

Thời Trung Cổ Au châu, phía Thiên Chúa Giáo đã khai triển những Dòng Tu được coi là những Cộng đồng Cộng sản về Kinh tế.

Nhưng phải đợi đến đầu Thế kỷ thứ XVI, với Thomas MOORE (1477-1553), thì lý thuyết về một Chủ thuyết Xã Hội Kinh tế mới được phát triển có hệ thống. Thomas MOORE là người tôn sùng đạo Thiên Chúa. Được Vua HENRI VIII Anh quốc trọng dụng, nhưng vì cương trực phản đối lại Vua về vấn đề rắc rối vợ con, nên Oâng đã bị hành quyết. Năm 1516, cuốn sách Utopie ra đời và ông chủ trương Nhà Nước Utopie (Etat d’Utopie). Bắt đầu từ Thế kỷ XVI, Xã hội Tây phương có những xáo trộn về mọi phương diện: Tôn giáo, Tư duy, Nghệ thuật, Kinh tế, Xã hội... Oâng tìm kiếm một Thể chế có trật tự mà mẫu Cộng đồng trật tự nhất là các Dòng Tu. Giáo sư Sử học Kinh tế Jean-Marie VALARCHE đã viết: “Il (Thomas MOORE) prévoit un dirigisme absolu de l’Etat“ (Oâng (Thomas MOORE) dự trù một chủ thuyết Chỉ huy tuyệt đối của Nhà Nước).

Chúng tôi nhắc đến tác giả này vì muốn lấy ra những điểm mà Karl MARX đã chịu ảnh hưởng: ảnh hưởng của một Dòng Tu làm việc theo chỉ thị của người đứng đầu, cộng chung những sản phẩm, tiêu thụ theo nhu cầu từng người, chỉ có hệ thống phân phối giữa cung và cầu mà không có thương mại.

Từ đây, bắt đầu những cấu trúc Xã Hội Chủ Nghĩa qua những tác giả khác cho đến thời Karl MARX.

Karl Heinrich MARX sinh ngày 5 tháng 5 năm 1818 vùng Rhénanie, Đức, trong một gia đình gốc Do thái. Cha là Luật sư, nên Marx học Luật, sau chuyển sang Triết học theo HEGEL. Oâng chỉ làm quen và suy tư về những vấn đề Xã Hội, Kinh tế, Đấu tranh khi phải di chuyển sống ở nhiều nơi và viết báo. Sống ở một thời đại hậu bán Thế kỷ XIX có nhiều những cực đoan: Kỹ nghệ hóa vượt mức, Giới Tư sản nắm quyền hành, Cách xa Giới Chủ và Giới Thợ, Tình trạng thất nghiệp và đói nghèo, Cách Mạng 1848, những Ý tưởng Quốc gia cực đoan phát sinh. Trong sự hỗn loạn của những cực đoan ấy, Oâng lưu ý khai triển những vấn đề sau đây:

=>          Chủ thuyết Duy vật Lịch sử. Với Chủ thuyết này, Oâng nhấn mạnh đến sự vong thân tôn giáo để kết luận rằng:“Tôn giáo là cái bông ghê tởm mọc trên đống phân tư bản. Bởi vậy nếu hốt đống phân đi, thì hoa cũng tàn...“ Cũng trong Chủ thuyết này, tương quan Xã hội được chính yếu nhấn mạnh vào hạ tầng cơ sở quyết định thượng tầng kiến thiết. Hạ tầng cơ sở gồm những tương quan sản xuất vật chất, thượng tầng kiến thiết gồm những phương diện Luật pháp, Chính trị quy định Xã hội.

=>       Giai cấp Xã hội và Đấu tranh Giai cấp. Cái nguyên nhân tạo ra những Giai cấp Xã hội là sự đấu tranh chiếm hữu. Oâng nhìn thấy hiện tượng vô sản hóa Giai cấp Thợ thuyền. Xã hội phân chia ra hai Giai cấp chính: Giai cấp chiếm hữu và nắm quyền, Gai cấp Thợ thuyền bị khai thác và bị bóc lột. Oâng thuyết giải về tính cách Vong thân Lao động, nghĩa là một mặt đối với chính mình, người Lao động sản xuất, nhưng bị tước đoạt sản phẩm; mặt khác đối với tương giao xã hội trước người khác, người lao động biến thành cái máy làm theo quyết định của chủ bóc lột chứ không có sáng kiến tự mình.

=>       Ảnh hưởng bởi Lý thuyết của David RICARDO về Giá trị sản phẩm được đo lường bằng chính Giá trị Lao động hàm ngụ trong sản phẩm. Tư sản cũng chỉ là sự tích lũy Giá trị sản phẩm từ Giá trị Lao động. Oâng chủ trương Đấu tranh Giai cấp và hệ luận là Giai cấp Lao động phải dành lấy quyền làm chủ sản phẩm của mình. Cần một cuộc nổi dậy Cách Mạng dù bằng bạo động và Giai cấp Vô sản phải nắm trọn quyền hành độc tài tổ chức Xã hội.


Thế giới Cộng sản thực hiện hệ thống Kinh tế
Trung ương Tập quyền và Chỉ huy

Nếu Karl MARX cấu trúc hệ thống mang đậm tính cách lý luận do ảnh hưởng Triết học và Lý tưởng xã hội đậm hình thức tổ chức Cộng đồng Dòng Tu theo kiểu Thomas MOORE, thì LENINE, một người Chính trị, đã lấy những ý tưởng của MARX để đấu tranh chiếm quyền hành và tổ chức cai trị xã hội.

LENINE sinh năm 1870 vùng Simbirsk, giữa Oural và Moscou. Người anh cả của Oâng thuộc một tổ chức Khủng bố, đã muốn ám sát Nga Hoàng, nhưng bị bại lộ và người anh này đã bị treo cổ. Lúc ấy Lénine mới có 17 tuổi và đã bị đi lưu đầy và sống lần lượt tại Anh, Thụy sĩ và Pháp. Năm 1905, sau khi Nga bại trận đối với Nhật, nhóm của Lénine đã phát động nổi dậy, nhưng thất bại.

Năm 1917, Nga lại thất trận đối với Đức. Nhờ tài hùng biện của Lénine và tài chiến thuật của TROTSKY, cuộc CÁCH MẠNG VÔ SẢN tháng 10 đã thành công. LENINE trở thành Nguyên Thủ Quốc gia cho đến năm 1924, năm Oâng chết.

Tổ chức cai trị Xã hội được tiếp tục và trở thành khuôn khổ độc đoán dưới thời STALINE.

Xã hội Cộng sản được tổ chức thực hiện những chủ trương của MARX:

=>       Cuộc đấu tranh đẫm máu thanh trừng Giai cấp tiếp tục khắt khe và vô nhân đạo dưới thời Staline. Giai cấp Tôn giáo, Trí thức và Tư bản bị tiêu diệt.

=>       Truất hữu toàn vẹn những tư hữu. Tất cả trở thành CÔNG HỮU;

=>       Giai cấp VÔ SẢN nắm quyền độc tài, mà đại diện Giai cấp này là Đảng Cộng sản duy nhất, nghĩa là quyền hành cai trị Xã hội và quản trị CÔNG HỮU thuộc về Đảng Cộng sản lãnh đạo Giai cấp vô sản.

=>       Vì những phương tiện sản xuất là CÔNG HỮU, nên chỉ có Nhà Nước (Đảng Cộng sản) có quyền điều hành để sản xuất Kinh tế. Không còn Kinh tế tư nhân nữa mà chỉ còn Kinh tế do Nhà Nước hoạch định qua những Kế Hoạch (Ngũ niên);

=>       Thực hiện một Xã hội bình đảng, không giai cấp, nên cá nhân được bao cấp tiêu thụ theo nhu cầu;
 
=>       Một cuộc Cải Cách Ruộng Đất được thực hiện. Không còn tư hữu đất đai. Những đất nông nghiệp được chia ra làm hai loại canh tác: Kolkhoz và Soukhoz. Dù canh tác thuộc loại nào chăng nữa, nông dân trở thành những Công nhân (Ouvriers agricoles)

=>       Thương mại không những không được coi là sản xuất giá trị, mà còn bị coi là ăn bám sản xuất, nên bị bỏ đi. Thay vào đó, Nhà Nước tổ chức những Hợp tác xã để phân phối hàng hóa giữa sản xuất và tiêu thụ.

=>       Dưới thời Staline, Đệ Tam Quốc Tế Cộng sản được phát động để mang Cách Mạng Vô sản đến những nước khác. Theo đúng chủ trương đấu tranh giai cấp bằng bạo động của Karl Marx, Nga cung cấp vũ khí để làm bất ổn tại những Quốc gia khác để tạo cơ hội chiếm quyền hành.


Những lý do thất bại của
Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy

Năm 1989, Liên Xô và những nước chư hầu Cộng sản Đông Aâu lần lượt sụp đổ mà lý do chính yếu là đời sống Dân chúng quá đói nghèo, nghĩa là sự thất bại của hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy. Thực vậy, sau khi bức tượng Bá Linh, tượng trưng phân cách giữa hai hệ thống Kinh tế, bị hạ xuống, chúng tôi đã có dịp sang Mạc Tư Khoa và chứng kiến thực sự cảnh nghèo khổ của chính dân Thủ đô của Khối Cộng sản.  Nga phải mua những hộp đồ ăn đã hết hạn của những nước Tây phương. Ngôi Nhà Hàn Lâm Viện cho những Sinh viên ưu tú trống rỗng. Những Sinh viên Việt Nam sang du học đã phá tường của những phòng của Hàn Lâm Viện để mở quán chạp phô, mở quán phở, thậm chí mở quán bán thị chó. Tôi còn giữ những hình ảnh chụp cảnh làm ăn nghèo khổ này.

Hãy thử tìm hiểu những lý do thất bại của hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy này.

=>       Nỗ lực sản xuất Kinh tế không nhằm về phát triển Kinh tế, mà nhằm củng cố cho Đảng Cộng sản và Chính trị của Đảng. Khả năng phát triển Kinh tế Quốc gia đã bị tiêu dùng cho mục đích Chính trị. Trong suốt những năm sản xuất, Liên xô sản xuất vũ khí nhiều hơn việc sản xuất những hàng thường dùng của người lao động. Lấy một vài tỉ dụ hiện giờ : Trung Cộng tiêu tốn gần 50 tỉ Mỹ Kim cho sự vẻ vang Chế độ Chính trị của mình, hơn là phục vụ đời sống thực của Dân chúng; một số những xây cất ở Việt Nam cũng nhằm phục vụ cho Đảng và thể chế Chính trị, chứ không nhằm mục đích Kinh tế cho người Dân nghèo.

=>       Khi Nhà Nước nắm giữ những chi tiêu và điều hành những Tập đoàn sản xuất công, thì việc chi tiêu chắc chắn không được căn cơ cho có hiệu lực. Câu nói “Chi tiêu tiền chùa“ hay “Cha chung không ai khóc“ cho thấy thực trạng lãng phí ắt phải xẩy ra, đó là chưa kể đến chủ tâm cắt xén của chung làm của riêng. Đây là một điều tự nhiên. Câu ngạn ngữ Kinh tế tư bản:“Làm ra tiền đã khó, nhưng chi tiêu tiền bạc còn khó hơn“. Đối với Kinh tế tư bản, khi chi tiêu, đã phải tính mình thu vào bao nhiêu lợi nhuận, nghĩa là tính cuyện làm sinh lời Kinh tế thực sự trước khi bỏ một đồng ra tiêu.  Chỉ có tiền tư hữu riêng của mỗi người, thì người đó mới căn cớ tính toán để chi tiêu cho đúng.

=>       Nói về việc tiêu thụ, người lao động cũng dễ lười biếng khi thấy rằng mình cố gắng làm việc mà chỉ được hưởng đồng đều như người không chịu khó làm việc. Chính việc tư hữu những sản phẩm làm ra và được tiêu thụ là động lực kích thích sự chịu khó làm việc. Người ta nói rằng con gái Nga đẹp, nhưng thiếu nụ cười, bởi vì nụ cười của người con gái trong Kinh tế tự do có tư hữu được thưởng công, trong khi đó người con gái của Kinh tế chỉ huy có cười cả ngày cũng chỉ lĩnh được phần tiêu thụ đồng đều như người không cười. Vậy thì cười làm gì để trại quai hàm.

=>       Về sản xuất tại những Soukhoz, Kolkhoz, chính hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy cũng đã phải sửa sai. Hiệu năng nông nghiệp của Soukhoz và Kolkhoz thấp xuống, Nhà Nước đã phải cấp cho mỗi Gia đình một khoảng đất tư để trồng trọt riêng cho Gia đình. Thửa đất tư có rau cỏ mọc tươi tốt, nhưng thửa ruộng công thì cây cỏ dễ khô héo. Cũng vậy con bò tư thì to béo và nhiều sữa, nhưng con bò nhà nước thì gầy còm, chỉ nhỏ giọt sữa.

=>       Một tình trạng làm nản cố gắng sản xuất nữa, đó là những người cố gắng sản xuất, sản phẩm không những chỉ được bao cấp đồng đều mà còn bị chính cán bộ đảng không chân lấm tay bùn, có quyền chia cho mình phần lớn hơn để tiêu xài phung phí. Giảm cố gắng vì thấy người ngồi mát ăn bát vàng tham nhũng, hối lộ.

=>       Những sinh hoạt Kinh tế quốc gia Cung, Cầu được hoạch định bằng những Kế Hoạch Ngũ Niên không được chính xác vì những người làm Kế hoạch thiên về Chính trị hơn là chuyên môn Kinh tế và vì sự phù hợp giữa Cung và Cầu có tính cách sinh động cập nhật ngắn hạn chứ không cứng nhắc dài hạn.


Trở lại chủ trương hệ thống Kinh tế
Tự do và Thị trường

Sự sụp đổ của Liên xô va các nước Cộng sản Đông Au vì lý do Dân chúng quá nghèo khổ là chứng minh hùng hồn cho sự thất bại của hệ thống Kinh tế Trung ương Tập quyền và Chỉ huy. Sụp đổ rồi, những nước này chọn hệ thống Kinh tế nào ?

Việc họ quay về hệ thống Kinh tế tự do và thị trường chứng thực một lần nữa cái uy thế phát triển Kinh tế của hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường trong việc giải quyết đời sống dân chúng. Hai điều quan trọng làm nền tảng cho hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường là quyền TƯ HỮU và CHÍNH TRỊ KHÔNG ĐƯỢC CAN THIỆP TRỰC TIẾP vào sinh hoạt Kinh tế. Đó là  nền tảng phát triển Kinh tế thực sự và lâu bền.

Chúng tôi xin trích lại chính quan điểm của Karl MARX về chủ trương Hạ Tầng Cơ Sở Kinh tế là chính yếu. Trong PREFACE A LA CRITIQUE DE L’ECONOMIE POLITIQUE, Karl MARX viết: “Les rapports de procuction correspondent à un degré de développement des forces productives matérielles, cet ensemble forme la structure économique sur laquelle s’érige la superstructure juridique et politique qui détermine certaines conditions sociales.“ (Những tương quan sản xuất tương ứng với mức độ phát triển những lực lượng sản xuất vật chất, toàn bộ này tạo hệ thống kinh tế mà trên đó được xây dựng thượng tầng kiến thiết luật pháp và chính trị để định một số những điều kiện xã hội).

Câu nói của Marx phù hợp với hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường quan niệm rằng Chính trị chỉ được coi như Môi trường Chính trị-Luật pháp cho phù hợp (Environnement Politico-Juridique adéquat) với sinh hoạt Kinh tế. Như vậy, khi chọn hệ thống Kinh tế Tự do và Thị trường, thì không thể lấy độc đoán Chính trị để trấn át, bó buộc Hạ Tầng cơ sở Kinh tế phải tuân theo được.

Giáo sư Tiến sĩ NGUYỄN PHÚC LIÊN, Kinh tế
Geneva, 28.08.2008. Cập nhật Geneva, 20.09.2015
Facebook : Phuc Lien Nguyen
Chú thích : Một số người vì phe nhóm, đã cố tình viết lệch lạc về Lý Lịch của tôi, nên tôi xin phép cho ở đây cái Link Lý Lịch NGUYỄN PHÚC LIÊN như sau :  http://www.viettudan.net/36984/index.html


Sunday, October 25, 2015

Hà Nội: Nữ công nhân biểu tình phản đối chính sách của công ty Cổ phần Dệt Mùa Đông

From: amiee hoang <
Date: 2015-10-23 8:22 GMT-07:00
Subject: Phát Thanh Khối 8406 - 23/10/2015
To: "8406news ." <


Khối 8406
Tuyên Ngôn Tự Do Dân Chủ Cho Việt Nam 2006

View Full Size Image

                                             XIN CÁM ƠN





image





Preview by Yahoo



*****************

Hà Nội: Nữ công nhân biểu tình phản đối chính sách của công ty Cổ phần Dệt Mùa Đông

CTV Danlambao - Hơn 50 nữ công nhân thuộc Công ty Cổ phẩn Dệt Len Mùa Đông đã có cuộc biểu tình ôn hoà trước trụ sở công ty số 47 Nguyễn Tuân, quận Thanh Xuân (Hà Nội) yêu cầu được bảo đảm quyền lợi của mình.

Trong ba ngày liên tiếp từ 21 đến 23/10/2015, các băng rôn với nội dung: “Yêu cầu Cty Dệt Mùa Đông chi trả mọi chế độ di dời cho nữ CNLĐ”, “Yêu cầu Công ty Cổ phần Dệt Len Mùa Đông chi trả “quyết định 86 của Thủ tướng Chính phủ” cho nữ công nhân lao động chúng tôi” đã được các công nhân giương cao trước cổng công ty.

Theo thông tin mà CTV Danlambao có được thì Quyết định 86 do Thủ tướng chính phủ ban hành ngày 22/10/2010 có nêu rõ các quy chế tài chính phục vụ di dời các cơ sở gây ô nhiễm môi trường và các cơ sở phải di dời theo quy hoạch xây dựng đô thị. 

Trước đó ngày 25/10/2010, UBND Tp Hà Nội ra quyết định số 5255/QĐ-UBND để thu hồi 22.602m2 đất của công ty Cổ phần Dệt Mùa Đông để thực hiện dự án đầu tư xây dựng tổ hợp văn phòng thương mại, dịch vụ và nhà ở để bán.

Hội đồng quản trị Công ty CP Dệt Mùa Đông đưa ra lý do rằng đây là công ty cổ phần không còn là công ty 100% vốn nhà nước từ năm 2006 nên không thể thực hiện quyết định 86 của Thủ tướng Chính phủ.

Không đồng ý với thông báo của Hội đồng Quản trị nên các nữ công nhân đã tổ chức biểu tình ôn hòa để yêu cầu đảm bảo quyền lợi của mình.

Việc cổ phần hóa các công ty nhà nước sang hình thức tư nhân là một trong những cách thức tăng nguồn thu cho chính phủ nhưng lại cắt bớt quyền lợi của người lao động, có thể thấy rõ nhất qua việc thu hồi đất ở của công ty để phục vụ việc xây dựng văn phòng, nhà ở nhằm kinh doanh trong khi chưa đảm bảo được việc hỗ trợ di dời, tái định cư.


23.10.2015




***********************

TẬP CẬN BÌNH ĐANG NGỒI TRÊN CHẢO LỬA

NGUYỄN VĨNH LONG HỒ
Vua Xi Lợi Hại Hơn Các Vua Tàu Cộng Khác (1)
Tạp chí Foreign Policy số ra ngày 2/10/2015 đưa tin: Chính phủ Obama đã có hành động ngày càng nghiêng theo khuynh hướng tiến đến một sự phô trương lực lượng. Ngũ Giác Đài khẳng định thời điểm và chi tiết về các cuộc tuần tra trên Biển Đông, vốn có mục đích để duy trì nguyên tắc tự do hàng hải trên các vùng biển quốc tế: “Đây không phải là “nếu” mà là chắc chắn khi nào việc nầy sẽ xảy ra”.
Ngày 8/10/2015 vừa qua, Nhật Báo Financial Times, qua lời tường thuật của phóng viên Demetri Sevastopulo ở Washington, cho biết là Hoa Kỳ sắp cho các chiến hạm tiến đến gần các hòn đảo nhân tạo của TC ở Biển Đông. Washington đã đưa tín hiệu cứng rắn là không công nhận việc Bắc Kinh giành chủ quyền toàn bộ trên Biển Đông.
Sự khiêu khích của Bắc Kinh ở trên vùng Biển Đông đã gia tăng trong những năm gần đây, đe dọa quyền tự do hàng hải trong một khu vực mà qua đó có 30% mậu dịch toàn cầu phải vận chuyển đi qua. Trong 2 năm gần đây, Bắc Kinh đã gia tăng các hoạt động lấp biển để xây dựng nên nhiều ngàn mẫu đất để xây phi đạo và các căn cứ quân sự với mục đích là để tăng cuờng sức mạnh quân sự ở Thái Bình Dương. Các chuyên gia quân sự nói, việc xây dựng các hòn đảo quân sự này là để giúp TC tiến gần hơn tới tham vọng xây dựng một “hải quân nước xanh”, có thể hoạt động xa bờ, đặc biệt là ngoài “chuỗi đảo thứ nhất” vốn bao bọc Biển Đông, biển Hoa Đông và Hoàng Hải và tách rời họ ra khỏi Thái Bình Dương.
Theo tờ Financial Times, Bộ Trưởng Quốc Phòng Ashton Carter đã được Toà Bạch Ốc đồng ý, cho phép Ngũ Giác Đài tiến hành những biện pháp cứng rắn hơn đối với Bắc Kinh. Trong cuộc họp báo chung với Tập Cận Bình tháng vừa qua, TT Obama đã tuyên bố là ông đã bày tỏ quan ngại đáng kể về việc lấn biển, xây dựng và quân sự hóa khu vực tranh chấp và nhấn mạnh là Hoa Kỳ sẽ tiếp tục cho tàu hải quân và chiến đấu cơ bay qua và hoạt động ở bất cứ nơi nào mà công pháp quốc tế cho phép.
Bộ trưởng Quốc Phòng Ash Carter còn khẳng định, Hải quân Mỹ sẽ căng buồm, cất cánh và hoạt động ở bất cứ nơi nào luật pháp quốc tế cho phép như Mỹ đã làm trên khắp thế giới và Biển Đông không phải là một ngoại lệ. Tuyên bố này đã gặp phải phản ứng từ phía TC, quốc gia đang ngang ngược tuyên bố chủ quyền ở hầu hết Biển Đông. Người phát ngôn Bộ Ngoại giao TC Hoa Xuân Oánh nói rằng, TQ không quân sự hóa Biển Đông và một số quốc gia nên ngừng thổi phồng vấn đề này.
Đô đốc John Richardson, người phụ trách các hoạt động của Hải quân Mỹ, cho biết chiến dịch đảm bảo tự do hàng hải thông qua việc đưa tàu chiến đi vào vùng nước 12 hải lý xung quanh các đảo nhân tạo TC bồi lấp phi pháp trên Biển Đông của Mỹ là phù hợp với luật pháp quốc tế. Đô đốc Richardson khẳng định: “Tôi không thấy cách thức nầy là khiêu khích. Chiến hạm của chúng tôi vẫn hoạt động trên vùng biển quốc tế. Trên quan điểm của chúng tôi, đó là một phần công việc bình thường của lực lượng hải quân toàn cầu”.
Tuyên bố của người phụ trách các hoạt động Hải quân Mỹ được đưa ra sau khi New York Times dẫn báo cáo cho rằng, Hải quân Mỹ có thể điều tàu chiến đi vào khu vực 12 hải lý xung quanh các đảo TQ bồi lấp trên Biển Đông. Mỹ cho rằng, những đảo nhân tạo nầy thuộc vùng biển Quốc Tế, trong khi Bắc Kinh luôn tuyên bố chúng là phần mở rộng của lãnh thổ hợp pháp, bước đi nhằm hiện thực hóa yêu sách chủ quyền trên Biển Đông.
Trong thời gian gần đây, TC liên tục bồi đấp các đảo và rạn san hô thuộc quần đảo Trường Sa của VN. Trên một số công trình, Bắc Kinh xây dựng các cơ sở Quân sự để dễ dàng bành trướng trên vùng biển huyết mạch của khu vực và toàn thế giới. Trước những tuyên bố từ phiá Hoa Kỳ, Bộ Ngoại giao TC cảnh cáo những “hành vi khiêu khích” ở Biển Đông và thề “không cho quốc gia nào xâm phạm” lãnh hải hay không phận của mình. Trong một bài xã luận, tờ Global Times của Bắc Kinh cũng ngang ngược tuyên bố “Chắc chắn không cho phép tàu chiến và máy bay Mỹ tới gần các đảo và rạn san hô Bắc Kinh tuyên bố chủ quyền trên Biển Đông”.
Trong bài xã luận ngày 15/10/2015, tờ Hoàn Cầu Thời Báo, ấn phẩm của Nhân Dân Nhật báo – cơ quan ngôn luận của ĐCSTQ, đã lên án điều mà họ mô tả là “sự áp bức” của Mỹ, đồng thời nhấn mạnh TC sẽ “không dung thứ những vi phạm tràn lan của Mỹ đối với vùng biển kế cận và vùng trời bên những hòn đảo đó”. Bài xã luận còn lớn giọng tuyên bố: “Quân đội giải phóng Nhân dân TQ (PLA) phải sẵn sàng tung những biện pháp trả đũa tùy theo mức độ khiêu khích của Washington”. Nếu Mỹ vận dụng một cách tiếp cận hung hăng, đó sẽ là sự vi phạm lằn ranh cuối cùng và TQ sẽ không ngồi yên. TQ vẫn bình tĩnh và tự kiềm chế trước các hành động khiêu khích leo thang của Washington, nhưng nếu Mỹ xâm phạm những lợi ích cốt lõi của TQ, quân đội TQ sẽ không đứng yên và sẽ sử dụng vũ lực để ngăn chận.
Truyền thông TQ còn khoe rằng, máy bay ném bom chiến lược của TQ có thể không kích chính xác tầm xa, giữa lúc Mỹ sắp điều tàu chiến và chiến đấu cơ áp sát những đảo nhân tạo mà Bắc Kinh xây dựng phi pháp ở quần đảo Trường Sa của VN. Chuyên gia không quân TQ Fu Qianshao cho biết: “Máy bay ném bom H-6K đã từng tham gia những cuộc tập trận tầm xa ở TBD; phi đội H-6K có khả năng tiến hành nhiều chiến dịch khác nhau bao gồm những cuộc không kích chính xác tầm xa.”
Theo The Diplomat, H-6K là hàng nhái của Tupolov Tu-16 do LX phát triển từ những năm 1960. Máy bay ném bom chiến lược H-6K lần đầu tiên bay vào năm 2007 và từ đó trải qua nhiều lần nâng cấp. Nếu không tiếp nhiên liệu trên không, có tầm bay tối đa là 3.000 km. Nếu được tiếp nhiên liệu trên không 2 lần, H-6K có thể tăng lên gần 5.000 km. Hiện Không quân TC có 36 máy bay loại nầy. Nó có thể mang theo 7 tên lửa diệt hạm siêu thanh YJ-12 (tầm bắn 400 km) hoặc tên lửa hành trình CJ-20 (tầm bắn 2.400 km). Fu Qianshao đánh giá cao sức mạnh của H-6K giữa lúc các chuyên gia quốc tế nhận định Mỹ sẽ điều tàu chiến và máy bay tuần tra sâu trong vùng 12 hải lý quanh những đảo nhân tạo.
Nhằm đối phó tình hình tại Tây Thái Bình Dương đang có tình trạng bất ổn lớn nhất. Theo đó, đề xuất của Đô đốc Scott Swift, Tư lệnh Hạm đội Thái Bình Dương liên tiếp đề xuất Hạm Đội 3 Hải quân Mỹ mở rộng địa bàn hoạt động để có thể phối hợp với hạm đội 7, cả hai Hạm đội nầy cùng hoạt động trên Thái Bình Dương và chia nhau khu vực trách nhiệm hoạt động. Hạm đội 7 tại tây Thái Bình Dương và Hạm đội 3 tại phía Đông Thái Bình Dương.
SỨC MẠNH CỦA HẠM ĐỘI 3:
Hạm đội 3 có hơn 100 tàu, trong đó tới 4 có tàu sân bay. Đây là một trong 6 Hạm đội lớn của Hải quân Hoa Kỳ, phụ trách khu vực trách nhiệm kéo dài từ miền Đông tới miền Bắc Thái Bình Dương bao gồm eo biển Bering (Alaska), quần đảo Aleut và một phần Bắc Cực. Các tuyến đường lưu thông thương nại và chuyển vận dầu hỏa trong vùng cực kỳ quan trọng đối với sự phát triển của nền kinh tế Mỹ và các đồng minh của Mỹ trong vành đai Thái Bình Dương. Chiến lược của Đô đốc Swift trong việc phối hợp hành động giữa hạm đội 7 và Hạm đội 3 ở Thái Bình Dương diễn ra trong bối cảnh thuận lợi là Nhật Bản vừa thay đổi “Hiến pháp hòa bình” được duy trì hơn 7 thập niên, cho phép Hải quân Nhật Bản hợp tác chặt chẽ hơn với phía đối tác Mỹ. Chiến lược mới của Mỹ ở châu Á – TBD được mô tả nhằm mục đích kiềm chế tham vọng của Bắc Kinh muốn độc chiếm Biển Đông, chắc chắn sẽ khiến Tập Cận Bình như ngồi trên chảo lửa.
Để dằn mặt những tên lãnh đạo của Bắc Kinh và 3 hạm đội của TC trên Biển Đông, vừa qua tàu sân bay USS Nimitz đã tiến hành một cuộc diễn tập quân sự mang một thông điệp có sức nặng là “yểm trợ giữ đảo”, mục đích chính là uy hiếp lực lượng tàu chiến Hải quân TC ở Bãi cỏ May.
Ngoài ra, Hoa Kỳ còn đưa lực lượng quân sự hùng mạnh và các phương tiện chiến tranh hiện đại đến châu Á – TBD để uy hiếp Bắc Kinh:
  • Triển khai 52 tàu chiến hiện đại của Hải quân Mỹ được triển khai đến khu vực châu Á-TBD.
  • Triển khai tàu khu trục tàng hình lớp DDG-1000 Zumwalt trị giá 3,45 tỷ USD, dài 180 mét, tốc độ tối đa đạt tới 56 km/giờ, có thể chở theo máy bay trực thăng và được trang bị hệ thống radar hiện đại.
  • Tàu chiến đấu duyên hải LCS đã được triển khai tới Singapore.
  • Trực thăng hàng hải MH-60 và phi cơ trinh sát P8-A Poseidon của Hải quân.
  • Tàu ngầm nguyên tử tấn công mới lớp Virginia Block V của Mỹ  được trang bị tới 40 tên lửa Tomahawk, thay vì 12 quả như các chiếc Virginia trước đó. Tên lửa Tomahawk với trọng lượng 1.600 kg và chiều dài 6,25 mét mang được đầu đạn nặng 450 kg hoặc đầu đạn hạt nhân W80, hoạt động tầm xa 2.500 km. Chỉ với một chiếc tàu ngầm tấn công Virginia Block V có thể hủy diệt các thành phố kinh tế miền duyên hải Hoa Lục.
  • Cùng với 03 máy bay ném bom chiến lược tàng hình B-2, Không quân Mỹ đã điều động thêm 20 máy bay ném bom chiến lược B-52 Stratofortresses tới căn cứ không Anderson trên đảo Guam.
  • Siêu bom phá boong ke GBU-57 được nâng cấp với tính năng xuyên phá và định vị chính xác vượt trội, với chiều dài 6 mét trọng lượng 14 tấn, có thể xuyên phá tối đa 60 mét cốt thép trước khi phát nổ và tùy theo độ cứng của bê tông nó có thể xuyên phá tới 100 mét, GBU-57 được thiết kế cho oanh tạc cơ B-2 và B-52. Theo The Wall Street Journal dẫn lời tuyên bố một quan chức Mỹ (giấu tên) nói: “Chúng tôi hy vọng sẽ không bao giờ phải dùng đến GBU-57, nhưng nếu cần thì nó sẽ là con chủ bài bảo đảm chiến thắng”. Nói là dùng để xuyên phá cơ sở hạt nhân của Iran, nhưng trên thực tế là dùng phá hủy Đập Tam Hiệp và hệ thống đập thủy điện trên sông Mekong trong trường hợp cần thiết? Một chi tiết đáng chú ý là một khi đập Tam Hiệp bị đánh sập, sẽ có từ 300 đến 400 triệu dân Tàu sống cảnh màn trời chiếu đất.
  • Tàu tấn công đổ bộ USS Essex, trang bị 36 máy bay chiến đấu AV-8 và trực thăng tấn công AH-1W tham gia tập trận với quân đội Philippy vào ngày 8/10/2015, một quan chức Quốc phòng Mỹ cho biết, Washington sẽ phái các tàu chiến tiến sát đến nhũng hòn đảo nhân tạo mà TQ xây dựng trái phép ở Biển Đông. Hành động cương quyết của Mỹ được tuyên bố là nhằm phát đi tín hiệu khẳng định Mỹ không thừa nhận đòi hỏi chủ quyền ngang ngược của Bắc Kinh ở khu vực nầy. Tờ Financial Times dẫn lời một quan chức cao cấp của Mỹ cho biết, trong hai tuần tới (khoảng cuối tháng 10/2015), các tàu chiến Mỹ sẽ đi vào khu vực thuộc phạm vi 12 hải lý đối với những đảo nhân tạo mà TC xây dựng trái phép ở quần đảo Trường Sa của VN. Chưa dừng lại ở đó, Mỹ còn tuyên bố sẽ tăng gấp 4 lần viện trợ dành cho Malaysia, Philippines, Indonesia và VN để giúp các nước nầy tăng cường năng lực thực thi pháp luật trên biển.
Liệu Bắc Kinh có dám đối đầu với Hải quân Hoa Kỳ ở Biển Đông? Tôi dám khẳng định là “KHÔNG!”. Biển Đông chỉ là đấu trường cho một cuộc chiến tranh “cân não” giữa TC và Mỹ. Tập Cận Bình chỉ “động khẩu” bất “động lực”, “gây hấn” chứ không dám “gây chiến”. Có thể thấy, cách giải quyết xung đột tranh chấp bằng vũ lực không phải là sự lựa chọn ưu tiên của chính quyền Tập Cận Bình ngay cả khi Manila còn kém xa TC về tiềm lực quân sự một trời một vực, vì Bắc Kinh e sợ sự hậu thuẫn của Washington đối với Manila.
Bắc Kinh chỉ dám đàn áp, hung hăng, ngang ngược đối với VN vì chủ trương “trung lập” cực kỳ ngu xuẩn của tên cẩu tướng phản quốc Nguyễn Chí Vịnh, một con chó săn đắc lực của Cục Tình báo Hoa Nam của Bắc Kinh: “Không liên minh với bất kỳ ai để chống ai, không cho ai đặt căn cứ ở nước mình.” Do chính sách “Tự Cô Lập” mình với thế giới bên ngoài mà bọn Hải quân TC tha hồ hành động tấn công, đánh cướp tài sản, giết ngư dân Việt Nam đang hành nghề cá trên vùng biển thuộc đặc quyền kinh tế của nước ta, tính tới nay đã xảy ra hàng trăm vụ.
Vụ mới xảy ra vào sáng ngày 13/10/2015, Nghiệp đoàn Nghề cá VN (NĐNC) cho biết: Theo tin từ NĐNC huyện Lý Sơn, tỉnh Quảng Ngãi, vào lúc 8 giờ sáng ngày 29/9/2015, tại tọa độ 16 độ 32’ Vĩ Bắc, 111 độ 35’ Kinh Đông, trên khu vực quần đảo Hoàng Sa của VN, tàu cá mang số hiệu QNg-90352 TS gồm 10 thuyền viên do anh Đặng Dũng (quê xã Bình Châu, huyện Bình Sơn, tỉnh Quảng Ngãi) làm thuyền trưởng, đã bị tàu kiểm ngư mang số hiệu 02 đâm trực diện làm thủng mạn tàu khiến nước biển tràn vào. Sau đó, một nhóm gồm 5 người trên tàu TC nhảy sang dùng dao và dùi cui điện tấn công, dồn toàn bộ thuyền viên tàu QNg-90352 TS về phía mũi tàu, bắt quỳ và giơ tay qua đầu để tra khảo. Sau đó, khoảng 1 tiếng đồng hồ, toàn bộ số tài sản trên tàu QNg-90352 TS ước tính khoảng trên 1 tỷ đồng bị lũ Tàu khốn nạn nầy cướp sạch…
Trong buổi điều trần tại Thượng viện, Đô đốc Harris đã nhấn mạnh tới sự tin tưởng của ông vào khả năng quân đội Mỹ sẽ đánh bại TC dễ dàng nếu xảy ra xung đột ở Biển Đông. Đô đốc Harris nói. “TC có vẻ đã hiện đại hóa và tăng cường khả năng này, nhưng chúng ta vẫn có ưu thế về công nghệ trên mọi mặt. Tôi tin rằng với khả năng này, chúng ta có thể nắm được phần thắng trong cuộc chiến với TC nếu nó xảy ra.”
CHIẾN LƯỢC CỦA MỸ ĐỐI ĐẦU VỚI TC Ở BIỂN ĐÔNG?:
Theo báo cáo của “Military and Security Developments Involving the People’s Republic of China 2014” đánh giá sức mạnh quân sự của TC. Theo đó, Bắc Kinh đang phát triển hải quân theo xu hướng tăng cường khả năng chiến đấu đa nhiệm. Ba hạm đội Hải quân TC gồm có Nam Hải, Đông Hải và Bắc Hải mang các vai trò khác nhau trong chiến lược lâu dài của TC:
[1] HẠM ĐỘI BẮC HẢI: gồm có:
  • 03 Tàu ngầm hạt nhân
  • 18 Tàu ngầm diesel.
  • 10 Tàu khu trục
  • 09 Tàu hộ tống.
  • 02 Tàu mẹ đổ bộ.
  • 05 Tàu đổ bộ cỡ trung
  • 19 tàu tấn công mang tên lửa.
Nhiệm vụ của hạm đội nầy bảo vệ thủ đô Bắc Kinh và vùng bờ biển phía Bắc, đối phó với Nhật Bản và Hàn Quốc vốn là đồng minh thân cận của Mỹ. Tuy nhiên, Ngũ Giác Đài nhận định hạm đội nầy có khả năng chi viện cho 2 hạm đội còn lại.
[2] HẠM ĐỘI ĐÔNG & NAM HẢI:
  • 02 Tàu ngầm hạt nhân.
  • 30 Tàu ngầm diesel
  • 16 Tàu khu trục.
  • 44 Tàu hộ tống.
  • 26 Tàu mẹ đổ bộ,
  • 18 Tàu đổ bộ cỡ trung.
  • 67 Tàu tấn công mang tên lửa.
Ngũ Giác Đài nhận định rằng, Bắc Kinh đánh giá khu vực eo biển Đài Loan và Biển Đông, do hạm đội Đông Hải & Nam Hải đảm trách, ẩn chứa nhiều nguy cơ xung đột. Với số lượng tàu đổ bộ hùng hậu có thể giúp TC thực hiện các cuộc tấn công chiếm đảo bất ngờ.
PHÁC HỌA CHIẾN LƯỢC CỦA NGŨ GIÁC ĐÀI ĐỐI PHÓ VỚI BẮC KINH:
[1] TRÊN BIỂN ĐÔNG:
  • Các tàu chiến của Hạm đội 7 & Hạm độ 3 sẽ phối hợp tràn ngập Biển Đông sẵn sàng ngăn chận và tiêu diệt Hạm đội Đông Hải và Nam Hải và đánh chận các chiến đấu cơ từ lục địa bay ra tấn công.
  • Điều động các phi vụ do máy bay ném bom chiến lược B-52 xóa sổ các đảo nhân tạo nhằm vô hiệu hóa các phi đạo Bắc Kinh xây dựng phi pháp trên đó. Ngày 01/7/2015, 2 chiếc B-52 cất cánh từ căn cứ Không quân Barksdale, tiểu bang Lousiana để thực hiện nhiệm vụ ném bom răn đe Bắc Kinh. Cuộc diễn tập diễn ra trong bối cảnh căng thẳng leo thang trên Biển Đông nơi TC xây dựng phi pháp các đảo nhân tạo và các công trình quân sự đe dọa an toàn và tự do hàng hải trên vùng biển nầy. Rõ ràng, Ngũ Giác Đài đã hành động để tăng cường niềm tin cho các đồng minh ở Châu Á-TBD về khả năng chống lại Bắc Kinh.
  • Điều động các tàu ngầm nguyên tử tấn công lớp Virginia Block V phóng tên lửa Tomahawk tấn công, nhận chìm các tỉnh đầu tàu kinh tế quan trọng dọc miền duyên hải như Thượng Hải trong biển lửa…
[2] TRÊN BIỂN HOA ĐÔNG:
Nhật Bản được giao trách nhiệm đánh chận và tiêu diệt hạm đội Bắc Hải ở biển Hoa Đông, không cho tiếp cứu hạm đội Đông & Nam Hải trên Biển Đông. Theo bản tin của Reuters và Kyodo ngày 18/10/2015, một hạm đội hùng hậu gồm quân vận hạm, thiết giáp hạm, tàu sân bay trực thăng, và tàu ngầm của nhiều nước tập hợp ngoài khơi Tokyo trong một cuộc biểu dương sức mạnh nhân dịp Nhật Bản giới thiệu những chiến hạm hiện đại nhất của Nhật Bản.
Đây là cuộc diễn binh lực lượng hùng hậu nhất, được xem là tín hiệu quân đội Nhật Bản sẽ mở rộng tầm hoạt động trong vùng Tây Thái Bình Dương với Đồng minh Hoa Kỳ và đây cũng là lần đầu tiên từ sau Thế chiến II, quân đội Nhật được phép tham gia hành quân cùng với kẻ thù cũ mà nay trở thành đồng minh chiến lược thân cận, cả hai cùng có một kẻ thù chung hiếu chiến là TC. Để đối trọng với sức mạnh quân sự của TC, Tokyo thay đổi chiến lược an ninh, trao cho quân đội vai trò tham chiến rộng rãi hơn trong khu vực. Trong bài diễn văn chào mừng, Thủ tướng Shinzo Abe kêu gọi sĩ quan, binh sĩ Hải quân Nhật Bản gánh vác trọng trách “bảo vệ hòa bình và đất nước”.
Truyền thông quốc tế nhấn mạnh đến nhiều sự kiện, có ý nghĩa chiến lược trong ngày biểu dương lực lượng của Hải quân Nhật. Một là sự tham gia của tàu chiến các nước Ấn Độ, Australia, Pháp, Hàn Quốc và Hoa Kỳ kể cả HKMH USS Ronald Reagan, chủ lực của Đệ Thất Hạm Đội tại Thái Bình Dương, đóng tại căn cứ Yokosuka. Trong số các chiến hạm tối tân nhất của Nhật Bản được chú ý là 2 tàu khu trực thăng Izumo.
Trong hành động nầy, báo hiệu vai trò mới của Hải quân Nhật tại Châu Á, Hoa Kỳ đã gửi trung tướng Nora Tyson, Tư lệnh Hạm Đội 3, tức hạm đội Đông Thái Bình Duơng của Mỹ đến gặp Thủ tướng Shinzo Abe trên chiến hạm Nhật. Theo Reuters, sự kiện Tư lệnh Hạm đội 3 của Mỹ đến Nhật Bản đáng chú ý. Trong chiến lược tái định vị, Hoa Kỳ vừa ấn định lại vùng trách nhiệm của Hạm đội 7 & 3, Trung tướng Tyson của Hạm đội Thái Bình Dương chỉ huy luôn phía Tây Thái Bình Dương. Sự thay đổi này, cho phép Mỹ có thể nhanh chóng điều động các tàu chiến tăng viện cho các điểm nóng tại Biển Đông.
Một khi chiến tranh nổ ra toàn diện giữa Trung – Nhật, tình hình nầy rõ ràng Bắc Kinh khó duy trì cuộc chiến lâu dài và điều nầy cũng cho thấy “một quốc gia còn trong tình trạng lạc hậu, nhưng tham vọng quá lớn sẽ bị ăn đòn”. Chiến tranh chống Nhật ở Hoa Đông chính là lời giải thích tốt nhất cho câu nói nầy. Đó là chưa nói tới chiến tranh chống Mỹ ở Biển Đông.
[3] PHONG TỎA EO BIỂN MALACCA:
Eo biển Malacca nằm trên tuyến giao thông cực kỳ quan trọng và là nơi vận chuyển hàng hóa bằng đường thủy từ châu Âu, châu Phi, Nam Á, Trung Đông đi tới vùng Đông Nam Á. Vị trí eo biển Malacca nằm giữ đảo Sumatra (Indonesia) và bán đảo Tây Malaysia nối Ấn Độ Duơng và Biển Đông, dài hơn 800 km, rộng gần 38 km, nhưng nơi hẹp nhất chỉ có 1,2 km, về giá trị kinh tế và chiến lược sánh ngang với kinh đào Suez hoặc kênh đào Panama.
Eo biển Malacca nối 3 nước đông dân nhất thế giới là Ấn Độ, Tàu Cộng và Indonesia; vì vậy, nó được đánh giá là điểm giao thông chiến lược quan trọng nhất ở Châu Á – TBD. Mỗi năm có hàng chục ngàn thương thuyền vận chuyển tàu chở dầu, tàu chở containers, tàu đánh cá…Eo biển Malacca nổi tiếng với các cảng lớn như Belawan của Indonesia, Melaka và Penang của Malaysia. Singapore là điểm cuối cùng ở phía Nam eo biển nầy. Năm 2003, một nửa số dầu mỏ vận chuyển bằng đường biển đi qua Malacca, tương đương với 11 triệu thùng dầu và mức độ nhộn nhịp của các hoạt động buôn bán tại khu vực này được dự đoán là sẽ tăng tỷ lệ thuận với nhu cầu tiêu thụ năng lượng ngày càng cao của Tàu Cộng.
Khoảng 400 tuyến đường biển và 700 cảng trên toàn thế giới phải nhờ vào eo biển Malacca và để đến cảng Singapore. Khoảng 80% lượng dầu của Nhật Bản nhập từ Trung Đông phải qua eo biển Malacca. Nếu bỏ qua eo biển nầy, các tàu thuyền sẽ phải trải qua chặng đường dài khoảng hơn 2.200 km từ vùng Vịnh. Vai trò chiến lược của eo biển Malacca ngày càng quan trọng khi khối lượng dầu mỏ của TC nhập cảng từ Trung Đông tăng mạnh. Kinh tế Nhật Bản, Tàu Cộng và Hàn Quốc phụ thuộc nhiều vào tuyến đường biển chiến lược nầy.
Nếu chiến tranh giữa Mỹ – Trung bùng nổ trên Biển Đông, chắc chắn Washington sẽ giao trách nhiệm cho New Delhi phối hợp với Malaysia, Indonesia phong tỏa eo biển chiến lược Malacca, sẽ gây tổn thất kinh tế to lớn đối với Bắc Kinh, thông qua việc ngăn chận của tàu thương mại, chuyên chở hàng hóa, dầu khí đi qua eo biển Malacca về Hoa Lục. Tóm lại, để Hải quân Ấn Độ chịu trách nhiệm cùng với một số quốc gia ĐNA kiểm soát, khống chế và phong tỏa eo biển chiến lược Malacca và 3 eo biển dự phòng là Sunda, Blombok và Makascha sẽ quyết định sự sống còn của nền kinh tế TC.
Tờ The Hindu của Ấn Độ số ra ngày 3/10/2015 đưa tin, có 2 sự kiện đã thể hiện sự quyết tâm rõ ràng thách thức và cơ hội của hải quân Ấn Độ mở rộng phạm vi hoạt động đến Biển Đông. Theo bài báo, Tham Mưu Trưởng Hải quân Ấn Độ, Đô đốc Kumar Dhowan ngày 02/10/2015 đã bắt đầu tiến hành thăm viếng chính thức đối với Australia, VN và Nhật Bản.
TẬP CẬN BÌNH: TÊN LÃNH TỤ “MIỆNG HÙM – GAN SỨA”:
Trả lời phỏng vấn hãng thông tấn Reuters ngày 19/10/2015, Tập Cận Bình khẳng định lại chủ quyền của Bắc Kinh đối với quần đảo và bãi đá tại Biển Đông. Họ Tập còn lập luận một cách ngây ngô như đứa con nít, rằng: “Các đảo và bãi đá ở biển Nam Trung Hoa là thuộc lãnh thổ Trung Quốc từ lâu đời do tổ tiên của người Trung Quốc để lại. Nhân dân TQ sẽ không cho phép bất kỳ một ai vi phạm chủ quyền, quyền lợi của TQ trong vùng biển nầy. Hành động của Bắc Kinh tại vùng biển Nam Trung Hoa là chính đáng để bảo vệ chủ quyền lãnh thổ,” họ Tập còn nói thêm. “Bắc Kinh chưa bao giờ có những hành vi bành trướng, lấn chiếm hải đảo, do đó, những cáo buộc TQ xâm chiếm lãnh thổ và các vùng biển của các quốc gia láng giềng là “không có cơ sở”.
AFP dẫn nhận định của chuyên gia Ấn Độ Vijay Sakhuja viết trên trang mạng chuyên về hàng hải của Viện Nghiên cứu Chiến lược Quốc tế (CSIS), chỉ ra rằng, nhiều nước Đông Nam Á đã bày tỏ quan ngại trước cách hành xử và thái độ ngông cuồng của TQ tại Biển Đông, đồng thời đưa ra hàng loạt lời phản đối sau các vụ quấy nhiễu của lực lượg hải giám TC đối với ngư dân VN và Philippines. Những vụ việc này dẫn tới tình trạng căng thẳng giữa lực lượng tuần duyên các quốc gia láng giềng.
Mới đây, tàu hải giám Haijing số hiệu CCG-1123 của TC xâm nhập vùng biển đặc quyền kinh tế của Malaysia, khiến chính phủ nước nầy triển khai tàu chiến và chiến đấu cơ bay đến theo dõi những hoạt động phi pháp của tàu TC. Rõ ràng, Bắc Kinh rơi vào tình thế bị cô lập vì bản chất hung hăng ngang ngược và quá tham lam tại Biển Đông. Ông Vijay Sakhuja khẳng định.
Tập Cận Bình hoảng hốt khi hay tin “HẢI QUÂN MỸ-NHẬT-ẤN TIẾN HÀNH TẬP TRẬN CHUNG MALABAR-2015 ĐỐI PHÓ TRUNG QUỐC”. Cuộc diễn tập đã mở màn vào ngày 14 tháng 10 ở Chennai, miền Nam Ấn Độ, cuộc diễn tập kéo dài đến ngày 19/10/2015. Tập Cận Bình liền áp dụng chiêu sở trường “PHỦ ĐỂ TRỪU TÂN” (bớt lửa dưới nồi). Ý nghĩa của chiêu nầy là giải quyết căn bản một vấn đề gì giống như đang đun một nồi nước là khi thấy nước sôi sắp trào ra khỏi miệng nồi, phải bớt lửa hạ nhiệt ngay. Trong chính trị cũng thế, khi thấy một vấn đề gì sắp bùng nổ ngoài khả năng giải quyết thì phải lập tức tìm cách hạ nhiệt, giống như bớt lửa dưới nồi cho nước khỏi sôi bùng lên.
KẾT LUẬN:
Nhận thấy luật chơi mới của Bắc Kinh áp đặt trên Biển Đông và Hoa Đông phản tác dụng, đã gặp sự phản ứng quyết liệt của Washington, Tokyo, New Delhi và các quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) có thể dẫn đến chiến tranh toàn diện giữa Mỹ & Đồng minh chống Tàu Cộng, Tập Cận Bình vội vàng xuống thang ở Biển Đông bằng cách để tướng cao cấp của TC là tướng Phạm Trường Long – Phó chủ tịch Quân ủy Quân sự Trung Ương của ĐCSTQ – phát biểu tại một diễn đàn an ninh cấp cao với sự tham gia của Bộ trưởng Quốc phòng các quốc gia ASEAN ngày 17/10/2015: “Chúng tôi sẽ không bao giờ liều lĩnh sử dụng vũ lực một cách cẩu thả, ngay cả trong vấn đề chủ quyền và đã làm hết sức để tránh xung đột bất ngờ.”
Trước đó, trong cuộc hội đàm giữa Tư lệnh Hải quân TC Ngô Thắng Lợi với Tham mưu Truởng Hải quân Jonathan Greenet ngày 29/4/2015, Ngô Thắng Lợi khẳng định hoạt động xây dựng trên các bãi đá ở Biển Đông “không ảnh hưởng đến tự do đi lại trên biển và trên bộ.” đồng thời cho biết Bắc Kinh hoan nghênh Washington, các nước liên quan và các tổ chức quốc tế sử dụng các cơ sở trên. Ni Lexiong – Bình luận viên quân sự ở Thượng hải – nhận định: “Bằng việc mở các cơ sở cho sử dụng dân sự trong tương lai, PLA hy vọng xoa dịu được sự giận giữ đối với hoạt động xây dựng ở các bãi đá trên Biển Đông,” ông nói. “Bắc Kinh dùng cách tiếp cận “vừa đấm, vừa xoa”, vừa muốn phô diễn sức mạnh, sự thống trị của mình trong khu vực, vừa không muốn đẩy sự giận dữ của các nuớc láng giềng đi quá xa”.
Chiêu “Phủ để trừu tân” của Tập Cận Bình đã phá sản, vì nó không thể che đậy được ý đồ “một buớc lùi, hai bước tiến” của họ Tập. Những tên lãnh đạo Bắc Kinh thuộc loại “miệng hùm, gan sứa”, Hải quân Tàu Cộng chỉ dám khủng bố, bắn giết bừa bải, đánh đập dã man ngư dân VN để cướp đoạt tài sản của họ. Hành động côn đồ, cướp bốc, khủng bố của Hải quân TC trên Biển Đông còn dã man hơn bọn cướp biển Somalia.
Những hành động hung hăng ngang ngược nầy của Tập Cận Bình trên Biển Đông, làm hình ảnh của Tàu Cộng bị hoen ố và chuốc lấy sự khinh bỉ trên quy mô toàn cầu, khiến nhiều quốc gia ASEAN quay sang hoan nghênh đón nhận vai trò mở rộng của Hoa Kỳ ở Châu Á-TBD làm đối trọng với ảnh hưởng của TC. Bắc Kinh không có đối tác chỉ có đối thủ, không có đồng minh chỉ có kẻ thù. Muốn đủ thế & lực đấu với Mỹ – Nhật phải chờ ít nhất 2 hoặc 3 thập niên nữa. TC chính là hình ảnh con rồng dậy non, chưa đủ sức cuộn mình bay cao như Đại bàng Hoa Kỳ.
   NGUYỄN VĨNH LONG HỒ
_

__._,_.___

Posted by: "8406news ." 

My Blog List