Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Sunday, January 25, 2015

Hơn 70 học viên phi công Việt Nam bị bỏ rơi tại Mỹ

Hơn 70 học viên phi công Việt Nam bị bỏ rơi tại Mỹ


Hơn 70 học viên Việt Nam học tập tại Trung tâm huấn luyện phi công Ahart (California, Mỹ) đang lâm cảnh “đi cũng dở, ở không xong” sau khi Trung tâm này bị Cục Hàng không Liên bang Mỹ đình chỉ hoạt động.

Trong buổi làm việc với các gia đình có con em học tập tại Ahart chiều qua (22.1), Bộ trưởng Đinh La Thăng đã đề nghị Vietnam Airlines nếu có nhu cầu phi công có thể hỗ trợ các học viên tiếp tục học tập tại một cơ sở uy tín khác.
Mỗi người phải đóng 85. 000 nghìn USD
Năm 2013, anh Lê Huy Hoàng (SN 1991 tại TP HCM) nộp đơn đi học tại Trung tâm huấn luyện phi công Ahart theo chương xã hội hoá đào tạo phi công cơ bản (học viên tự chi trả cho quá trình học cũng như sinh hoạt tại các trường được Cục Hàng không VN phê chuẩn).
Giấc mơ trở thành phi công những tưởng sắp thành hiện thực thì đến tháng 9/2014, Ahart bất ngờ bị đóng cửa. Điều này cũng đồng nghĩa với việc học tập của anh Hoàng và các học viên Việt Nam khác tại Ahart hoàn toàn chấm dứt.
phi-công, máy-bay, học-lái, Mỹ, nguy-hiểm, Bộ-trưởng-Thăng
Hiện nay các học viên khác đang rất lo lắng - Ảnh minh họa
Trong số 79 học viên Việt Nam đang theo học tại Ahart, có 21 học viên là do Hãng hàng không Vietjet gửi sang học.
Sau khi Trung tâm Ahart đóng cửa, hãng này đã cử bốn đoàn công tác sang tận nơi để giải quyết vụ việc. Hiện tại, các học viên đã được giải tỏa rời khỏi trường. Hãng hàng không Vietjet cũng đã hỗ trợ 10 nghìn USD cho mỗi học viên.
Đáng nói hơn, chủ trường là ông Nguyễn Đức Minh, cũng là người ký hợp đồng trực tiếp với các học viên đã bỏ trốn. Anh Hoàng cùng rất nhiều học viên khác bị bỏ rơi tại Mỹ, bị đuổi ra khỏi nơi cư trú do nhà trường không đóng tiền nhà nhiều tháng.
“Hiện nay tôi và các học viên khác đang rất lo lắng cho việc tiếp tục theo học các trường theo sự phê chuẩn của Cục Hàng không VN nhưng có rất nhiều khó khăn trong việc chuyển đổi chương trình học và học phí”, anh Hoàng nói.
Bày tỏ mong muốn được Bộ GTVT, Cục Hàng không VN cứu trợ, ông Lê Đình Thi, đại diện các gia đình có con em đang học tại Ahart cho biết đến thời điểm hiện tại, ông Nguyễn Đức Minh (người đã bỏ trốn) đã thu hết tiền học phí và tiền thuê nhà, tiền ăn của học viên với số tiền lên tới 85 nghìn USD mỗi người.
“Rất nhiều gia đình trong chúng tôi không đủ điều kiện để chuyển các cháu sang trường khác để học tiếp”, ông Thi nói.
Theo Cục trưởng Hàng không VN Lại Xuân Thanh, đến thời điểm bị dừng hoạt động, số học viên Việt Nam đang theo học tại Ahart lên tới 79 học viên, trong đó có 21 học viên do Hãng hàng không Vietjet gửi sang, còn lại là các học viên học dưới dạng tự túc.
“Trong số này, mới chỉ có 6 học viên đã tốt nghiệp, có bằng phi công thương mại (CPL) bao gồm cả bằng phi công tư nhân (PPL) và năng định bay bằng thiết bị/máy bay nhiều động cơ (IR/ME).
Đa phần các học viên chưa kết thúc phần học kiến thức PPL và IR/ME, hoặc gần kết thúc nhưng chưa được Cục Hàng không Liên bang Mỹ kiểm tra và cấp bằng, năng định”, ông Thanh cho biết.
phi-công, máy-bay, học-lái, Mỹ, nguy-hiểm, Bộ-trưởng-Thăng
 Ảnh minh họa
“Đối với 6 học viên của Ahart đã tốt nghiệp, có bằng lái phi công thương mại, Cục Hàng không VN đã thành lập Hội đồng kiểm tra chất lượng và đánh giá trình độ học viên.
Tuy nhiên, chỉ có một học viên Hồ Anh Tuấn tham gia buổi kiểm tra, đánh giá của Hội đồng. Các học viên khác do đang tham gia các khoá học chuyển loại tàu bay tại nước ngoài nên sẽ được Hội đồng đánh giá khi về nước”, ông Thanh bổ sung.



Nợ xấu VN: 'Mua rất dễ, xử lý ( bán ) rất khó'


Nợ xấu VN: 'Mua rất dễ, xử lý ( bán ) rất khó'
  • 22 tháng 1 2015
Nhiều ý kiến tỏ ra hoài nghi về độ hiệu quả của VAMC do số vốn ít ỏi của công ty này

Công ty Quản lý nợ xấu (VAMC) có thể mua lại nợ xấu rất dễ dàng từ các ngân hàng thương mại, nhưng khó có thể xử lý do khuôn khổ pháp lý hiện nay.
Nhận định trên được chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành đưa ra trong cuộc phỏng vấn với BBC ngày 22/1.
Ông cũng cho rằng các vấn đề về pháp lý cũng khiến việc bán nợ xấu trên thị trường mở không thể thực hiện vào lúc này.
BBC: Thưa ông, gần đây, Công ty Quản lý Nợ xấu (VAMC) thông báo đã mua lại được 123 nghìn tỷ đồng nợ xấu. Tuy nhiên lượng nợ xấu xử lý được chỉ vào khoảng 4 nghìn tỷ đồng. Sự khác biệt này cho chúng ta thấy điều gì?
Ông Bùi Kiến Thành: Quy chế hoạt động của VAMC thì không mua nợ xấu bằng tiền tươi, tiền thật mà trả bằng trái phiếu đặc biệt.
Các ngân hàng thương mại bán nợ xấu thì cầm trái phiếu đến Ngân hàng Nhà nước để vay tới mức 70% giá trị các trái phiếu để về có thanh khoản cho vay tiếp.
Các ngân hàng thương mại bán nợ xấu có trách nhiệm trích lập dự vòng 20% mỗi năm, trong 5 năm. Sau 5 năm họ có thể phải lấy lại các nợ xấu, chứ không phải VAMC bắt buộc phải tìm giải pháp thanh lý nợ xấu.
Việc mua bán không phải là dứt đoạn mà là VAMC tạm thời giữ nợ xấu đó, cố gắng thanh lý có thể được. Nếu không được thì sau 5 năm, các ngân hàng thương mại có nợ xấu phải lãnh nợ xấu trở về.
Đó là lý do vì sao mua rất nhiều mà xử lý rất ít.

VAMC có mua bao nhiêu nợ xấu cũng để chờ đó thôi, chứ xử lý để bán những tài sản thế chấp trong các hợp đồng vay nợ đó rất khó làm.Chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành

Lý do khác là hiện giờ không có khung khổ pháp luật nào của Việt Nam để giải quyết vấn đề tài sản thế chấp cho các món vay nợ.
Ví dụ thế chấp bằng bất động sản thì VAMC hay các tổ chức tín dụng khác không bán để thu hồi vốn được do luật pháp về vấn đề đất đai, bất động sản không cho phép người chủ nợ được bán các bất động sản này một cách dễ dàng được do luật sở hữu đất đai ở Việt Nam không như các nước khác.
Trong khi đó, phần lớn các tài sản thế chấp của các khoản nợ lại là bất động sản. Ngoài ra còn có các tài sản thế chấp khác.
Nhưng quy định pháp luật của Việt Nam chưa hẳn đã cho phép chủ nợ chủ động bán được các tài sản thế chấp mà phải qua tòa án xét xử, phải chờ bao nhiêu tháng bao nhiêu năm đó để tòa xử xong mới thi hành án.
Trong thời gian đó thì doanh nghiệp có nợ xấu có còn ở đó hay không, hay đã đóng cửa mất rồi?
BBC: Đề xuất dùng ngân sách xử lý nợ xấu hồi năm ngoái, dù đã được rút lại, nhưng liệu có phải là dấu hiệu cho thấy bản thân Ngân hàng Nhà nước cũng không tin VAMC đang hoạt động hiệu quả, thưa ông?
Ông Bùi Kiến Thành: Dùng ngân sách nhà nước mà xử lý nợ xấu thì làm sao xử lý được.
Nợ xấu là các hợp đồng của ngân hàng cho doanh nghiệp vay và doanh nghiệp không trả nổi. Những hợp đồng đó có các tài sản thế chấp để ngân hàng có thể bán và thu hồi vốn.
Nhưng với khuôn khổ pháp lý hiện nay của Việt Nam không cho phép ngân hàng hay chủ nợ bán một cách đơn giản được. Nếu bất động sản thì luật về đất đai không cho phép bán như một món hàng. Bên cạnh đó các quy chế về vấn đề phá sản không cho phép chủ nợ phát mãi tài sản của người nợ. Vì vậy việc thu hồi vốn rất chậm.
Thế nên VAMC có mua bao nhiêu nợ xấu cũng để chờ đó thôi, chứ xử lý để bán những tài sản thế chấp trong các hợp đồng vay nợ đó rất khó làm.
Thế nên thu hồi được rất là ít.
BBC:Nhiều ý kiến đã tỏ ra hoài nghi về độ hiệu quả của VAMC. Nhưng liệu Việt Nam còn có phương án nào khác, thưa ông?
Ông Bùi Kiến Thành: Hiện giờ mục tiêu của chính phủ, nhà nước là đưa nợ xấu của các ngân hàng qua kho của VAMC tạm thời giữ đó để cho các báo cáo tài chính của ngân hàng nhẹ đi, sạch sẽ hơn để ngân hàng có thể tiếp tục hoạt động đúng với mục đích của tổ chức tín dụng.
Tuy nhiên, nó không có mục đích thực sự để thanh lý nợ xấu của các ngân hàng.
Vì vậy mới nói đến chuyện tạm thời mua bằng các trái phiếu đặc biệt để các ngân hàng dùng trong thời gian 5 năm rồi sau đó lại trả lại cho VAMC và VAMC trả lại cho Ngân hàng Nhà nước. VAMC sau đó trả lại nợ xấu cho các ngân hàng thương mại. Vô cùng luẩn quẩn.
Ngoài VAMC ra thì nhiều ý kiến cũng nói đến việc làm sao bán nợ xấu trên thị trường mở, để ai có tiền cứ việc mua chứ không phải VAMC.
Nhưng bán thì ai mua? Mua thì trả giá nào, vì chưa có phương pháp nào định giá nợ xấu.
Chưa hết, mua rồi thì làm gì. Nếu có tiền mua nợ xấu về nhưng không bán được tài sản thế chấp, thì ai dám mua?
Cũng có những kỳ vọng có các nhà đầu tư nước ngoài vào để mua nợ xấu, thanh lý cho nhanh, nhưng khung pháp lý của Việt Nam không đủ để cho phép người khác mua nợ xấu rồi bán những nợ xấu đó để thu hồi vốn, vì không bán được tài sản thế chấp.



10 người giàu nhất sàn chứng khoán VN năm 2014
  • 21 tháng 1 2015
Nhân mùa Một thế giới giàu hơn trên BBC tháng Giêng, BBC Tiếng Việt điểm lại chân dung 10 doanh nhân giàu nhất Việt Nam, thể hiện qua con số trên sàn chứng khoán năm 2014.
Các con số được dẫn từ báo VnExpress và Công ty Chứng khoán VNDIRECT.
BẤM VÀO XEM


Chủ tịch Vingroup Phạm Nhật Vượng vẫn dẫn đầu danh sách người giàu nhất trên sàn chứng khoán Việt Nam với quy mô tài sản xấp xỉ 20.188 tỷ đồng. Vingroup hiện phát triển các thương hiệu trong lĩnh vực như bất động sản, trung tâm thương mại, du lịch, y tế và cả giáo dục.
Chủ tịch Hoàng Anh Gia Lai Đoàn Nguyên Đức có giá trị cổ phiếu 7.575 tỷ. Năm qua ông Đức tập trung vào nông nghiệp và dự án bất động sản ở nước ngoài.
Chủ tịch Hòa Phát Trần Đình Long có giá trị tài sản 6.159 tỷ đồng. Ông Long được cho là doanh nhân giàu có nhất ngành thép. Hòa Phát cũng tham gia các lĩnh vực như bất động sản, nội thất, điện lạnh.
Bà Phạm Thu Hương, vợ ông Phạm Nhật Vượng, có tổng giá trị cổ phiếu đạt tới 3.481 tỷ. Bà là Phó Chủ tịch Tập đoàn Vingroup và là thành viên HĐQT CTCP Vincom Retail.
Bà Phạm Thúy Hằng, em gái của bà Phạm Thu Hương, đứng ngay sau chị, với giá trị cổ phiếu 2.325 tỷ đồng. Bà cũng là Phó Chủ tịch Vingroup.
Bà Nguyễn Hoàng Yến đứng ở vị trí thứ sáu với tài sản hơn 2.177 tỷ đồng. Bà là vợ ông Nguyễn Đăng Quang, Chủ tịch Hội đồng quản trị CTCP Tập đoàn Masan (MSN). Masan hoạt động trong lĩnh vực thực phẩm, khai thác tài nguyên và có lợi ích kinh tế ở ngân hàng Techcombank.
Bà Vũ Thị Hiền, vợ ông Trần Đình Long, cũng là một trong những phụ nữ giàu nhất Việt Nam với 1.886 tỷ đồng.
Bà Chu Thị Bình, vợ ông Lê Văn Quang Chủ tịch công ty xuất khẩu thủy sản Minh Phú, nhảy 21 bậc, lên thứ 8 năm 2014 với 1.835 tỷ.
Ông Nguyễn Duy Hưng, Chủ tịch HĐQT CTCP Chứng khoán Sài Gòn, từ vị trí thứ 10, lên thứ 9 năm 2014 với tài sản chứng khoán tương đương 1.799,4 tỷ đồng.
Ông chủ Tôn Hoa Sen, Lê Phước Vũ, là người giàu thứ 10 trên sàn chứng khoán Việt Nam năm 2014 với giá trị cổ phiếu tính gần 1.800 tỷ đồng. Công ty của ông sản xuất kinh doanh Tôn - Thép, chiếm trên 40% thị phần cả nước (2013).
Chia sẻ tin này Về mục Chia sẻ




Báo Thái Lan : Hãy coi chừng nhà thầu Trung Quốc


Báo Thái Lan : Hãy coi chừng nhà thầu Trung Quốc
media






Thủ tướng Thái Prayuth Chan-ocha (trái) và Thủ tướng Trung Quốc Lý Khắc Cường tại Thượng đỉnh Tiểu vùng Mêkông 20/12/2014 - REUTERS /Chaiwat Subprasom

Ngày 19/12/2014, bên lề hội nghị Thượng đỉnh Tiểu vùng Mêkông, hai Thủ tướng Trung Quốc và Thái Lan đã ký thỏa thuận theo đó Bắc Kinh sẽ đầu tư trên 10 tỷ đô la nhằm xây dựng hai tuyến đường sắt tại Thái Lan. Chính quyền Bangkok dĩ nhiên đã rất hài lòng trước "món quà" này của Bắc Kinh.

Tuy nhiên, trong một bài xã luận công bố hôm nay, 13/01/2015, nhật báo Thái Lan The Nation đã nêu bật hai trường hợp Việt Nam và Miến Điện để kêu gọi chính quyền cảnh giác với các đề án phát triển của Trung Quốc.

Đối với tờ báo thuộc loại có uy tín nhất tại Thái Lan này, dự án đường sắt do Trung Quốc tài trợ sẽ mang lại nhiều thuận lợi cho Thái Lan nhưng cũng hàm chứa nhiều hiểm nguy. Có hai bài học từ Việt Nam và Miến Điện mà chính quyền Prayut Chan-o-cha cần rút tỉa kinh nghiệm.
Theo The Nation, nhờ Trung Quốc giúp đỡ trong việc phát triển hạ tầng cơ sở không phải là một điều sai lầm, nhưng nước chủ nhà phải có một chiến lược mạnh về đầu tư và phát triển nếu muốn các đề án hợp tác thành công. 

Các nước trong khu vực đã có nhiều kinh nghiệm trong việc làm ăn với các nhà thầu Trung Quốc, và không phải lúc nào cũng có kết quả tốt.

Tờ báo Thái Lan trước hết nêu lên trường hợp của Việt Nam, vừa nổi cộm lên với sự kiện đích thân Bộ trưởng Bộ Giao Thông Việt Nam Đinh La Thăng, công khai quở trách đại diện một nhà thầu Trung Quốc về các tai nạn liên tiếp xẩy ra trên công trường xây dựng đường sắt ở Hà Nội.
Báo The Nation ghi nhận hai chi tiết : 

(1) Đề án xây dựng tuyến xe lửa nội thành Hà Nội với tín dụng ưu đãi từ chính phủ Trung Quốc, và do Trung Quốc làm chủ thầu, đã liên tục gặp chậm trễ, khiến vốn đầu tư bị đội lên mức 300 triệu đô la. 

(2) Tuyên bố đầy bực tức của ông Thăng trước thái độ vô trách nhiệm của nhà thầu Trung Quốc, cảnh cáo là không nên viện cớ Việt Nam vay vốn của Trung Quốc mà không chịu thay đổi cung cách làm việc vì : « Chúng tôi không thể đánh đổi tính mạng của người Việt Nam để lấy những khoản vay (của Trung Quốc). »

Về trường hợp Miến Điện, nhật báo Thái Lan nhắc lại sự kiện một phụ nữ 56 tuổi bị bắn chết và một số người khác bị thương trong cuộc biểu tình chống mỏ đồng do một tập đoàn Trung Quốc khai thác. Đây là một tranh chấp kéo dài từ lâu giữa cư dân địa phương và tập đoàn Trung Quốc, nhưng chính quyền Miến Điện đã tỏ ra bất lực trong việc giải quyết.

Cư dân tại khu mỏ đồng Letpadaung ở Monywa rất phẫn uất trước việc hàng ngàn mẫu đất của họ đã bị trưng dụng cho mỏ đồng. Vào tháng 11/2012, hơn 100 người trong đó có đến 67 nhà sư đã bị thương khi cảnh sát giải tán thô bạo một cuộc biểu tình phản đối.
Đối với The Nation, một trong những điểm cần cảnh giác là sự kiện các nhà thầu Trung Quốc, công cũng như tư, đã tham gia vào nhiều đề án phát triển quốc tế từ nhiều năm nay. Tuy nhiên, cách hành xử của các công ty Trung Quốc về mặt xã hội và môi trường lại không được quốc tế chấp nhận.
Ngoài ra quan hệ ngoại giao giữa Trung Quốc với nước chủ nhà cũng làm cho vấn đề rắc rối thêm. Trong trường hợp Việt Nam, quan hệ Hà Nội –Bắc Kinh đã trở nên căng thẳng do vấn đề tranh chấp ở Biển Đông, Vụ giàn khoan HD-981 đã làm dấy lên làn sóng phẫn nộ đối với Bắc Kinh, kéo theo các cuộc biểu tình đập phá cơ sở bị cho là của Trung Quốc. Trong không khí căng thẳng đó, chính phủ cũng như người dân Việt Nam khó có thể nhẫn nhịn trước những "sai sót" trong những đề án do Trung Quốc hỗ trợ.

Trường hợp Miến Điện có khác đôi chút, vì chính quyền Naypyidaw trên mặt chính trị và kinh tế vẫn dựa vào Trung Quốc. Cho dù Tổng thống Thein Sein đã đình chỉ đề án đập thủy điện Myitsone trị giá 3,6 tỷ đô la do Trung Quốc tài trợ vào năm 2011, nhưng nhiều đề án khác vẫn tiếp tục và và gặp chống đối của người dân tại chỗ.

'Hoa Kỳ cần VN để xoay trục sang châu Á' ?


'Hoa Kỳ cần VN để xoay trục sang châu Á' ?
  • 24 tháng 1 2015

·         Bản tin tối 20h VTC: HAI CHIEN HOANG SA 19/1/1974



image





Preview by Yahoo



Quân đội hai nước đã tăng cường các hoạt động giao lưu, trao đổi trong những năm gần đây

Việc mở rộng và củng cố quan hệ với Việt Nam là yếu tố mang tính quyết định cho nỗ lực xoay trục sang châu Á của Hoa Kỳ, Trợ lý Ngoại trưởng phụ trách các vấn đề chính trị, quân sự, ông Puneet Talwar, cho biết.
Ông Talwar đã có nhận định trên tại Học viện Ngoại giao Việt Nam hôm 23/1/2015, trong chuyến thăm Việt Nam từ ngày 21-23/1.
Trong bài phát biểu được đăng toàn văn trên trang web Bộ Ngoại giao Hoa Kỳ, ông Talwar gọi 2015 là năm 'mang tính lịch sử', đánh dấu 20 năm bình thường hóa quan hệ giữa hai nước.
Ông nói hoạt động hợp tác an ninh giữa hai nước đã bắt đầu mang lại nhiều thành quả, nhưng "vẫn còn nhiều việc cần làm".
Đề cập đến "căng thẳng" trên Biển Đông, ông cho biết Washington tiếp tục ủng hộ các nỗ lực ngoại giao của khối ASEAN nhằm giải quyết mâu thuẫn, trong đó bao gồm việc đi đến Bộ Quy tắc Ứng xử (COC).
"Chúng tôi không hề do dự bày tỏ quan ngại về những diễn biến căng thẳng với các cấp cao nhất, trong đó bao gồm các lãnh đạo Trung Quốc", ông nói.
Việc mở rộng và củng cố quan hệ với Việt Nam là một yếu tố mang tính quyết định trong nỗ lực tái cân bằng [của Hoa Kỳ]Ông Puneet Talwar
"Chính sách của chúng tôi rất rõ ràng: Cần phải có một bộ quy tắc ứng xử [trên Biển Đông]".
"Chúng tôi tin vào tự do hàng hải và tự do bay trong khu vực - những yếu tố tối quan trọng cho phát triển kinh tế".
'Nền an ninh chung'
Ông Talwar cũng tái khẳng định sự quan tâm của Hoa Kỳ đối với châu Á, bất chấp những biến động hiện nay trên thế giới.
"Tôi biết rằng trước những khủng hoảng hiện nay trên toàn cầu, ở Trung Đông, Ukraine và những nơi khác, có nhiều người đang tự hỏi liệu Hoa Kỳ có còn quyết tâm tái cân bằng sang châu Á?"
"Tôi muốn trả lời bằng một từ: Có. Quyết tâm đó đến từ Tổng thống Obama, từ Ngoại trưởng Kerry và từ cá nhân tôi".
"Việc mở rộng và củng cố quan hệ với Việt Nam là một yếu tố mang tính quyết định trong nỗ lực tái cân bằng đó", ông nói thêm.
Ông Talwar nhắc lại việc Hoa Kỳ nới lỏng lệnh cấm bán vũ khí đối với Việt Nam hồi năm ngoái và cho biết trong gói viện trợ an ninh hàng hải tổng trị giá 32,5 triệu đôla mà Hoa Kỳ cung cấp cho các nước trong khu vực, Việt Nam được nhận đến 18 triệu đôla.
Căng thẳng vụ Giàn khoan 981
Hoa Kỳ quan tâm tới an ninh, tự do hàng hải và trên không ở Biển Đông và khu vực.

"Khoản đầu tư này sẽ đẩy mạnh nền an ninh cũng như phát triển kinh tế mà hai nước cùng chia sẻ", ông nói.
Ông cũng cho biết đã thảo luận với các nhà chức trách Việt Nam về những cách thức mà Hoa Kỳ có thể giúp Việt Nam "bảo vệ đường biên giới và đường biển, cũng như củng cố an ninh trong khu vực" trong suốt chuyến công du.
Trước đó, trong các ngày 22-23/1, ông Talwar cũng đã đồng chủ trì Đối thoại Chính trị - An ninh - Quốc phòng Việt-Mỹ lần 7 với Thứ trưởng Ngoại giao Việt Nam Hà Kim Ngọc.
Cuộc đối thoại được trang mạng của đài Tiếng nói Việt Nam (VOV) miêu tả là "diễn ra với tinh thần tin tưởng lẫn nhau trong bối cảnh quan hệ hai nước ngày càng trưởng thành".
Hai bên đã "tái khẳng định lợi ích chung trong việc duy trì hòa bình, ổn định, tự do hàng hải và trên không, cũng như việc giải quyết tranh chấp bằng các biện pháp ngoại giao hòa bình, tránh các hành động khiêu khích đơn phương, phù hợp với luật pháp quốc tế", VOV cho biết.
"Hai bên cũng thảo luận về việc tăng cường hợp tác quốc phòng - an ninh trong khuôn khổ Bản ghi nhớ về thúc đẩy hợp tác quốc phòng song phương năm 2011", vẫn theo VOV.



VN có nên học theo mô hình TQ?
Đặng TrungGửi tới BBC từ TP. Hồ Chí Minh
  • 22 tháng 1 2015

Một trong những nỗi đau của Việt Nam, là một mặt không thích Trung Quốc, luôn phải đề phòng Trung Quốc, nhưng vẫn phải lấy nước láng giềng này ra để biện minh cho đường lối phát triển của mình: “Trung Quốc đấy, Chủ nghĩa Xã hội đấy, vẫn giàu kia mà”.

Tuy nhiên, nếu Trung Quốc là một niềm cảm hứng lớn cho phát triển, thì các nước đang phát triển khác cũng phải chuyển sang chế độ Xã hội Chủ nghĩa để học theo Trung Quốc chứ. Tại sao chẳng có nước nào làm vậy. Khi một nước có bước nhảy vọt trong thời gian ngắn để lên đến vị trí thứ hai trong nền kinh tế thế giới mà không có ai học theo, đó quả là một điều không bình thường.
Quản lý đất nước có giống quản lý gia đình?
Có thể lấy một ví dụ vui thế này: Có một gia đình không cần phải quản lý con cái, để cho con phát triển tự do – một cách giáo dục hiếm thấy, nhưng đứa trẻ nhà họ vẫn ngoan ngoãn, học hành chăm chỉ.
Nếu nhìn vào đó mà cho rằng đó là cách giáo dục tốt nhất để rồi áp dụng vào gia đình và tin tưởng con mình sẽ ngoan như con nhà hàng xóm thì lầm to. Để cho con phát triển tự nhiên “như cỏ cây hoa lá”, cái cây đó tự đứng thẳng được thì không nói làm gì, nhưng nếu nó bị cong queo khi còn nhỏ mà không được uốn nắn từ sớm, để đến khi cây đã cứng thì đã muộn rồi.
Có nhà lại áp dụng thành công phương pháp “roi vọt”, đơn giản là vì con cái họ không chịu nghe nếu không bị đòn. Nhưng cũng đừng nhìn thành quả ấy mà tưởng rằng đòn roi công thức tuyệt đối. Với những đứa trẻ yếu đuối và nhạy cảm, bạo lực lại phản tác dụng mà có khi mang lại hậu quả khôn lường.
Không có một cách giáo dục nào hoàn hảo, một công thức nào tuyệt đối cả. Mỗi cách giáo dục chỉ hợp với một số cá nhân hay một kiểu tính cách nhất định.
Đảng Cộng Hòa Mỹ đã giành kiểm soát lưỡng viện trong kỳ bầu cử giữa kỳ vừa qua

Ngay cả khi áp dụng thành công một phương pháp, ví dụ cho con cái tự do chẳng hạn, nhưng sau một thời gian ngoan ngoãn, đứa trẻ lại bắt đầu có những biểu hiện lơ là, cha mẹ khi đó nếu không muốn con hư thêm thì bắt buộc phải quay sang chính sách “bàn tay sắt”.
Về chính trị, chính trị luôn cần sự đổi mới và có sự giám sát chặt chẽ của người dân, nếu cần thay đổi thì phải thay đổi và nếu đang tốt thì giữ nguyên.
Nước Mỹ tuy bầu ra Tổng thống với nhiệm kỳ 4 năm, nhưng không phải Tổng thống muốn làm gì trong 4 năm đó thì làm. Vẫn còn một cuộc bầu cử Quốc hội giữa nhiệm kỳ nữa mà nếu người đứng đầu Nhà Trắng làm việc không tốt trong 2 năm đầu, Đảng của ông có thể không chiếm đa số tại lưỡng viện qua đó gặp khó khăn khi đưa ra các chính sách.
Tất nhiên nếu không muốn điều đó xảy ra thì nhà lãnh đạo nước Mỹ phải cố gắng mà chứng tỏ rằng mình hoàn toàn xứng đáng với quyền lực tuyệt đối trong tay.
Bắt chước TQ là sai lầm?
Tỉ lệ tăng trưởng kinh tế Trung Quốc đang giảm xuống mức thấp nhất trong 24 năm qua

Có nực cười không khi so sánh chuyện dạy bảo con với lựa chọn chính sách phát triển cho quốc gia, một chuyện quốc gia đại sự với chuyện gia đình “tiểu sự”? Thật ra hai vấn đề có vẻ khác xa nhau nhưng có cùng nguyên lý cả thôi.
Ví như Trung Quốc, họ có thể vẫn phát triển mạnh mẽ dưới chế độ Cộng sản không có nghĩa rằng nước khác cũng có thể phát triển khi đi theo mô hình ấy. Triều Tiên nghèo đói, Cuba chậm phát triển, Lào và Việt Nam ì ạch, đấy là câu trả lời rõ nhất, và đấy cũng là nguyên nhân vì sao tất cả các quốc gia còn lại không đi theo con đường Xã hội Chủ nghĩa.
Họ biết rằng độc tài sẽ kìm hãm sự phát triển và Trung Quốc sẽ còn mạnh mẽ hơn nhiều nếu là một nước tư bản.
Tóm lại, không thể lấy một hiện tượng hiếm hoi duy nhất (Trung Quốc) để chứng minh cho sự đúng đắn của đường lối phát triển. Việt Nam đã độc lập, thống nhất được 40 năm, tức là gần nửa thế kỷ rồi nhưng vẫn không khá lên được là bao. Liệu chừng đó đã đủ để làm sáng tỏ “giấc mơ Trung Quốc” là một giấc mơ không thực tế?
Để kết thúc, xin trích lại một câu chuyện đầy ẩn ý của một thầy giáo dạy triết học tại Việt Nam kể cho các học trò. Người thầy giáo trong một lần dạo chơi ở Sài Gòn đã rất ngạc nhiên khi thấy có một con đường mới toanh, đẹp đẽ và rộng rãi nhưng vắng tanh, trong khi một con đường khác thì chật chội, bụi bặm, nhấp nhô mà người ta cứ chen chúc nhau đi vào.
Tính tò mò đã làm thầy giáo thử đi vào con đường đẹp đẽ, và quyết đi cho đến tận cùng. Kết quả là con đường thênh thang đó dẫn đến một bờ sông không có lối rẽ, hoang vu và vắng người qua lại…



Nợ xấu VN: 'Mua rất dễ, xử lý ( bán ) rất khó'
  • 22 tháng 1 2015
Nhiều ý kiến tỏ ra hoài nghi về độ hiệu quả của VAMC do số vốn ít ỏi của công ty này

Công ty Quản lý nợ xấu (VAMC) có thể mua lại nợ xấu rất dễ dàng từ các ngân hàng thương mại, nhưng khó có thể xử lý do khuôn khổ pháp lý hiện nay.
Nhận định trên được chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành đưa ra trong cuộc phỏng vấn với BBC ngày 22/1.
Ông cũng cho rằng các vấn đề về pháp lý cũng khiến việc bán nợ xấu trên thị trường mở không thể thực hiện vào lúc này.
BBC: Thưa ông, gần đây, Công ty Quản lý Nợ xấu (VAMC) thông báo đã mua lại được 123 nghìn tỷ đồng nợ xấu. Tuy nhiên lượng nợ xấu xử lý được chỉ vào khoảng 4 nghìn tỷ đồng. Sự khác biệt này cho chúng ta thấy điều gì?
Ông Bùi Kiến Thành: Quy chế hoạt động của VAMC thì không mua nợ xấu bằng tiền tươi, tiền thật mà trả bằng trái phiếu đặc biệt.
Các ngân hàng thương mại bán nợ xấu thì cầm trái phiếu đến Ngân hàng Nhà nước để vay tới mức 70% giá trị các trái phiếu để về có thanh khoản cho vay tiếp.
Các ngân hàng thương mại bán nợ xấu có trách nhiệm trích lập dự vòng 20% mỗi năm, trong 5 năm. Sau 5 năm họ có thể phải lấy lại các nợ xấu, chứ không phải VAMC bắt buộc phải tìm giải pháp thanh lý nợ xấu.
Việc mua bán không phải là dứt đoạn mà là VAMC tạm thời giữ nợ xấu đó, cố gắng thanh lý có thể được. Nếu không được thì sau 5 năm, các ngân hàng thương mại có nợ xấu phải lãnh nợ xấu trở về.
Đó là lý do vì sao mua rất nhiều mà xử lý rất ít.

VAMC có mua bao nhiêu nợ xấu cũng để chờ đó thôi, chứ xử lý để bán những tài sản thế chấp trong các hợp đồng vay nợ đó rất khó làm.Chuyên gia tài chính Bùi Kiến Thành

Lý do khác là hiện giờ không có khung khổ pháp luật nào của Việt Nam để giải quyết vấn đề tài sản thế chấp cho các món vay nợ.
Ví dụ thế chấp bằng bất động sản thì VAMC hay các tổ chức tín dụng khác không bán để thu hồi vốn được do luật pháp về vấn đề đất đai, bất động sản không cho phép người chủ nợ được bán các bất động sản này một cách dễ dàng được do luật sở hữu đất đai ở Việt Nam không như các nước khác.
Trong khi đó, phần lớn các tài sản thế chấp của các khoản nợ lại là bất động sản. Ngoài ra còn có các tài sản thế chấp khác.
Nhưng quy định pháp luật của Việt Nam chưa hẳn đã cho phép chủ nợ chủ động bán được các tài sản thế chấp mà phải qua tòa án xét xử, phải chờ bao nhiêu tháng bao nhiêu năm đó để tòa xử xong mới thi hành án.
Trong thời gian đó thì doanh nghiệp có nợ xấu có còn ở đó hay không, hay đã đóng cửa mất rồi?
BBC: Đề xuất dùng ngân sách xử lý nợ xấu hồi năm ngoái, dù đã được rút lại, nhưng liệu có phải là dấu hiệu cho thấy bản thân Ngân hàng Nhà nước cũng không tin VAMC đang hoạt động hiệu quả, thưa ông?
Ông Bùi Kiến Thành: Dùng ngân sách nhà nước mà xử lý nợ xấu thì làm sao xử lý được.
Nợ xấu là các hợp đồng của ngân hàng cho doanh nghiệp vay và doanh nghiệp không trả nổi. Những hợp đồng đó có các tài sản thế chấp để ngân hàng có thể bán và thu hồi vốn.
Nhưng với khuôn khổ pháp lý hiện nay của Việt Nam không cho phép ngân hàng hay chủ nợ bán một cách đơn giản được. Nếu bất động sản thì luật về đất đai không cho phép bán như một món hàng. Bên cạnh đó các quy chế về vấn đề phá sản không cho phép chủ nợ phát mãi tài sản của người nợ. Vì vậy việc thu hồi vốn rất chậm.
Thế nên VAMC có mua bao nhiêu nợ xấu cũng để chờ đó thôi, chứ xử lý để bán những tài sản thế chấp trong các hợp đồng vay nợ đó rất khó làm.
Thế nên thu hồi được rất là ít.
BBC:Nhiều ý kiến đã tỏ ra hoài nghi về độ hiệu quả của VAMC. Nhưng liệu Việt Nam còn có phương án nào khác, thưa ông?
Ông Bùi Kiến Thành: Hiện giờ mục tiêu của chính phủ, nhà nước là đưa nợ xấu của các ngân hàng qua kho của VAMC tạm thời giữ đó để cho các báo cáo tài chính của ngân hàng nhẹ đi, sạch sẽ hơn để ngân hàng có thể tiếp tục hoạt động đúng với mục đích của tổ chức tín dụng.
Tuy nhiên, nó không có mục đích thực sự để thanh lý nợ xấu của các ngân hàng.
Vì vậy mới nói đến chuyện tạm thời mua bằng các trái phiếu đặc biệt để các ngân hàng dùng trong thời gian 5 năm rồi sau đó lại trả lại cho VAMC và VAMC trả lại cho Ngân hàng Nhà nước. VAMC sau đó trả lại nợ xấu cho các ngân hàng thương mại. Vô cùng luẩn quẩn.
Ngoài VAMC ra thì nhiều ý kiến cũng nói đến việc làm sao bán nợ xấu trên thị trường mở, để ai có tiền cứ việc mua chứ không phải VAMC.
Nhưng bán thì ai mua? Mua thì trả giá nào, vì chưa có phương pháp nào định giá nợ xấu.
Chưa hết, mua rồi thì làm gì. Nếu có tiền mua nợ xấu về nhưng không bán được tài sản thế chấp, thì ai dám mua?
Cũng có những kỳ vọng có các nhà đầu tư nước ngoài vào để mua nợ xấu, thanh lý cho nhanh, nhưng khung pháp lý của Việt Nam không đủ để cho phép người khác mua nợ xấu rồi bán những nợ xấu đó để thu hồi vốn, vì không bán được tài sản thế chấp.


My Blog List