Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Friday, April 11, 2014

Cách thức đảng CSVN biến đất nước thành một tỉnh của Trung Quốc


Cách thức đảng CSVN biến đất nước thành một tỉnh của Trung Quốc


Nguyễn Chính Kết - Qua những sự kiện đang xảy ra trước mắt tại Việt Nam, người dân tinh ý hẳn nhiên phải nghi ngờ hay ít ra phải đặt câu hỏi: Phải chăng Việt Nam đang trên đường trở thành một tỉnh của Trung Quốc dưới sự điều động, tiếp tay của bộ chính trị đảng CSVN và với sự đồng lõa của Quốc hội và nhà nước CSVN?

Làm sao không nghi ngờ được khi mà suốt nửa thế kỷ nay, đảng CSVN đã liên tục có những hành động hết sức thuận lợi cho tham vọng bành trướng của Trung cộng về phía Việt Nam, nhưng lại vô cùng nguy hiểm cho tương lai dân tộc Việt?

Những hành động tiếp tay cho Trung cộng ấy, nhiều trang web lề dân đã đưa tin mà chúng ta có thể tổng hợp lại như sau:

- CSVN công nhận chủ quyền của Trung cộng trên quần đảo Hoàng Sa + Trường Sa qua công hàm bán nước mà Hồ Chí Minh ra lệnh cho Phạm Văn Đồng ký năm 1958.

- Vào thập niên 2000, Đảng CSVN đã lén lút ký mật ước nhượng hàng chục ngàn cây số vuông đất ở vùng biên giới phía Bắc và hàng trăm ngàn cây số vuông biển ở vịnh Bắc bộ cho Trung Quốc. Người dân nào tìm cách điều tra, tìm hiểu sự thật về hành động ám muội này của đảng, hoặc công bố sự thật này lên đều bị khủng bố hoặc bị đưa vào tù như trường hợp của Lê Chí Quang, Bùi Minh Quốc... Việc cố tình che giấu hành động này chứng tỏ đảng CSVN rất ý thức đó là một hành động phản quốc, bán nước, hại dân, nhưng họ vẫn quyết tâm “minh tri cố phạm”.

- Cũng trong thập niên 2000, CSVN cho Trung Quốc mở những đường hỏa xa vào Việt Nam. Đây cũng là một cách dọn đường hay chuẩn bị cho Trung Quốc xâm chiếm Việt Nam, để họ có sẵn phương tiện chuyên chở quân đội và vũ khí vào Việt Nam. Việc mở rộng Đường mòn Hồ Chí Minh với quy mô từ 2 đến 8 làn xe dọc theo biên giới phía Tây Việt Nam cũng rất thuận lợi cho các đoàn xe của Trung cộng tiến thẳng vào Tây Nguyên cũng như vào Sài Gòn.

- Năm 2007, CSVN cho Trung cộng vào Tây Nguyên để khai thác Bauxít bất chấp điều này tạo điều kiện rất thuận lợi cho Trung cộng đánh chiếm Việt Nam. Vì Tây Nguyên là một vị trí chiến lược rất quan trọng tại Việt Nam đúng như nhận định của Tướng Pháp De Lattre De Tassigny: “Ai làm chủ được vùng Tây Nguyên và Hạ Lào thì sẽ làm chủ được chiến trường Đông Dương”.

Cho người Trung Quốc vào Việt Nam không cần visa khiến họ có thể dễ dàng xâm nhập vào toàn cõi Việt Nam để sinh sống, lập nghiệp, khiến hiện nay người Tầu đã lập nên những khu phố Tầu nhan nhản khắp Việt Nam như ở Bình Dương, Hải Phòng, Bắc Ninh, Quảng Ninh, Hà Tĩnh, v.v... với những biển hiệu quảng cáo, thực đơn dày đặc tiếng Trung Quốc, với đầy những biểu hiện văn hóa Tầu... Những khu phố này dường như CSVN không kiểm soát được, hay nói đúng hơn là không dám kiểm soát. Có thể nói không ngoa đó là những khu tự trị của người Tầu tại Việt Nam.

- CSVN tạo điều kiện cho các công ty của Trung cộng trúng thầu thực hiện đa số những công trình xây dựng quy mô tại Việt Nam để qua đó Trung cộng có cớ đưa công nhân của họ sang làm việc và lập nghiệp tại Việt Nam. Trong khi rất nhiều người dân Việt không có công ăn việc làm thì những việc làm béo bở lại được dành phần cho người dân Trung cộng ngay trên đất nước của mình.

- CSVN mặc tình cho hàng ngàn tàu các loại của Trung Cộng được tự tung tự tác trong vùng biển thuộc chủ quyền của mình, tha hồ bắn giết các tàu đánh cá của ngư dân Việt Nam mà hải quân Việt Nam không hề có mặt để bảo vệ, thậm chí bộ ngoại giao CSVN cũng không dám lên tiếng phản đối để bênh vực ngư dân của mình.

- Năm 2010, CSVN cho các doanh nghiệp Trung cộng thuê đất rừng đầu nguồn dài hạn(50 năm) để họ trồng rừng nguyên liệu với tổng diện tích lên đến hàng mấy trăm ngàn hécta.

- Khi Trung Quốc thành lập huyện Tam Sa, chính thức sát nhập hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa vào lãnh thổ Trung Quốc, đồng thời rất nhiều lần xâm phạm chủ quyền Việt Nam trên các vùng biển thuộc lãnh hải Việt Nam (như cắt cáp các tàu thăm dò dầu khí của Việt Nam năm 2011-2012), đảng CSVN dường như hoàn toàn im lặng chấp nhận.

- Điều tệ nhất của CSVN trong việc tiếp tay Trung cộng là: Nếu hèn nhát không dám phản đối trước những hành động ngang ngược của Trung cộng xâm phạm trầm trọng chủ quyền của Việt Nam, thì đúng ra CSVN phải dựa vào thế của người dân và để cho người dân trong nước được tự do phản đối những hành động xâm phạm đó. Đằng này CSVN lại thẳng tay đàn áp và khủng bố một cách tàn bạo những người dân yêu nước có ý thức trách nhiệm trước hiểm họa ngoại xâm dám lên tiếng phản đối Trung cộng, đồng thời dùng bạo lực và những hành động hết mức bỉ ổi để dẹp tan những cuộc biểu tình của người dân phản đối việc xâm phạm lãnh thổ lãnh hải này của Trung cộng.

- Ngay cả việc biểu lộ lòng biết ơn đối với những chiến sĩ đã hy sinh để bảo vệ lãnh thổ và lãnh hải của Việt Nam trong các trận chiến ở Hoàng Sa - Trường Sa năm 1974 và 1988, ở các tỉnh biên giới phía Bắc năm 1979 mà đáng lẽ chính nhà nước CSVN phải đứng ra tổ chức, họ cũng không dám làm. Không dám biểu lộ lòng biết ơn ấy đã đành, CSVN còn quyết chí cấm đoán và phá đám khi người dân biểu lộ lòng biết ơn ấy.

- v.v... và v.v...

Trước những sự kiện ấy, người dân có thể suy đoán để quả quyết một cách có cơ sở rằng CSVN đang chuẩn bị những bước tiệm tiến để biến Việt Nam thành một tỉnh của Trung cộng. Vì sợ “dục tốc bất đạt”, CSVN cũng như Trung cộng không dám thực hiện ngay điều chúng muốn vì sợ người dân phẫn nộ, có thể tạo nên một cuộc cách mạng đẫm máu lật đổ chế độ. Vì thế chúng phải thực hiện việc này một cách tiệm tiến cho đến lúc sự việc đã rồi, không còn thay đổi được nữa.

Thiết tưởng người dân Việt trong và ngoài nước cần nhìn vào những sự kiện thực tế đang xảy ra để theo một trình tự hợp lý đoán ra bản chất sự việc mà CSVN đang cố ý che giấu. Một nguy cơ rất lớn cho cả dân tộc Việt Nam đang được hai đảng Cộng sản Trung Quốc và Việt Nam thực hiện một cách tiệm tiến. Do đó, mỗi người cần nhận chân nguy hiểm ấy sớm chừng nào hay chừng nấy để kịp thời hành động, chứ chờ mọi sự trở thành rõ ràng thì đã quá muộn.

Đọc tin tức về hành động của nhà cầm quyền Moscow đối với Ukraine trong vụ Crimea mà giật mình khi nghĩ đến trường hợp tương tự có thể xảy ra cho đất nước mình. Putin và quốc hội Nga lấy cớ bảo vệ dân Nga ở Crimea để đem quân sang Ukraine, bất chấp luật quốc tế mà Nga đã ký kết.

Nhìn vào thực tế đất nước mình, có thể nói: chưa bao giờ dân Trung cộng lại đông như hiện nay tại Việt Nam. Những khu phố Tầu đã và đang được mọc lên khắp nơi trong nước, mà nguy hiểm nhất là tại Tây Nguyên. Giả như tại Việt Nam bùng nổ một cuộc cách mạng tương tự như tại Ukraine và thành công buộc đảng CSVN phải từ bỏ quyền cai trị, làm sao Trung cộng lại không bắt chước Nga đem quân vào Việt Nam, lấy cớ bảo vệ dân Tầu rất đông đảo đang sinh sống tại Việt Nam? Với bản chất phản quốc của đảng CSVN, làm sao tránh được chuyện Bộ Chính trị đảng gọi điện cầu cứu Trung cộng đem quân qua để bảo vệ chế độ? Và đám dân đông đảo của Trung cộng đang hiện diện khắp nơi tại Việt Nam chẳng lẽ lại không tiếp tay cho đoàn quân xâm lược của Trung cộng vào lúc ấy?

Nội bộ của đảng CSVN cũng như Bộ Chính Trị đảng cũng đã có những Trọng Thủy sẵn sàng làm nội tuyến cho kẻ thù. Trong nước thì CSVN đã chuẩn bị sẵn một lực lượng đông đảo của kẻ thù mai phục khắp nơi, và CSVN cũng đã chuẩn bị sẵn những con đường rộng rãi để kẻ thù có thể tiến thẳng vào Hà Nội cũng như vào Sài Gòn. Tình thế quả thật rất nguy hiểm và hết sức bất lợi cho dân tộc.

Giữa lúc đất nước đang nguy hiểm tương tự như “ngàn cân treo sợi tóc” thì nhiều người Việt mang danh là chống Cộng chống Tầu lại quan tâm chống nhau nhiều hơn chống hai kẻ thù kia. Trong cuộc hành quân chống lại địch thủ mạnh hơn mình, thật không gì nguy hiểm và dại dột cho bằng quân mình lại bắn lẫn nhau. Thay vì hướng mũi súng về phía kẻ thù thì lại hướng về phía đồng đội, chỉ vì những đồng đội này không chịu bắn theo kiểu của mình, không mặc áo giống mình, không dùng cùng một loại súng với mình!

Trước tình trạng nguy hiểm như hiện nay, thiết tưởng mọi người dân Việt cần tập trung năng lực vào việc cứu nguy đất nước. Không nên để những việc nhỏ làm sao lãng công việc tối quan trọng này. Nguy hiểm do sự khác biệt nhau không là gì cả so với nguy hiểm của cả dân tộc đang trên bờ vực thẳm!




Việt Nam sẽ ra sao khi Lào trở thành một tỉnh của Trung Quốc?

Theo Bauxite Việt Nam
Hoàng Mai
Đó là suy nghĩ của người viết bài này, và có thể cũng là suy tư của rất nhiều người Việt Nam khi nghĩ về hiện tình Việt Nam và Lào hiện nay. Nguy cơ mất nước của người Lào về tay Trung Quốc là rất cao, nếu như nhân dân Lào, ngay từ bây giờ không nhận thức được một cách đầy đủ, thường trực về điều đó!

1. Nguy cơ Lào mất nước nhìn từ Việt Nam

Không khó để nhận ra rằng, Bắc Kinh đang làm chủ cuộc chơi tại Việt Nam và tại Lào trên mọi lĩnh vực: chính trị, kinh tế, ngoại giao, văn hóa…. Quan hệ Trung-Việt, cũng như Trung-Lào hiện nay, đã vượt ra khỏi khái niệm “láng giềng hữu nghị”.
Nhìn cách mà Trung Quốc mua chuộc, điều hành quan chức từ Trung ương, đến địa phương ở Việt Nam, thông qua việc hơn 90% công trình trọng điểm quốc gia đều rơi vào tay người Trung Quốc; Trung Quốc là đối tác thương mại lớn nhất của Việt Nam, trong tổng số 240 quốc gia và vùng lãnh thổ quan hệ kinh tế, thương mại với Việt Nam, với tổng kim ngạch xuất nhập khẩu hàng hóa Việt Nam-Trung Quốc năm 2013 lên tới 50,2 tỷ USD, trong đó nhập khẩu hàng hoá của Việt Nam từ Trung Quốc là 36,9 tỷ USD, chiếm tỷ trọng 28,1% tổng kim ngạch nhập khẩu của Việt Nam (1)… đủ cho ta dự đoán, rằng Lào cũng chẳng thế khác hơn, thậm chí nguy cơ Lào bị mất nước lớn hơn Việt Nam nhiều lần.
Lào (diện tích 236.800 km2, dân số 6,80 triệu người, mật độ dân số 26,70 người/ km2), với mật độ dân số rất thấp, chỉ bằng một phần mười so với Việt Nam (259 người/ km2 -năm 2012) là mảnh đất vô cùng màu mỡ và thuận lợi để Trung Quốc thực hiện di dân thông qua chính sách đầu tư tại Lào.
Cách đây hơn một năm, ngày 02/01/2013, báo infonet.vn, trong bài viết có tựa đề “Lào có thể phải trả giá vì nhận tiền đầu tư của Trung Quốc”(2), cho biết: “Chính phủ Lào đã phê duyệt dự án xây dựng tuyến đường sắt dài 470 km nối liền miền Bắc nước này tới tỉnh Vân Nam Trung Quốc, bất chấp những cảnh báo của các chuyên gia kinh tế quốc tế về cái giá mà nước này sẽ phải trả”.
Một quốc gia dân cư thưa thớt như Lào, GDP hàng năm chỉ khoảng 8 tỷ USD, việc Lào đầu tư tuyến đường sắt nói trên, rõ ràng, chỉ có những kẻ bán nước Lào cho Trung Quốc mới cố tình để làm như vậy.
Về nhân lực để thực hiện dự án này, bài báo cho biết:
“Wang Quan, một ông chủ khách sạn người Trung Quốc tại một thị trấn ở vùng núi nhiệt đới miền Bắc nước Lào, đang chờ đợi khoảng 20.000 công nhân Trung Quốc đầu tiên sẽ đến đây sớm để bắt đầu xây dựng một tuyến đường sắt mới.
Các tuyến đường sắt do Trung Quốc tài trợ cho Lào khá dài và “ngoằn ngoèo”, thông qua hàng chục đường hầm, cầu, mà mục đích cuối cùng của nó là liên kết miền nam Trung Quốc với Bangkok, Thái Lan và sau đó là Vịnh Bengal ở Myanmar, mở rộng đáng kể khu vực thương mại hiện đã rất lớn của Trung Quốc với Đông Nam Á”.

Bản đồ hiển thị tuyến đường sắt nối giữa Vân Nam, Trung Quốc và Viên Chăn, Lào dài 420 km, dự kiến tiêu tốn của Lào 7 tỷ USD và vô số những vấn đề phát sinh đối với đất nước và con người nước này
Không chỉ nhân dân Lào lo lắng cho vận mệnh của đất nước mình, các nhà phân tích kinh tế quốc tế cũng quan ngại và cho rằng: “hầu hết các lợi ích sẽ “chảy” về Trung Quốc, trong khi hầu hết các chi phí sẽ do nước chủ nhà gánh chịu. Dự án đường sắt dài 420 km, trị giá 7 tỷ USD, gần bằng GDP 8 tỷ USD của Lào. Lào sẽ vay hầu hết số tiền này từ Trung Quốc”.
“Lào sẽ vấp phải “một sai lầm đắt giá” nếu các điều khoản này được ký kết. Lào sẽ phải dùng các tài nguyên thiên nhiên, các khoáng chất quý như kali và đồng để làm tài sản thế chấp cho khoản vay khổng lồ của mình”, tờ The New York Times bình luận”.
Mưu đồ của Trung Quốc đang từng bước chiếm lĩnh các địa danh quan trọng trong chiến lược di dân của họ tại Lào, thông qua bài báo ta có thể nhận thấy:
“Ở Luang Prabang, một điểm du lịch nổi tiếng, nơi tuyến đường sắt chạy qua, Trung Quốc đã xây dựng các bệnh viện, nâng cấp sân bay.
Theo tờ The New York Times, rất nhiều người dân Lào không hài lòng với sự hiện diện ngày càng nhiều của Trung Quốc, đã khiếu nại rằng đất nước của họ đang dần trở thành một tỉnh, hay nói cách khác, là một nước “chư hầu” của Trung Quốc”.
Để trả một khoản nợ khổng lồ như thế (không chỉ có đường sắt nói trên, mà nhiều dự án khác nữa, lên đến hàng chục tỷ USD), Lào chỉ có thể bán tài nguyên cho Trung Quốc, là cơ hội để Trung Quốc đưa người sang khai thác và qua đó, là cơ hội lớn để thực hiện chính sách di dân của họ.
Với một chính thể ngập ngụa về tham nhũng, rõ ràng, không phải ai khác, chính Việt Nam, nước có ảnh hưởng đặc biệt với Lào, là nước “xuất khẩu” mô hình tham nhũng sang Lào, và đến lượt nó, nay đã và đang phát huy tác dụng và đe dọa nguy cơ mất nước không chỉ của Lào mà còn cả Việt Nam.
2. Bài học Ukraine với Lào và Việt Nam
Không khó để nhận ra rằng, đến cuối thế kỷ này, dân số Lào vào khoảng 15 đến 20 triệu người. Khi đó người Hán tại Lào sẽ chiếm khoảng hơn 60% dân số lại Lào. Người Lào trở thành một dân tộc thiểu số ngay trên quê hương của họ. Một cuộc “trưng cầu dân ý” như đối với bán đảo Crimea của Ukraine như đã được Bắc Kinh lập trình từ lâu.
Mối quan hệ đặc biệt Việt-Lào, với khoảng vài trăm ngàn bộ đội Việt Nam hy sinh tại Lào trong thế kỷ XX sẽ trở nên vô ích.
Một khi Lào đã là một tỉnh, hoặc trở thành một khu tự trị của Trung Quốc, thì Việt Nam, cho dù có sự đề kháng mạnh mẽ thế nào đi chăng nữa, thì cũng chỉ là “cá nằm trên thớt”. Cùng với “đường lưỡi bò”, một gọng kìm từ phía Biển Đông, kết hợp với gọng kìm từ phía Lào sẽ bóp nát ý chí của người Việt, và cái tên Việt Nam rất có thể sẽ biến mất sau hơn một trăm năm nữa.
3. Kết luận
Không còn nghi ngờ gì nữa, dưới sự lãnh đạo của Đảng Nhân dân Cách mạng Lào (thực chất là những người cộng sản Lào), thì nguy cơ Lào bị Trung Quốc thôn tính là rất rõ ràng và hiện thực. Nếu Việt Nam và Lào không kịp thời chuyển đổi thể chế hiện hành sang thể chế Nhà nước pháp quyền và xã hội dân sự thực sự, với cơ chế “Tam quyền phân lập”… thì nguy cơ cả Việt Nam và Lào bị Trung Quốc thôn tính xem như đã được thiết lập.
Dân số của Lào chỉ tương đương với dân số của hai tỉnh là Thanh Hóa (3,412 triệu) và Nghệ An (2,943 triệu) cộng lại. Đúng ra, Việt Nam phải là một nước tiên phong, trở thành cường quốc… để làm chỗ dựa cho Lào về mọi mặt. Phải xác định rằng, sự toàn vẹn của Lào cũng là sự toàn vẹn của Việt Nam. Tiếc thay, những người cộng sản Việt Nam không có được tư duy đó. Phải chăng, việc hàng trăm ngàn bộ đội Việt Nam hy sinh tại Lào trong thế kỷ XX, chỉ là cách nhìn ngắn hạn của những người cộng sản Việt Nam trước đây, vì chỉ muốn có con đường vào miền Nam Việt Nam trên lãnh thổ Lào?
Nghĩ lại, ta thấy tư duy của người Nhật thật sáng suốt. Việt Nam cách Nhật Bản hàng vạn dặm, nhưng với tầm nhìn về tuyến hàng hải trên Biển Đông, người Nhật đã từng muốn thuê cảng Cam Ranh để khống chế Trung Quốc, qua đó làm chủ tuyến hàng hải tối quan trọng đối với Nhật. Qua đó, người Nhật đã không tiếc tiền của để giúp Việt Nam trở nên hùng mạnh bằng việc viện trợ vốn ưu đãi cho Việt Nam trong hơn vài chục năm qua.
Ngược lại, những người cộng sản Việt Nam, với tư duy và tầm nhìn hạn hẹp, luôn xem người Tàu là bậc thầy của mình, luôn tự ti, yếu thế… trước Bắc Kinh, nên đã không nắm được những vận hội cho Dân tộc và đang sa lầy như hiện nay.
10.4.2014
H. M.
Bài tham khảo:

Nền Giáo Dục Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Phá Sản

 

On Friday, 11 April 2014 2:25 PM, truc nguyen <> wrote:
 

Nền Giáo Dục Xã Hội Chủ Nghĩa Việt Nam Phá Sản

Trúc Giang MN

Cử nhân và Tiến sĩ cầu giấy Ba đình
1* Mở bài
Lịch sử phát triển của loài người, từ thời kỳ đồ đá, đến đồ đồng và hiện nay Việt Nam đang ở trong thời kỳ đồ đểu. Đạo đức xã hội suy đồi cùng cực, người VN ngày nay trở thành vô cảm, vô trách nhiệm trong thái độ “sống chết mặc bây” tiền thì tao bỏ túi. Đó là con người xã hội chủ nghĩa mà nhà trường ưu việt Cộng sản, đã đào tạo 57 năm ở miền Bắc và 36 năm ở miền Nam. Đạo đức nhà trường Xã Hội Chủ Nghĩa xuống cấp trầm trọng, nền giáo dục thật sự đã phá sản. Trách nhiệm đó chính lãnh đạo đảng CSVN phải nhận lấy trách nhiệm với dân tộc, với lịch sử  VN.
2* Cộng Sản Việt Nam không có một triết lý giáo dục
Triết lý là những điều căn bản của một nền giáo dục, để từ đó, tất cả các hoạt động giáo dục phải dựa theo trong việc đào tạo con người cho xã hội, cho dân tộc, như chương trình học, nội dung giáo dục, phương pháp giảng dạy, các phương tiện dạy học như sách giáo khoa và đội ngũ giáo chức, để xác định mục tiêu đào tạo ra những con người như thế nào, phục vụ chế độ xã hội gì.
Cho tới nay, nền giáo dục của Cộng Sản chưa có một triết lý làm căn bản cho nền giáo dục.

Hồi tháng 9 năm 2007, Học Viện Quản Lý Giáo Dục thuộc Bộ Giáo Dục Đào Tạo đã tổ chức một cuộc hội thảo về “Triết lý giáo dục VN”. Sau đó, tạp chí Cộng Sản có bài tường trình là hội nghị không tìm ra được một triết lý cho nền giáo dục VN.
2.1. Tại sao không có triết lý giáo dục?
CSVN không có một triết lý làm căn bản cho nền giáo dục, vì có sự nhập nhằng về chế độ hiện nay là chế độ gì? Có phải là chế độ Mác Lênin nguyên thủy và thuần túy hay không?

Thuyết duy vật lịch sử của CNCS cho rằng, lịch sử xã hội loài người, phát triển từ chế độ cộng sản nguyên thủy, đến chiếm hữu nô lệ, rồi tới phong kiến, đến chủ nghĩa Tư bản và tất yếu và dứt khoát là phải tiến lên Chủ Nghĩa Xã Hội. Thế nhưng cán bộ Việt Cộng cứng họng, không trả lời được, sau CNXH, CNCS, thì nhân loại tiến lên xã hội gì?

Thực tế trước mắt hiện nay là, CNCS đã tự nó tan rả, đau nhất là nó tan rả tại chính nơi đã khai sinh ra nó. CNCS đã bị ném vào sọt rác của nhân loại, đã bị kết tội diệt chủng (Genocide) và tội đồ chống lại nhân loại (Crime against humanity), bị loài người nguyền rủa vì đã tàn sát hơn một trăm triệu đồng bào của họ.

Và thực tế là một nước VN hiện tại đã lùi lại chế độ tư bản, nhưng là một thứ tư bản đỏ, tàn độc hơn tư bản trắng gấp trăm ngàn lần, đó là chế độ Mafia gồm 14 gia đình độc quyền và độc tài toàn trị. Đảng CSVN không còn là đại diện cho giai cấp vô sản nữa. Lãnh đạo là tư bản, tỷ phú đô la thì đại diện cho ai? Có ai được tự do bầu lãnh đạo đảng không? Chính quyền nầy do cướp được để trấn áp nhân dân.

Vì VN chưa tìm được một cái tên trung thực và chính xác cho chế độ, cho nên chưa xác định được nền giáo dục đào tạo con người cho chế độ nào.

Nền giáo dục quốc gia phải phục vụ cho dân tộc, trái lại, nền giáo dục hiện tại chỉ phục vụ cho đảng CSVN mà thôi. Bằng chứng cụ thể là Nghị Quyết 142 của Bộ Chính Trị đảng, đang được thi thi hành với nội dung như sau:
“Xây dựng một đội ngũ “cán bộ” khoa học kỹ thuật và quản lý kinh tế, vừa có “phẩm chất chính trị tốt”, “tuyệt đối trung thành với đảng” và giai cấp công nhân, có khả năng “động viên quần chúng”.

Nền giáo dục của quốc gia mà do đảng CSVN quyết định là một cái sai về nguyên tắc. Những cụm từ trong ngoặc kép trên đây chứng minh rõ ràng là nền giáo dục  mục đích đào tạo cán bộ cho đảng, để lãnh đạo quần chúng.

2.2. Chế độ giáo dục nhồi sọ
Đảng CSVN đã từng xác nhận, giáo dục là công cụ của đảng, đào tạo cán bộ đảng viên để tiến hành cuộc cách mạng XHCN trên mặt trận văn hoá tư tưởng. Một chế độ nhồi sọ con người từ lúc mới sanh cho đến chết.

Trẻ em được đưa vào nhà trẻ, ngày ngày đều phải nghe cái điệp khúc “Đêm qua em mơ thấy bác Hồ, râu bác dài, tóc bác bạc phơ, em âu yếm hôn lên dế bác…
Thế rồi ở tiểu học và trung học, ở cơ quan và cho đến lúc nghỉ hưu, cũng phải học tập theo gương đạo đức bác Hồ.

Trẻ em luôn luôn phải trả bài thuộc lòng, phải viết trong luận văn 5 điều bác Hồ dạy. Luôn luôn phải có cái khuôn mẫu là “Em quyết tâm học tập tốt, lao động tốt, làm tốt 5 điều bác dạy, phấn đấu rèn luyện lý tưởng Cộng Sản, theo gương đạo đức bác Hồ muôn năm!”

Những nhân vật gương mẫu làm đối tượng phấn đấu như: theo gương anh hùng La Văn Cầu “lấy thân chèn pháo”, anh hùng Phan Đình Giót lấy thân mình “lấp lổ châu mai”, noi gương anh Lê Văn Tám tẩm xăng làm cây đuốc sống, can đảm chạy 100 mét vào kho đạn mở cửa, để làm nổ tung kho đạn địch ở Thị Nghè. Noi gương chị Tạ Thị Kiều tay không cướp đồn địch, chị Út Tịch quyết tâm bám lấy lưng quần địch mà đánh, đánh còn cái lai quần cũng đánh. Đặc biệt chị Út Tịch leo lên ngọn dừa đứng đái bổng xuống để phá tan cái thói đời khinh thường phụ nữ, cho rằng phụ nữ đái không qua khỏi ngọn cỏ. Chị Út Tịch đã đái qua khỏi đầu người để chứng tỏ ý chí cách mạng tiến công của đội quân tóc dài ở Bến Tre, sách giáo khoa ghi rõ ràng như thế.

Học sinh cũng quyết tâm noi gương anh Nguyễn Văn Trổi, trước khi tắt thở còn hô to “Hồ Chí Minh muôn năm”. Anh Lê Anh Xuân đứng thẳng trên đường băng Tân Sơn Nhất, bắn máy bay Mỹ, tạo thành hình tượng “Dáng đứng Việt Nam” với câu nói truyền miệng “Hã nhắm thẳng quân thù mà bắn” Chị Đặng Thùy Trâm, cũng hô khẩu hiệu trước khi hết thở. Vì thế, cái công thức hô khẩu hiệu làm cho học sinh phải thuộc lòng.

Những thần tượng nầy, một số được bịa ra, một số được thổi phồng, và rồi các thầy cô giáo được hướng dẫn phải trình bày thật diễn cảm, thật nhập vai, cho nên những con người nửa thật, nửa giả trở nên thần thánh cả, thậm chí sự bịa đặt thật vô lý, phản khoa học mà không có ai dám nghĩ đến. Nhưng sự gian dối không tồn tại mãi được, cây kim trong bọc cũng có ngày lòi ra. Đến khi thế hệ măng non có tư duy, biết động não, thì cũng có người phát hiện đó chỉ là những lời tuyên truyền láo khoét, thế rồi phản tuyên truyền có tác dụng lợi hại hơn tuyên truyền rất nhiều. Từ đó mất niềm tin, đảng nói chẳng ai dám cãi, nhưng chẳng còn ai tin tưởng nữa cả.

Bị nhồi sọ từ lúc mới sinh cho đến già, nhưng đã đào tạo được những con người XHCN như thế nào? Cái công thức “cần, kiệm, liêm chính, chí công vô tư”, “cán bộ là đầy tớ của nhân dân” được thể hiện ra sao?

3* Nhà trường Xã Hội Chủ Nghĩa ngày nay như thế nào?
alt
 3.1. Vì lợi ích mười năm, trồng cây. Vì lợi ích trăm năm, trồng người

“Vì lợi ích mười năm trồng cây, vì lợi ích trăm năm, trồng người”. Câu nầy thường được các lãnh đạo đảng nhắc đến để chỉ vai trò của nhà trường. Khi thì ghi, tác giả là HCM, và mới đây, một tờ báo đảng ghi tác giả là TBT Nguyễn Phú Trọng, rồi trong lễ khai giảng năm học ở Nghệ An vừa qua, thì được ghi tác giả là Chủ tịch nước Trương Tấn Sang. Cũng có nhiều nhà giáo giải thích, chú trọng về thời gian, là trồng cây phải mất mười năm, trồng người phải mất một trăm năm.

Thật ra câu nầy đã có hàng ngàn năm về trước, trong cuốn sách của Quản Tử, sinh trước Khổng Tử 200 năm. Quản Tử là Quản Di Ngô, hay Quản Trọng, thời Xuân Thu Chiến Quốc bên Tàu. Sách viết:

- Nhất niên chi kế, mạc như thụ cốc. (Kế hoạch 1 năm, không gì hơn trồng lúa)
- Thập niên chi kế, mạc như thụ mộc. (Kế hoạch 10 năm, không gì hơn trồng cây)
- Chung thân chi kế, mạc như thụ nhân. (Kế hoạch trọn đời (100 năm) không gì bằng trồng người).

- Nhất thu, nhất hoạch giả, cốc dã. (Trồng một, gặt một, là lúa)
- Nhất thu, thập hoạch giả, mộc dã. (Trồng một, gặt 10, là cây)
- Nhất thu, bách hoạch gỉả, nhân dã. (Trồng một, gặt trăm, là người).
3.2. Đạo đức học đường suy đồi trầm trọng
3.2.1. Bạo lực ở trường học

Thời gian gần đây, mức độ bạo lực ở học đường gia tăng với những hành vi nguy hiểm hơn trước. Ngoài những hành vi thiếu tư cách và đạo đức của học sinh, như thiếu lễ độ với người lớn, với thầy cô giáo. Học sinh tụ tập, gây gổ đánh nhau, lười học, ham chơi, sống đua đòi và phạm pháp.

Những biểu hiện xuống cấp về đạo đức của học sinh làm cho phụ huynh lo sợ. Một phụ huynh ở quận 3 Sài Gòn, lo lắng thốt lên: “Bạo lực học đường đang xảy ra khắp nơi, ở mỗi cấp học mà hậu quả rất nghiêm trọng. Đó là vụ ấu đả giữa học sinh với nhau, xảy ra ở trường cấp 3 quận Tân Bình (Sài Gòn), đưa đến một học sinh bị đâm chết và 8 học sinh bị thương nặng. Nguyên do chỉ là một hiềm khích nhỏ mà thôi. Đau lòng hơn nữa, một học sinh đã dùng dao đâm vào bụng bạn của mình.
Cũng trong thời gian, một học sinh lớp 11 ở Đà Nẳng bị đâm chết ngay trước cổng trường chỉ vì một mâu thuẩn nhỏ nhặt. Ở Hà Nội, hai học sinh cấp 3 ấu đả, kết quả, cả hai phải đưa vào bịnh viện với những vết thương trầm trọng.

Bạo lực không chỉ xảy ra ở nam sinh, nữ sinh cũng không kém bạn trai. Nhiều nữ sinh chia phe, nhóm, thanh toán nhau theo kiểu xã hội đen ngay tại sân trường.
Dư luận còn xôn xao khi hai nữ sinh ở quận Hóc Môn, Sài Gòn, dùng dao lam rạch nhiều đường trên mặt bạn, chỉ vì xích mích không đáng kể, thấy “chảnh”, thấy cái mặt phát ghét cũng bị đánh, đánh để gây thanh thế.

Những sự kiện trên cho thấy bạo lực học đường diễn ra với mức độ ngày càng nguy hiểm.

Ông Nguyễn Giao Bội, hiệu trưởng trường Bình Chánh, Sài Gòn, cho rằng bạo động không chỉ xảy ra ở những học sinh mới lớn, còn nông nổi, mà bạo hành còn khá phổ biến ở các trường đại học. Ngay tại khu Đại học Quốc gia Thủ Đức, thỉnh thoảng lại nổ ra những vụ ấu đả giữa sinh viên Đại Học Thể Dục Thể Thao với các sinh viên trường lân cận, mà không ai dám can ngăn.
3.2.2. Một câu chuyện có thật

Một nhóm nữ sinh lớp 8 vào lớp 6. Đến ngay trò A. Thủ lãnh nhóm lớp 8, tên B, thản nhiên kéo dây buộc tóc của A, cầm tóc cười khẩy, rồi thình lình rút ra cái kéo, đánh xoẹt một nhát, lấy ra một nắm tóc dài 20cm. Đầu đảng B hỏi: “Có phải mầy nói tao đã “lên giuờng” với anh C ở lớp 9 không?. Trò A tái mặt, run rẩy trả lời: “Dạ tôi đâu có biết gì đâu”. “À tốt”. Có lẻ con C nói chớ hổng ai. (Trích báo Lao Động).

3.2.3. Đạo đức học sinh suy đồi trầm trọng
Trước hết là học sinh vô lễ với thầy cô giáo. Tình trạng xé bài trước mặt thầy cô khi bị điểm nhỏ, thái độ bất cần với những lời nói hỗn xược. Học sinh nói tục, chửi thề, gọi thầy cô bằng “ông ấy”, “cô ấy”, “lão ta”, tệ hơn nữa là kéo bè kéo đảng đánh gục thầy giáo ngay trên bục giảng, trong lớp học. Những chuyện đau lòng như thế diễn ra khắp nơi trên đất nước.
Giới trẻ ngày nay chạy theo lối sống đua đòi, hưởng thụ, ăn chơi cho sành điệu, cho hợp thời trang so với các đại thiếu gia con cán bộ giàu nứt vách. Cái mốt sống thời nay của học sinh là phải biết nhuộm tóc, uống rượu, hút thuốc, vào vũ trường và có quan hệ tình dục, thì mới là sành điệu.

3.2.4. Học sinh phạm tội hình sự
Đại tá Nguyễn Đức Chung, Phó Giám đốc Công An Hà Nội cho biết, tình trạng vi phạm pháp luật và phạm tội của học sinh gia tăng cả số lượng và tính chất.
Tại Hà Nội.
Năm 2008: 968 đối tượng bị xử lý.
Năm 2011: 110 đối tượng  bị khởi tố.
Năm 2010: 42 vụ tụ tập đánh nhau gây hậu quả nghiêm trọng, trong đó có 2 vụ giết người.
Nạn nghiện ma túy.
- Năm 2004: 600 học sinh và sinh viên
- Năm 2007:1,234 vụ
3.2.5. Nạn học sinh phá thai, nạo thai
Một thống kê cho thấy, 51% học sinh, sinh viên tán thành và cho biết việc trai gái ở thử với nhau trước hôn nhân là việc bình thường. Thiếu nữ vị thành niên (dưới 18 tuổi) đi nạo thai cũng là việc bình thường.

Cơ quan y tế cho biết, mỗi nămVN có 1,400,000 ca nạo thai, trong đó, tuổi dưới 18, chiếm 500,000 vụ
Chỉ riêng 9 tháng đầu trong năm 2006, Nhà Bảo Sanh Từ Dũ, Sài Gòn đã có 18,821 ca nạo thai cho số trẻ vị thành niên. Thường thì, nhiều bịnh viện có phụ sản khoa, vẫn tiến hành việc phá thai. VN là nước đứng đầu thế giới về việc phá thai.

15 tuổi nạo thai 2 lần

Bác sĩ Phạm Thị Hồng Minh, giám đốc Trung Tâm Kế Hoạch hóa gia đình, bịnh viện Phụ Sản Trung Ương, cho biết, trẻ em từ 15 đến 18, đôi khi đến bác sĩ, thì cái thai đã lớn từ 1ớn từ 13 đến 15 tuần. Cũng có em 15 tuổi mà đã hút thai hai lần, nhưng đáng báo động là nhiều em chỉ có 10, 11 tuổi. Các bác sĩ sản khoa phải phát hoảng về kiến thức phòng tránh thai của các em “tuổi ô mai” hiện nay.
Khó tin. Thiếu nữ phá thai 4 lần trong một năm.

Bác sĩ Lê Thị Kim Dung đưa ra con số gây sóc. Có người mới 21 tuổi mà đã nạo thai 4 lần trong năm. Độ tuổi phá thai nhiều nhất lả ở tuổi 25. Mỗi người đều đã có phá thai từ 2 đến 3 lần, cũng có trường hợp đặc biệt là từ 4 đến 5 lần.
Bác sĩ Nguyễn Xuân Hợi cho biết: “Nhiều bạn trẻ hiện nay, chủ động yêu, chủ động quan hệ tình dục, mà hoàn toàn bị động trong việc mang thai.” Cũng có người phát hiện ra mình có thai khi nó đã quá lớn.

Hiện nay có hơn 42,200 hài nhi bị cha mẹ bỏ rơi, đang an nghĩ tại 2 nghĩa trang bào thai ở Thừa Thiên-Huế.
Những dòng thơ than khóc, trách móc cha mẹ viết trên những nấm mộ tí xíu vô danh, khiến cho người đọc phải lặng người.

3.2.6. Báo động đỏ. Học sinh đua nhau đi phá thai
Theo báo điện tử Giáo Dục VN, thì các bịnh viện Phụ Sản Hà Nội, Phụ Sản Trung Ương, khoa sản bịnh viện Bạch Mai, BV Việt-Đức, Bịnh Viện E, BV Xây Dựng, BV Đa khoa Đống Đa, thì giới trẻ từ 16 đến 24 tuổi đến nạo thai quá cao, trong đó, nhiều cặp còn mặc đồng phục học sinh.
Một bác sĩ dấu tên cho biết: “Chuyện nạo thai, hút thai không có gì lạ, chúng tôi vẫn tiếp nhận hàng chục ca mỗi ngày để giải quyết “hậu quả” cho các em. Điều đáng báo động là những người dưới 18 tuổi “phải giải quyết hậu quả”, chiếm tỷ lệ ngày càng cao, nhiều người trong đó bị vô sinh vì đã hút thai nhiều lần”.
3.2.7. Cầu siêu cho đứa con chưa thấy mặt
Có nhiều bà mẹ thế hệ 8x, chưa từng lên xe hoa, nhưng danh sách hài nhi cầu siêu của người đó đã đến một chục.

21 tuổi đã 9 lần phá thai.
Mới đây, hàng trăm phụ nữ lặng lẽ tập trung tại chùa Quán Sứ, Hà Nội, để cầu siêu cho những đứa con mà chính họ còn chưa thấy mặt. Nhìn vào đoàn người nghiêm trang hành lễ, có thể thấy những khuôn mặt trầm bi của những người đã luống tuổi và những người chỉ 17, 18, tóc nhuộm vàng hoe…Một người trong ban nghi lễ nhà chùa cho biết: “Không đợi đến lúc hài nhi lọt lòng, mới được gọi là một sinh mạng, mà khi một mầm sống được tượng hình trong lòng mẹ, mà giây phút đầu tiên đó, nó được xem như một sinh mạng”.

Trước ngày cầu siêu, phòng ghi danh chật ních cả người, nhiều cô gái độ tuổi 20. Một cô gương mặt vốn đẹp lại được trang điểm khá kỹ, tóc nhuộm nâu được cắt tỉa sành điệu, chiếc váy ngắn màu đỏ bó sát 3 vòng của cơ thể, cô cứ tần ngần mãi ở một góc phòng, rồi ấp úng hỏi: “Thầy ơi, cháu chỉ được cầu siêu cho một “đứa con” hay cho tất cả những thai nhi của mình đã chết?” Trong danh sách, cô nầy ghi 9 “đứa trẻ” mà không nhớ tên cha là ai.

Trong phòng đăng ký hôm đó, một phụ nữ trung niên cầu siêu cho “cháu ngoại”. Bà than thở, con gái đang học cấp 3, chẳng biết ma xui quỷ khiến thế nào mà nó lại đi yêu một thằng nghiện nặng. Đến lúc con bé có bầu, nhà tôi cũng định cho nó cưới chui, rồi hợp thức hóa cái thai, nhưng thằng kia nghiện quá nặng. Tính đi tính lại, đành phải bỏ cái thai. Thế nhưng hình như đứa bé báo oán khiến mẹ nó không học hành gì được, mà người cứ gầy xanh như que củi”.
3.2.8. Học sinh đánh thầy cô. Đạo lý ở đâu?
Người Việt Nam luôn giữ truyền thống tôn sư trọng đạo trong hệ thống quân, sư, phụ. Thầy cô giáo được gia đình và xã hội kính trọng, những châm ngôn “không thầy đố mầy làm nên”, “Muốn sang thì bắt cầu kiều, muốn con hay chữ, phải yêu kính thầy”. Thế nhưng, ngày nay, một số lớn học sinh không còn kính trọng những người đã đem tâm huyết ra dạy dỗ mình nên người nữa. Nhiều đệ tử đã ra tay hạ gục sư phụ ngay trong lớp học, trên bục giảng.

Đó không phải là những trường hợp hiếm hoi, mà nó phát triển đại trà trong các trường học khắp nơi trong nước.

Ngày 17-3-2009, học sinh Nguyễn Như Thành, lớp 11 trường Tôn Đúc Thắng, Ninh Thuận, bị khởi tố về tội cố ý gây thương tích cho giáo viên Lý Thị Thu Sương, bị đánh gãy xương sóng mũi, thương tích 12%. Lý do. Không làm bài tập môn hoá học, bị cô giáo nhắc nhở, Thành ôm cặp bỏ lớp ra ngoài để phục kích tấn công cô giáo.

Hỗn chiến giữa thầy trò
Ngày 17-9-2009, 3 học sinh Nguyễn Duy, Nguyễn Văn Khẩn và Thương, lớp 10 trường Chu Văn An, Gia Lai, bỏ lớp đi nhậu, bị thầy môn Anh văn Lê Văn Lợi ghi tên vắng mặt vào sổ đầu bài. Sau khi chất vấn thầy, Nguyễn Duy cầm viên gạch đánh thầy Lợi. Thầy Vịnh dạy môn Toán, cô Hoa môn Văn vào can ngăn, cũng bị Duy và Khẩn rượt đánh. Cả ba chạy trối chết. Thấy vậy, nhiều thầy cô khác nhảy vào can thiệp, thế là một trận hỗn chiến giữa thầy trò diễn ra trước mặt các học sinh tràn ra xem.
Ngày 29-9-2009, Hội đồng kỹ luật nhà trường đuổi học 1 năm hai học sinh tên Duy và Khẩn, học sinh tên Thương bị ở lại lớp.

Một thầy giáo bị học sinh đánh trọng thương
Thầy giáo Nguyễn Văn Hải, chủ nhiệm lớp 11 trường Vĩnh Hưng, Tân An, phải nhập viện vì bị học sinh đánh.
Lý do. Học sinh Nguyễn Văn Thoại không thấy tên mình trong danh sách được lên lớp, bèn ra trước cổng trường cầm hung khí chờ sẵn. Khi thầy Hải chạy xe ra cổng thỉ Hải dung gậy triển khai chiêu đả cẩu bổng tấn công tới tấp. Cũng may, nhờ thầy Hải có đội mủ an toàn, nên chỉ bị trọng thương ở thân thể, phải đưa đi cấp cúu, thương tích 12%.

Học sinh hạ gục thầy trên bục giảng, chỉ bị án treo
Ngày 17-7, học sinh Vũ Hoàng Hiếu, lớp 11 trường Ban Mê Thuột, đã ném đá và dùng thanh gỗ có đóng đinh ở đầu, ra tay tới tấp, tấn công giáo viên môn toán Lưu Phước Mỹ, làm thầy giáo ngã quỵ bất tĩnh trên bục giảng, với thương tích 20%. Lý do. Bị thầy nhắc nhở vì không đứng dậy chào thầy trong khi cả lớp nghiêm trang đứng lên.

Toà án xử Vũ Hoàng Hiếu 2 năm tù treo.
Chuyện học trò đánh thầy ngày nay kể ra không hết, nào là học trò thuê du đảng thanh toán thầy, kéo bè xâm nhập vào nhà tấn công thầy giáo…
Nhiều người đặt câu hỏi: “Học trò đánh thầy, cô giáo, đạo lý ở đâu?

3.3. Nhiều thầy cô giáo mất nết
Bên cạnh hiện tượng trò đánh thầy nở rộ khắp mọi nơi, thì đội ngũ giáo chức lại xuất hiện những ông thầy bà cô mất nết.

Việc thầy cô giáo ngược đãi học sinh, tuy không nhiều, nhưng đã xảy ra khắp nơi. Từ roi vọt đến bạo hành bằng lời nói, đã diễn ra dưới 1001 hình thức khác nhau. Phụ huynh ghi nhận có những vụ phạt có tính cách vô nhân tính. Vụ phạt độc đáo nhất được tổ chức y chang như đấu tố trong Cải Cách Ruộng Đất của đảng trước kia. Học sinh cả lớp lần lượt tố cáo, lên án, rồi mỗi người lên tát vào mặt bị cáo. Cũng có trường hợp phụ huynh phản ảnh cô giáo dùng chổi chà đánh học sinh.
Những ông thầy gạ tình lấy điểm, những thầy giáo cưỡng hiếp học sinh chỉ mới 8 tuổi ở lớp 4 đã đăng trên các báo.

Nhưng ấn tượng nhất là vụ hiệu trưởng Sầm Đức Xương, Hà Giang, đã lợi dụng thân xác học sinh vị thành niên, tổ chức đường dây gái gọi phục vụ các lãnh đảo tỉnh như đồng chí Nguyễn Trường Tô và 16 cán bộ tỉnh.

Thầy mua trinh học sinh, đã biến trường học trở thành lầu xanh hiện đại của thời đổi mới, đó là dịch vụ bán dâm bằng cell phone.

Thầy cô giáo mở lớp dạy ngoài giờ để tăng gia thu nhập, đã tạo ra bất công giữa học sinh giàu và nghèo, mà nhà nghèo, không có tiền học thì lãnh đủ.
Nạn báo cáo láo thành tích để đạt danh hiệu tiên tiến đã làm cho trình độ học sinh ngày càng kém, cứ cho lên lớp gần 100% làm cho nhiều học sinh đến lớp 5 mà chưa biết đọc một đoạn văn.

Một cái mánh ma giáo của ban giám hiệu là, bỏ qua những học sinh yếu, kém, dồn nổ lực dạy cho 1 nhóm thông minh được chọn lọc, dự thi học sinh giỏi, nêu cao thành tích dỗm.
Chế độ thi cử tạo điều kiên cho giáo chức tham nhũng. Mua bán điểm thi.

3.4. Dốt như chuyên tu, ngu như tại chức
Mang cái mặc cảm dốt nát, thất học, đảng mở các trường đại học tại chức và cán bộ đua nhau đi học. Thế rồi, rất nhiều người có bằng tiến sĩ, thạc sĩ, học giả mà bằng cấp thật, cho nên được đánh giá một cách thô bạo, sỗ sàng “Dốt như chuyên tu, ngu như tại chức”. Dốt và ngu là hai chữ để hạ giá nặng nề không thương tiếc, không nể nang, nói thẳng ra là hai tiếng chửi.

Tại chức bị chửi, thì xoay ra dùng đô la mua bằng cấp tiến sĩ ngoại, nhất là ở Hoa Kỳ. Gần đây, báo chí trong nước phanh phui những vị có chức, xử dụng bằng cấp giả mua ở Hoa Kỳ.

Ở Sóc Trăng, 150 cán bộ công chức dùng bằng cấp giả bị phát hiện. Trong kỳ thi công chức hàng năm, Sở Nội Vụ Nam Định tuyên bố, không tuyển dụng những người tốt nghiệp các trường Đại học Dân Lập, tư thục và Đại Học Tại Chức. Ông Trần Tất Tiệp, Giám đốc cho rằng: “Với quyết định nầy, chúng tôi mong có sự đột phá trong việc nâng cao chất lượng bộ máy hành chánh của tỉnh”.

4* Kết
Xã hội băng hoại, đạo đức suy đồi, con người VN vô cảm ngày nay, là kết quả của nền giáo dục XHCN mà lãnh đạo đảng CSVN là những người phải gánh lấy trách nhiệm. Bác đã khen tặng phụ nữ miền Nam thành đồng vách sắt, 8 chữ vàng: “anh hùng, bất khuất, trung hậu, đảm đang”, thế thì 8 chữ vàng nầy ở đâu, khi hàng hàng lớp lớp từng trăm người trần truồng như nhộng, đứng khoe hàng, để cho được mấy thằng bần cố nông, khuyết tật chọn mua về làm ôsin và máy đẻ.
Nền giáo dục VN hiện nay là một nền giáo dục bơ vơ như con thuyền không bến, bởi vì nhà trường đào tạo con người XHCN cho chế độ CS, thế nhưng chế độ nầy đã chết từ lâu.

“Con người XHCN là con người, mình vì mọi người, mọi người vì mình, con người làm chủ tập thể”, Cộng sản định nghĩa như thế, thế nhưng Nguyễn Tấn Dũng lại là cá nhân làm chủ tài sản không lồ của mình. Những hạt giống, cho dù có mạnh mẽ, tốt đẹp cách mấy đi nữa, mà do bàn tay của tên bần cố nông tham những gieo cấy trên vủng bùn thì cũng chỉ tạo ra những cái cây èo uột, những con người phản dân hại nước nào thôi.

Có câu: Một thầy thuốc sai lầm, giết chết một bịnh nhân. Một chính trị gia sai lầm, giết chết một thế hệ. Một nền giáo dục sai lầm, giết chết cả một dân tộc”.

Trúc Giang



Fr
 

  

Thursday, April 10, 2014

Những gì cản trở tiềm lực Việt Nam? Khi nào bộ trưởng phải từ chức?


Những gì Việt Nam cần học hỏi.

Khi nào bộ trưởng phải từ chức?

Nguyễn Giang
bbcvietnamese.com
Thứ tư, 9 tháng 4, 2014

Các nghị sỹ Anh được dùng tiền công thuê hoặc trả phí tín dụng mua nhà ở London
Tuần này, lại có thêm một bộ trưởng ở Anh phải từ chức vì các cáo buộc liên quan đến chi tiêu công quỹ.
Bà Maria Miller, dân biểu vùng Basingstoke, Bộ trưởng Văn hóa - Thể thao trong chính phủ liên minh Bảo thủ và Tự do Dân chủ, đã mất chức sáng 9/4/2014.
Nhân chuyện này tôi muốn chia sẻ với các bạn câu chuyện về 'căn bệnh cơ chế' ở Anh nơi có nền dân chủ lâu đời nhất thế giới nhưng cách ưu tiên về chi tiêu công cho chính các nghị sỹ quốc hội lại dễ gây hà lạm, khai man.
Ngược lại, ở Anh cũng có cơ chế cho phép hạ bệ quan chức chính phủ khá hòa bình mà không cứ phải lôi nhau ra các vụ án chồng chất như ở Việt Nam hay các vụ xử kín rùng rợn tại Trung Quốc.
Tất nhiên, mọi việc chỉ có thể diễn ra nhờ vai trò rất mạnh của báo chí độc lập, tạo sức ép không ngừng nghỉ lên quan chức chính phủ, buộc họ từ chức ngay khi phạm lỗi hoặc bị mất tín nhiệm.

Cơ chế hạ bệ

Vụ bà Maria Miller đã có nguyên do từ tháng 12/2012 khi tờ Daily Telegraph nói bà khai khống chi tiêu tới 90 nghìn bảng để trả tiền tín dụng cho một căn nhà ở London để cư ngụ trong nhiệm kỳ dân biểu.
Theo quy định ở Anh, các dân biểu được nhận khoản bù tiền nhà hoặc tín dụng địa ốc ở hai nơi: địa phương họ sống, có thể ở rất xa thủ đô, và một căn nhà nữa phục vụ việc công ở London, nơi họ về họp hành hàng ngày.

Báo Anh đòi bộ trưởng Maria Miller từ chức sau vụ khai khống tiền nhà
Nhưng ai ở Anh cũng biết tiền một căn nhà ở London có giá khác hẳn nhà ở tỉnh.
Và đây là lỗ hổng cho chuyện chính khách đòi bù tiền nhà hay tiền mua nhà.
Dư luận cũng không hài lòng với chuyện 'tráo nhà' hay gọi là 'flipping home' để chọn khai nhận khoản tiền cho căn nhà đắt giá hơn.

Có dân biểu còn nhận căn nhà bằng tiền công để cho thuê.
Tờ Daily Telegraph khi đó chỉ tố cáo bà Maria Miller khai lạm tiền nhà vì lãi suất cho tiền tín dụng địa ốc (mortgage rate) đã xuống mà bà vẫn khai nhận theo mức cao hơn.
Ủy ban Tư cách Đại biểu của Quốc hội Anh năm 2013 đã xem xét vụ này sau khi có dân biểu khác yêu cầu bà Maria Miller trả lại toàn bộ khoản chênh lệch chi phí lãi suất, 45 nghìn bảng Anh.
Nhưng Ủy ban của Quốc hội lại chỉ yêu cầu bà Miller trả lại 5800 bảng và đã làm chuyện đó.
Nhưng dư luận khó chịu vì lời xin lỗi của bà quá ngắn, chỉ có mấy chục giây và có vẻ không 'hối lỗi'.

Báo Anh đã không buông tha và liên tiếp chạy các tựa đề đòi bà từ chức.
Cơ chế 'bù tiền nhà' cho các nghị sỹ tại Anh đã bị dư luận phê phán từ lâu và cũng đang gây hại cho nhiều quan chức và cả chính phủ Anh qua mấy nhiệm kỳ.
Nhưng cũng ở Anh có cơ chế 'uy tín và niềm tin' khiến người ta có thể cách chức dễ dàng một bộ trưởng.

Quy trình này khá đơn giản.
Theo chế độ thủ trưởng thì thủ tướng Anh là người phải gián tiếp chịu trách nhiệm về mọi hành vi của thành viên nội các cầm quyền.
Bị báo chí xúm vào 'đánh', thường chỉ sau vài ngày, vị bộ trưởng phải được nghe rằng ông ta hay bà ta 'vẫn còn được thủ tướng tín nhiệm' để không bị buộc phải ra đi.
Cựu và tân thủ tướng Anh: hai ông Tony Blair và David Cameron nói chuyện
Vì khi uy tín của một bộ trưởng bị sút giảm, để giữ chức, họ như phải 'vay' uy tín từ thủ tướng, người có thực quyền cao nhất ở Anh - do Nữ hoàng tuy là nguyên thủ quốc gia nhưng không điều hành chính phủ mà chỉ có vai trò tượng trưng.

Đem uy tín của mình cho vay mà không có gì bù vào, và cơn giông tố trên báo vẫn chưa ngớt, uy tín của thủ tướng sẽ sứt mẻ theo và lời nói sẽ giảm trọng lượng, đề xuất về chính sách đưa ra sẽ bị chống đối.
Cứ đà đó, vị bộ trưởng từ 'vốn quý' (assets) của chính phủ hoặc đảng của mình dần trở thành 'gánh nặng' hoặc 'món nợ' (liability), kéo thấp uy tín của thủ tướng hoặc lãnh đạo đảng xuống theo.

Cũng cơ chế đảng phái ở Anh cho phép một khi uy tín của lãnh tụ đảng hoặc thủ tướng quá giảm sút, một nhân vật cùng đảng có thể tuyên bố thách thức tranh chức vị cao nhất, gọi là 'leadership challenge'.

Hiện nay, Phó Thủ tướng Nick Clegg, lãnh tụ đảng Tự do Dân chủ chỉ vì thua điểm trong cuộc tranh luận trên truyền hình BBC với nhân vật cánh hữu Nigel Farage nên đ̣ang có nguy cơ gặp thách thức chức lãnh đạo từ trong đảng.
Nếu hội tụ đủ số phiếu của các nghị sỹ trong đảng ủng hộ, một dân biểu kỳ cựu có thể yêu cầu đảng bỏ phiếu chọn mình thay cho người đương chức.
Chính hồi năm 1974, bà Margaret Thatcher đã thách thức chức lãnh tụ đảng Bảo thủ của ông Edward Heath và thắng lợi.

Đến năm 1979, đảng của bà thắng cử và Margaret Thatcher trở thành nữ thủ tướng đầu tiên ở Anh cho tới năm 1991, khi chính bà bị thách thức trong nội các Bảo thủ và đã quyết định từ chức.

Tuần này, vào tối 8/4 Thủ tướng David Cameron đã nói chuyện với Bộ trưởng Miller và hai bên đồng ý rằng bà từ chức.

Lý do là trước buổi chất vấn thủ tướng diễn ra hàng tuần, PM's Questions vào thứ Tư 9/4, ông Cameron không muốn bị công kích bởi vụ Maria Miller.
Đảng cầm quyền đang bị đảng Độc lập Anh Quốc (UKip) giành cử tri trước bầu cử châu Âu và bầu cử toàn quốc 2015, nên ông Cameron muốn dân Anh lắng nghe thông điệp của mình chứ không bị rối trí bởi vụ chi tiêu của một bộ trưởng.

Không phải duy nhất

Đây không phải là lần đầu tiên và duy nhất chính trị gia Anh dính vào các vụ bê bối chi tiêu và thanh toán tiền công.
Với quan chức cả ba đảng Bảo thủ, Lao động và Tự do Dân chủ, đa số bị mất chức vì quan hệ làm ăn, gia đình, tình ái, hoặc khai khống tiền chi tiêu công.
"Bộ trưởng Quốc phòng Anh, ông Liam Fox mất chức khỏi nội các vì nhầm lẫn giữa quan hệ công và quan hệ cá nhân"
Vào tháng 10/2011, Bộ trưởng Quốc phòng Anh, ông Liam Fox (đảng Bảo thủ) từ chức khỏi nội các vì như chính lời ông là “đã nhầm lẫn giữa quan hệ công và quan hệ cá nhân”.
Báo Anh tố cáo ông Liam Fox đã đưa một doanh nhân người Scotland, ông Adam Werritty đi cùng các chuyến công vụ 18 lần từ 2009 đến 2011.
Ông Fox cũng làm luôn chức chủ tịch một trung tâm nghiên cứu do ông Werritty lập ra gọi là The Atlanticist Bridge.
Tháng 5/2010, Quốc vụ khanh Tài chính Anh, ông David Laws (đảng Tự do Dân chủ) cũng bị buộc phải từ chức vì dùng công quỹ trả cho tiền thuê nhà của người tình nam James Lundie.
Không chỉ phải công khai xin lỗi công chúng, ông David Laws đã phải hoàn trả công quỹ 40 nghìn bảng Anh và rời nội các.
Hồi 2006, bà Tessa Jowell, bộ trưởng thuộc đảng Lao Động bị dính vào vụ scandal mà báo chí Anh gọi là ‘Jowellgate’.
Lý do là chồng của bà, ông David Mills là luật sự từng làm việc cho tỷ phú, thủ tướng Ý, Silvio Berlusconi và đã bị toà Ý kết án vì đã nhận 600 nghìn USD để ‘đưa ra bằng chứng không đúng’ bảo vệ ông Berlusconi.
Dù không liên quan trực tiếp đến các chuyện làm ăn của chồng, bà Tessa Jowell đã bị tố cáo là vi phạm quy tắc hành xử của bộ trưởng vì đã ký vào giấy tờ cùng chồng dùng khoản 600 nghìn USD đó để mua nhà.
Bà Thatcher lên lãnh đạo đảng Bảo thủ Anh năm 1974 sau khi thách thức chức của ông Edward Heath
Hai ông bà sau đó đã chính thức ly thân và sự nghiệp chính trị của bà Tessa Jowell vẫn tiến triển nhưng vụ việc đã gây tổn hại về uy tín cho Thủ tướng Anh khi đó, ông Tony Blair, bản thân ông cũng là bạn ông Silvio Berlusconi.
Nhưng đôi khi quan chức phải từ nhiệm không chỉ vì tiền bạc hay vì quan hệ 'gây nghi ngờ' và có khi chỉ vì vô tình không biết đã phạm luật.
Hồi tháng 2/2014, Thứ trưởng phụ trách di dân, ông Mark Harper cũng từ chức sau khi báo chí đưa tin người dọn nhà cho ông đã làm việc mà không có giấy phép lao động tại Anh.
Dù Phủ Thủ tướng nói ông Harper “đã không biết là người ông tuyển là di dân bất hợp pháp”, nhưng vì di dân là chủ đề nóng bỏng, một thứ trưởng có vi phạm dù không cố ý cũng có thể khiến uy tín của chính phủ giảm sút.
Rút lui nhanh khỏi chính phủ, các thứ bộ trưởng, quốc vụ khanh có cơ hội chờ dư luận quên đi về bê bối còn nhỏ để quay lại cầm quyền trong một lần khác, điều mà ông David Laws đã làm.
Trái lại, nếu không có cơ chế cho các quan chức cao cấp sớm từ chức khi vụ việc chưa nghiêm trọng nổ ra, họ có thể tiếp tục vi phạm, và lấn sâu vào các hành vi có thể dẫn tới mức phạm tội hình sự, thậm chí bị tù đầy.
Trong thập niên 1990, sự nghiệp chính trị của một quan chức cao cấp Anh tụt dốc không phanh vì cố chống đỡ, thậm chí đòi kiện lại báo chí.
Từ chức sớm là cách quan chức không bị kết thúc sự nghiệp tại toà án Anh
Đó là câu chuyện về dân biểu kiêm bộ trưởng thuộc đảng Bảo thủ Jonathan Aitken.
Năm 1995, báo The Guardian và đài truyền hình Granada chạy bài nói về các vụ làm ăn bất minh của ông Aitken với Ả Rập Saudi, dẫn tới vụ ông kiện lại báo chí bôi nhọ nhằm bảo vệ danh dự.
Nhưng vụ kiện của ông Jonathan Aitken bị bác bỏ và chương trình World in Action tiếp tục chạy một phóng sự về ông.
Sau mấy năm giằng co về pháp lý, sang năm 1999, ông Aitken bị tòa xử tội khai gian và xử tù 19 tháng.
Tất cả những điều này chứng tỏ chuyện quan chức khai thác các mối lợi nhờ quan hệ, nhờ cơ chế lỏng lẻo xảy ra ở mọi nơi, kể cả ở ở một nền dân chủ lâu đời như Anh.
Điều quan trọng là có cơ chế nào nhanh chóng hạ bệ họ ngay khi bê bối còn nhỏ, để họ không rơi vào chuyện nghiêm trọng tới mức hình sự.
Và thay vì chỉ rao giảng đạo đức chung chung, nền chính trị nào cũng cần có cơ chế cụ thể nhằm lọc lựa hàng ngũ vì sự tồn tại lâu dài hơn của hệ thống.

Những gì cản trở tiềm lực Việt Nam?

Vũ Hoàng & Nguyễn-Xuân Nghĩa, RFA
2014-04-09
Ảnh minh họa chụp một con đường ven sông Sài Gòn, hướng về trung tâm TPHCM hôm 19/11/2013.
AFP

Báo cáo về tình hình kinh tế Đông Á Thái Bình Dương do Ngân hàng Thế giới vừa công bố hôm Thứ Hai mùng bảy tại Singapore có một số lượng định rất đáng chú ý về những trở ngại khiến kinh tế Việt Nam chưa đạt hết tiềm lực của mình. Những trở ngại ấy là gì, Vũ Hoàng nêu câu hỏi với chuyên gia kinh tế Nguyễn-Xuân Nghĩa trong tiết mục chuyên đề hàng tuần như sau:

Những bất trắc toàn cầu

Vũ Hoàng: Xin kính chào ông Nguyễn-Xuân Nghĩa. Thưa ông, Ngân hàng Thế giới vừa công bố một báo cáo định kỳ về tình hình kinh tế của các nước thuộc khu vực Đông Á Thái Bình Dương, trong đó có phần lượng định về những thành tựu và nhiều mặt tiêu cực của kinh tế Việt Nam. Chúng tôi xin đề nghị ông lược duyệt cho tài liệu này và nhấn mạnh đến những khuyến cáo dành cho Việt Nam. Trước tiên thưa ông nội dung tổng quát của báo cáo đó là gì?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Trước hết là sự lạc quan của Ngân hàng Thế giới về triển vọng hồi phục của kinh tế toàn cầu, do bốn yếu tố. Đó là lực đẩy của các nền kinh tế công nghiệp hóa, với bất trắc về chính sách đã giảm, yêu cầu chấn chỉnh ngân sách bớt khắt khe và sự nhờ sự năng động mới của khu vực tư nhân. Trong bối cảnh đó, sản lượng kinh tế thế giới từ năm nay qua năm 2016 sẽ tăng từ 3 đến 3,4%, với đà tăng trưởng cao hơn của khối công nghiệp hoá từ 2,1 lên 2,4%, và của các nước đang phát triển sẽ tăng từ 5% lên 5,6%. Đó là vài con số về đại thể.

Kinh tế có ổn định hơn với lạm phát dưới 7% so với trên 9% hay 18% vào năm 2011 và tỷ giá đồng bạc so với đô la vẫn ở mức cũ chứ khỏi sa sút thêm.
-Nguyễn-Xuân Nghĩa

Trong khối đang phát triển, thì các nước Đông Á Thái Bình Dương, mà tôi xin được gọi tắt là Thái-Á cho gọn, sẽ có mức tăng trưởng 7,1%, tức là cao nhất trong các nước thuộc loại mới nổi của toàn cầu. Trong nhóm Thái-Á đang lên, thì ta chú ý nhất tới Trung Quốc và 10 nước của Hiệp hội ASEAN.
Ngân hàng Thế giới có vẻ lạc quan về khả năng cải cách sắp tới của Trung Quốc, và dự đoán tốc độ dù có chậm hơn thì cũng ở khoảng 7,5 hay 7,6% trong vài năm tới. Riêng về khối ASEAN có 600 triệu dân thì định chế này phân biệt bốn nền kinh tế lớn là Indonesia, Philippines, Thái Lan và Malaysia với các nền kinh tế nhỏ hơn hay yếu hơn. Việt Nam thuộc loại nhỏ yếu đó và ở trong nhóm quốc gia thuộc tiểu vùng Mekong, cùng Miến Điện, Lào, và Cam Bốt. Để dành thời lượng cho Việt Nam, tôi xin khỏi nhắc đến phần hai của phúc trình cập nhật này với ba đề tài khác, trong đó có một tiểu luận nức nở ngợi ca ý chí và khả năng chuyển hướng của Trung Quốc.

Vũ Hoàng: Thưa ông, riêng về Việt Nam, thì Ngân hàng Thế giới là định chế tài chính quốc tế chuyên yểm trợ các nước đang phát triển đã có những lượng định gì là đáng chú ý?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Cũng lại ngợi khen và cảnh báo. Về đại thể, năm qua kinh tế Việt Nam có cải thiện so với một hai năm trước, mà vẫn thấp hơn tiềm lực vì ba lý do là vấn đề cơ cấu trong lĩnh vực quốc doanh và ngân hàng, là lệch lạc chính sách gây trở ngại cho đầu tư của tư nhân và cho sức cạnh tranh trong nhiều khu vực then chốt. Năm qua kinh tế xứ này có tăng chút đỉnh, qua năm nay e rằng vẫn cứ như vậy, ở khoảng 5,4 tới 5,5%, nếu không xử lý các vấn đề nói trên. Ngoài ra, có lẽ cũng phải nói tới một trở ngại khác cho Việt Nam là những bất trắc toàn cầu.
Công trình xây dựng đường xe điện trên cao (sky train) tại trung tâm thành phố Hà Nội hôm 26 tháng 2 năm 2014. AFP PHOTO / HOANG DINH Nam.

Vũ Hoàng: Như vậy thì Ngân hàng Thế giới cho rằng năm 2013, tình hình kinh tế Việt Nam có khá hơn 2011 và 2012, mà thưa ông khá hơn như thế nào?

Nguyễn-Xuân Nghĩa:Trước hết là kinh tế có ổn định hơn với lạm phát dưới 7% so với trên 9% hay 18% vào năm 2011 và tỷ giá đồng bạc so với đô la vẫn ở mức cũ chứ khỏi sa sút thêm. Kế đó là xuất khẩu có tăng vào thị trường công nghiệp hoá nhờ ngành thâm dụng nhân công như áo quần, giày dép, bàn ghế và mới nhất là nhờ loại sản phẩm có trình độ công nghệ và trị giá đóng góp cao hơn, như điện thoại di động, phụ tùng điện tử, và cả cơ phận xe hơi. Sức xuất cảng đó chủ yếu đến từ khu vực đầu tư nước ngoài, tức là Việt Nam làm gia công và được nước ngoài mở thị trường bán hàng qua đó. Nhờ các yếu tố tích cực này, cán cán thương mại có cải thiện và cán cân vãng lai đã từ thâm hụt nặng năm 2008 nay đạt được thặng dư. Nhưng báo cáo của Ngân hàng Thế giới cũng nhắc là số thặng dư ấy sẽ giảm khi nhập khẩu tăng theo đà phục hồi kinh tế.

Cảnh báo kinh tế Việt Nam

Vũ Hoàng: Bây giờ, bước qua phần cảnh báo về những trở ngại khiến kinh tế Việt Nam không thể hiện được tiềm lực của mình, thưa ông, Ngân hàng Thế giới đã khuyến cáo những gì trong bản báo cáo vừa qua?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Nếu nhìn vào tiềm năng thực tế thì đáng lẽ Việt Nam phải đứng bên các nền kinh tế lớn của khối ASEAN là Indonesia, Malaysia, Philippines, hay Thái Lan. Sự thật bẽ bàng là sức tăng trưởng bền vững của Việt Nam vẫn bị cản trở vì tốc độ cải cách quá chậm. Ngân hàng Thế giới nêu ra năm nhược điểm sau đây. Thứ nhất, số cầu trong thị trường nội địa vẫn yếu vì khu vực tư doanh mất niềm tin, một từ khá lịch sự của họ để nói về tình trạng chật vật của doanh nghiệp tư nhân. Thứ hai là mức nợ quá lớn của hệ thống doanh nghiệp nhà nước. Thứ ba là phần vốn quá mỏng của ngân hàng. Thứ tư là sự co cụm của khu vực ngân sách nhà nước. Về mặt cung thì tình hình còn đáng ngại hơn do khả năng cạnh tranh kém của Việt Nam nếu so với các nền kinh tế có cùng kích thước và trình độ, cụ thể là các nước ASEAN nói trên.

Muốn giải trừ những yếu kém ấy để có đà tăng trưởng mạnh hơn trong trung hạn, Ngân hàng Thế giới cho là Việt Nam cần lại chú ý, tôi nhấn mạnh vào chữ "lại", đến một số cải cách về cơ cấu. Và phải đặt trọng tâm vào ba lĩnh vực, là tái cấu trúc hay chấn chỉnh các 1) ngân hàng, 2) doanh nghiệp nhà nước, và 3) tháo gỡ những rào cản cho nguồn đầu tư của tư nhân ở trong nước.

Vũ Hoàng: Thưa ông, báo chí ở trong nước có nói đến một vấn đề được đại diện của Ngân hàng Thế giới nhắc tới là những khoản nợ xấu của hệ thống ngân hàng như sự tắc nghẽn khiến kinh tế Việt Nam không đạt tiềm năng của mình.

Phải đặt trọng tâm vào ba lĩnh vực, là tái cấu trúc hay chấn chỉnh các: ngân hàng, doanh nghiệp nhà nước và tháo gỡ những rào cản cho nguồn đầu tư của tư nhân ở trong nước. 

-Nguyễn-Xuân Nghĩa

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Tôi mừng là báo chí có tường thuật khuyến cáo của giới hữu trách thuộc Ngân hàng Thế giới về những khoản nợ không sinh lời, khó đòi và sẽ mất. Họ cũng nói về số liệu mơ hồ của núi nợ, nhiều ít thế nào thì chưa ai rõ, và còn nêu nghi vấn về khả năng giải quyết của Công ty Quản lý Tài sản VAMC được lập ra năm ngoái. Trong phúc trình, Ngân hàng Thế giới cho là cơ quan này thiếu phương tiện đắp vốn cho ngân hàng và có tiến độ chấn chỉnh quá chậm. Họ cảnh báo về các vấn đề phá sản, vỡ nợ và việc bảo vệ chủ nợ như những chướng ngại cần khai thông để tái cấu trúc khoản nợ của doanh nghiệp.

Trong phạm vi tài chính công quyền đó, ta còn thấy ra khả năng xoay trở rất hẹp của lãnh đạo kinh tế Việt Nam vì giới hạn của ngân sách. Thứ nhất, tiêu chí về bội chi ngân sách năm 2013 đã được nâng từ 4,8% lên tới 5,3% Tổng sản lượng GDP, tức là cao gấp bội so với chỉ tiêu 4,5%. Lý do bội chi ở đây là thất thu về thuế khóa do việc giảm thuế doanh nghiệp để kích thích sản xuất. Việc cải tổ tài chính công, trong đó thuế khóa phải tăng và các khoản công chi phải giảm, là một sự thúc bách khó xử. Nếu kết hợp thêm loại nợ nước ngoài thì ta mới thấy ra vấn đề về dài.

Vũ Hoàng: Thưa ông vấn đề về dài ấy là gì?
Nguyễn-Xuân Nghĩa: Từ 20 năm nay, Việt Nam được quốc tế cho vay theo tinh thần viện trợ, với điều kiện ưu đãi, cụ thể là lãi suất hạ, thời gian ân hạn là chỉ trả tiền lời chưa phải trả vốn cao hơn, được vay dài hạn hơn. Nhưng khi lợi tức quốc dân đã tăng thì loại tín dụng có tính chất nâng đỡ ấy phải giảm, khiến nhà nước và cơ quan được nhà nước bảo lãnh để vay tiền bên ngoài sẽ càng ít hơn. Khi ấy, nếu cần vay thì phải phát hành trái phiếu trong thị trường tín dụng nội địa. Khác với tín dụng viện trợ, tín dụng nội địa thường đòi tiền lãi cao hơn trong hạn kỳ ngắn hơn. Tức là Việt Nam phải rà lại chính sách công trái, vì việc vay nợ của công quyền từ nay sẽ đắt hơn và khắt khe hơn.
Khi kết hợp hai chuyện là nợ xấu đã vay mà sẽ mất và các khoản vay mượn của nhà nước sẽ đắt hơn sau này, ta thấy ra một sự éo le. Trong giai đoạn quá lâu, được vay tiền quá dễ, nhà nước Việt Nam đã chẳng lo xa mà để doanh nghiệp của mình vay tiền bừa phứa và chất lên một núi nợ sẽ sụp đổ. Khi phải kiện toàn tài chính, cụ thể là lập ra công ty tung tiền chuộc nợ, thì ngân sách nhà nước lại bị giới hạn vì thâm hụt quá cao. Trong tương lai, nhà nước bị bội chi mà đi vay thì sẽ trả tiền lời nhiều hơn và nhu cầu vay mượn đó cũng khiến tư doanh khó vay hơn, phải trả lãi đắt hơn. Tức là nhà nước làm bậy mà đầu tư của tư nhân bị thiệt và kinh tế lại gặp chướng ngại.

Vũ Hoàng: Câu hỏi cuối cho đề tài hấp dẫn này, thưa ông, bản báo cáo vừa rồi của Ngân hàng Thế giới có lời khuyên gì cho Việt Nam ngay trong giai đoạn tới hay chăng?

Nguyễn-Xuân Nghĩa: Ngay năm nay, Việt Nam cần thuyết phục thị trường về quyết tâm sửa sai bằng cách đẩy mạnh việc cải cách doanh nghiệp nhà nước. Việc thiết thực là giải tư, tức là bán lại, những tài sản không thuộc khu vực chủ đạo then chốt của hệ thống kinh tế nhà nước, và cổ phần hoá, tức là tư nhân hóa, một số lớn các cơ sở quốc doanh. Song song, Việt Nam phải thanh toán núi nợ xấu của hệ thống ngân hàng dù rằng đấy là việc tốn kém và phức tạp.
Sau khi ca ngợi Việt Nam đã có chút ổn định vĩ mô, Ngân hàng Thế giới cho rằng những tiến bộ ấy vẫn còn bấp bênh và kinh tế xứ này còn gặp nhiều rủi ro. Rủi ro lớn nhất là giảm đà cải cách khiến kinh tế tăng trưởng chậm hơn, và gây thêm gánh nặng cho ngân sách trong trường kỳ.

Vũ Hoàng: Xin cảm tạ ông Nghĩa về cuộc trao đổi này.
http://www.rfa.org/vietnamese/programs/EconomicForum/obstacles-to-vnese-potentials-nxn-04092014101844.html

Wednesday, April 9, 2014

Hình Ảnh Cuộc Biểu Tình Chống Đề Nghị Kết Nghĩa Giữa TP Irvine và TP Nha Trang - 8 tháng 4

From: anthonyhungcao
Date: Tue, 8 Apr 2014 22:34:51 -0700
Subject: [NhipCauVanHuu] Hình Ảnh Cuộc Biểu Tình Chống Đề Nghị Kết Nghĩa Giữa TP Irvine và TP Nha Trang - 8 tháng 4

 

Trước sự phản đối của đồng hương Việt Nam, đề nghị kết nghĩa giữa 2 thành phố Irvine và Nha Trang do nghị viên Larry Argan đệ trình, đã bị huỷ bỏ.  Một lần nữa, cộng đồng người Việt tị nạn cộng sản ở miền Nam Cali đã biểu lộ sức mạnh của mình để bẻ gẫy ý đồ xâm nhập của cộng sản vào cộng đồng Việt Nam ở hải ngoại. 

Xin gửi đến quý vị và các anh chị ở xa một số hình ảnh về cuộc biểu tình ngày hôm nay của đồng hương Việt Nam trong link bên dưới:



Làm lễ trước khi xuất phát trước trụ sở Đền Hùng



Tràn đầy khí thế đấu tranh


Xe bus chở đồng bào đến địa điểm biểu tình ở Irvine Civic Center


Quang cảnh bên trong phòng họp của hội đồng thành phố Irvine


Đồng hương tập hợp biểu tình bên ngoài city hall với đông đảo phóng viên báo chí của các đài truyền hình Hoa Kỳ và Việt Nam


Nghị viên Larry Argan (người cuối bên tay phải) đang cố gắng bào chữa lý do ông đưa ra đề nghị này


Tin vui cuối cùng: Nghị viên Larry Argan chính thức rút lại đề nghị kết nghĩa giữa 2 thành phố!

From: Tran Ho <
To:
Sent: Tuesday, April 8, 2014 9:49 PM
Subject: Biểu tình lớn ỏ VN Ngày 28/3/2014

Đây là cuộc biểu tình thứ hai mà những người dân mộc mạc tay không này đã biết cách áp đảo hơn, khiến bn Công an phải tháo chy.  Vẫn chua có leader hướng dẫn họ chiến thuật bao vây cho CA vô giữa và chiến thuật biển người, cho chúng bài học, Thắng C.A. một lần sẽ gây Hứng khí, rồi thành vết dầu loang, rồi mới có cách mạng.

Không tiếp tay cho CS dưới mọi hình thức. ( không du lịch VN, không về ăn Tết, không đầu tư, không trợ giúp vì là việc tụi nó phải lo cho dân.......
Tụi Tư Bản Đỏ tham nhũng, áp bức nhân dân là dân sẽ bất mãn, tự phát biểu tình . 
Chế độ bạo tàn sẽ bị nhân dân tiêu diệt !

Chuyển coi

                                                              
Biểu tình lớn ỏ VN
Ngày 28/3/2014
MỜI XEM                                                        


My Blog List