Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Tuesday, October 22, 2013

Khủng hoảng 'trung niên' của Singapore


 

Khủng hoảng 'trung niên' của Singapore


Jonathan Head

Phái viên Đông Nam Á của BBC

Cập nhật: 14:19 GMT - thứ hai, 21 tháng 10, 2013


Diễn giả ở góc diễn giả tại Singapore

Góc Diễn giả ở Singapore theo mô hình Hyde Park ở Anh

Khi tôi sống ở Singapore cách đây 13 năm, chính phủ đã tranh luận về một quyết định mà ở các nước khác có thể có vẻ khá tầm thường: nên hay không nên cho phép dựng một góc diễn giả, một phiên bản của Speaker's Corner (Góc Diễn giả) trong Công viên Hyde Park ở London, nơi ai cũng có thể đến trút ý kiến về bất cứ chủ đề nào họ muốn, về bất cứ ai muốn nghe thì nghe.

Năm trước đó, Thủ tướng lúc đó, ông Goh Chok Tong đã lo lắng rằng đất nước của ông không sẵn sàng cho một sự đổi mới như vậy.

 


Nhưng vào năm 2000, một địa điểm cuối cùng đã được phê duyệt, trong Công viên Hong Lim, gần trung tâm thành phố.

Giả định chung là người Singapore không quan tâm đến việc tạo ra rắc rối với chính phủ của họ bằng việc lắng nghe các bài phát biểu. Họ thà đi mua sắm còn hơn.

Nhưng hãy thử đoán xem điều gì xảy ra? Góc Diễn giả đã trở thành địa điểm tổ chức một số cuộc phản đối khá sôi nổi gần đây, về một chủ đề đã gây tranh luận nhiều hơn bất cứ lúc nào hết từ khi đất nước này xuất hiện 48 năm trước – vấn đề nhập cư.

Những cuộc biểu tình đó vẫn phải tuân thủ các quy định. Chúng không thể nói hay làm bất cứ điều gì có thể gây khuấy động căng thẳng chủng tộc hoặc gây rối trật tự công cộng.

Phản đối công khai


"Goh Chok Tong gọi đây là cuộc “khủng hoảng tuổi trung niên”của Singapore. Điều này giúp giải thích sự thành công của một thế hệ trẻ các chính trị gia đối lập trong cuộc bầu cử vào cuối năm 2011"

Các cuộc tranh luận thực sự nóng đã được xuất hiện trên internet – những tiếng kêu đau đớn của những người tự xưng là con dân chính hiệu của đất nước từ thuở ban đầu - và là những lời tố cáo cay độc nhắm vào Đảng Nhân dân Hành động (PAP) đang cầm quyền về sự gia tăng nhanh chóng số lượng người nước ngoài.

Người nước ngoài hiện chiếm gần 40% của dân số với 5,3 triệu người. Những người ngoại quốc đang bị đổ lỗi làm đẩy giá bất động sản và ép người dân địa phương bị mất công ăn việc làm.

Sự hiện diện đáng chú ý tại Singapore hôm nay của rất nhiều những người siêu giàu trên thế giới làm cho nhiều người có thu nhập thấp cảm thấy bị bỏ lại phía sau.

Cuộc tranh luận này đạt điểm nóng nhất vào đầu năm nay khi một sách trắng của chính phủ dự đoán rằng vào năm 2030, dân số sẽ mở rộng tới gần bảy triệu, trong đó chỉ có hơn một nửa sẽ là người Singapore.

Phản đối công khai khiến chính phủ phải ban hành một giải thích, nói rằng con số này chỉ là dự báo, không phải là một mục tiêu.

Ông Goh Chok Tong gọi đây là cuộc “khủng hoảng tuổi trung niên”của Singapore. Điều này giúp giải thích sự thành công của một thế hệ trẻ các chính trị gia đối lập trong cuộc bầu cử vào cuối năm 2011.

Giá trị châu Á


Với tỷ lệ phiếu bầu giảm xuống chỉ còn hơn 60% chút ít, đảng PAP cầm quyền nhận kết quả tồi tệ nhất kể từ khi quốc gia độc lập.

Lý Quang Diệu

Ông Lý Quang Diệu đề cao mô hình "Chính phủ mạnh" như một giá trị châu Á

Singapore luôn luôn được xác định bởi hiệu quả của Chính phủ, cả trong việc sử dụng không gian sống hạn chế, nguồn lực, lẫn trong việc đảm bảo mức sống tốt hơn cho người dân.

Người cha sáng lập của Singapore, ông Lý Quang Diệu đã áp đặt một quá trình hiện đại hóa từ trên xuống được quy hoạch chặt chẽ, với những tiết giảm về tự do cá nhân - một mô hình chiến lược “chính phủ biết hết” mà ông mô tả là “giá trị châu Á”.

Những người giỏi nhất và sáng giá nhất được thu hút vào hàng ngũ cấp cao của đảng PAP và chính phủ với mức lương hào phóng để thực hiện điều này.

Trong nhiều thập niên, Singapore chấp nhận sự sắp xếp này. Nay điều đó không còn nữa.

Bukit Brown là một nghĩa trang cũ của người Hoa, nằm gần trung tâm của hòn đảo. Một số người định cư sớm nhất của Trung Quốc đến Singapore, khi còn là thuộc địa thương mại đặt dưới sự cai trị của Anh, đã được chôn cất ở đây.

Trong đó có cả ông nội của ông Lý Quang Diệu.

Chính phủ hiện đang quy hoạch mở một đường cao tốc với bốn làn xe đi qua khu nghĩa trang để làm giảm bớt tình trạng tắc nghẽn giao thông.

Lần này, kế hoạch của chính phủ đã gặp phải một phong trào phản đối công dân tinh vi.

Khoảng cách thu nhập


"Điều này còn tùy vào năng lực của chính phủ, ông nói. Nếu chúng ta có một chính phủ tồi, thì coi như đất nước chúng ta ‘đã rồi’"

Chính phủ vẫn chưa thay đổi kế hoạch của mình.

Nhưng có một thay đổi đáng chú ý trong giọng điệu, nếu không phải là đường hướng, trong diễn văn nhân ngày độc lập thường niên năm nay của ông Lý Hiển Long.

Ông Lý đưa ra lời thừa nhận thẳng thắn về tâm trạng không hạnh phúc của nhiều người có thu nhập thấp.

“Đất nước của chúng ta đang ở một bước ngoặt,” ông nói. “Tôi hiểu mối lo lắng của các bạn.”

Sự ra đi một mai của ông Lý Quang Diệu, người vừa bước sang tuổi 90 và có sức khỏe yếu, sẽ là một bước ngoặt tiểu đảo quốc này.

Trong một trong những phát biểu gần đây nhất của mình, ông Lý Quang Diệu đặt câu hỏi liệu Singapore thậm chí có thể tồn tại trong 100 năm nữa. Điều này còn tùy vào năng lực của chính phủ, ông nói. Nếu chúng ta có một chính phủ tồi, thì coi như đất nước chúng ta ‘thôi rồi’.

Quan điểm này đang ngày càng bị thách thức, chủ yếu là trong phạm vi tương đối an toàn trên Internet, nhưng là những trao đổi quan điểm mạnh mẽ đôi khi là giận dữ.

Thời đại của chính phủ “biết hết” đang dần dần đi đến hồi kết thúc tại Singapore. Không ai có thể chắc chắn hoàn toàn về điều gì sẽ diễn ra.

Bài viết nằm trong loạt bài Singapore Direct của BBC sau khi đã có loạt bài Bấm Vietnam Direct hồi tháng 8 và 9 năm nay.

 

 

 

Những chuyện "quái đản" ở Bệnh viện VN


 

 

 

Văn Quang - Viết từ Sài Gòn, ngày 21.10.2013

 

                  Những chuyện "quái đản" ở Bệnh viện VN

 

Nói đến chuyện bệnh viện ở VN nhiều quá rồi, thật tình tôi không muốn nhắc đến nữa. Nhưng còn những chuyện vượt quá sức tưởng tượng của con người giữa thời đại này và có lẽ ngay cả ở thời đại y khoa còn non trẻ lạc hậu cũng không ai dám ngờ tới. Ở đây không phải do khoa học kỹ thuật mà do chính con người. Những con người được dạy dỗ, đào tạo bài bản cả về trình độ chuyên môn đến lương tâm trong sáng và được mang danh là những nhà trí thức, được mọi người vì nể quý trọng. Nhưng tiếc rằng họ đã bỏ quên lương tâm là thứ mà bất cứ một con người nào từ anh vô học đến anh “đại trí thức” đều phải có mới xứng đáng làm người.

 

Trong tuần vừa qua, cả nước rộ lên nguồn tin về những sai phạm hay nói thẳng ra là những vụ “ăn bẩn” của các ông chủ chốt tại hai bệnh viện lớn nhất thành phố Sài Gòn là Bệnh Viện Bình Dân và Bệnh Viện Chấn Thương – Chỉnh Hình. Nói đến 2 bệnh viện (BV) này hầu như toàn bộ người dân miền Nam VN không ai không biết và may mắn lắm mới có gia đình chưa có ai phải qua hai BV lớn đó.


Nói thẳng ra, lâu nay đa số người dân đã có những bàn tán, kêu ca, nghi ngờ về sự phục vụ và cách “kiếm tiền” của các vị bác sĩ ở từng khoa trong 2 BV này, tất nhiên nói như thế không phải là tất cả các vị BS đều mang tiếng xấu, có chăng người tốt bị vạ lây. Chỉ cần vài ông thiếu lương tâm là người ta có thể nói đến cả cái BV đó rồi.
Nhưng trước khi tường thuật những chuyện động trời vừa được công bố của 2 BV lớn này, mời bạn đọc xem qua những chuyện “nhỏ” nhưng rất lạ, rất quái đản, tôi tin rằng các bạn khó có thể hình dung ra nổi. Mà nếu có ai kể lại, bạn có thể nghi anh ta “phịa” hoặc thứ chuyện khôi hài, bịa đặt với mục đích hay ác ý nào đó, chứ không thể có thật. Đây là những chuyện có thật 100% xảy ra trong những ngày tháng gần đây.

1. Sản phụ và chồng suýt tự vẫn vì BV thông báo nhầm nhiễm HIV

Theo lời kể của bà Phạm Thị Hương (phường Đông Thọ, TP Thanh Hóa), rạng sáng ngày 23/8/2013, con gái bà là chị Lê Thị Oanh (21 tuổi) có dấu hiệu chuyển dạ nên được gia đình đưa đến Bệnh viện Đa khoa thành phố Thanh Hóa chờ sinh. Bác sĩ đưa chị Oanh đi khám, lấy mẫu xét nghiệm, trong đó có thử nghiệm máu.
Chị Oanh vừa sinh xong thì gia đình nhận được hung tin, chị dương tính với HIV.
Bà Hương kể, “Nhận tờ kết quả xét nghiệm của con gái từ nữ y tá, tôi như chết lặng rồi òa khóc. Dù rất hoang mang nhưng chúng tôi cố trấn tĩnh không để con gái biết chuyện vì sợ cháu bị sốc mà nghĩ quẩn.”


Các bác sĩ cũng bàn tán khiến mọi người xa lánh

Nhưng theo bà Hương, câu chuyện con gái bà bị nhiễm căn bệnh thế kỷ được các y bác sĩ trong bệnh viện bàn tán khắp nơi. Thậm chí nhiều bệnh nhân cùng phòng biết chuyện nên tìm cách xa lánh, khiến sau đó mọi chuyện đến tai chị Oanh.
Bà Hương tâm sự, “Con gái tôi từ khi biết tin mình bị nhiễm HIV cứ một mực đòi cắn lưỡi mà chết. Gia đình phải thường xuyên cử người túc trực bên giường bệnh để an ủi, khuyên giải. Mất nhiều ngày, cháu nó mới bình tâm trở lại nhưng tỏ ra rất đau đớn vì án tử lơ lửng trên đầu.” Bà cho biết các bác sĩ đề nghị gia đình đem nhau thai về chôn, để ở viện sẽ làm ô nhiễm và tăng nguy cơ lây bệnh.
Trước tình trạng bệnh nhân có dấu hiệu ra nhiều máu, sức khỏe xấu đi, phần vì không tin kết quả xét nghiệm của Bệnh Viện Đa Khoa thành phố Thanh Hóa nên người nhà đã chuyển chị Oanh đến Bệnh viện Phụ sản Thanh Hóa để theo dõi đồng thời lấy máu đi xét nghiệm lại.


Xét nghiệm lầm

Tại Bệnh viện Phụ sản Thanh Hóa, qua hai lần xét nghiệm, kết quả đều khẳng định, bệnh nhân Lê Thị Oanh âm tính với HIV.

                                                 

                         Anh Trọng chồng chị Oanh nói lúc đó tôi chỉ nghĩ đến việc đưa vợ con ra sông tự tử


Trong tâm trạng rối bời, anh Lê Duy Trọng, chồng chị Oanh cho biết, những ngày qua, gia đình sống trong không khí vô cùng nặng nề. Anh Trọng nói, “Mấy bữa trước, trong đầu tôi cứ lởn vởn ý nghĩ sẽ đưa vợ con ra sông tự tử vì cuộc sống chẳng còn ý nghĩa gì. Hai bên nội ngoại và bạn bè đều nhìn vợ chồng chúng tôi với một cái nhìn ghẻ lạnh. Đi đâu tôi cũng nghe bàn tán về chuyện tai ương nhà mình, thật không tài nào chịu đựng nổi.”

Chỉ là sai sót nhỏ

Trả lời báo chí về việc này, chiều 27/8, ông Lê Tiến Toàn, giám đốc Bệnh Viện Đa Khoa thành phố Thanh Hóa cho rằng đây là sơ suất đáng tiếc của nhân viên bệnh viện. Tuy nhiên ông này khẳng định đó “chỉ là sai sót nhỏ,” sẽ chấn chỉnh, rút kinh nghiệm.

 

                                     

                Ông Lê Tiến Toàn, Giám đốc Bệnh viện Đa khoa TP Thanh Hóa cho rằng đây là “sai sót nhỏ”


Khi được đề cập việc bồi thường cho chị Oanh, bác sĩ Toàn cho rằng, “Hiện nay bệnh viện không có cơ chế bồi thường thiệt hại trong trường hợp chị Oanh. Việc bồi thường về vật chất thì không bởi bệnh viện không có kinh phí.”

Thưa bạn đọc, bạn có thể ngờ được chuyện đó lại xảy ra trong một BV cấp tỉnh. Và hơn thế ông giám đốc BV lại cho rằng “chỉ là sai sót nhỏ.” Vậy thế nào mới là sai sót lớn? Có lẽ là khi cả 2 vợ chồng anh Trọng, chị Oanh và cháu nhỏ cùng ôm nhau nhảy xuống sông tự vẫn mới là lớn? Câu trả lời vô trách nhiệm như thế thì BV ấy còn dẫn đến nhiều “sai sót nhỏ” nữa. Chưa biết chừng đã từ lâu, những sai sót này xảy ra nhưng người bệnh không biết hoặc chết rồi, không lên tiếng được nữa. Họ chỉ còn cách đợi các ông BS này ở đầu con đường đến địa ngục ở thế giới bên kia.

2. Gãy chân phải, bác sĩ bó bột chân trái

Câu chuyện thứ hai cũng ly kỳ không kém, có lẽ chỉ có ở VN mới làm được.
Anh Trần Văn Hợi (bố cháu Thạch) bị bệnh đang điều trị nên ngày 17/5, chị Phạm Thị Ca (mẹ cháu Thạch) đã nhờ người thân chở cháu Thạch đến Bệnh viện Đa khoa huyện Hương Sơn điều trị. Sau khi chụp X - Quang và làm các thủ tục gây tê, cháu Thạch được bó bột điều trị. Người trực tiếp điều trị cho cháu Thạch là bác sỹ chuyên khoa Trần Xuân Hạnh, Trưởng Khoa ngoại của bệnh viện.

 

                                                     

                                                    Cháu Thạch gãy chân phải, bác sĩ bó bột chân trái

 

Sau khi bó bột xong, cháu Thạch được xuất viện, chuyển về gia đình điều trị ngoại trú. Tuy nhiên, khi về đến nhà, cháu Thạch hết thuốc tê nên kêu khóc ầm ĩ. Lúc này, chị Ca mới phát hiện ra sự việc, bác sỹ đã bó bột và điều trị nhầm chân cho con trai mình. Chân phải của cháu bị gãy nhưng bột lại bó ở chân trái. Lúc này, chị Ca chở con ra bệnh viện gặp lại bác sỹ. BS Hạnh đã thừa nhận lỗi “cẩu thả” và mong gia đình thông cảm. BS này lý giải, vì do vội vàng chuẩn bị cho một ca mổ sinh nên dẫn đến sơ suất.

3. Vỡ xương tay phải, bó bột tay trái

Anh Trần Ngọc Thạch (25 tuổi) ở phường Nghĩa Lộ, TP Quảng Ngãi cho biết, ngày 26-9, anh bị tai nạn, chụp phim bị vỡ xương thuyền tay phải và nhập viện điều trị tại Khoa Ngoại chấn thương Bệnh viện đa khoa Quảng Ngãi.
Thay vì bó bột tay phải, nhưng kỹ thuật viên bệnh viện lại bó bột tay trái. Sau đó bác sĩ khoa kiểm tra lại thấy anh Thạch bị bó nhầm nên đã chỉ định bó lại tay phải, nhưng nhân viên khoa này không chịu tháo bột tay trái bị bó nhầm cho anh Thạch mà cứ để luôn vậy. Thật khó hiểu!

 

                                                  

                                                            Anh Trần Ngọc Thạch bị bó bột nhầm tay

 

Chỉ cần đọc ba “chuyện vặt” đó trong các BV ở VN, chắc chắn bạn đọc đã có thể hình dung ra được những nguy hiểm chết người rình rập đủ mọi loại bệnh nhân bởi sự “sai sót nhỏ” của các vị “lương y như từ mẫu” là thế nào. Nhưng những chuyện như vậy còn là “hạng nhẹ.” Có nhiều chuyện nặng nề hơn, cả một tập đoàn “lãnh đạo” ở một số BV VN bất chấp tính mạng của bệnh nhân, vơ vét cho đầy túi tham. Gần đây đã có nhiều vụ được chính các nhân viên làm việc trong BV tố cáo, lúc đó “cơ quan chức năng” mới biết vào cuộc điều tra. Sau vụ tai tiếng rùm trời về vụ nhân bản giấy xét nghiệm tại BV Hoài Đức Hà Nội, lại đến vụ tráo đổi thủy tinh thể tại BV mắt Hà Nội cũng khiến dư luận của người dân VN vô cùng phẫn nộ.

Vụ đánh tráo thủy tinh thể

Theo bác sĩ Nguyễn Thị Thủy (làm việc tại BV Mắt Hà Nội), đã tố cáo BV này với 7 điểm khuất tất hay có thể gọi thẳng là gian lận. Ở đây, tôi chỉ tóm tắt một nội dung chính là việc BV này đã tráo đổi thủy tinh thể cho bệnh nhân đến mổ mắt kiếm lời bất chính nhiều tỉ đồng.

Từ năm 2011, BV Mắt HN đã mổ cho khoảng 3.000 ca (giá mỗi ca mổ khoảng 6.5 triệu đồng, chừng $308 Mỹ kim). Với số tiền này, lẽ ra người bệnh phải được dùng toàn bộ chất liệu của Mỹ. Nhưng trên thực tế, Giám đốc BV Vũ Thị Thanh đã cho đấu thầu các chất liệu rẻ tiền, từ dịch nhầy, đến thể thủy tinh nhân tạo để tráo đổi lúc phẫu thuật.
Mỗi ống dịch nhầy của Ấn Độ- 245,000 đồng /hộp (lẽ ra là của Mỹ- 600,000 đồng/ hộp), dùng cho một người bệnh, lại được chia ra, dùng cho 4-5 người bệnh (có khoảng 3,000 ca) bị tráo dịch nhầy. Chưa kể, trước khi mổ, bệnh nhân không được xét nghiệm HIV, viêm gan B, nguy cơ lây nhiễm rất cao. Ước tính trong năm 2011, có khoảng 3,000 ca mổ với số tiền thu được là 6.5 triệu đồng/ca... (VietNamNet, ngày 27/09)

Sáng 6-10-2012, Sở Y tế Hà Nội đã tổ chức gặp gỡ báo chí chính thức thông tin về sự việc đánh tráo thủy tinh thể tại Bệnh viện (BV) Mắt Hà Nội. Buổi họp báo có sự tham gia của ông Phan Đăng Long, phó trưởng Ban Tuyên Giáo Thành Ủy Hà Nội; Ban Giám đốc Sở Y tế Hà Nội; đại diện BV Mắt Hà Nội và BV Mắt Trung ương. Bà Nguyễn Thu Hương - Phó Giám đốc BV Mắt Hà Nội: BV đã “thanh minh thanh nga” rằng không có sự đánh tráo thủy tinh thể trong khi phẫu thuật cho bệnh nhân. Đây là sự hiểu lầm và đây là lỗi về hành chính của phòng tài chính.... Ông Nguyễn Văn Yên - Phó Giám đốc Sở Y tế Hà Nội cũng đồng ý với lời thanh minh này. Tuy nhiên có vài câu hỏi của giới báo chí, bà Phó Giám đốc đã từ chối trả lời.
Một sự việc lạ lùng hơn, không cho người tố cáo đối chất.

 

                                                  

         BS Nguyễn Thị Thu Thủy người tố cáo BV mắt Hà Nội không được đối chất trong cuộc họp báo. Vì lý do gì?

Cũng trong buổi họp báo sáng 6-10, người tố cáo là BS Nguyễn Thị Thu Thủy đã liên lạc với Sở Y tế mong muốn được đối chất để nói lên sự thực, nhưng Sở Y tế từ chối. Nói với phóng viên, chị Thủy cho biết đã đã đợi nhiều giờ liền để được vào cuộc họp nhưng nhưng bảo vệ không cho vào, mặc dù có một số phóng viên bảo lãnh.

Nói với giới báo chí, bác sĩ Thủy tiếp tục khẳng định có sự gian lận, tráo đổi thủy tinh thể của BV Mắt Hà Nội đối với người bệnh chứ không phải là sự chỉ định phù hợp cho bệnh nhân như giải thích của lãnh đạo BV. BS Thủy rất phẫn nộ, “Đây là một sai phạm nghiêm trọng có ảnh hưởng rất lớn đến sức khỏe và quyền lợi của người bệnh.” Không dám cho người tố cáo đối chất trước công luận, phải chăng BV đã run sợ, đã gián tiếp công nhận những sự thật như đơn tố cáo? Chưa biết vụ này có “qua sông đắm đò” không.

Nhưng bỏ qua những tai tiếng của mấy BV ở Hà Nội. Trong thời gian này, người dân TP Sài Gòn đang bàn tán rùm beng về những sai phạm tầy đình của hai BV lớn nhất TP và của cả miền Nam VN như tôi đã đề cập ở phần đầu bài.

Sai phạm động trời tại hai bệnh viện lớn tại Sài Gòn

Chiều ngày 7/10, lãnh đạo sở Y tế TP. Sài Gòn đã công bố kết luận chính thức thanh tra bệnh viện Chấn thương chỉnh hình và bệnh viện Bình Dân.

Theo tường thuật của phóng viên Quốc Ngọc (báo Dân Việt), việc thanh tra được thực hiện sau khi có đơn tố cáo từ các bác sĩ làm việc tại đây bày tỏ sự bất bình trước tình trạng bệnh nhân bị “móc túi” hàng tỷ đồng mỗi năm, nhưng không một ai dám lên tiếng.

Nhóm lợi ích tại Bệnh Viện Bình Dân

Thanh tra Sở Y Tế TP Sài Gòn phát hiện hành loạt sai phạm trong việc liên doanh, liên kết với tư nhân bên ngoài nhằm đặt máy móc, thiết bị tại bệnh viện để thu lợi vào túi cá nhân hàng tỷ đồng.

Theo đó, mỗi bác sĩ khi chỉ định một bệnh nhân đi siêu âm, chụp X-quang... từ các máy liên doanh, liên kết này sẽ được hưởng 50,000 đồng, bác sĩ đọc kết quả hưởng 40,000 đồng.

                                            

                                                Bệnh viện Bình dân nơi phát hiện hàng loạt sai phạm

Tất nhiên, một số thành viên ban giám đốc bệnh viện còn được hưởng số tiền chênh lệch lớn từ sự liên kết đặt máy này. Cụ thể “nhóm lợi ích” (hay nói cho rõ hơn đó là nhóm tham nhũng) gồm bác sĩ Nguyễn Chí Hùng - Giám đốc mới về hưu của Bệnh viện Bình Dân - được hơn 1,16 tỷ đồng, BS Nguyễn Văn Vĩnh - Phó Giám đốc bệnh viện - được hơn 723 triệu đồng, BS Vũ Lê Chuyên - Phó Giám đốc bệnh viện - được hơn 415 triệu đồng, bà Trần Thị Xuyến - Trưởng phòng Tài chính - được hơn 531 triệu đồng và BS Hoàng Vĩnh Chúc - Trưởng phòng Kế hoạch tổng hợp - được hơn 254 triệu đồng.

Bệnh viện vi phạm mua sắm trang thiết bị y tế không qua đấu thầu, gây lãng phí 53.7 tỷ đồng. Mua 2 máy tiệt khuẩn nhiệt độ thấp và 2 máy cắt đốt nội soi u xơ tiền liệt tuyến nhưng để “trùm mền” không sử dụng được, gây lãng phí hơn 1.7 tỉ đồng. (1 tỉ đồng VN tương đương $47,500 Mỹ kim).

Ngoài các sai phạm trên, Bệnh Viện Bình Dân còn thực hiện không đúng quy trình tuyển dụng lao động theo Bộ Luật Lao động; cho thuê chỗ làm bãi giữ xe, căng tin, đặt máy ATM, nhà vệ sinh, máy photocopy đều không có căn cứ pháp lý, đấu thầu; vi phạm về công tác đấu thầu, cung ứng thuốc; vi phạm công tác thực hiện quy chế chuyên môn trong khám chữa bệnh và công tác phòng, chống tham nhũng.

Thanh tra Sở Y Tế đã đề nghị thu hồi số tiền gần 3.4 tỷ đồng sai phạm nộp ngân sách Nhà nước, yêu cầu bệnh viện chấn chỉnh hoạt động, xem xét tổ chức kiểm điểm và xử lý trách nhiệm các cá nhân đã có sai phạm trong kết luận thanh tra.

Ăn phim X-quang, ép bệnh nhân mổ dịch vụ

Tại Bệnh Viện Chấn Thương Chỉnh Hình, qua kiểm tra 32,033 phim chụp X-quang trong các tháng 10-2010, tháng 10-2011 và tháng 6-2012, Thanh tra Sở Y tế TP Sài Gòn phát hiện có đến 6.688 phim sai, phim cắt xén để hưởng phần chênh lệch vật tư tiêu hao.

                                    

                                                 Bệnh nhân ngồi chờ đợi tại BV Chấn thương chỉnh hình

Cụ thể, khi có bệnh nhân được chỉ định chụp X-quang loại phim A (kích thước 35 x 43 cm) thì kỹ thuật viên sẽ phù phép cắt đôi phim khi chụp, cho ra hình ảnh X-quang với tấm phim chỉ còn kích thước 35 x 21,5 cm.

Ngoài “chiêu” cắt xén, kỹ thuật viên còn dùng thêm thủ thuật tráo đổi phim, bằng cách sử dụng phim B (kích thước 26 x 36 cm) có đơn giá 23,000 đồng/tấm thay cho loại phim A có đơn giá 42,000 đồng/tấm. Qua kiểm tra 1.126 phim chụp cho bệnh nhân ngoại trú còn lưu trữ trong tháng 10,2011, thanh tra phát hiện có 444 trường hợp đổi phim A thành B, chiếm tỉ lệ hơn 39,4%.

Bằng các thủ đoạn cắt xén, tráo đổi và ghép phim X-quang như trên, nhiều năm nay, một số cá nhân tại Bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình đã “móc túi” nhiều tỷ đồng từ hàng chục ngàn bệnh nhân.

Theo Thanh tra Sở Y tế, ước tính số tiền sai lệch trên tổng số phim sử dụng hàng năm của bệnh viện là hơn 3.3 tỷ đồng. Riêng trong 5 tháng cuối năm 2011, việc cắt, ghép phim tạo ra số lượng “phim thừa” là 12,630 phim, tương đương gần 320 triệu đồng.

                                    

                                              6.688 tờ phim "mang tội gian lận" bị thanh tra Sở tạm giữ

Do còn có những sai phạm chưa có cơ sở làm rõ, Thanh tra Sở Y tế đã đề nghị chuyển hồ sơ Bệnh viện Chấn Thương Chỉnh Hình cho Thanh tra TP Sài Gòn tiếp tục thanh tra toàn diện bệnh viện này.

Một loạt sai phạm ở Bệnh Viện Nguyễn Tri Phương, Sài Gòn

Bên cạnh 2 “ông lớn,” một BV nhỏ hơn là BV Nguyễn Tri Phương, Thanh tra Sở Y tế cũng xác định tình trạng gian lận phim xảy ra tại bệnh viện này. Có 2 bác sĩ gây ra “vụ việc tiêu cực” này đã phải bồi hoàn hơn 600 triệu đồng và đã nộp đơn xin nghỉ việc. (Rất tiếc tên tuổi của 2 vị bác sĩ “khả kính” này chưa được tiết lộ).

Nguồn tin mới nhất còn cho biết: Chỉ định mổ dịch vụ những bệnh nhân cấp cứu, các bác sĩ Bệnh viện Nguyễn Tri Phương, còn bị cho là đã "rút ruột" hàng chục ngàn tấm phim để hưởng lợi.
Ngoài việc “ăn” 18,000 tấm phim, đến tháng 7/2012, khoa chẩn đoán hình ảnh còn bị Ban giám đốc bệnh viện phát hiện đã “rút ruột” 135 lọ thuốc cản quang.

Thanh tra TP Sài Gòn còn phát hiện bệnh viện này có tình trạng “nhập nhằng” giữa điều trị dịch vụ và điều trị công. Bệnh viện này đã thực hiện hoạt động dịch vụ "cả trong và ngoài giờ hành chính,” bác sĩ vừa hưởng lương nhà nước vừa hưởng tiền công từ điều trị dịch vụ. Trong đó, tỷ lệ điều trị dịch vụ năm 2011 chiếm hơn 53%, năm 2012 khoảng 47% tổng số ca phẫu thuật thủ thuật toàn bệnh viện (cả trong và ngoài giờ hành chính).

Qua các vụ việc xảy ra tại các bệnh viện trên, Thanh tra Sở Y tế cho biết sẽ có kế hoạch tiếp tục thanh tra toàn diện các bệnh viện tại TP.Sài Gòn trong thời gian tới nhằm chấn chỉnh hoạt động tại các đơn vị này.

Hãy chờ những cuộc thanh tra tiếp theo

Hiện Thanh tra Chính phủ đang hoàn thiện kết luận 20 cuộc thanh tra nữa. Trong đó có các tập đoàn, các ngân hàng như: Thanh tra việc chấp hành quy định của pháp luật trong quản lý sử dụng vốn, tài sản tại Tập Đoàn Điện Lực Việt Nam (EVN), Tập đoàn Cao Su Việt Nam (VRG); thanh tra tại Ngân Hàng Nông Nghiệp và Phát Triển Nông Thôn (Agribank) và nhiều cuộc thanh tra khác đang được thực hiện.

Hãy chờ đợi những cuộc thanh tra này đưa dẫn tới đâu và những “quan lớn” nào sẽ bị vạch mặt chỉ tên cho nhân dân cả nước được biết. Người dân rất muốn biết những vấn đề cụ thể như ông Dương Chí Dũng, nguyên Chủ tịch Hội đồng Quản trị Vinalines, nguyên Cục trưởng Cục Hàng hải, Bộ Giao Thông Vận tải đã nâng khống số tiền mua ụ nổi để tham ô 1,6 triệu USD. Ngoài ra, ông Dương Chí Dũng bỏ túi 10 tỷ đồng trong thương vụ “béo bở” hơn. Đó là vụ mua u nổi cũ, 43 năm tuổi có giá thực tế hơn 2 triệu USD nhưng ông Dương Chí Dũng vẫn đồng ý mua với giá gấp gần 10 lần, bỏ túi hơn 10 tỷ đồng do bên môi giới “lại quả.” Việc làm của ông Dũng gây thiệt hại cho nhà nước hơn 300 tỷ đồng.

Lần theo số tiền này, cơ quan điều tra phát hiện Dương Chí Dũng đã sử dụng số tiền tham ô để mua nhà cho “bồ nhí,” người đã có con riêng với Dương Chí Dũng, 2 căn nhà, một căn tại tầng 29 tòa tháp B, tòa nhà Skycity, Láng Hạ, Hà Nội; một căn tại tòa nhà Pacific, Lý Thường Kiệt, Hà Nội. Nếu tính theo giá bán căn nhà cao cấp này trên thị trường, giá trị tài sản lên đến khoảng gần 17,4 tỷ đồng. Rất có thể hai căn nhà này sẽ bị phong tỏa kê biên. (Tôi sẽ tường thuật chi tiết vụ tham nhũng “vĩ đại” và chạy trốn rất bài bản này trong một bài khác).

Đó là điều cụ thể mà người dân muốn biết và có quyền được biết. Người dân lúc này không còn muốn nghe “một bộ phận cán bộ tham nhũng” hoặc một “một số nơi, một số địa phương yếu kém,” nói theo kiểu “huề cả làng.”

Văn Quang

~~~~~~~~~~~~~~~~


 

Chỉ còn biết lên tiếng kêu cứu với thế giới


 

The worst of HITLER China EVIL Stylist...

 

But not just PATRIOT Vietnamese that many are prepared to think the worst of EVIL Chinese
A few YUAN of diplomatic activity have not changed the fundamental reality in Vietnam
It is EVIL China who is the TREAT of the Asia region in the 21st century, The HITLER China EVIL Stylist
Asia feels more like another WORLD WAR on military engagement against The HITLER China EVIL Stylist
The EVIL Chinese press is happy to foster the impression of a The HITLER China EVIL Stylist power
The possibility of a sovereign grab by The HITLER China EVIL Stylist in the current century
A very few would want an American-led international order to give way to one like EVIL China, The HITLER China EVIL Stylist
Li’s visit to Hanoi was HITLER China EVIL Stylist power supported by Pro-EVIL China party in Vietnam
EVIL China said NO to HAND-OFF Vietnam back by thug YUAN scandals
EVIL Li was in Hanoi to offer YUAN to Pro-EVIL China party in Vietnam for the right 50/50 ownership of Vietnam East Sea

EVIL China HAND-OFF Vietnam

Pro-EVIL China party in Vietnam Go To HELL

EVIL China Go To HELL




Chỉ còn biết lên tiếng kêu cứu với thế giới


 

Gia Minh, biên tập viên RFA, Bangkok
2013-10-21

 

Email

Ý kiến của Bạn

Chia sẻ

In trang này


10212013-cal-outsi-help-no-accep.mp3Phần âm thanh Tải xuống âm thanh

Ông Ngô Hào tại phiên tòa, Phú Yên, 11/09/2013

Ông Ngô Hào tại phiên tòa, Phú Yên, 11/09/2013

Source xaluan.com


Lên tiếng kêu cứu với thế giới hay nêu vấn đề với các cơ quan ngoại giao tại Việt Nam của một số người dân phải đi khiếu kiện dai dẳng mà không được cơ quan chức năng các cấp giải quyết hay có người thân bị xét xử oan sai tại Việt Nam là cách thức cuối cùng của họ.

Tuy vậy, phương sách cuối cùng như thế của những người cùng đường tuyệt vọng lại gặp phải biện pháp đáp trả tiêu cực từ phía cơ quan chức năng.

Công an làm việc vì kêu cứu quốc tế

Một tù nhân chính trị ít được nhiều người biết đến là ông Ngô Hào ở thành phố Tuy Hòa, tỉnh Phú Yên bị đưa ra xét xử với bản án nặng nề lên đến 15 năm tù giam về tội danh hoạt động âm mưu lật đổ chính quyền.

Ông này có bà vợ bị bệnh ung thư và hai người con: một đang học tại Sài Gòn và một ở Tuy Hòa phải bỏ học từ khi người cha bị bắt hồi ngày 8 tháng 2 năm nay.

Phiên xử sơ thẩm ông Ngô Hào diễn ra hồi ngày 11 tháng 9 vừa qua chỉ có một người con được tham dự, bà vợ cũng không được có mặt. Luật sư bào chữa do cơ quan tố tụng chỉ định.

Sau phiên xử, bà Nguyễn thị Kim Lan, vợ ông Ngô Hào đã làm đơn kêu cứu đến các cơ quan nhân quyền quốc tế, các tổ chức và đoàn thể giúp giải oan cho người chồng. Việc kêu cứu như thế khiến bà Nguyễn thị Kim Lan bị công an và cơ quan chức năng tỉnh Phú Yên làm việc từ ngày 7 tháng 10 cho đến nay như lời bà trình bày sau đây:

Sáng ngày mai họ tới nữa kêu tôi đi, nhưng tôi nói bệnh lắm không đi được. Tuần trước, suốt ngày họ cứ sáng tới, chiều tới. Tuần này, hôm qua thứ hai họ cũng sáng tới, chiều tới. Hôm nay, thứ ba họ đến rất đông, đủ hết: công an tỉnh, công an phường, khu phố, phụ nữ phường… Họ đến đông lắm

bà Nguyễn thị Kim Lan

Hôm đó tôi lên làm việc một lần trên cơ quan, nhưng tôi mệt quá xin về, họ nói chiều đi làm việc tiếp nhưng tôi không đi. Tôi nói tôi mệt không đi được. Sáng ngày mai họ tới nữa kêu tôi đi, nhưng tôi nói bệnh lắm không đi được. Tuần trước, suốt ngày họ cứ sáng tới, chiều tới. Tuần này, hôm qua thứ hai họ cũng sáng tới, chiều tới. Hôm nay, thứ ba họ đến rất đông, đủ hết: công an tỉnh, công an phường, khu phố, phụ nữ phường… Họ đến đông lắm. Tôi nói tôi bệnh lắm không làm việc được, sức khỏe yếu lắm không tiếp; nếu vào nhà tôi là vi phạm quyền tự do cá nhân của gia đình tôi.

Chị Trần Ngọc Anh ở bệnh viện Saint Paul hôm 19-11-2012

Chị Trần Ngọc Anh ở bệnh viện Saint Paul hôm 19-11-2012

 

Nhưng họ nói họ đến đầy đủ các ban ngành, họ vào cần làm việc. Họ đọc cái này, cái kia; rồi yêu cầu tôi viết, ký biên bản này kia nọ, đủ thứ. Họ bảo tôi không liên lạc với nước ngoài, dạy dỗ con không cho liên lạc những người bên nước ngoài, nghe lời tuyên truyền xuyên tạc. Họ nói tôi không được trả lời phỏng vấn, tại sao trên đài phỏng vấn nói thế kia, thế nọ. Tại sao kêu cứu mà không nói gì với họ mà lên mạng đưa qua bên kia. Họ nói tôi nghe lời tầm bậy, nói bậy nói bạ Họ nói nhiều lắm, tôi không nhớ hết được.

Bị đánh vì đến với sứ quán Hoa Kỳ

Một trường hợp dân oan khác là bà Trần Ngọc Anh từ Vũng Tàu lặn lội ra Hà Nội và tìm cách lọt vào Đại sứ quán Hoa Kỳ để trình bày sự việc suốt nhiều năm qua phải đi kêu oan mà không được giải quyết trái lại còn bị hành hung, tù tội.

Bà Trần Ngọc Anh kể lại việc được Đại sứ quán Hoa Kỳ tiếp hồi ngày 4 tháng 10 vừa qua như sau:

Khi tôi vào đến đó, công an bảo vệ tại Đại sứ quán Mỹ kéo tôi ra; nhưng tôi cứ lao đến chỗ camera. Bên trong họ thấy được khi tôi kéo áo ngoài ra và áo trong có dòng chữ “Việt Nam không có nhân quyền’. Lúc đó có hai người đàn ông trong Đại sứ quán Mỹ ra, họ yêu cầu công an đứng qua một bên, rồi họ yêu cầu người thông dịch viên hỏi tôi đến đó có việc gì, và tôi là thế nào. Tôi nói tôi là dân oan từ miền nam ra đến đây nhờ Đại sứ quán Mỹ giúp cho thoát khỏi ách nô lệ của Đảng Cộng sản Việt Nam này. Hiện quyền sống, quyền làm người của chúng tôi bị chính quyền Cộng sản Việt Nam chà đạp một cách thô bạo. Đấu tranh chúng tôi không biết trông cậy vào đâu hết. Chính quyền Việt Nam đàn áp, bắt bớ, bỏ tù chúng tôi.

Tên Tú chụp đầu tôi kéo mạnh xuống, hai công an chạy lại ôm hai cánh tay tôi bóp để cho tên Tú đó đấm đá, rồi họ vật tôi đầu đập xuống nền công viên Lý Tự Trọng. Lúc đó tôi bất tỉnh

bà Trần Ngọc Anh

Sau đó hai người nói tôi chờ hai phút; hai phút sau họ mời tôi vào. Tôi vào ngồi chờ hai phút nữa, có một cô người Mỹ nói tiếng Việt rất thành thạo chào tôi. Tôi cũng chào và xưng là dân oan Trần Ngọc Anh, tỉnh Bà Rịa- Vũng Tàu. Tôi kể lại sự việc cho cô người Mỹ đó nghe, và có một cô thông dịch viên, nếu có gì không hiểu thì cô thông dịch đó nói ra.

Tuy nhiên cũng theo lời bà Trần Ngọc Anh kể lại thì sau khi từ Đại sứ quán Hoa Kỳ trở về Vườn hoa Lý Tự Trọng, nơi mà những dân oan như bà phải ăn chực nằm chờ lâu nay, đã bị những thành phần bất hảo gây sự và tấn công bà đến thương tích.

Tên Tú chụp đầu tôi kéo mạnh xuống, hai công an chạy lại ôm hai cánh tay tôi bóp để cho tên Tú đó đấm đá, rồi họ vật tôi đầu đập xuống nền công viên Lý Tự Trọng. Lúc đó tôi bất tỉnh. Tôi nghe bà con nói lúc đó họ không đưa tôi đi bệnh viện mà những dân oan đưa tôi đi. Lúc đó chị Ly ở tỉnh Long An và chị Huệ tỉnh Bình Dương đưa tôi đến bệnh viện Saint Paul cấp cứu; nhưng đến bệnh viện công an khống chế họ không điều trị cho tôi.

Chiều ngày 5 tháng 10, anh Trương Văn Dũng đến thăm thấy sức khỏe của tôi quá trầm trọng, rất nguy kịch. Anh cùng với hai chị Huệ và chị Ly đưa tôi đi khám tại phòng khám quốc tế Việt- Minh.

Sau 10 ngày khi sức khỏe tạm ổn, bà Trần Ngọc Anh chia xẻ mong mỏi của bà:

Tôi vào Đại sứ quán Mỹ không phải để nói về tình trạng của một mình tôi mà của hằng ngàn ngàn người Việt Nam khác cùng chung số phận như tôi. Thành thử tôi viết lá thư đó, tiếng kêu thảm thiết của dân oan để Đại sứ quán Mỹ can thiệp giúp đỡ. Chúng tôi chỉ muốn một cuộc sống bình yên như những dân tộc khác.Chúng tôi muốn Việt Nam sánh vai với năm châu, có một đất nước tự do, nhân quyền thực sự chứ không phải lời nói suông như của Đảng Cộng sản này.

Vụ việc qua lời kể của bà Nguyễn thị Kim Lan, vợ tù nhân chính trị Ngô Hào, và dân oan Trần Ngọc Anh không phải là chuyện cá biệt đối với hai người, mà hiện nay nhiều thân nhân của các tù nhân lương tâm và những dân oan không chịu cam chịu cách hành xử của nhà cầm quyền lên tiếng kêu cứu với các tổ chức quốc tế cũng gặp tình cảnh tương tự như thế.

My Blog List