Hình ảnh nói lên: Sự kiện Tội Ác Việt Cộng ! ! !






https://blogger.googleusercontent.com/img/b/R29vZ2xl/AVvXsEj6kLmYKa-hPj1HvFQ9_a90KHJhUV_iUMIMpX4OuUtcp6iY8tidLohE38X7ObP2c42O5V9-qDdwu0FmyTgJjcSZI_uM_-UibAiDC_1ucag_fkHs2pV3BymecImeC0W5_uks9TF3NPCej5k/s1600/babui-danlambao-%C4%90a%CC%82%CC%81t+nu%CC%9Bo%CC%9B%CC%81c+la%CC%80+ca%CC%81i+%C4%91uo%CC%82i+sam1.jpg








Monday, April 11, 2016

Kết quả biết trước của những trò “hiệp thương” được sắp xếp chỉn chu từ đám “quân xanh” của Đảng


Kết quả biết trước của những trò “hiệp thương” được sắp xếp chỉn chu từ đám “quân xanh” của Đảng

Tiếp theo tin tức ở Sài Gòn và các nơi mà BVN đã đưa, hầu hết những cuộc “hiệp thương” giữa “cử tri” và người tự ứng cử ĐBQH tại Hà Nội cũng đều đã… hạ hồi phân giải. Đúng như dự đoán của nhều người và của ngay các cử tri,  những trò lố này không thể đưa lại những điều tốt đẹp cho người tự ứng cử. Có lẽ trong dịp này ông Nguyễn Phú Trọng không phải lấy khăn lau nước mắt như cái lần thua đồng chí X vài năm trước đây.

Nhưng xin ông chớ có vội hể hả. Tất cả những màn diễn rất vụng, giả tạo nữa – gây căng thẳng và chia rẽ trong mọi tầng lớp dân chúng, có vẻ như đang sống lại không khí đấu tố của CCRĐ  hơn 6 thập niên trước – của cái gọi là “Mặt trận Tổ quốc” các phường xã khắp từ Nam đến Bắc tiến hành suốt mấy hôm nay đều có giá trị những cái tát nẩy lửa làm sưng má những ai cứ luôn mồm nhắc đến “dân chủ đến thế là cùng”. Và chưa biết sức công phá của cái tát ấy sẽ để lại di chứng lâu dài như thế nào đâu. Đòn đau nhớ đời – câu thành ngữ ấy hình như đúng nghĩa cho cả hai phía từ nay sẽ vĩnh viễn đối diện nhau trước… – đành dùng một từ hơi to tát chỉ vì nó đúng – tòa án lịch sử.
Dưới đây chúng tôi xin nêu lên 4 trường hợp nóng hổi mà báo chí lề dân đây đó mới đăng tải, cũng là 4 trường hợp tiêu biểu cho 4 cách làm và 4 cách ứng xử có sắc thái khác nhau. Rất tiếc trường hợp TS Nguyễn Xuân Diện, “khổ chủ” chưa tường thuật xong đầu đuôi câu chuyện “hiệp thương” của anh, nên dù muốn cũng phải đành gác lại.
Bauxite Việt Nam
  

1. Về trường hợp TS Nguyễn Quang A

Một buổi tiếp xúc cửi tri đúng tính chất nhà sản
9-4-2016

13h40′ tôi đến nhà văn hóa Phường Gia Thụy đã thấy khoảng 20 anh chị em “phản động” đứng ngồi trước nhà VH. 13h55 khi TS Nguyễn Quang A tươi cười đi đến thì đã có hơn 100 anh chị em ùa ra đón, chào anh trước mấy chục an ninh chìm, nổi gờm gờm. Bắt tay những người gần nhất xong, TS thong thả bước qua cái cửa nhà văn hóa dày đặc an ninh, dân phòng và một anh già có lẽ ở tổ dân phố với TS vì ông ta chào biết tất cả mọi cử tri đến dự. Phần lớn cử tri là các ông bà già có lẽ trong óc các bác ấy không có kiến thức XH gì khác ngoài các thông tin từ VTV, VOV, báo nhân dân, Quân đội, An ninh và cái văn bản vu khống của VietVision mà ông Bái tổ trưởng dân phố số 13 phân phát cho từng nhà trước đó.

Tôi, nhà báo Đoan Trang và một số anh chị em vừa tiến vào cửa xin vào quan sát buổi tiếp xúc thì lập tức anh già kia ngăn lại cùng với những cánh tay của những thanh niên lực lưỡng giăng ra hỗ trợ. Tôi hỏi: Có văn bản luật nào cấm cử tri vào dự? Ông ta nói thẳng: Không cần văn bản nào cả!
Anh già và đội quân ngăn chặn tại cửa hội trường
Một số anh em khác cũng xin vào dự nhưng có lẽ chỉ muốn họ diễn lại cảnh ngăn cản một cách thô bạo để ghi hình…
Anh chị em chờ TS bên ngoài hội trường.
Mọi người chờ đến khoảng 15h20 thì cuộc tiếp xúc xong, TS A tươi cười nhận bó hoa của anh chị em và trả lời phỏng vấn của đông đảo nhà báo lề dân ngay tại cửa.
TS Nguyễn Quang A trả lời phỏng vấn báo lề dân.
Theo TS thì ông không ngạc nhiên với kết quả 6/75 ủng hộ. Tại đây chỉ có 6 ý kiến phát biểu với ý chính: TS không tham gia sinh hoạt với tổ dân phố và “học hành nhiều nhưng không đóng góp gì cho đất nước”. Có thể nói họ cố tình không hiểu hay không biết rằng TS là một trong những người người sớm nhất đem công nghệ máy tính, nghề kinh doanh ngân hàng vào VN…
Có lẽ TS mừng vì trong hoàn cảnh họ chọn từng người, tuyên truyền vu khống như vậy mà vẫn có 6 người công khai ủng hộ không sợ bị trù dập là một sự an ủi lớn. Bà Nguyễn Thị Phượng cho biết: Anh A công tác nhà nước về ở đây chưa lâu thì việc đòi hỏi phải sinh hoạt trong tổ dân phố như chúng tôi là không thực tế. Tôi thấy bác A là người tốt, có tài xứng đáng vào Quốc hội…
Chị Nguyễn Thị Phượng, một trong nhừng cử tri dũng cảm công khai tín nhiệm TS Nguyễn Quang A.
Từ khi bắt đầu tham gia ứng cử mọi người đã nhận định tất cả những anh chị em bất đồng chính kiến không thể vượt qua giai đoạn “gửi xe” là chính xác. TS Nguyễn Quang A cũng không ngoại lệ. Bởi vì tất cả các công đoạn bầu cử đều do đảng CS thiết kế kịch bản và điều hành thì làm sao cưỡng lại được.
N.Đ.A.

***

2. Về trường hợp chị Nguyễn Thúy Hạnh

a) Tôi cất tiếng!
(tại buổi hiệp thương tổ dân phố tối nay)
Nguyễn Thúy Hạnh
“Là một công dân Việt Nam, tôi tha thiết mong muốn được cống hiến nhiều nhất cho Tổ quốc, cho Nhân dân. Chính động lực đó đã thúc đẩy tôi ứng cử đại biểu Quốc hội, mặc dù tôi biết trước điều gì sẽ xảy ra cho những ứng viên không do đảng chọn như chúng tôi.

Thưa các quý vị cử tri. Mọi người có biết cái “tội gây rối” của tôi mà chủ tọa cố tình gọi tên rất chung chung nó là gì không? 

Nó là giương biểu ngữ phản đối Trung Quốc xâm phạm lãnh hải Việt Nam, cướp bóc đánh đập ngư dân Việt Nam trên chính vùng biển của mình. 

Tại sao tôi làm vậy? Vì tôi yêu Tổ quốc tôi. Yêu Tổ quốc mà bị coi là gây rối thì chắc các vị đã hiểu (vì sao tôi ghét đảng cộng sản).

Tại công ty, nơi tôi làm việc suốt 18 năm, một công ty có gần một ngàn công nhân viên, tôi đã được 100% phiếu tín nhiệm, điều đó nói lên năng lực và tư cách của tôi từ sự đánh giá của những người biết về tôi nhất.
Nhưng thật đáng buồn là cái trò đấu tố thời cải cách ruộng đất, cái tội ác, cái vết đen trong quá khứ thiết tưởng người ta phải vùi lấp nó đi thì giờ đây nó vẫn được lôi ra sử dụng ở giữa thế giới văn minh này, và đáng buồn hơn nữa là vẫn có rất nhiều người làm công cụ cho nó.
Nhưng tôi không giận không trách các vị, tôi chỉ thấy thương.
Một lần nữa cám ơn các vị đã vì tôi mà bỏ thời gian có mặt tại buổi hội nghị hôm nay.
Giờ thì tôi ra khỏi nơi này, bởi tôi đã TẨY CHAY nó từ trước rồi!”.

Mình tươi cười khoác ba lô bước ra khỏi hội trường, bỏ lại đằng sau đám người cuồng nộ và ngơ ngác.

Nhóm bảo vệ (đứng đông đặc ở ngoài) chạy theo giữ mình lại. Mình nhẹ nhàng nói:
– Các cháu có thấy người ta đấu tố cô không? Vì cô dám tự ứng cử Quốc hội đấy!”

– Dạ, cháu hiểu ạ. Cậu bảo vệ nói nhỏ rồi buông mình ra.
Một mình đi bộ về nhà trong đêm tối, chợt nghĩ biết đâu lại gặp nguy hiểm với đám hồng vệ binh, mình nhờ một cháu bảo vệ đưa về đến sảnh.
– Cô có cần cháu đưa lên tận nhà không ạ? Cậu ta lo lắng hỏi.
– Không, đến đây là ổn rồi, cám ơn cháu!
***
Tôi tẩy chay buổi hiệp thương này, và giữ nguyên quan điểm. Nhưng tôi đã đến đó, xem người ta giở trò thế nào, và để sử dụng 6 phút ít ỏi cất lên tiếng nói của mình, rồi mỉm cười bước ra khỏi phòng đấu tố bằng câu nhắc lại TẨY CHAY.
Nếu như TS Nguyễn Xuân Diện bị 2 đơn tố cáo, thì tôi có tới 4 đơn tố cáo. Tội của tôi là:
– Những lần tụ tập gây rối trật tự công cộng.
– Giương biểu ngữ “GHÉT ĐỘC TÀI, KHÔNG ƯA CỘNG SẢN”.
– Tụ tập giương biểu ngữ trước cổng tòa án đòi tự do cho anh Basam Nguyễn Hữu Vinh.
– Không đóng góp các quỹ ở tổ dân phố cũ (đây là một sự vu khống trắng trợn).

Và những hồng vệ binh cao tuổi được phép thi nhau ném đá như say mồi, đến nỗi chủ toạ (Chủ tịch phường) đôi khi phải nhắc nhở là đã quá giờ (quá trớn). Tuy vậy khi phát biểu, tôi vẫn thấy đâu đó những ánh mắt thiện cảm.

(Có một điều là, cử tri ở tòa nhà R6 của tôi có mặt tại hội nghị không người nào tham gia vào trò ném đá này, tất cả đều ở R1, nơi không ai biết gì về tôi).
GIỜ THÌ TÔI CÓ THỂ CHỨNG MINH CHO CẢ THẾ GIỚI THẤY CÁI “DÂN CHỦ ĐẾN THẾ LÀ CÙNG” CỦA ÔNG TỔNG TRỌNG!
Một trong những “vật chứng” mà tôi bị đem ra đấu tố đây.
N.T.H.
b) Kể nốt chuyện đấu tố
Nguyễn Thúy Hạnh

Bởi sáng nay đã nộp đơn tẩy chay buổi hiệp thương, nên cả ngày mình bận bịu với công việc, chẳng nghĩ đến nó nữa.
8h30, đang lau nhà thì có tiếng chuông cửa, mình ra mở, thấy mấy người MTTQ và tổ trưởng dân phố R1, họ năn nỉ mình ra dự, rằng mọi người chờ mình đã 30 phút.
Mình kiên quyết từ chối, nhưng trong đầu bỗng lóe lên một ý nghĩ, rằng tại sao không ra đó xem họ diễn trò gì, để mà đập lại, để mà tố cáo.

Thế là mình cứ mặc nguyên quần áo tuềnh toàng đi theo họ.
Xuống đến sân mới biết là họ đi ô tô. Bước lên xe, mình bảo:
– Tôi biết các bác làm công việc nên phải theo họ, nhưng trong đầu các bác cũng biết đó là sai trái!
Họ cười cười không nói gì.

Khi mình bước chân vào hội trường thì tất cả ồn ào phê phán mình đến muộn khiến họ phải đợi lâu (và suốt trong cuộc đấu tố họ luôn nhắc đến điều này. Họ cũng nói rằng chắc mình làm việc không ra gì nên công ty mới không cử người đến dự).

Lúc phát biểu, mình nói: “Tôi không đến, chứ không phải là đến muộn. Sáng nay tôi đã nộp đơn tẩy chay tận tay ông Chủ tịch MTTQ phường, ông ấy cố tình không nói ra điều này để gây hiểu lầm cho tôi là đến muộn. Và cũng vì tôi thông báo tẩy chay nên công ty tôi không cử người đến nữa…”.
Nhưng cảm giác mà mình nhớ nhất ở buổi hiệp thương hôm nay là lúc họ mở cửa xe và mình bước xuống. Giăng khắp từ sảnh vào đến tận hội trường chao ôi những là bảo vệ mặc đồng phục, lẫn cả bóng cảnh sát và đám thanh niên lạ. Khi họ dẫn mình đi giữa đám ấy để vào hội trường, mình cảm thấy như đang bị dẫn giải ra chỗ thi hành án lưu động. Và thật lạ, tâm hồn mình lúc ấy phơi phới cảm giác hào hùng. Mình muốn cất lên những câu hát mà thời thanh niên mình yêu thích trong bài TỰ NGUYỆN: “Nếu là người… “.
một “vật chứng” nữa mà mình bị đem ra đấu tố đây ạ.
P/S
Ngay từ khi nộp đơn ứng cử mình đã quyết định sẽ một mình đối mặt tại hiệp thương, không phiền bạn bè chờ đợi ở ngoài. Ngay cả anh Chênh mình cũng yêu cầu: “Hãy đợi ở nhà”.
Thế nên phường Thượng Đình hôm nay đã hoài công bố trí “lực lượng phản ứng nhanh” vòng trong vòng ngoài để bảo vệ cái dân chủ “gấp vạn lần tư bản” của họ.
N.T.H.

***

3. Về trường hợp nhà giáo Đỗ Việt Khoa

 Nhà giáo Đỗ Việt Khoa tường trình
Đã xong việc lấy phiếu tín nhiệm cử tri nơi công tác và nơi cư trú đối với tôi.
a) Nơi công tác, 14h ngày 09/04/2016: 
– Những ngày trước, trong cơ quan tôi – là trường THPT Thường Tín – các giáo viên đã bàn nhau không bỏ phiếu tín nhiệm tôi.
Lý do khá bi hài: Thầy Khoa quá vất vả rồi. Mình thầy chẳng thay đổi được gì đâu. Người ta xắp xếp hết rồi. Chính quyền đã phá kinh tế nhà thầy rồi đó… Rất nhiều lời khuyên hãy rút đơn đi.
– Tại hội nghị nơi công tác, các gv đã phát biểu về tôi như sau:
+ Cô TB thì nói thầy Khoa rất hòa đồng, được gv và hs yêu quý, nhưng thầy chẳng nổi bật lên trong trường cho chúng tôi soi gương.
+ Thầy A nói là anh Khoa rất là tốt mà quá vất vả rồi, đừng tham gia QH làm gì, chúng tôi muốn anh chỉ dạy học cùng chúng tôi thôi, kệ họ đi. Cứ lo kinh tế gđ cho tốt. Hôm nay anh em sẽ gạt anh, vì thương anh chứ không có ý gì khác đâu.
+ Thầy Th nói: Nước ta nghèo nhất khu vực mà thầy Khoa phấn đấu [cho] một nền giáo dục không thu tiền thì đó là điều không hiện thực. Phải thu hơn nữa mới có tiền chi tiêu. Thầy Khoa nói thế là không đủ tầm, dù tâm thầy có thừa.
+ Thầy VB thì nói: ĐBQH phải là người dẫn đầu trường mọi thứ. Thầy Khoa cứ bình bình thế thì không thể đại diện cho nhà trường làm ĐBQH được….
+ Thầy Y. nói thầy Khoa rất có tâm, nhưng chúng tôi không muốn thầy làm ĐBQH, mà muốn thầy chỉ dạy học, và lo cho gđ. Trường mình thiếu gv mà đi họp mấy tháng trời thì lấy ai ra dạy bây giờ.

– Cuối cùng, mình chỉ được 10.1% phiếu.
b) 14h chiều chủ nhật 10/4 đã lấy tín nhiệm nơi cư trú.
Mọi việc diễn ra giống hệt kịch bản mà các cơ quan sắp đặt đối với các ứng cử viên khác.
Nhiều công an canh giữ cổng trường không cho những người khác vào.

– Cử tri xóm tôi chỉ có 15 người dân đến dự còn lại không phải người của xóm tôi, trong đó có gần 1/2 là các sĩ quan an ninh mặc thường phục từ nơi khác đến, chủ tọa Bùi Văn Sơn nói đó là người của Trung tâm An ninh K70.
– Ông đại diện sau khi giới thiệu, đọc lý lịch, cấm quay phim chụp ảnh ghi âm… thì đã nói, có 1 đơn tố cáo ông Khoa bị điếc nặng không nghe thấy gì đâu, và có quyết định xử phạt hành chính tôi từ tháng 3/2016 vì bị thiếu giấy tờ điều kiện kinh doanh.

– 3 người của cơ quan an ninh (K70) mà tôi không biết là ai phát biểu nói như vậy tôi không đủ tư cách.
– Ông Trưởng xóm tên là Lực nói hùa theo là không tham gia cống hiến gì cho xóm, có con chó ỉa sang sân nhà hàng xóm bị phàn nàn, kinh doanh internet như vậy là không hợp đạo đức…
– Đến lượt tôi phát biểu, bị ngắt lời 2 lần, tôi vẫn tranh thủ tóm tắt vài nội dung: Những gì tôi làm được từ trước đến nay là rất lớn không ai làm được, từ chấn chỉnh 1 đầu gấu gv sàm sỡ hs, phanh phui tiêu cực thi cử 2006 tại Phú Xuyên, tại Đồi Ngô, Bắc Giang, tại Hòa Bình, và hàng chục vụ sai phạm khác trên cả nước…
Ngay tại trường trung học phổ thông Vân Tảo Hiệu trưởng Lê Xuân Trung từ khi về đã gây thảm họa cho nhân dân đuổi học mỗi năm trên 100 học sinh, thu tiền trái phép hàng chục tỷ đồng, quan hệ bất chính với gv, ép buộc cả giáo viên và học sinh phải học thêm, xây dựng trường thì cầm gạch rút được ra khỏi tường, thuê đầu gấu xã hội đen đánh tôi. Tôi đã báo cáo lên các cấp nhưng mọi công cụ của chính quyền đều bị vô hiệu hóa. Cái xấu cái ác tiếp tục lộng hành.
Nay tôi muốn ứng cử để góp phần làm cho ngành giáo dục tốt lên, không có động cơ nào khác Nếu trúng cử tôi sẽ mang hết sức mình đang làm việc nếu không tôi vẫn sẽ làm một công dân tốt. Tuy nhiên việc ứng cử của tôi đã bị gây khó khăn ngay từ đầu. Chính quyền cố tính mang tờ phạt hành chính đến trường và xã bôi nhọ tôi. Có sức ép bắt tôi rút đơn…

– Kết quả tôi sẽ được 13/75 phiếu tín nhiệm trong đó 13/15 người dân trong xóm ủng hộ.
(Hồi 2007 tôi ứng cử được 76% tín nhiệm nơi cư trú và 0% nơi công tác là trường Vân Tảo)

(Nói thêm về ông Lực Trưởng xóm tôi: 2 vợ chồng ông Lực đi công an nghĩa vụ bị cho ra khỏi ngành từ lâu vì lý do xấu. Các năm 2007-2012, Hiệu trưởng trường Vân Tảo – Lê Xuân Trung cho ông Lực làm Hội phó Hội phụ huynh hs. Ông Lực mách tôi rằng thằng Trung thu tiền bất chính, Hội trưởng Khôi thu hàng tỉ đ.. như thế phải đưa công an cho chúng nó đi tù. Khi nhà báo về gặp, ông Lực lại phát biểu ngược lại ca ngợi Hiệu trưởng Trung. Ông Lực đưa bố mẹ từ Hòa Bình về đây sinh sống, nhưng bắt bố mẹ nằm ngủ ở lều vịt ngoài nghĩa trang, không cho về nhà 2 tầng chung sống).
Đ.V.K. 

 ***

4. Về trường hợp nhà báo Phạm Thành

a) Thông báo đến các bạn
Thành Phạm
19h30 tối nay, 10.04.2016, tại nhà văn hóa của khu phố (sát trường tiểu học Đồng Tâm, theo lối rẽ từ trạm biến thế điện đi vào) thuộc Khu tập thể 128C Đại La –  Đài Tiếng nói Việt Nam – sẽ diễn ra Hội nghị lấy ý kiến cử tri đối với ông Phạm Chí Thành, ứng cử viên tự do Đại biểu Quốc hội Việt Nam khóa XIV, nhiệm kỳ 2016- 2021.

20h ngày 8.4 tôi nhận được giấy mời này.
9h ngày 9.4 tôi có Đơn yêu cầu gửi trực tiếp cho ông Chủ tịch MTTQ phường với ba yêu cầu:
“1. Yêu cầu Mặt trận mời tất cả cử tri nơi tôi đang cư trú đến dự và việc mời phải được thông báo mời công khai trên hệ thống loa đài truyền thanh của phường, ít nhất 3 buổi truyền thanh, bắt đầu từ chiều ngày 9 cho đến hết ngày 10.4.2016. Tôi không đồng ý chỉ mời một số cử tri theo hình thức giấy mời, vì rằng, với số cử tri ít ỏi được Mặt trận lựa chọn, dù có 100% phiếu ủng hộ tôi thì nó cũng không phản ánh đúng sự lựa chọn đồng ý hay không đồng ý của khoảng 20 vạn cử tri được phân bố bầu cho một Đại biểu Quốc hội.

2.  Yêu cầu Mặt trận phải cho tổ giúp việc của tôi (gồm 3 người) được vào hội trường diễn ra hội nghị để quay phim, chụp ảnh, ghi hình, ghi tiếng tại Hội nghị này, vì rằng tôi cần phải rút kinh nghiệm cho những lần gặp gỡ cử tri sau.
3.  Yêu cầu Mặt trận phải cho kiểm phiếu công khai tại hội nghị.
Thưa Mặt trận:
Những yêu cầu nêu trên của tôi hoàn toàn phù hợp với tính công khai, minh bạch và không thuộc vào điều cấm nào trong Luật Bầu cử Đại biểu Quốc hội và Hội đồng nhân dân các cấp và luật pháp hiện hành của Việt Nam”.
Và trong đơn này tôi khảng định:
“Nếu 3 yêu cầu trên của tôi không được Mặt trận đáp ứng, tôi sẽ khước từ tham gia Hội nghị lấy ý kiến cử tri nơi tôi cư trú”.
Lúc này đã là gần 10 h, tôi chưa hề nhận được câu trả lời của Mặt trận. Vì vậy, khả năng cao nhất là tôi sẽ không ra hội nghị, chỉ cho người đưa đến văn bản “Tôi không đồng ý Hội nghị lấy ý kiến cử tri lần này”.
Thưa anh em,
Như vậy, chỉ với mỗi việc con con ấy, mình tôi “chiến đấu” là đủ. Các bạn hãy cứ làm việc của các bạn đi.
Vậy, Phạm Thành kính báo cho các bạn biết.
T.P.
b) Tuyên bố tẩy chay kỳ bầu cử Đại biểu Quốc hội khóa XIV
Thành Phạm
Hôm qua làm đơn, 10 giờ hôm nay có giấy mời của Mặt trận lên giải quyết. Công việc nào mà cũng nhanh như vậy thì tốt quá.
3 giờ chiều nay, tôi đã ra Ủy ban Mặt trận TQ phường Đồng Tâm. Ông Chủ tịch Mặt trận TQ phường làm việc rất chu đáo và tôn trọng các ý kiến của tôi. Tôi vẫn giữ quan điểm của tôi là: phải có thông báo trên loa, phải có người của tôi đến quay phim chụp ảnh, nhưng ông Chủ tịch không đồng ý. Biên bản đã được lập như vậy và tôi tuyên bố sẽ không đi dự Hội nghị cử tri và xin dừng việc ứng cử. Ông Chủ tịch Mặt trận phường lấy làm tiếc vì thực lòng ông ta mong tôi trúng cử Đại biểu Quốc hội.
Với một thủ tục và phương cách tiến hành không công khai, minh bạch, tôi tuyến bố tấy chay kỳ bầu cử Đại biểu Quốc hội khóa XIV.
Vậy tôi xin kính báo cho anh em được rõ. Mọi người hãy làm việc của mình.
T.P.
Kết thúc triều đại “đảng cử dân bầu”? Biếm họa của Trần Thế Kỷ trên VNTB.



__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Tuesday, April 5, 2016

Tin khó tin: Sai lầm thế kỷ, móc túi dân và nền kinh tế kéo nhau xuống bùn




Tin khó tin: Sai lầm thế kỷ, móc túi dân và nền kinh tế kéo nhau xuống bùn


LĐO LÂM CHÍ CÔNG (TỔNG HỢP)   7:12 AM, 04/04/2016  

ĐỌC NHIỀU

Tin khó tin: Sai lầm thế kỷ, móc túi dân và nền kinh tế kéo nhau xuống bùn  9

Tin khó tin: Bộ trưởng nói “an toàn”, Bộ phó nói “một rừng chất độc”, vui thôi không có ý gì đâu! 8

Tin khó tin: Chưa có dòng nước nào từ phương Bắc cả!





Ngân sách khó khăn thì phải tiết kiệm, thắt chặt chi tiêu chứ không thể tìm cách để tăng thuế, phí. Như đã nói, thêm một cọng rơm cũng gãy lưng con lừa. Giữa lúc 63 tỉnh thành là 63 nền kinh tế cùng một kiểu áo, cùng một lỗ rách giống nhau mà đi bàn sự liên kết, thì nói thiệt tình quá là xa xỉ. Ngày cuối tuần, những người dân ở An Giang có vẻ rất chi là thách thức một nửa giải Nobel kinh tế khi họ đua nhau đi vay nóng tới 255% lãi suất. Đã hết đâu, tàu Trung Quốc chở theo hàng trăm nghìn lít dầu lậu vào vùng biển Việt Nam, trong khi thuế phí leo thang khiến cho doanh nghiệp nhỏ và người lao động ngày càng khốn khó.
1 . Nền “kinh tế tỉnh ta” cùng kéo nhau xuống bùn
Không có gì mới mẻ cả. Chuyện cũ rích nói lại mà vẫn cứ đau đớn, gây sự hóng hớt, tổn thương như thường. Đã hơn 1.001 lần nói về câu chuyện sống còn của nền kinh tế là hãy mau mau chấm dứt tình trạng cát cứ, xin – cho, mau mau kết thúc nạn “mỗi tỉnh một nhà máy đường, một trường đại học” để cứu vãn chính chúng ta. Và hãy mau chóng có sự liên kết vùng, khu vực để cùng làm ăn, thu hoạch. Nhưng không. 63 tỉnh của Việt Nam hiện là 63 nền kinh tế giống hệt nhau nhưng độc lập hoàn toàn với nhau, ganh đua, cạnh tranh nhau để có cùng thứ sẽ đưa mình vào nợ nần, phá sản, thua lỗ giống nhau.

 7/7 nhà máy Ethanol để sản xuất xăng E5 tại Việt Nam đều đã phá sản, thua lỗ, đều có thiết bị, công nghệ nhập khẩu từ Trung Quốc. Ảnh: T.L 
Không cần các nhà nghiên cứu tốn kém tiền nong, dân thường cũng thấy: Cảng biển đã xây hoặc đã chạy có dự án san sát nhau, mỗi tỉnh một cái, cách nhau chưa đầy trăm cây số. Sân bay cũng vậy. Trên núi thì cửa khẩu quốc gia, quốc tế cũng san sát nhau, có nơi cách nhau vài trăm mét đi bộ… Trường đại học cũng vậy, tỉnh nào cũng chạy kiếm cho được ít nhất là một trường. Xin nói cho mau, nó là kết quả của ông cơ chế có tên là xin – cho đấy.

Như để phụ hoạ cho nỗi đau thống thiết từ cuộc hội thảo quốc tế về liên kết vùng của nền kinh tế Việt Nam, tin về hàng loạt nhà máy sản xuất xăng E5 (ethanol từ sắn) của Việt Nam bị phá sản với nhiều nghìn tỉ vốn vay ngân hàng làm bàng hoàng và gây phẫn nộ trong đông đảo nhân dân. Điều tra cho hay, nguyên nhân là do nhập khẩu thiết bị, công nghệ phế thải từ Trung Quốc.

Xem tại đây..
...và tại đây.

2. Những đứa con sai lầm thế kỷ 
Và cũng như để minh chứng cho sự cát cứ điển hình của 63 nền kinh tế, công trình thuỷ điện An Khê – Kanak mà đại biểu Quốc hội Huỳnh Thành gọi là “sai lầm thế kỷ” đã sớm bộc lộ những hậu quả, di chứng cực kỳ khó lường đối với đời sống của nhân dân. Nền kinh tế thuỷ điện đã làm một việc chưa ai trên trái đất này làm, chặn ngang con sông lớn để đưa nước vào con sông khác để kiếm tiền từ nước, bất chấp hàng triệu đồng bào ở hạ lưu hoặc chết vì không có nước hoặc là chết vì nước xả lũ để bảo vệ thân đập.

Tiếng dân đã thấu trời xanh. Ngày 2.4, Phó Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc đã quyết liệt chỉ đạo các đơn vị liên quan khẩn trương báo cáo toàn diện về công trình “sai lầm thế kỷ” này. Hôm qua, Phó Thủ tướng cũng đã đích thân đến hiện trường cầu Ghềnh, kiểm tra và chỉ đạo xử lý nghiêm theo pháp luật tổ chức, cá nhân gây ra vụ tai nạn sập cầu.

Nhưng, hôm qua còn một vụ rất nghiêm trọng nữa thưa Phó Thủ tướng: Chuyện động trời xảy ra tại Khánh Hoà, người ta xây Khu Du lịch Hòn Bà - Yersin trái phép trong vùng lõi của Khu Bảo tồn thiên nhiên Hòn Bà. Không phải động trời do xây, rồi phát hiện ra, mà động trời ở chỗ cơ quan chức năng tỉnh này vừa đề nghị cho tồn tại sau khi đã phạt. Nếu vậy, những 8B Lê Trực, Le Mont Ba Vì resort & spa và chuỗi biệt thự Điền Viên thôn cũng sẽ được phạt và tồn tại cả sao?!

Nhà máy thuỷ điện An Khê – một sai lầm thế kỷ. Ảnh: Infonet 
Xem tại đây..
..và tại đây.
3. Bắt tàu Trung Quốc chở dầu lậu xâm phạm vùng biển Việt Nam
Hôm qua, hàng triệu triệu người dân Việt đã bày tỏ niềm cảm phục đối với Bộ đội Biên phòng Hải Phòng trước việc bắt giữ một chiếc tàu của Trung Quốc chở 100 nghìn lít dầu lậu xâm phạm chủ quyền vùng biển Việt Nam. Tàu Trung Quốc có tên Quỳnh Đường Phổ số hiệu 13056 đã bị bắt quả tang và thuyền trưởng cùng các thuyền viên đã khai nhận xâm phạm vùng biển Việt Nam để cung cấp dầu lậu cho tàu cá Trung Quốc đang đánh bắt trái phép trên vùng biển Việt Nam.
 Bộ đội Biên phòng thành phố Hải Phòng kiểm tra tàu Trung Quốc xâm phạm chủ quyền vùng biển Việt Nam. Ảnh: Lao Động

Ngay sau khi laodong.com.vn đưa tin này, hàng trăm thư điện tử, tin nhắn của bạn đọc đã gửi về toà soạn và nữ nhà báo Hoàng Hoan bày tỏ niềm cảm phục, vui sướng trước sự dũng cảm, mưu trí, kiên quyết và thắng lợi của lực lượng Bộ đội Biên phòng thành phố Hoa phượng đỏ.

Xem tại đây...
...và tại đây

4. Lãi suất tín dụng đen 255%, móc túi dân – đừng tưởng bở mà đào mãi
Kết thúc một tuần thị trường tiền tệ, nóng trên các trang báo là nạn tín dụng đen lên tới 255%/ năm tại tỉnh An Giang. Theo tính toán của cơ quan điều tra cứ cho vay 5 triệu thì sau 5 tháng lãi thu về đã đủ tiền gốc. Tôi đề nghị Chính phủ cần coi thông tin này như là một tín hiệu để truy vết chất lượng tín dụng của hệ thống ngân hàng do NHNN quản lý. Tại sao hàng nghìn tỉ, chục nghìn tỉ giải ngân rồi mất khả năng thu hồi thì dễ dàng vậy mà người nông dân, tiểu thương buôn bán nhỏ phải đi vay nóng tại thị trường chợ đen để làm ăn?
Ông Nguyễn Văn Cẩn (tài xế ở TPHCM): “Không thể vì thiếu hụt ngân sách mà móc túi người dân mãi”. Ảnh: Tuổi Trẻ  
Cũng trong ngày cuối tuần, nhiều chuyên gia kinh tế sốt sắng bày tỏ quan ngại sâu sắc trước tình trạng tăng thu thuế, phí ngày càng cao, tràn lan hiện nay. Họ cho rằng, ngân sách khó khăn thì cách tiết kiệm, giảm chi chứ sao lại tìm cách tăng thu, vì như vậy là giết chết nguồn thu, giết chết nền kinh tế. Ông Nguyễn Văn Cẩn – làm nghề lái xe nói vừa mới tăng phí xăng dầu 300%, sao lại còn tăng nữa. “Người dân đã phải đóng nhiều loại thuế, phí lắm rồi nên không thể vì lý do ngân sách thiếu hụt mà tiếp tục móc túi người tiêu dùng” – ông Cẩn nói như vậy với Tuổi Trẻ. 

Xem tại đây...
...Và tại đây.

5.. Ấn tượng cuối tuần: Bộ trưởng xin lỗi dân về phát ngôn gây sốc
“Đa số thực phẩm của chúng ta an toàn nhưng nhân dân không biết” – đó là câu nói của Bộ trưởng Bộ NN&PTNT Cao Đức Phát tại diễn đàn Quốc hội. “Ông quá coi thường dân thưa ông Phát” – là tên bài báo trên chuyên mục Sự kiện & Bình luận của Lao Động ngày 2.4.
 Bộ trưởng Cao Đức Phát (chiều 3.4): “Tôi xin lỗi nhân dân!”. Ảnh: Lao Động 

Chiều chủ nhật 3.4, Bộ trưởng Cao Đức Phát đã có cuộc trao đổi trực tuyến với toà soạn Báo Lao Động tại địa chỉ laodong.com,vn xung quanh câu chuyện thực phẩm bẩn và phát ngôn nêu trên của Bộ trưởng. Kết thúc cuộc trò chuyện, Bộ trưởng đã nói: “Trong buổi trò chuyện ngày hôm nay, tôi mong muốn gửi lời xin lỗi đến nhân dân và độc giả. Trong lòng tôi thực sự mong muốn nỗ lực cùng đồng nghiệp để nhân dân được sử dụng thực phẩm an toàn”

__._,_.___

Posted by: Dien bien hoa binh 

Monday, April 4, 2016

ĐỤNG ĐỘ ĐẨM MÁU GIỮA ARMENIA VÀ AZERBAIJAN TRANH GIÀNH KHU TỰ TRỊ NAGORNO-KARABAKH

 
Mời Đọc Tiin của Hạnh Dương tại  Link: http://www.vietpressusa.com/2016/04/ung-o-am-mau-giua-armenia-va-azerbaijan.html)


ĐỤNG ĐỘ ĐẨM MÁU GIỮA ARMENIA VÀ AZERBAIJAN TRANH GIÀNH KHU TỰ TRỊ NAGORNO-KARABAKH

Saturday, April 02, 2016
Một chiến xa của Armenia bị các xe Tanks của Azerbaijan bắn giết ít nhất 12 binh sĩ Armania

Bé trai Gevong Grigoryan 12 tuổi bị thương bởi hỏa tiễn của Azerbaijan đang được các 
Bác sĩ giải phẩu tại bệnh viện Stepanakert thuộc vùng ly khai Nagorno-Karabakn, Armenia.
VietPress USA (02-4-2016): Cuộc đụng độ đẩm mau đã xảy ra rất nghiêm trọng trong ngày hôm nay 02-4-2016 giữa quân chính quy hai nước Armenia và Azerbaijan tại vùng đòi ly khaiNagorno-Karabakh đã làm cho ít nhất 12 binh sĩ thiệt mạng và một số thường dân bị thương, trong đó có một bé trai 12 tuổi.


Thông cáo của Bộ Quốc phòng Armenia cho biết số thiệt hại như nói trên và đổ lỗi cho quân đội Azerbaijan đã gây là cảnh đổ máu nầy và gọi các binh sĩ thiệt mạng của mình là "Những vị thánh Tử vì đạo Hồi của Armenia". Thông cáo cũng cho hay phía đối phương là quân độAzerbaijan đã có trên 100 binh sĩ tử thương. Nhưng Azerbaijan đã phủ nhận và đổ lỗi cho Armenia tạo ra khủng hoảng biên giới và dọa sẽ trả thù bằng các trận mưa trọng pháo. Tổng thống Nga Vladimir Putin kêu gọi hai bên bình tĩnh ngưng bắn và tự chế.


Vùng Nagarno-Karabakh là một phần của Armenia nhưng nằm dưới sự kiểm soát của các lực lượng Azerbaijan từ năm 1994, khi đôi bên chấm dứt cuộc chiến tranh vì phần đất này. Những cuộc thương thuyết đã được thực hiện trong nhiều năm qua, nhưng vùng này vẫn còn nhiều bất ổn.


Chiến xa của Armenia
Hai nước tách nhau bởi một vùng trái độn phi quân sự, nhưng bên nào cũng tố cáo đối phương vi phạm vùng phi quân sự đó.

Armenia nói rằng Azerbaijan đã khơi mào cho cuộc giao tranh mới nhất với một vụ tấn công bằng xe Tăng, đại pháo và máy bay trực thăng. Azerbaijan tố cáo Armenia tấn công trước bằng đại pháo.
Bộ Quốc phòng Armenia nói binh lính của họ đã bắn rơi một chiếc trực thăng của Azerbaijan, nhưng các giới chức Azerbaijan phủ nhận tuyên bố đó. 
Cuộc chiến tranh Nagorno-Karabakh là cuộc xung đột vũ trang diễn ra từ tháng 2 năm 1988 đến tháng 5 năm 1994, tại vùng Nagorno-Karabakh nằm trong vùng lãnh thổ phía tây nam của Azerbaijan, giữa dân cư Nagorno-Karabakh tuyệt đại đa số là người Armenia, được hỗ trợ bởi Cộng hòa Armenia, chống lại Cộng hòa Azerbaijan.


Các cuộc xung đột vũ trang quy mô nhỏ tiếp tục tiếp diễn cho tới tháng 8 năm 2008 thì càng lúc càng bùng phát thành chiến tranh qui ước giữa lực lượng quân sự chính qui của hai bên Armenia và Azerbaijan.


Armenia và Azerbaijan, đều là các nước Cộng hòa thuộc Liên bang Xô Viết cũ, bị cuốn vào cuộc chiến tranh sơn cước ở Karabakh vì Azerbaijan muốn dập tắt phong trào ly khai tại Nagorno-Karabakh. 


Chính quyền vùng đất Nagorno-Karabakh này bỏ phiếu ủng hộ sát nhập vào Armenia, với đa số dân cư Karabakh ủng hộ độc lập trong cuộc trưng cầu dân ý. Yêu cầu sát nhập vào Armenia vào cuối những năm 1980 đã diễn ra một cách hòa bình; nhưng trong những tháng tiếp theo, khi Liên bang Xô Viết tan rã, đã biến thành một cuộc xung đột bạo lực giữa hai nhóm sắc tộc, dẫn đến những tố cáo về các hành vi thanh lọc sắc tộc từ cả hai phía.

Các cuộc xung đột nổ ra không bao lâu sau khi Quốc hội Nagorno-Karabakh, một tỉnh tự trị thuộc Azerbaijan, bỏ phiếu ủng hộ việc gia nhập Armenia ngày 20-2-1988. Tuyên bố ly khai khỏi Azerbaijan là kết quả của sự "bất bình kéo dài từ phía cộng đồng người Armenia ở Nagorno-Karabakh do sự cấm đoán tự do tôn giáo và văn hóa bởi chính quyền trung ương Xô Viết và nhà cầm quyền Azerbaijan", nhưng quan trọng hơn, là cuộc xung đột lãnh thổ.

Chiến xa của Azerbaijan
Cùng với các phong trào ly khai tại các nước cộng hòa Baltic gồm Estonia, Latvia và Litva; phong trào ly khai tại vùng Caucasus góp phần quan trọng và cũng là đặc trưng của sự sụp đổ Liên bang Xô Viết vào năm 1991. 


Khi Azerbaijan tuyên bố độc lập và cách chức chính quyền Karabakh, cộng đồng Armenia chiếm đa số bỏ phiếu tuyên bố ly khai khỏi Azerbaijan và tuyên bố thành lập nhà nước Cộng hòa Nagorno-Karabakh.

Giao tranh trên quy mô lớn nổ ra vào cuối mùa đông năm 1992. Các nỗ lực thương thảo từ nhiều tổ chức quốc tế, bao gồm cả OSCE  (Organization for Security and Co-operation in Europe - Tổ chức An ninh và Hợp tác Châu Âuthất bại trong việc tìm ra một giải pháp được cả hai bên chấp nhận. 


Mùa xuân năm 1993, các lực lượng Armenia chiếm được các khu vực nằm phía ngoài Karabahk, khiến cho cuộc xung đột có nguy cơ lan rộng với sự can thiệp của những quốc gia khác trong khu vực. Tới cuối cuộc chiến, người Armenia giành được quyền kiểm soát phần lớn vùng lãnh thổ, ngoài ra còn chiếm được thêm chừng 9% lãnh thổ Azerbaijan. Khoảng trên 230.000 người Armenia từ Azerbaijan và 800.000 người Azeris từ Armenia và Karabakh phải chạy tị nạn do cuộc xung đột. Một cuộc ngưng bắn do Nga làm trung gian được ký kết tháng 5 năm 1994 và đàm phán hòa bình, trung gian bởi OSCE vẫn tiếp diễn kể từ đó cho đến nay vẫn chưa ổn.


Nhìn trước các biến chuyển tình hình chiến sự tại các nước vùng Baltics, Hoa Kỳ hôm 30-3-2016 đã quyết định tăng cường thêm binh sĩ và phương tiện chiến tranh mạnh mẽ hơn (Mời Đọc Tiếp Tại Link: http://www.vietpressusa.com/2016/04/ung-o-am-mau-giua-armenia-va-azerbaijan.html)
-- 
HANH DUONG
VietPress USA
www.vietpressusa.com
__._,_.___

Posted by: VietPress USA News Agency 

Sunday, April 3, 2016

Không cần số một, chỉ cần môi trường sống an toàn’



---------- Forwarded message ----------
From: lannie le 


 


Không cần số một, chỉ cần môi trường sống an toàn’

Tác giả: Nguyễn Thị (Gửi cho BBC từ Thành phố Hồ Chí Minh)

.KD: Trong 5 năm trở lại đây, năm nào tôi cũng ngậm ngùi chia tay một người bạn rời bỏ Việt nam để đi định cư ở nước ngoài theo diện mua thẻ xanh. Khi có tiền ai cũng muốn tìm kiếm môi trường sống tốt hơn cho con cái họ.

.Điều ấy là đương nhiên và nếu có nhiều tiền, có lẽ tôi cũng làm như họ! (Nguyễn Thị)
.Đây là bài viết- theo như giới thiệu của BBC- một nữ nhà báo sống và làm việc ở t/p HCM. Có lẽ vì tế nhị, mà không ký tên thật. Xin đăng để bạn đọc chia sẻ, suy ngẫm.

.Mình thì nghĩ, số 01 là khát vọng của ông Đinh La Thăng, trong số 01, đương nhiên có cả môi trường sống an toàn. Nhưng những điều Nguyễn Thị đưa ra rất ngậm ngùi. 

Muốn đưa t/p HCM trở lại với danh hiệu Sài Gòn- Hòn ngọc Viễn Đông, hẳn rất khó. Vì trước hết, phải thay đổi tư duy thể chế quản lý. Một mình ông ĐLT nghĩ, nhưng hệ thống của ông có nghĩ thế không, khi mà tư duy thì xơ cứng, luẩn quẩn lúc thị trường, lúc định hướng XHCN, nghe rất buồn cười!  :D
———— 
Image cHoang Dinh Nam AFP

“Ngày 29/3, bên lề kỳ họp Quốc hội, Bí thư Thành ủy Đinh La Thăng đã chia sẻ với báo chí về mục tiêu đưa Thành phố Hồ Chí Minh trở lại vị trí số một trong khu vực mà ông vừa nêu tại Hội nghị Thành ủy Thành phố Hồ Chí Minh vừa qua.

Thưa ông Đinh La Thăng!
Đọc thông tin này, tôi không khỏi phá lên cười.
Thành phố Hồ Chí Minh sẽ trở lại vị trí số một trong khu vực để làm gì, thưa ông Bí thư?
Những bà nội trợ có con nhỏ như tôi không lấy làm hãnh diện sống trong thành phố có vị trí số một về kinh tế trong khu vực Asean nếu như môi trường sống tiếp tục đầy hiểm nguy cho phụ nữ và trẻ nhỏ như hiện nay!

Chúng tôi chỉ cần một môi trường sống an toàn.

Vâng, theo như ông nói thì “Số một ở đây phải là tổng thể. 50 năm trước, ông Lý Quang Diệu nhìn về Sài Gòn và mơ ước Singapore sẽ được như Sài Gòn.

Khi đó Singapore chỉ là một làng chài, nay thì họ là đô thị số một trong khu vực, cả về kinh tế và chất lượng sống. Tôi nói đưa Thành phố Hồ Chí Minh trở lại vị trí số một là phải số một trong tổng thể, toàn diện.”.

Mục tiêu số một toàn diện như ông nói, bao gồm cả kinh tế và chất lượng sống thật quá xa vời, bao giờ đạt được đây, khi thành phố mỗi năm đều có những công trình hàng ngàn tỷ đồng, chẳng hạn như vụ lát đá hoa cương trên vỉa hè Quận Một nhằm khẳng định sự giàu có về kinh tế nhưng chất lượng sống ngày càng tệ dần đi.

Tại sao những người phụ nữ như tôi mỗi ngày ra đường đều phải suy tính giấu đi sợi dây chuyền vàng đeo trên cổ, giấu đi túi xách dưới lớp túi nylon bèo nhèo, không dám giơ điện thoại nói chuyện ngoài phố… và lặng lẽ nhắc nhở nhau những “tuyệt chiêu” phòng tránh bọn cướp giật?

Thậm chí mỗi ngày, những bà nội trợ như tôi luôn sống trong nỗi sợ hãi: phập phồng vào mỗi sáng sớm khi nhìn người thân dắt xe máy ra đường đi làm mà không biết người ấy có an toàn trở về nhà vào cuối ngày hay không; lo lắng với mớ thực phẩm mua về nấu ăn không biết tiềm ẩn chất độc hại nào chưa bị phát hiện; lo lắng khi đem gửi con ở trường học và bần thần sợ hãi không kém khi đưa con vào bệnh viện chích ngừa hay khám chữa bệnh.

An toàn khi ra đường, an toàn khi ăn uống ngoài đường, an toàn khi mua sắm thực phẩm, an toàn ở trường học, an toàn khi đi chữa trị ở bệnh viện… là điều chúng tôi cần nhất, không phải cho chúng tôi, mà cái chính là cho con cháu của chúng tôi – bọn trẻ đang hít thở bầu không khí này và đang cần môi trường tốt để lớn lên. Ông có hiểu điều ấy hay không?

Thưa ông, ông từng lên tiếng về việc phải có nơi xin lỗi nữ du khách đến từ Ai Cập khi cô ấy bị giật túi xách trên đường và khóc nức nở vì sợ hãi vào chiều ngày 11/3 tại Quận Một, thế nhưng sau hành động xin lỗi ấy là gì?

Có ai tìm ra bọn cướp đã giật túi xách của cô ấy và đem hoàn trả cho cô ấy không? Có phải nạn cướp giật du khách nước ngoài sẽ chấm dứt sau màn xin lỗi chưa có tiền lệ đó ở thành phố này?
Tại sao sau thông tin cô ấy bị cướp, sau thông tin cô ấy được xin lỗi, không có thông tin nào cam đoan từ nay du khách đến thành phố này có thể ung dung đi dạo và không còn lo bọn cướp xuất hiện bất thình lình nữa?
Khi chưa làm được những điều đơn giản mà vô cùng cần thiết ấy, xin đừng nói gì đến mục tiêu trở thành số một – bởi chúng tôi, những người dân bình thường – chỉ muốn có môi trường sống an toàn mà thôi.

Và nếu ông có thể làm cho thành phố này trở thành nơi có môi trường sống an toàn – giống như như thập niên 80, 90 của thế kỷ trước – chúng tôi, những người dân sinh ra và lớn lên ở thành phố này, sẽ cảm ơn ông.

Có một thống kê cho biết mỗi năm Việt Nam nhận gần 12 tỷ đôla Mỹ kiều hối gửi cho người thân sống ở Việt nam, nhưng mỉa mai thay cũng có ngần ấy tiền từ Việt Nam đem ra nước ngoài để mua lấy dịch vụ y tế, du lịch và du học.

Điều ấy nghĩa là gì? Ngày càng có nhiều người giàu hơn ở Việt Nam và họ đã có nhiều lựa chọn hơn, một trong những lựa chọn ưu tiên hàng đầu của họ là nền giáo dục tốt hơn cho con cái họ, dịch vụ y tế hiệu quả hơn cho người thân cua họ và đến lượt họ, khi có tiền là phải đi du lịch đến những vùng đất đẹp đẽ và an toàn hơn để tiêu tiền.

Trong thống kê này chưa tính đến số tiền mà người giàu Việt bỏ ra để mua thẻ xanh định cư ở nước ngoài.

Trong 5 năm trở lại đây, năm nào tôi cũng ngậm ngùi chia tay một người bạn rời bỏ Việt nam để đi định cư ở nước ngoài theo diện mua thẻ xanh. Khi có tiền ai cũng muốn tìm kiếm môi trường sống tốt hơn cho con cái họ.
Điều ấy là đương nhiên và nếu có nhiều tiền, có lẽ tôi cũng làm như họ!
  • Bài viết thể hiện quan điểm của tác giả là một nữ nhà báo hiện đang sống và làm việc tại TP Hồ Chí Minh.






__._,_.___

Posted by: truc nguyen 

My Blog List